Mishima hạ nắp hầm ngầm phía trên đầu anh, bật bóng điện xanh nhạt rồi bước xuống cầu thang cao đến chóng mặt, nơi tâm hồn anh chìm đắm trong khắc khoải. Trên tay cầm tấm bưu ảnh giao thoa laze của Alan và dưới ánh nắng cuối chiều mùa đông của nhà hầm, lưng dựa tường, anh đọc:
Bố mẹ thương mến, con yêu bố mẹ…
Có luồng ánh sáng vụt qua tâm hồn Mishima. Điều đó, thi thoảng, khi làm, khi lăn các loại máy móc trong cửa hàng hay ở trên tầng lầu, không còn đem lại được cho anh nữa, khi anh chỉ còn lại một mình, sâu trong hầm ngầm để đọc những hàng chữ của thằng con út.
Đừng lo lắng gì cho con cả. Mọi sự chắc chắn sẽ suôn sẻ thôi…
A, cái thằng lạc quan muôn thủa, cái thằng lỏi tinh nghịch luôn vui nhộn này! Ngày tàn dần, đêm tới nhanh. Bầu trời từ từ khép lại tựa như một chiếc hộp. Đó là thời điểm cơn đau của các con bệnh phát tán mạnh, đêm đen tóm lấy yết hầu của họ. Sâu trong lòng đất hệt những người đã chết, trước một ban thờ ẩn sâu trong nỗi trầm cảm của mình, Mishima phát ra một lời phàn nàn, một câu lạ lùng cất lên:
– Alan!
Tiếng đó chỉ nhỉnh hơn một tiếng nói mơ và nhỏ hơn một lời thì thầm. Cát để đúc gạch lọt đi giữa các ngón tay anh. Nó hệt như có luồng nước lạnh đang dâng lên, nó tựa như một nỗi hổ thẹn đang tăng nhanh. Kể từ một tuần nay, mỗi tối đến, bị chìm trong cơn ác mộng kinh hoàng, anh khua khoắng như một kẻ đang bơi. Trên giường, dẫu xoay trái lại lật phải, anh vẫn chỉ đối mặt với chứng mất ngủ. Và ngay cả khi ngủ, anh cũng kêu tướng lên:
– Alan!!
Nhờ ô cửa sổ có chấn song của tầng hầm, anh nghe thấy, từ phía trên lọt vào những tiếng động gót giầy gõ trên hè phố, được tiếng vang đơn điệu này ru ngủ, anh thấy hình như ở một nơi nào đó, người ta đang đóng đinh vào một cỗ quan tài. Trời đã hoàng hôn. Những viên đá giăm bắt màu xanh lơ. Lúc nào thì cũng là một thời khắc chạng vạng của ai đó trên đời này, lúc nào thì cũng là giờ phút của cơn rùng mình ấy choàng lên vai ai đó. “Mình không thể chịu nổi nữa, cơn mưa A-xít sun-fua-rích thốt lên. Tôi không sao chịu nổi tất cả những gì đang xảy ra xung quanh tôi nữa rồi.” Mishima cứ ngỡ đang được tự do trên một sợi dây thép khi toàn bộ sự cân đối đến từ cây gậy giữ thăng bằng. Anh nhớ Alan. Chẳng gì có thể biện minh điều ngược lại. Bên ngoài, tiếng kêu của tàu điện – một cái khấc trượt trên các đường dây điện – còn ở sâu trong hầm ngầm, tất cả đều có vẻ dám tự sát. Cát mịn, rải rác hình sao. Mishima cảm thấy khối gạch đúc trước mặt anh đây, chẳng có lề luật gì ngoài sức nặng của nó. Một bộ quần áo của Alan bỏ quên trên ghế, buông hờ hững. Anh vớ lấy, vùi đầu mình vào đó, thả hết nỗi niềm chất chứa trong tâm hồn mà nó thực ra là cái một cái bình chứa đầy nước mắt:
Phải chăng chị đã nghe thấy tiếng anh khóc nấc lên?… Lucrèce, đứng gần quầy thu tiền, đến nhấc nắp hầm ngầm và hỏi vóng vào bóng tối.
– Mishima, ổn chứ hả? Mishima à!…