Phương Chí Hưng ở bên nhìn thấy Dương Quá biểu hiện như vậy, trong lòng khẽ gật đầu. Tuy rằng hắn không dám tán đồng nhân phẩm của lão độc vật, nhưng thấy Dương Quá có thể buông bỏ cừu oán với lão, trong lòng cũng thấy an ủi. Dương Quá đến cả cừu oán với Âu Dương Phong còn có thể buông bỏ, chuyện với Hoàng Dung thì càng không cần phải nhắc tới. Dù sao xét đến cái chết của Dương Khang, trách nhiệm của Âu Dương Phong còn lớn hơn Hoàng Dung nhiều! Như vậy, Phương Chí Hưng rốt cuộc cũng không cần phải lo lắng vì chuyện này nữa.
Âu Dương Phong không nghe ra sự do dự trong lời nói của Dương Quá, càng không phát giác ra động tác của y, nắm lấy tay y rồi cười ngây ngô, rõ ràng nội tâm vô cùng vui vẻ. Lão khẽ thăm dò, đã cảm nhận được công lực của Dương Quá, nói: "Võ công của ngươi luyện không tệ! Chỉ tiếc là không biết hai môn kỳ công thượng thừa nhất thế gian."
"Hai môn kỳ công? Đó là gì vậy ạ?" Dương Quá nghi hoặc hỏi.
Âu Dương Phong lông mày rậm dựng ngược, quát: "Phí công ngươi là người luyện võ, hai môn kỳ công trên đời mà cũng không biết. Bái sư phụ kiểu gì vậy?" Nói đoạn còn liếc ngang sang Phương Chí Hưng đang ở bên cạnh, ra vẻ khinh thường.
Thế nhưng nhìn thấy sắc mặt Dương Quá không vui, Âu Dương Phong cười ha hả nói: "Hê, để cha dạy ngươi. Hai môn kỳ công đó, thứ nhất là Cáp Mô Công, thứ hai là Cửu Âm Chân Kinh. Ta dạy ngươi công phu nhập môn của Cáp Mô Công trước." Nói đoạn liền bắt đầu đọc thầm khẩu quyết.
Phương Chí Hưng thấy vậy, liền bảo Thần Điêu tự mình về trang, còn bản thân thì ẩn nấp ở một bên, nghe Âu Dương Phong truyền thụ công phu. Cáp Mô Công và Nghịch Cửu Âm Chân Kinh của Âu Dương Phong đều là những môn kỳ công hiếm có, trong lòng hắn tất nhiên cũng vô cùng hiếu kỳ, nay có cơ hội được nghe bộ công phu này, hắn tất nhiên sẽ không bỏ qua. Nếu có thể kết hợp Cáp Mô Công với Hỗn Nguyên Công, cũng có thể giúp Dương Quá tiến triển nhanh hơn, hơn nữa lại có thêm một môn chưởng pháp mạnh mẽ, càng có lợi cho sự phát triển sau này của y.
Không chỉ vậy, trong lòng Phương Chí Hưng còn một nỗi lo - đó là Dương Quá không đành lòng, lên tiếng điểm tỉnh Âu Dương Phong. Tây Độc tính tình quái gở, khó đảm bảo sau khi tỉnh ngộ lại nhớ ra chuyện Dương Khang sát hại Âu Dương Khắc mà ra tay độc ác với Dương Quá. Phương Chí Hưng với tư cách là sư phụ, tự nhiên phải hộ giá hộ tống cho đồ đệ, cho nên mới ẩn nấp ở một bên.
Dương Quá cũng không phát giác ra sư phụ và Thần Điêu đã không thấy đâu nữa. Nghe Âu Dương Phong nói một lượt, đối với Cáp Mô Công y cũng đã nhớ lại. Y nói: "Trước kia người đã dạy con rồi, người quên rồi sao?" Tuy rằng kể từ sau khi biết chuyện về cha mình, y không hề luyện Cáp Mô Công nữa, sau khi được Phương Chí Hưng truyền cho Hỗn Nguyên Công, y lại càng muốn quên sạch Cáp Mô Công, nhưng dẫu sao cũng từng luyện một năm rưỡi, nay nghe Âu Dương Phong nói, lập tức nhớ lại từng chút công phu nhập môn của Cáp Mô Công, còn sửa lại được mấy chỗ sai sót mà bản thân từng học trước đây.
Âu Dương Phong gãi gãi đầu, nói: "Hóa ra ngươi đã học qua rồi, vậy thì không gì tốt bằng, ngươi luyện cho ta xem nào."
Dương Quá nghe lão nói vậy, vui vẻ làm theo. Y bây giờ Hỗn Nguyên Công đã thành, lúc này lấy nội công thượng thừa vận dụng vào, lập tức khiến Cáp Mô Công trở nên vô cùng uy mãnh, mang theo một luồng kình phong sắc bén, đánh thẳng về phía trước, uy lực quả thực không nhỏ. Tuy nhiên Hỗn Nguyên Công chú trọng sự cương mãnh sắc bén, Cáp Mô Công lại chú trọng tích trữ kình lực, giữa hai môn này quả là có chút khác biệt.
Âu Dương Phong cười nói: "Tốt! Tốt! Chỉ là có chút không đúng, để ta truyền hết quyết khiếu cho ngươi!" Lập tức lão vừa khoa tay múa chân, vừa nói thao thao bất tuyệt. Cũng không thèm để ý xem Dương Quá có nhớ được hay không, cứ nói không ngừng, nói một đoạn Cáp Mô Công, lại nói một đoạn Cửu Âm Chân Kinh đảo lộn hỗn loạn, vô cùng phức tạp.
Dương Quá nghe hồi lâu, chỉ cảm thấy trong mỗi câu lão nói đều như ẩn chứa diệu nghĩa vô cùng, nhưng vừa phức tạp lại vừa kỳ quái, trong chốc lát làm sao có thể lĩnh hội được nhiều như vậy? Chỉ có thể noi theo kinh nghiệm truyền công trước đây của sư phụ, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Âu Dương Phong thấy Dương Quá cực kỳ thông minh, những khẩu quyết lão truyền thụ, y tuy không thể lĩnh hội toàn bộ, nhưng lại rất nhanh đã ghi nhớ được. Trong lòng lấy làm vui mừng. Lão càng nói hứng thú càng cao, mãi đến khi trời sáng rõ, mới nói xong yếu chỉ của hai môn kỳ công, để Dương Quá ghi nhớ toàn bộ.
Phương Chí Hưng ở bên nghe ngóng, tự nhiên cũng đã ghi nhớ lại. Cáp Mô Công và Nghịch Cửu Âm Chân Kinh thì không cần phải nói, khi nghe Âu Dương Phong đọc ra một đoạn văn kiểu "Ma ha ba la, yết đế cổ la..." ở giữa, hắn càng vô cùng mừng rỡ. Đoạn văn này chính là Tổng cương của "Cửu Âm Chân Kinh", do tiếng Phạn viết nên. Năm xưa khi Quách Tĩnh lừa Âu Dương Phong, vì không hiểu ý nghĩa trong đó, sợ Âu Dương Phong nhìn ra sơ hở nên không hề sửa đổi chút nào. Những chỗ khác Âu Dương Phong nói tuy rời rạc đảo lộn, nhưng đoạn văn này lại giống y hệt nguyên văn Chân Kinh, không hề sai sót chút nào. Tất nhiên, bản dịch mà lão nghe được từ Hoàng Dung đối với đoạn văn này thì lại đảo điên lộn xộn!
Tuy nhiên dù là vậy, Phương Chí Hưng cũng ghi lại toàn bộ những lời giải thích của lão để làm tham khảo. Dù sao Âu Dương Phong có thể tu luyện thành bộ công phu này, trong đó chắc chắn luôn có đạo lý nhất định. Đặc biệt là pháp môn Nghịch chuyển kinh mạch trong đó, càng khiến Phương Chí Hưng thu hoạch được rất nhiều. Bộ công phu tự chủ trị liệu mà hắn sáng tạo ra, nay rốt cuộc cũng sắp được hoàn thiện triệt để rồi.
Thực ra Phương Chí Hưng bấy lâu nay chưa thể đột phá, chính là vì đang muốn xem qua Tổng cương của "Cửu Âm Chân Kinh" để làm tham chiếu, giúp bản thân đột phá một cách ổn thỏa hơn. Hắn vốn còn định sau này tìm Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông để lừa lấy đoạn văn này, nay xem ra đã không cần nữa. Về phần cuốn kinh thư này được viết bằng tiếng Phạn, Phương Chí Hưng hoàn toàn không để tâm. Kiếp trước khi hắn đọc thông các điển tịch ở Hoa Sơn, nghĩ đến nhiều môn võ công đều được viết bằng tiếng Phạn, nên đã từng đặc biệt tìm người học một chút tiếng Phạn. Kiếp này thân ở Toàn Chân Giáo, để nghiên cứu một số kinh Phật trong giáo, hắn càng bỏ công phu vào tiếng Phạn. Sau này khi có được Đại Thủ Ấn từ Linh Trí Thượng Nhân, hắn lại càng tinh thông võ công viết bằng tiếng Tạng, tiếng Phạn, tự nhiên có thể dịch ra đoạn văn này, không cần phải cầu cạnh người khác. Như vậy, hắn rốt cuộc cũng có nhiều nắm chắc hơn trong việc đột phá Tiểu Chu Thiên, cũng có thể ứng phó tốt hơn với những tranh đấu sắp tới sau khi đột phá. Ba lần gặp Tây Độc, lần này rốt cuộc cũng có chuyện tốt!
Dương Quá mặc niệm hồi lâu, cuối cùng cũng đã ghi nhớ được công phu Âu Dương Phong truyền thụ. Y suy nghĩ một chút, nghi hoặc hỏi: "Con cũng từng học qua 'Cửu Âm Chân Kinh', nhưng lại rất khác so với những gì người nói, không biết là vì sao?" 'Cửu Âm Chân Kinh' mà y nói, tự nhiên là môn mà Phương Chí Hưng mượn miệng Lý Mạc Sầu mới truyền thụ gần đây. 'Cửu Âm Chân Kinh' trong thạch thất Cổ Mộ tuy chỉ là một phần nhỏ, hơn nữa không có phần Tổng cương quan trọng nhất, nhưng lại là 'Cửu Âm Chân Kinh' chính tông, tất nhiên khác biệt rất lớn so với Nghịch Cửu Âm Chân Kinh của Âu Dương Phong.
Âu Dương Phong nói: "Hồ đồ, ngoài cái này ra, còn có 'Cửu Âm Chân Kinh' nào khác nữa?"
Dương Quá nói: "Ví dụ như luyện thuật Dịch Cân Đoán Cốt, người nói bước thứ ba là khí huyết nghịch hành, xung Thiên Trụ huyệt. Sư nương con lại nói phải ý thủ đan điền, thông Chương Môn huyệt."
Âu Dương Phong lắc đầu nói: "Không đúng, không đúng... ừm, khoan đã..." Lão làm theo lời Dương Quá nói, chợt cảm thấy nội lực thư thái, ý cảnh hoàn toàn khác biệt. Lão nào ngờ tới kinh văn Quách Tĩnh viết cho lão thực ra đã đảo lộn sửa đổi, bản dịch Hoàng Dung dịch cho lão cũng đảo điên không rõ ràng, không khỏi cảm thấy trong lòng rối bời, lẩm bẩm tự nói: "Sao thế? Rốt cuộc là ta sai, hay là sư nương ngươi sai? Sao lại có chuyện này?"
Dương Quá thấy lão hai mắt đờ đẫn, bộ dạng thần hồn nát thần tính, gọi lão mấy tiếng liên tục mà không thấy đáp lại, sợ bệnh điên của lão lại phát tác, trong lòng vô cùng lo lắng. Tuy y biết sau khi để lão hiểu rõ thân phận, có thể lão sẽ ra tay với mình - đứa con của kẻ thù đã giết hại con trai lão, nhưng y vẫn không nhịn được mà nói: "Cha, cha tên là Âu Dương Phong, nhớ ra chưa?"
Âu Dương Phong đột nhiên giật mình, trong não linh quang lóe lên, bao nhiêu chuyện quá khứ chợt ùa về, cười ha hả nhảy dựng lên, hét: "Phải rồi, phải rồi, Âu Dương Phong là ai?... Ha ha, Âu Dương Phong!" Tiện tay bẻ một cành cây, triển khai Xà Trượng trượng pháp, quất ra tiếng gió rít vù vù, quát lớn: "Âu Dương Phong thật giỏi... Âu Dương Phong là thiên hạ đệ nhất cao thủ võ công..." "Âu Dương Phong võ công cao cường, ai cũng không sợ! Ha ha! Ha ha!"
Lúc này trời đã sáng rõ, Âu Dương Phong tung người đánh tới, vô tình nhìn thấy một góc áo lộ ra trong rừng cây, vút một gậy đánh về phía bên đó. Công lực lão tuy cao, nhưng thần trí lại không được tỉnh táo, cộng thêm Tự nhiên hô hấp pháp của Phương Chí Hưng vô cùng cao diệu, khí tức nội liễm, không hề có chút dao động nào, cho nên lão vẫn luôn không phát hiện ra có người đang lén nghe bên cạnh. Mãi đến lúc này vô tình mới phát hiện ra bên cạnh còn có người khác.
Thấy cảnh này, Âu Dương Phong lập tức nổi giận, tay cầm cành cây đánh xuống, đồng thời miệng quát lớn: "Dám lén nghe công phu của ta, Âu Dương Phong đánh chết ngươi!"
Phương Chí Hưng thấy Âu Dương Phong đang vung vẩy đánh đấm lung tung ở đó, cũng không ngờ lão đột nhiên phát hiện ra mình, lại còn nhắm về phía mình. Nhìn thấy cành cây đánh tới, hắn lập tức rút trường kiếm ra, đấu cùng Âu Dương Phong. Hắn biết công lực Âu Dương Phong cực cao, sau khi luyện thành Nghịch Cửu Âm Chân Kinh thì càng có tiến triển rất lớn, so với Quách Tĩnh cũng không kém bao nhiêu. Công lực hắn hiện nay tuy lại có tinh tiến, nhưng so với hai người kia vẫn còn kém một bậc, cho nên ngay khi bắt đầu đã dùng tới kiếm pháp sở trường nhất của mình để đối chiến với Âu Dương Phong. Còn việc có phải dùng binh khí sắc bén để bắt nạt đối phương hay không, hắn cũng chẳng quản được nữa. Võ lâm cao thủ tranh đấu, vốn dĩ phải dùng phương thức mạnh mẽ nhất của bản thân, chứ làm gì có chuyện công bằng tuyệt đối.
Kể từ sau khi ngộ ra Độc Cô chi ý, Độc Cô Cửu Kiếm của Phương Chí Hưng có thể nói là đã hoàn toàn đại thành, nay lại càng dung hội quán thông, quên sạch những biến hóa trong Độc Cô Cửu Kiếm, một phần đã hòa nhập vào trong Kiếm đạo thất quyết do chính mình sáng tạo ra. Thứ hắn dùng hiện nay, nhiều hơn là phương pháp Thứ, Triệt trong kiếm quyết của chính mình, mà lại còn hàm chứa ý tứ liệu địch cơ tiên, công địch phá trán của Độc Cô Cửu Kiếm để ứng phó với kẻ địch. Hơn nữa khi cần thiết, hắn còn có thể tùy tay vận dụng yếu quyết của các chiêu thức như Phá Thương Kiếm, Phá Khí Kiếm trong Độc Cô Cửu Kiếm vào trong đó, dùng để phá giải binh khí, hộ thể chân khí của địch nhân, v.v... Kiếm thuật cao cường, có thể nói là đã hoàn toàn đạt tới hóa cảnh, bước vào một cảnh giới siêu phàm thoát tục.
Xà trượng trượng pháp của Âu Dương Phong tuy tinh diệu, nhưng cũng không thể nói là không có sơ hở để tìm, hơn nữa lão chỉ dùng cành cây bẻ tùy tay, binh khí không thuận tiện, càng khó phát huy ra uy lực lớn nhất của trượng pháp. Lão dẫu công lực thâm hậu, nhưng cũng không thể dùng cách này để nghiền ép Phương Chí Hưng, chiêu thức lại càng kém xa sự tinh diệu của Phương Chí Hưng. Cho nên hai người đấu được một lúc, Âu Dương Phong vậy mà bị Phương Chí Hưng ép tới mức khó lòng thi triển ra được chiêu thức hoàn chỉnh, không khỏi gào thét liên hồi. Lão tự phụ là thiên hạ đệ nhất, nay nhìn thấy ngay cả một tên hậu sinh tiểu tử mà cũng đấu không lại, thì còn mặt mũi nào nữa, lập tức trượng pháp lại nhanh thêm mấy phần, mang theo tiếng gió rít vù vù. (Còn tiếp)