– Ôi! Ối! A, sao mà kỳ cục thế không biết chứ, ối! A, tôi đau bụng quá. Ối!… Tôi không sao thở được nữa! A!…
Một người đàn ông nhỏ thó, vẻ lấm lét, có hàng râu rậm và đội mũ, mình vận toàn đồ xám, buồn bã bước vào cửa hàng. Lucrèce giới thiệu cho ông ta cái mặt nạ mà Alan và Vincent vừa chế ra.
– Ôi! Ối! Sao nó lại buồn cười đến thế nhỉ! Ối!… Ô, cái vẻ mặt ngây thộn này của nó ấy. Ôi!…
Mishima, lưng khom khom, ngồi lún trên một chiếc ghế, hai cánh tay đặt trên hai đùi giang rộng, còn những ngón tay đan chéo vào nhau buông giữa đầu gối, uể oải ngẩng lên nhìn về phía người đàn ông mở hàng rõ sớm, người đầu tiên trong ngày. Anh nhìn thẳng đối diện ông ta đang cười ha hả trước hình ảnh cái mặt nạ mà Lucrèce, lưng quay lại phía anh, đang giới thiệu cho ông ta. Còn khách hàng thì cười, đưa một tay lên bưng miệng:
– Ôi! Nhưng làm sao mà người ta lại có thể tạo ra nó được nhỉ?! Ôi, cha!
– Lũ con trai tôi đã làm chiếc mặt nạ này đêm vừa rồi đấy. Tuyệt vọng quá, đúng không?
– A! Nhưng sao mà nó đần thế không biết. Còn cặp mắt nó nữa chứ! Bạ! Rồi mũi nữa này! Ối giời ạ, hãy nhìn cái mũi của nó này… Nhưng thật không thể tưởng tượng nổi!
Khách hàng cứ cúi gập người xuống mà cười trước bộ đồ hóa trang cho mặt mà phu nhân Tuvache trưng ra ở ngang tầm ngực và đối diện với ông ta. Ông ta thở hổn hển, ho lọc xọc, rồi lại tuôn ra:
– Ô, không, hãy nói gì thêm đi chứ, làm sao mà sống được với một kẻ như vậy hả! Đây không phải là gã mà ta có thể kết bạn được đâu mà. Ôi! Còn về phụ nữ nữa chứ! Liệu bà có biết một người đàn bà nào, chỉ một người thôi lại muốn sống với một tay như vậy không?! A, ngay cả một con chó, một con chuột cống cũng chẳng thèm cái ngữ ấy đâu, a…!
Vị khách cười vãi cả nước mắt, cố điều hòa nhịp thở của mình:
– Hãy cho tôi xem lại nữa nào. Ô, tôi không thể chịu nổi nữa rồi!
– Vậy thì quay mặt đi hướng khác, phu nhân Tuvache cố vấn.
– Không, tôi quyết định rồi. Bạ! Và trông hắn có vẻ hèn kém tiều tụy. Gã đó chắc phải là một thằng thộn! Ngay cả một con cá vàng thì chắc cũng muốn nhảy khỏi bể cá hơn là ở lại đó mà đối mặt với hắn! A… a… a!
Vị khách cười đến mức vãi đái. Ông ta tè dầm trong quần mình:
– Ôi, xin thứ lỗi cho tôi! Tôi lấy làm xấu hổ. Tôi đã nghe nói ông bà có bán những loại mặt nạ kỳ cục, nhưng phải nói cái này ấy mà… A… a… a!
– Ông có muốn xem các cái khác không? Lucrèce gợi hỏi.
– Ô, thôi, bà chắc chẳng bao giờ có thể cho tôi xem cái gì tệ hơn thế được nữa đâu. Ối! A, thằng đần! A, mong sao cho nó chết lòi, chết đẹn đi, cái thằng thối tha ấy! Sẽ chẳng ai thèm nhớ nó đâu, cái thằng thộn này!
Mishima, cho tới tận thời điểm ấy vẫn giữ cặp mắt âu sầu mơ hồ, liền quay sang dồn hết sự chú ý lên vị khách hàng đặc biệt đang tự hoại vì cười trước cái mặt nạ ấy:
– Tim tôi! A… a… a!… Ối, nhưng sao nó có vẻ ngốc thế. Ối!…
Ông ta đờ người, co cứng lại, hai cánh tay gập đặt trên ngực và những ngón tay duỗi thẳng hình sao, và đổ gục xuống nền đá hoa trong lúc vẫn không ngừng chửi rủa chiếc mặt nạ:
– Đồ ngu!!!
Mishima đứng lên, tính đếm:
– Thế là hai… Nhưng chúng nó đã lại sáng chế ra những gì nữa thế hả?
Lucrèce quay lại và chìa cho anh xem một chiếc mặt nạ bằng nhựa trắng chẳng có gì độc đáo, trên mũi nó, Alan và Vincent đã cho gắn một mảnh gương soi.