Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống

Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

– Khép cửa lại đi!

Mishima ngồi trên giường, ra lệnh cho người ta khép cửa phòng mình lại, rồi bật chiếc ti vi ba chiều – cảm giác nguyên vẹn vào giờ thời sự buổi tối. Anh ấn vào một trong nhiều nút của chiếc điều khiển từ xa.

Một nữ truyền hình viên dần dần hiển hiện trong phòng. Thoạt tiên là trong suốt lờ mờ như một tấm voan, và càng ngày cô càng trở nên rõ nét hơn:

– Xin chào. Đây là những thông tin!…

Cô ta chỉ thông báo toàn những rắc rối cực bi quan. Chí ít thì có một người không làm Mishima thất vọng.

To như hình thật, ngồi trên ghế và hai tay khoanh lại, người ta cứ ngỡ rằng cô ấy đang thực sự có mặt trong phòng. Khi cúi sang phải, hay ghé sang trái, ta có thể nhìn nghiêng được cô ấy. Mishima ngửi thấy mùi nước hoa của cô mà anh đánh giá rằng quá khêu gợi. Anh giảm độ nức của nó nhờ cái điều khiển từ xa.

Nữ truyền hình viên vắt chéo cặp chân dài duyên dáng của mình. Ông chủ Tuvache không thích màu chiếc váy ngắn của cô cho lắm. Anh đổi sắc diện của nó bằng cách ấn lên cái điều khiển. Anh rê một con trượt để kéo chiếc ghế lại gần mình. Lúc này, nữ truyền hình viên, đến sát bên những chiếc gối đầu, tựa như ngồi bên giường một con bệnh. Nếu ông chủ Tuvache chìa tay ra, anh sẽ chạm vào cô, cảm nhận được chất liệu chiếc váy của cô, chiếc váy mà anh có thể kéo cao lên quá đầu gối cô, với làn da mịn màng. Anh hẳn cũng có thể, trong lúc cô ta nói, với tay cởi chiếc áo lót của cô ra nếu anh muốn, nhưng hiện giờ anh không có tâm trạng làm điều đó. Anh nghe cô ta nói:

Thoải mái, hơi cúi xuống và một khủy tay chống trên đùi, cô thì thầm cho anh nghe tin tức thời sự trên chất giọng đúng ra là của một cuộc hội thoại thân mật. Người ta không còn được nghe giọng nói cầu kỳ hoa mỹ, nghiêm trang trịnh trọng như của đài truyền hình trước đây nữa. Tiếng nói hơi bị vỡ và trầm – giọng người Ý – của nữ truyền hình thật hay:

– Nữ độc tài của trái đất, bà Indira Tu-Ka-Ta, sáng nay đã khánh thành một khu công nghiệp rộng lớn gồm tám trăm ngàn ống thông hơi cao sáu trăm mét, ở tỉnh Sibérie, người ta hy vọng chúng sẽ đảm đương việc tái thiết lập tầng ô-zôn xung quanh quả địa cầu của chúng ta. Nhưng tôi không tin điều ấy, nữ truyền hình viên bình luận rõ thêm.

Mishima chia sẻ ý này với cô.

– … Tất cả các chuyên gia nghĩ rằng quyết định này lẽ ra phải được thi hành ngay từ thế kỷ XXI, cô tiếp tục nói, thế nên hiện giờ đã quá muộn. Chính đích thân nữ Tổng thống cũng tin tưởng điều ấy…

– Đương nhiên rồi, Mishima thốt lên.

– … Bà đã tuyên bố điều này trong một bài phát biểu khánh thành của mình. Còn bây giờ, cẩn thận nhé, những cảm giác ở giữa vùng đất mênh mông rải rác những lỗ thông hơi ô-zôn này rất lạnh. Hãy ủ ấm vào nhé.

Chiếc giường của Mishima bất ngờ xuất hiện ngay giữa vùng Sibérie. Anh cảm thấy gió buốt giá, liền kéo tấm drap lên, hít hà lớp than bùn ẩm ướt và đóng thành băng. Ở khắp nơi, những lò thông khói rất cao thổi ô-zôn lên trời. Mùi của chất gaz này khiến mắt hơi cay cay. Ông chủ Tuvache, bên ngoài giường, với một bàn tay xuống đất. Lâu lắm rồi anh đã không được cảm nhận cảm giác chạm vào cỏ, loại mà khi ta vuốt nó, thường bị khía nhẹ trên những ngón tay. Anh nhìn tay mình, chúng không hề mang bất kỳ một dấu vết bị cứa nào.

Vùng đất Sibérie đột ngột rời khỏi phòng. Nữ truyền hình viên lại xuất hiện trên ghế. Marilyn tóc vàng, trong bộ váy Tây ban nha uốn éo, bước vào. Cô còn đẹp hơn cả người đàn bà trong Ti vi. Chàng gác cổng nghĩa địa đi theo cô: “Chào nhạc phụ”. Kiều nữ nhà Tuvache đi xuyên qua quầng ánh sáng của nữ truyền hình viên: “Có mùi gái lẳng lơ ở đây”, đến ngồi lên giường cha cô, người này liền tắt ngay Ti vi. Phụp!

– Bố ơi, xem này, bó hoa đẹp mà Ernest đã tặng con. Anh ấy tìm thấy chúng trên các ngôi mộ, và vừa ngắt vừa nghĩ đến con đấy. Đẹp đấy chứ hả bố, tình yêu!

– Chết tiêu hả?

– Tình-yêu… Ô, mà này, bố chưa khỏi hẳn hả bố! Có lẽ là bố nên xuống với chúng con dưới kia, trong cửa hàng thì tốt hơn đấy. Bố sẽ thấy không khí vui nhộn với những tràng hoa kim tuyến và các đèn xếp, nó sẽ khiến bố khỏe lại. Bố có muốn con đem đến cho bố một cái bánh tráng không?

– Nếu nó được kẹp nhân nấm amanite phalloide…

– Ôi! Đúng là bố có khác. Này, con để lại cho bố bó hoa nghĩa địa của con trên bàn ngủ đây. Đừng đợi mẹ để đi ngủ nhé bởi mẹ sẽ đi ngủ muộn. Tối nay, tụi con sẽ chơi thả giàn!

– Chơi thả giàn à?

Nguyên tác: Le Magasin des suicides Tác giả: Jean Teulé Dịch giả: Hiệu Constant Nhà xuất bản: Antiembooks & Hội nhà văn Đánh máy: Thiên Hương, Tuyết Anh Kiểm tra: Tố Đào Chế bản ebook: Hanki Duong Nguyen Nguồn: Bookaholic Club Làm lại & bìa: Nguyễn Tuấn Linh Ngày hoàn thành: 11/5/2016
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean Teulé

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.