Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống

Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

– Cúc-cu!

Người cha ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường – “Ồ, nó lại chạy rồi à – cái đồng hồ này?”, – rồi cụp mắt xuống.

– A, là em ư!… mà em làm gì ở đây vậy?

Trước kệ bày toàn độc dược, người mẹ đang gói một lọ thủy tinh cho một bà già thân hình quắt queo. Con quỷ mang thân hình tả tơi rách rời mà trước kia đã từng là một con người này, phàn nàn: “Rốt cục, để đợi đến già thì cũng lâu đấy!” Trở lại thành nhỏ bé như một đứa trẻ, túi xách trên tay, con người mong manh này hình như đang nhẹ nhàng ra đi về một chiếc nôi mới. Bà có lẽ tạo ra cả một con sông với những dòng nước mắt của mình. Lucrèce quay lại:

– Alan!

Khoác bọc quần áo trên một bên vai, tóc bay trong gió, đứa con út của chị đứng gần quầy thu tiền và, cửa hàng bỗng nhiên như có một tia nắng ấm mùa hè lướt qua. Người mẹ chạy vội về phía con trai:

– Con trai bé bỏng của mẹ, con còn sống ư!

Những sắc màu rổn rảng mà thằng bé tô điểm trên trang phục của nó, toát ra hình ảnh một vũ điệu ba-lê hoa, và niềm hy vọng làm bừng sáng cả nền gạch lát nhà. Marilyn, đang ở quầy hàng tươi, bắt vội tay một khách hàng mà cô đang những muốn tống khứ đi thật nhanh.

– Hấp! Tử thần cũng xin chào ông, thưa ông!

Nói rồi cô chạy về phía cậu em út, trên đường đi, chiếc vét rộng của cô tỏa ra quét gió. Tim cô đập hối hả như trống:

– Alan!!

Cô ôm hôn nó, âu yếm xoa má, siết tay, luồn cả những ngón tay trần của mình vào hẳn bên trong chiếc áo gió của đứa trẻ, sờ vào da nó. Vị khách của cô hồi nãy ngạc nhiên:

– Cô cũng giết luôn cả em cô à?

– Hả? Ô không!

Vị khách u hoài, trả 12 euro-yens, không thể hiểu nổi. Ông đi sượt qua bên Alan, lóa mắt bởi nguồn nội lực toát ra từ đôi cánh tay và cặp vai nó, hệt như một luồng sáng… Người mẹ kêu to và gọi:

– Vincent à! Vincent ơi! Đến xem này! Alan về rồi!

Tay cầm hộp sô cô la, miệng nhai tắc lẻm, Vincent xuất hiện trên đầu cầu thang gần bậu cửa quay ra cầu thang xoáy trôn ốc của tòa tháp, nơi thờ cúng tôn giáo cổ xưa (nhà thờ, đền, nhà thờ hồi giáo?…) Gió luồn từ chân cửa thổi tung phần dưới áo djellaba in hình quả bom nguyên tử của cậu. Alan leo nhanh lên những bậc cầu thang và ôm ghì lấy anh trai:

– Này, má anh bắt đầu phinh phính rồi đấy, chàng nghệ sĩ của khu ạ!

Người này, chàng Van Gogh chít khăn ấy, chăm chú nhìn chiếc áo len cổ chẽn của đứa em trai, trên đó minh họa một bức tranh khiến cậu tò mò muốn biết: Sâu trong một bình cá cảnh, tôi nhìn thấy một bức thư viết: goodbye, trên miệng bình một con cá vàng đang nhỏ nước long tong và nhảy vọt lên, nhưng nó bị vướng vào sợi dây buộc một quả bóng bằng dạ dày cừu. Một con cá vàng khác vẫn ở trong nước quẫy mạnh làm sủi đầy bong bóng và kêu lên với bạn: No, Brian! Don’t do it![1]

Vincent ko hề cười, mà hỏi:

– Là cái gì thế?

– Chỉ để cười thôi mà.

– À!

Mishina đã đi tới chân cầu thang, ngửa đầu lại phía sau và hỏi với lên Alan, đang ở trên cao:

– Tại sao con lại về sớm hơn dự định hả?

– Con bị đuổi zề.

Đứa trẻ, tròn mắt ngạc nhiên bởi sự mạnh bạo thẳng thắn của mình, thoải mái ở mọi nơi mọi lúc như gió trên trời, như nước dưới biển ấy, đi xuống cầu thang mà chính nó phủ lên một tấm thảm khải hoàn với những tràng cười giòn vô tư lự của nó:

– Ở zưới đó, con chơi rất nhiều, nhưng điều ấy lại khiến các anh phụ trách bực mình. Nếu không thì… với lũ học sinh bom – sống như tụi con ấy hả, con biết cách làm cho chúng cười. Khi phải diễn tập trong đêm, mình quấn drap trắng và đội mũ nhọn trùm kín đầu chỉ thủng có hai lỗ để nhìn, con kể những chuyện tiếu lâm khiến lũ bạn cười nắc nẻ làm tung cả những mẩu nhựa hình bánh mì dán ở bụng chúng. Trong khi chúng đi tè trên các đụn cát ở Nice, thì con đi nhặt những bông hồng mọc ở đó và khi con nói với chúng rằng nơi đó là con đường lạc đà lẩn trong cát và được gió đẽo gọt thành hình như thế, thì bọn chúng thấy cuộc đời thật kỳ thú. Chúng quay về doanh trại, vừa đi vừa hát: Bùm! Trái tim tôi đập Bùm!… Anh phụ trách kỳ thực tập biệt động-tự sát rụng rời tay chân. Con chơi trò zả giờ không bao zờ hiểu zì những lời zải thích về kỹ thuật của họ. Họ vò đầu bứt tai. Một buổi sáng, do quá bực dọc, anh ta thắt dây nổ quanh bụng, tay cầm ngòi nổ, và nói với con: “Hãy nhìn cho kỹ đi, bởi tôi chỉ có thể thực hành cho em nhìn một lần duy nhất thôi!” Rồi anh ấy giật dây, nổ tung. Họ đuổi con zề.

Mishima thoạt tiên gật gật trong im lặng. Anh giống như một diễn viên chưa tìm được ngôn từ cho vai diễn của mình. Rồi anh lắc đầu qua lại nhiều lần: “Rồi chúng ta sẽ làm gì với con đây hả?”

– Anh muốn nói trong vài ngày còn lại của kỳ nghỉ đó hả? Nó sẽ giúp em chế biến độc được, Lucrèce hứng khởi đáp.

– Và nó sẽ cùng con chế các mặt nạ, từ trên cầu thang, Vincent lên tiếng.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Anh: Đừng, Brian, đừng làm thế!

Nguyên tác: Le Magasin des suicides Tác giả: Jean Teulé Dịch giả: Hiệu Constant Nhà xuất bản: Antiembooks & Hội nhà văn Đánh máy: Thiên Hương, Tuyết Anh Kiểm tra: Tố Đào Chế bản ebook: Hanki Duong Nguyen Nguồn: Bookaholic Club Làm lại & bìa: Nguyễn Tuấn Linh Ngày hoàn thành: 11/5/2016
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean Teulé

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.