Vài tối sau, Mishima, lùng bùng trong đôi giầy tại gia mòn vẹt và áo vét kimono đính chữ thập đỏ để tự rạch bụng, thay cho pyjama, đã lấy lại được chút sức lực và ý chí để gượng dậy, để cố gắng nhấn vài bước đầu tiên uể oải.
Râu lởm chởm và làn da mặt hằn những vết nhăn nhúm do các nếp gấp của drap, mắt thâm quầng, anh lê chân trong hành lang như một kẻ say, đến gần ô cửa nhỏ trổ ra tháp chuông và đứng trên đầu cầu thang, giờ anh phải đi xuống để đến được cửa hàng. Và đây, trên thềm hành làng, bám chặt tay vịn, anh nhìn xuống phía dưới
Cái mà anh nhìn thấy!…
… Anh không sao tin nổi điều ấy. Cửa hàng, cái cửa hàng xinh xắn của cha mẹ anh, của ông bà anh… vân… vân… còn bây giờ, nó đã trở thành thế này!…
Trên một mảnh vải trúc bâu, giăng từ mặt tường này sang mặt tường kia, phía trên những kệ hàng, được ghi một khẩu hiệu: “Hãy tự sát vì già!” Mishima nhận ra chữ viết của Alan.
Bên dưới, một đám đông vui nhộn đang tranh luận, nói cười bả lả liên tục, tụ tập lại, nhón chân để nhìn ba thanh niên đang hát trong quầy hàng tươi, chơi một bản nhạc hấp dẫn với cây đàn gu… ghi… ghi-ta.
Họ vỗ tay theo nhịp, gọi bánh tráng đầu lâu – Vincent, cậu này chế biến theo dây truyền trên một mặt chảo phẳng chạy điện được đặt ngay trên quầy tiếp khách. Khói từ chảo bốc lên làm mờ giảm bớt ánh sáng, khiến dãy nê-ông trở nên đùng đục giữa những làn hơi đường phèn cháy bốc lên, sô cô la nóng thi thoảng nhỏ giọt, rớt xuống lấm lem trên nền gạch hoa. Chiếc muôi múc bột nhão nâng lên, hạ xuống, qua dụng cụ nấu ăn, chúng chảy xuống và họa lên hai hình xương ống vắt chéo nhau, và Lucrèce vận hành két thu tiền: “Một bánh tráng hả? Ba euro-yens. Xin cám ơn ông”.
Marilyn, trên quầy dao lam đã được giải tỏa, xếp những trái táo (không phải những trái trong bộ Alan Turing đâu) vào trong một giàn máy quay ly tâm, rồi cô chiết nước quả tươi ra những chiếc ly: “Làm ơn cho xin một euro-yens nào!”
Ernest biểu diễn với bộ seppuku, nhưng lưỡi đoản kiếm tanto khi đâm vào bụng anh ta lại bị oằn xuống, uốn thành hình số “8”, cuộn tròn lại. Mishima dụi mắt, bước xuống cầu thang. Chàng gác cổng nghĩa địa bán ba đoản kiếm cho đám khách đang hớn hở, quấn chúng và xếp vào trong những chiếc túi xách có hàng chữ: “Youpi!” Ông chủ Tuvache phải cúi thấp để bước qua những tràng hoa kim tuyến, nhưng đầu vẫn va phải những dãy đèn xếp màu mè như lễ hội. Anh tự nhủ có lẽ mình đang mơ. Nhưng mà không, có tiếng vợ anh gọi:
– A, anh yêu, rồi thì anh cũng đến! Vậy càng tốt. Anh sẽ có thể giúp tụi em, bởi anh xem đấy, tụi em đang bị quá tải. Anh có muốn thử một chiếc bánh tráng không?
Một kẻ tuyệt vọng thực sự, một bước là biết hết những biến đổi trong cửa hàng, bước vào và, một cách tự nhiên, đi thẳng về phía Mishima, người cũng đang biểu thị dáng vẻ sửng sốt như anh ta:
– Tôi muốn mua một khối gạch nén để chìm xuống lòng sông.
Một khối gạch nén à… A! Có thế chứ. Thật vui khi gặp lại một người bình thường. Họ đã chuyển chúng đi chỗ khác rồi à? Ô, không, chúng vẫn ở đây.
Ông chủ Tuvache lấy hơi và cúi xuống để đẩy một chiếc bằng cả hai tay, nhưng anh ngạc nhiên khi nhấc lên được một cách quá đỗi dễ dàng. Anh cảm thấy khối vữa khô ấy có vẻ nhẹ một cách đặc biệt. Anh chắc có thể đặt chúng thăng bằng trên đầu ngón tay mà xoay tròn được. Vài ngày tĩnh dưỡng chắc đã chẳng thể đem lại cho anh chừng ấy sức lực. Anh chăm chú dò xét chất liệu của nó và dùng móng tay cạo cạo trên bề mặt:
– Bằng mút polyéthylène…
Đến lượt mình, khách hàng cũng nhấc khối gạch lên để áng chừng độ nặng:
– Ô, cái này sẽ nổi trên mặt nước chứ nhỉ! Làm sao có thể chết đuối được với nó!
Mishima dẩu môi và nhướn mày, gục gặc đầu:
– Tôi giả thiết là không nên dùng tay bám vào nó… nhưng nếu sợi xích được gắn chặt vào một cổ chân, người ta có thể chết đuối bên dưới bề mặt của khối mút nén phao tiêu này.
– Thế thì bán nó có ích lợi gì?
– Nói thẳng ra là… tôi không biết. Ông có muốn dùng bánh tráng không?
Vị khách bối rối nhìn đám đông ô hợp và đeo mặt nạ, thổ ra những ngôn từ của mẹ ghẻ, mẹ chồng và khiêu vũ những điệu nhảy của bọn ngốc: Đây là vũ điệu của bọn ngố, ngốc ngốc ngốc!…
– Tất thảy bọn này chẳng bao giờ xem tin tức thời sự ở Tivi cả, họ chẳng bao giờ tuyệt vọng cho tương lai của trái đất hết.
– Đó cũng là điều tôi đang tự hỏi đây… Mishima đáp lại kẻ đang mong muốn được qua đêm dưới đáy sông. Tôi có lẽ rất muốn đi cùng ông đến đó!
“Hự…hự!…” Họ rơi òa vào vòng tay nhau và người này sụt sịt trên vai kẻ kia trong khi đó, ở quầy hàng tươi, Alan đã giăng lên một tấm drap. Đề nghị mọi người xem một buổi trình diễn múa rối, ở đó tất cả đều tuyệt vời, đẹp, vô thực, và xuẩn ngốc là điều chắc chắn. Vincent có vẻ rất hứng thú trong không khí vui nhộn kiểu hội chợ này, và trong đám khói bốc lên từ bếp của mình. Đầu quấn khăn, đương nhiên là cậu không cười nhưng trông khá hơn nhiều. Lucrèce, người phát hiện ra chồng mình đang nước mắt tuôn rơi, liền chạy vội đến và đổ hết lỗi cho vị khách hàng đang ôm anh trong vòng tay:
– Ô, hãy để yên cho anh ấy đi! Ông đã nói gì để anh ấy lâm vào tình trạng này hả? Thôi đi, hấp, ra ngoài!
– Tôi đã chỉ muốn tìm cái gì đó để tối nay tự sát thôi mà, người kia biện bạch.
– Ông không nhìn thấy dải băng-rôn phía trên các kệ kia à? Ở đây, người ta chỉ còn tự sát vì già thôi! Đi nào, biến đi.
Và giữa đám đông náo nhiệt, chị dìu chồng về phía cầu thang. Lảo đảo, anh hỏi chị:
– Những lưỡi kiếm tanto mới được làm bằng gì vậy?
– Bằng cao su.
– Tại sao lại đổi chất liệu của các khối gạch nén thế?
– Bởi vì khi khách hàng khiêu vũ, nếu họ mà xô vào kệ trung tâm kia, em không muốn nó rơi vào chân họ. Anh hình dung ra những tổn hại chứ?! Thì cũng giống như với đám dây thòng lọng, hiện giờ chúng ta bán cùng những loại như để nhảy dây thun trên cao ấy. Đó là ý tưởng của Vincent, nói rằng mọi người sau khi nhảy khỏi ghế đẩu, nếu đầu bị va ba bốn cú vào trần nhà, thì họ sẽ không muốn bắt đầu lại nữa. Anh đã biết chúng ta đổi nhà cung cấp hàng chưa nhỉ? Kết thúc với hãng Coi Thường Cái Chết rồi, giờ chúng ta lấy toàn bộ của hãng Phì Cười. Và kể từ đó, doanh thu của chúng ta đã tăng gấp ba đấy.
Đầu gối Mishima nhủn ra. Vợ anh vội đỡ ngang cạnh sườn chồng:
– Thôi nào, lên giường nghỉ đi, chàng ủ dột của em ạ!