Đêm đến, trong phòng mình, Marilyn trút bỏ hết quần áo và đứng đó, thân thể lõa lồ, cô đùa nghịch với chiếc khăn lụa trắng trước hình ảnh phản chiếu phát ra từ những tấm kính ô cửa sổ phòng mình. Ô cửa sổ quay ra khu tập thể Những Tôn Giáo Bị Lãng Quên. Nhiều người từ ban công các tòa nhà Moise, Jésus, Zeus, Osiris rơi xuống… hệt như cơn mưa phùn mùa thu.
Nhưng thiếu nữ nhà Tuvache tung chiếc khăn bay quanh mình. Lụa chạm vào bờ vai cô tạo nên những cơn rùng mình khiến phần thắt lưng cô hơi co lại. Cô để mặc cho tấm vải trắng ngần trượt dọc theo sườn mông, rồi tóm lấy nó ở phía trước mặt, giữa cặp đùi và lại tung cao quá đỉnh đầu mình. Vuông lụa trắng xoãi rộng trong không gian hệt như một động tác yêu kiều của một vũ nữ ba-lê. Rồi nó lại nhẹ nhàng tạo thành hình dù rớt xuống khuôn mặt đang ngẩng lên chở đợi của con gái ông bà chủ Cửa Hàng Dành Cho Những Kẻ Ngán Sống. Mí mắt khép hờ, cô thổi và chiếc khăn lại tiếp tục bay lên. Marilyn tóm lấy một góc và cho quay quanh bụng mình, quanh háng hệt như một cánh tay đàn ông ôm ngang người cô. Á… a… a… tiếng gầm gừ của chiếc khăn vẫn đang trườn lên giữa hai đùi cô và bấu vào túm lông. A… a… a… lưng Marilyn thường vốn còng, vai rũ, giờ vụt đứng thẳng dậy. A… a… a… Người cô lại càng cong thêm nữa khi món quà của Alan, lấy đà, bay chờn vờn dọc theo ngực cô mà mơn trớn hai bầu vú mà cô vẫn lấy làm xấu hổ (cô đã nhầm) vì chúng. Hai nhũ hoa dựng đứng lên, cứng đanh lại. Đôi gò bồng đảo to của cô trưng ra tuyệt đẹp. Những ngón tay đan chéo nhau vắt sau gáy, trong hình ảnh phản chiếu hắt ra từ ô kính cửa sổ phòng mình, Marilyn ngỡ ngàng khám phá ra thân thể mình đẹp như vậy lúc tấm khăn rơi trở lại. Cô cúi xuống bắt lấy khi nó rơi tới ngang bắp chân duyên dáng của mình. Vòm mông cô thật mỹ miều, nở nang dưới một phần thân thể chỉ hơi đẫy đà. Còn tấm lụa lại tiếp tục du hành, để lộ ra cho thiếu nữ vẫn luôn mặc cảm, sự hài lòng không ngờ của cơ thể mình. Đó là thiếu nữ đẹp nhất phố! Không một cô gái trẻ nào của khu tập thể Những Tôn Giáo Bị Lãng Quên lại có thể sánh nổi với cô (vì cô vô cùng xinh đẹp). Món quà tặng của cậu em trai, còn hơn cả một giấc mơ… Chiếc khăn tiếp tục vũ điệu thôi miên và dâm dục của nó, lướt sát làn da đang rung lên. Đôi bờ mi khép lại trong một vẻ ngây ngất hoàn toàn xa lạ với Marilyn. Nhưng liệu cô còn khám phá ra những gì nữa đây? Cô trở thành Monroe ư? Cô hé cặp môi, từ đó rịn ra một làn nước mỏng… chết người.