Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống

Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

– Nhưng anh sao vậy hả? Ernest? Anh bỗng dưng tái nhợt đi này!

– A… a… a…! Do cái mặt nạ này, nhạc mẫu ạ! Con tưởng chết vì sợ khi nhìn thấy nó.

– Cái mặt nạ do Vincent sáng chế đã gây cho anh tình trạng này ư? Lucrèce ngạc nhiên.

– Nhưng sao anh ấy lại nghĩ ra và dựng lên những thứ khủng khiếp vậy nhỉ? Chàng gác nghĩa địa trẻ run lẩy bẩy và ngồi xuống một bậc cầu thang để cố lấy lại tinh thần.

– Chính thằng bé Alan nhà tôi (thằng bé đáng thương, miễn sao…), trước khi đi thực tập, đã cố vấn cho anh nó giải tỏa những cơn hãi hùng của mình bằng cách tạo ra những chiếc mặt nạ, biểu trưng những con quái vật trong các cơn ác mộng của nó…

– Thế thì, Chúa ạ… Ối…

– Chồng sắp cưới của con là người dễ xúc động, Marilyn ngây ngất mê ly đến ngồi cạnh người tình và ôm anh trong vòng tay. Bé cưng của em…

– Thế thì, Chúa ạ, nhân danh là một người gác nghĩa địa mà… Mishima bình luận và cũng tiến lại gần Ernest.

– Không, nhưng mà chuyện này thì… Anh ấy phải đi khám bác sĩ đi, anh Vincent ấy! người tình của kiều nữ nhà Tuvache hiệu chính thêm. Bởi chuyện nghiêm trọng đấy…

– Ô… ô… ô, Lucrèce đơn giản hóa vấn đề, nó rốt cục đã tìm thấy hứng ăn và hiện giờ không thể ngưng ăn được nữa! Được thế đã là tốt rồi. Hơn nữa Ernest, anh biết không chứ, chúng tôi, những người nhà Tuvache này ấy mà, các bác sĩ tâm lý… chúng tôi không thích cho lắm…

– Vâng, nhưng dẫu thế thì vẫn cứ phải đi thôi; đây này… ối… chẳng hay mẹ có ly nước cay nào không?

– Nước gì? À không, chúng tôi không có bán loại này, Mishima phân bua. Bù lại, những chiếc mặt nạ, tôi tự nhủ rằng, nếu chúng có thể tạo hiệu quả như vậy… cho những người có trái tim quá nhạy cảm và yếu… chắc sẽ phải để ý tới chúng! Anh kết luận trong lúc bộ xương người bằng những ống sắt được sử dụng làm chuông treo ở cửa ra vào, gióng lên những tiếng lảnh lót.

Một bà ục ịch tóc xoăn bước vào:

– Đây rồi, bà Phuket-Pinson! Lucrèce cất tiếng như hát trong lúc đi về phía bà khách. Bà đến để tôi thanh toán nốt chút tiền còn thiếu cho cửa hàng thịt hả?

– Không, không phải vậy. Mà là cho tôi…

– Thế à? Nhưng có chuyện gì vậy?

– Tôi đã biết là kể từ khi tôi bị ốm, chồng tôi đã có bồ. Cô ta là nhân viên bưng bê của tiệm Vatel. Thế là tôi muốn đoạn tuyệt với cuộc sống này. Tôi đã gặp rất nhiều rắc rối do những vấn đề không hay về sức khỏe…

– Đúng rồi… Những rắc rối về tim, tôi nghĩ thế…, ông chủ Tuvache, đến lượt mình cũng đi đến, suýt xoa một cách giả tạo, trên tay cầm một chiếc túi đựng cái mặt nạ của Vincent. Này, bà Phuket-Pinson, hãy nhắm mắt lại, không được ti hí nhé, để tôi kiểm tra một món…

Bà chủ hàng thịt béo tròn, ngoan ngoãn và cam chịu, hệt như một con vật ở nhà mổ, hạ cặp mí đính hàng mi dài như mi bê xuống. Mishima thắt nhanh mớ dây mặt nạ cồng kềnh Vincent lại phía sau gáy bà ta, sau đó chìa cho nữ tiểu thương chuyên bán thịt động vật chết một chiếc gương:

– Giờ thì hãy ngắm mình trong gương đi.

Phu nhân Phuket-Pinson hé cặp mí và khám phá ra vẻ bề ngoài mới mẻ của mình trong chiếc gương di động.

– A… a… a…!

Hai má bằng xương gia cầm mà Vincent chắc đã lượm lại trong thùng rác nhà bếp và róc sạch thịt, một làn da bằng giẻ lau rách đính ở trán và cằm, một chiếc mũi bằng mỏ gà đang kêu. Ở mỗi bên hố mắt là hai cái chong chóng nhựa xanh đỏ như người ta vẫn thường bán đầy quanh các hồ nước ông viên từ hàng thế kỷ nay. Chúng xoay tròn và phát ra tiếng nhạc. Hai tràng hoa kết làm răng nhấp nháy – thứ ánh sáng trang trí hàng loạt trên cây thông Noel – giữa cặp môi đã bị ăn mòn được lắp bằng những mảnh xương cừu đã bị vỡ toang! Những đêm ngủ của Vincent chắc không thể bình yên. Ảo giác những cơn ác mộng của Vincent khiến bà khách béo tròn bệnh tim và bị cắm sừng hãi hùng. Bà đồng thời cũng khám phá cảnh tượng mớ len đa màu lộn xộn làm thành mái tóc rối bù, điểm những con nhện giả, pha lẫn trong đám những con vật độc khác. Nhờ một hệ thống tài tình, một làn khói mỏng bốc ra từ cặp mắt và quay tròn đồng điệu với chuyển động của các cánh chong chóng.

– A… a… a…!

Bà hàng thịt ngã gục, người cứng đờ. Mishima quỳ gối gần bà ta rồi cúi hẳn xuống:

– Bà Phuket-Pinson à? Bà Phuket-Pinson ơi!

Anh đứng lên và rõ ràng phải công nhận:

– Có hiệu quả đấy.

Nguyên tác: Le Magasin des suicides Tác giả: Jean Teulé Dịch giả: Hiệu Constant Nhà xuất bản: Antiembooks & Hội nhà văn Đánh máy: Thiên Hương, Tuyết Anh Kiểm tra: Tố Đào Chế bản ebook: Hanki Duong Nguyen Nguồn: Bookaholic Club Làm lại & bìa: Nguyễn Tuấn Linh Ngày hoàn thành: 11/5/2016
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean Teulé

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.