Sáng hôm sau, giữa lối ra vào cửa hàng và ô cửa sổ gần quầy tiếp khách, chiếc đồng hồ treo tường Cúc-Cu thánh thót điểm tám giờ. Trên bề mặt bằng tôn tráng men của nó, xuất hiện nhân vật Tử Thần – một bộ xương người bằng gỗ cây đoạn, vận váy dài trắng, trên tay cầm một lưỡi tầm sét, hát: “Cúc-cu! Cúc-cu!”
Chiếc radio trong cửa hàng tự động mở, phát chương trình thời sự:
– Sau vết gãy vỏ trái đất do phay ở San Adreas gần Los Angeles và sự bùng phát phun trào núi lửa liên tiếp, lớp tro nham thạch của chúng đã tràn khắp toàn bộ châu lục ở thế kỷ trước, thì cuộc sống dường như đã quay trở lại châu Mỹ. Những nhà khoa học Iran đã khám phá chất li-ken đầu tiên xuất hiện ở New York kể từ thời Big One. Về thể thao: lại một thất bại nữa của đội tuyển địa ph…
Lucrèce, đeo tạp dề và mặt nạ chống gaz, xối nước ào ào lau rửa các lọ chất độc đổ vỡ hôm trước trên nền nhà và hỏi: “Oa-oa-oa, oa-oa-oa?”
Mishima tắt bản tin thời sự ở radio:
– Em nói gì cơ?
Vợ anh tháo quai mũ và nhấc các-tút lọc khí của chiếc mặt nạ:
– Bây giờ, ta phải làm gì với Marilyn đây? Nó tiếp tục như thể không có chuyện gì xảy ra hay cho nó ngừng hẳn? Chẳng giấu gì anh, em thấy thật tiếc chuyện này, bởi bỗng nhiên nó mang lại nhiều lợi nhuận cho quầy hàng tươi. Đóng ngăn kéo tiền lại đi, Mishima.
Chồng chị thi hành ngay, rồi sau đó xếp gọn đống dây thòng lọng trong lúc vẫn đăm chiêu suy nghĩ. Anh quét, gom những mảnh thủy tinh vỡ lẫn giữa đống kẹo vào trong một túi rác chứa bụi, rồi dốc tất cả lên mặt quầy tiếp khách. Sau đó, anh ra lệnh cho Alan:
– Lựa các mảnh thủy tinh lẫn trong mớ kẹo ra đi. Không được để cho lũ trẻ bị đứt lưỡi! Và cả con nữa, cẩn thận đừng để mảnh nào làm đứt tay nhé. Anh không biết, anh thú nhận với vợ.
Marilyn, trong chiếc váy đầm làm việc lóng lánh điểm kim tuyến, cổ trễ sâu mềm mại bó sát người, tay giang lên cao, điều đó làm nổi bật vẻ đẹp trong suốt mê hồn của bức tranh hình thể của cô. Eo hóp, bụng căng, mông tròn, hai nhũ hoa của cặp vú rất dáng của cô nổi bật bởi, trên cao vài bậc thang, cô đang treo lại các bức tranh nhỏ với những quả táo lên gờ tường trang trí.
– Giờ thì xong rồi! Trước lúc mở cửa, trong khi bố mẹ suy nghĩ thì con có cả gần tiếng đồng hồ để đến xem liệu Ernest đã đến nghĩa địa chưa và thông báo cho anh ấy biết tin lành nhé.
– Ô, chó chết! Mishima dưới chân thang thốt lên.
Con gái anh, ngỡ mình đã làm rơi một bức tranh lên đầu cha, liền cúi xuống:
– Gì hả bố?
Cha cô vỗ một lòng bàn tay lên đỉnh cái đầu hói của mình:
– Bố đã làm một điều bậy bạ rồi!…
Lucrèce, đeo găng giải phẫu và đang rũ chiếc khăn lau nhà trong xô nước, đứng phắt dậy:
– Gì cơ?
– Tối qua, trong cơn hoảng loạn, anh đã đưa cây súng Smith and Wesson dùng một lần cho Ernest mất rồi.
– Anh nói gì?!
Người mẹ sững sờ, còn Marilyn, trên thang, giang rộng hai chân. Thế rồi cô trượt dọc từ ngọn thang xuống tận trần nhà. Chiếc váy thung của cô, hồi nãy rất gợi cảm là thế, bất ngờ hút gió, phồng lên hệt như một chiếc dù hết sức lố bịch.
– Nhưng bố ơi, phải làm cái gì đi chứ!
– Làm gì?
– Người con yêu, tối qua với khẩu súng lục của bố… (cô lắp bắp), anh ấy có thể bị… anh ấy có thể bắ…
– Cái gì?
Người cha hồn vía thất lạc, chắc không muốn nghe điều hiển nhiên, trong lúc Lucrèce, tháo đôi găng giải phẫu ra, đảm nhận trách nhiệm:
– Em biết mình sẽ phải làm gì, Mishima ạ.
– Làm gì?
– Anh hãy chạy hỏi tiệm hoa Tristan & Iseut xem sáng nay, liệu họ đã nhìn thấy cậu ấy đi qua chưa trong lúc em đảo qua thăm mẹ cậu ấy ở khu Moise. Marilyn, đến nghĩa địa đi, còn con, mẹ ủy thác cho con trông nhà, đợi khi bố mẹ và chị về để mở cửa hàng.
Alan ngạc nhiên quay lại:
– Mẹ nói gì cơ?