– Sao thế hả, sao lại không hả? người mẹ bất ngờ thốt lên, hai tay chống nạnh đứng ở cuối cửa hàng.
– Đúng vậy, tại sao lại không? người cha, trong chiếc gi-lê vặn xoắn nhắc lại, xuyên qua đám đông, đến điều tra Marilyn: nó bị hỏng à?
– Con sẽ không hôn anh này đâu, con gái anh nói.
– Nhưng vì sao chứ? Có chuyện gì hả? Tuy nhiên cậu ấy có vẻ rất hiền và đẹp trai kia mà. Con đã từng hôn những người xấu nhất hành tinh và hình như họ chẳng có gì khác ngoài điểm rất khó chịu.
Chàng trai đương sự, đứng trước mặt cô gái toc vàng nhà Tuvache, đang ngự trên chiếc ngai của mình, cậu không rời mắt khỏi cô:
– Tôi không còn được gặp cô nữa, Marilyn. Cô không còn đến nghĩa địa nữa. Hãy hôn tôi đi.
– Không.
– Ồ, chuyện này sẽ mau chóng kết thúc chứ hả? người cha nổi cáu. Khách hàng đang chờ kìa! Marilyn, hãy hôn cậu này đi!
– Không.
Mishima sững sờ, Lucrèce đứng gần anh gật gù:
– Thôi được, tôi hiểu rồi…
Chị kéo chồng ra xa, đến gần cầu thang, xa hẳn những cặp tai tò mò:
– Con gái anh đang yêu. Do cứ hôn tất cả mọi người nên ngày một ngày hai, chuyện đó ắt sẽ xảy đến thôi.
– Em nói gì hả Lucrèce?
– Nó yêu chàng gác cổng nghĩa địa trẻ này, do vậy không muốn hôn cậu ta.
– Là chàng trai gác nghĩa địa à? Anh đã không nhận ra anh ta. Ờ thì, dẫu vậy thì cũng ngố thật đấy. Khi yêu thì người ta phải hôn chứ.
– Nhưng anh làm sao vậy, Mishima, hãy động não một chút đi! Con gái mình đang mang Nụ hôn của Tử thần.
– Khốn nạn…, người chồng tái mặt, anh đã quên khuấy mất và, chân cẳng rụng rời, anh ngồi phịch xuống một bậc cầu thang, lặng ngắm gian hàng ướp lạnh này. Khi không phải đám nấm amanite bị thối đầy cả nhà hoặc lũ ếch cốm xổng chuồng, thì lại là chuyện Marilyn vướng vào chuyện yêu đương. Cái quầy hàng tươi này, nó đúng là đã bị nguyền rủa.
Đám đông sốt ruột gầm lên trong cửa hàng:
– Thế nào, đến lượt tôi chứ hả?…
Mishima đứng lên, đi về phía chàng trai trẻ gác nghĩa địa và đề nghị cậu ta một thỏa thuận:
– Hay cậu có thể lấy sợi thòng lọng hay độc dược được không? có những cách khác đễ tiễn biệt cuộc đời, nhất là ở đây! Những lưỡi dao lam, táo Turing, cậu có ý gì về các loại đó không? Lucrèce, ta có thể chào thứ hàng gì cho cậu ấy được nhỉ? Thôi nào, với cậu, đó sẽ là món quà tặng! Cậu thích thứ gì cũng được hết, một bộ tanto và kimono, nhưng cậu phải quyết định nhanh đi!
– Tôi muốn được Marilyn hôn.
– Không, kiều nữ nhà Tuvache đáp. Em yêu anh, Ernest ạ.
– Anh cũng vậy, chàng gác nghĩa địa nói. Yêu đến phải chết cũng yêu.
Tình hình rơi vào ngõ cụt. Mặc dù đám đông cứ ùn lên, lúc này một sự im lặng chết chóc đang bao trùm lên cửa hàng, thì bỗng dưng người ta nghe thấy tiếng hát rống lên.