Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống

Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Lúc này, Lucrèce đã lên giường nằm cạnh chồng. Nằm ngửa, tay để dọc theo mình, một sự im lặng bất biến lảng vảng trên người chị. Bao hình khối bị xóa nhòa đi và chỉ còn như là một giấc mơ nhưng bỗng nhiên một đám mây khó chịu của quá khứ lại trỗi dậy trong chị, và sâu trong tâm khảm, nó khiến chị nhè nhẹ co đầu gối lên.

Khi chị còn là một bé gái nhỏ xíu – lên bốn, lên năm – mẹ bảo chị đợi bà sau buổi học, ngồi trên một chiếc ghế băng trong lề sân chơi của lớp mẫu giáo, và bà còn hứa với con gái rằng nếu ngoan thì sẽ được đi một vòng đu quay.

Mẹ nó thường xuyên đến trễ, đôi khi còn không đến, những lúc như thế bà hiệu trưởng nói đứa trẻ tự đi về nhà. Người cha, mặc dù những lời hứa của mình, thì cũng chẳng bao giờ đến đón nó. Và thường xuyên, vào buổi tối, con bé ấy ngoan ngoãn ngồi đợi, cực kỳ ngoan ngoãn, mong sao cho mẹ nó đến để được đi một vòng đu quay.

Liệu nó đã bao giờ được đi đu quay chưa? Lucrèce không nhớ, chị chỉ nhớ rằng đã đợi, sự chờ đợi tuyệt vời ảo tưởng mong mẹ đến, người sẽ nhìn thấy con gái mình đi một vòng đu quay.

Hai bàn tay mũm mĩm trẻ thơ của nó, những đầu ngón tay vểnh lên, đặt áp sát đùi, và ngồi thẳng lưng ngay ngắn, không hề uể oải, cặp mắt tròn mở to, nó nhìn thẳng về hướng trước mặt, nhưng lại không nhìn thấy gì hết! Nó chỉ giữ mình cho thật ngoan, ngoan hết sức đến nỗi mà mẹ nó nhất định sẽ đến, vì nó ngoan đến thế kia mà!

Nó cấm mình không được động cựa, không được mở miệng, không một tiếng thở dài. Nó đợi ngoan đến mức mẹ nó chỉ có thể phải đến mà thôi. Dẫu chóp mũi nó có ngứa ngáy hay một chiếc tất dài đã trượt xuống dưới mắt cá chân, thì nó vẫn ngồi im bất động. Mẹ chắc sẽ đến mà! Nó tự hòa tan vào chính nó, hút vào trong mình cơn ngứa ngáy ở chóp mũi, cái lạnh nơi bắp chân mà chiếc tất đã bị rớt xuống. Nó đã học được cách hòa nhập được vào các thứ đó. Nó đã biết tập hợp chúng lại, học cách trở thành đệ tử của môn đạo Zen. Mãi sau này, khi xem những phóng sự về những thầy tu cổ xưa, thì chị hiểu rằng, mới lên bốn tuổi, thì chị đã biết đặt mình trong cùng một trạng thái tinh thần như vậy rồi. Từ thời trẻ thơ của mình, chị đã giữ lại được khả năng chống chọi với sự thiếu vắng ấy, cách mà bỗng dưng hình như nhìn tận đâu đâu rất xa trước mặt mình. Đó là một lỗ hổng lớn trong đầu chị, hệt như khi chị ngồi đợi mẹ mình trên một chiếc ghế dài trong sân chơi trường mẫu giáo. Chị đã tự khoáng hóa ở đó, không còn cảm nhận được tí gì về cơ thể mình, có lẽ chị dám thề rằng mình đã không thở nữa. Khi mẹ đến nơi thì con gái bà sẽ không còn sống nữa. Bên ngoài, trời đổ mưa, cơn mưa A-xít Sulfurique đập ào ào trên các ô kính gian phòng.

Nguyên tác: Le Magasin des suicides Tác giả: Jean Teulé Dịch giả: Hiệu Constant Nhà xuất bản: Antiembooks & Hội nhà văn Đánh máy: Thiên Hương, Tuyết Anh Kiểm tra: Tố Đào Chế bản ebook: Hanki Duong Nguyen Nguồn: Bookaholic Club Làm lại & bìa: Nguyễn Tuấn Linh Ngày hoàn thành: 11/5/2016
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean Teulé

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.