Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9.

❊ ❊ ❊

Chúng tôi mua khăn bông ở một cửa hàng 7-Eleven trên đường I-Drive, cố lau sạch những thứ nhớp nhớp mùi mùi khỏi quần áo và da mình. Tôi đổ đầy bình xăng đúng như lúc trước khi đi lòng vòng khắp Orlando. Chỗ ngồi trong chiếc Chrysler sẽ ươn ướt tí chút khi mẹ lái xe đi làm, nhưng tôi vẫn nhấp nhỉnh hi vọng rằng mẹ sẽ không phát hiện ra, vì mẹ tôi vốn khá xuề xòa những chuyện kiểu này. Nhìn chung bố mẹ tin rằng tôi là đứa nghiêm chỉnh, ít có hành-vi-gây-nguy-cơ-đột-nhập-vào-Sea-World nhất quả đất, và rằng sự phát triển lành mạnh về tâm thần kinh của tôi chính là minh chứng hùng hồn cho chuyên môn nghề nghiệp của bố mẹ.

Tôi lập tức tranh thủ thời gian về nhà, tránh cao tốc liên bang mà đi theo các đường nhỏ. Margo và tôi cùng nghe radio, cố dò xem đài nào đã phát bài “Sao sa ở Alabama,” nhưng rồi Margo tắt đi và nói, “Tóm lại, tớ nghĩ thế là đã thành công.”

“Đồng ý,” tôi nói, dù lúc này đang tự hỏi không biết ngày mai sẽ ra sao. Margo có đến chỗ phòng tập nhạc trước giờ vào lớp để tụ bạ với bọn tôi không? Có ăn trưa với tôi và Ben không? “Tớ thắc mắc quá ta, không biết ngày mai có gì khác không nhỉ,” tôi nói.

“Ừ,” Margo đáp. “Tớ cũng vậy.” Cô ấy buông những lời ấy vào gió, rồi tiếp, “Này, nói đến ngày mai, để tỏ lòng cảm kích vì cậu đã vất vả tận tụy trong đêm đáng nhớ vừa qua, tớ có món quà nhỏ tặng cậu.” Cô ấy mò dưới chân rồi giơ lên cái máy ảnh kĩ thuật số. “Cầm lấy đi,” Margo nói. “Và sử dụng sức mạnh của cái chớp mắt thần thánh thật thông thái nhé.”

Tôi bật cười và nhét máy ảnh vào túi. “Về nhà tớ sẽ tải ảnh ngay, đến trường sẽ đưa cậu nhé?” tôi hỏi, những muốn Margo trả lời, Ừ, ở trường, nơi mọi thứ sẽ khác đi, nơi mọi người sẽ thấy rằng tớ là bạn của cậu, và rằng tớ đã quyết định đá gã bạn trai cũ đi, nhưng cô ấy chỉ nói, “Ừ, lúc nào cũng được.”

Lúc ấy là 5:42 khi tôi rẽ vào khu Jefferson Park. Chúng tôi lái xe xuôi Jefferson Drive đến Jefferson Court, rẽ vào phố nhà tôi, Jefferson Way. Tôi tắt đèn pha lần cuối và rê xe vào sân nhà. Tôi không biết nói gì, và Margo cũng không định nói gì. Chúng tôi nhét hết rác vào một túi 7-Eleven, cố gắng xóa dấu vết để chiếc Chrysler trông như thể chưa từng trải qua sáu tiếng đồng hồ vừa rồi. Một túi khác, Margo đưa tôi những thứ còn lại, Vaseline, sơn xịt, và chai Mountain Dew cuối cùng. Trí não tôi chạy đua với cơn mệt mỏi rã rời.

Mỗi tay xách một túi, tôi đứng lại cạnh chiếc xe, nhìn cô ấy. “Chà, một đêm địa ngục thần thánh,” rút cục tôi nói.

“Lại đây nào,” Margo nói, và tôi tiến lên một bước. Cô ấy ôm tôi, đám túi làm tôi khó có thể ôm lại cô ấy được, nhưng nếu tôi thả túi xuống thì có thể đánh thức ai đó dậy mất. Tôi cảm thấy Margo kiễng lên và môi cô ấy ngay sát tai tôi, từng lời rành mạch, “Tớ. Sẽ. Nhớ. Những. Lúc. Chơi. Với. Cậu.”

“Việc gì phải thế,” tôi nói to, cố gắng che giấu sự thất vọng của mình. “Nếu cậu không thích chúng nó nữa thì chơi với tớ. Tụi bạn tớ thực ra cũng vui lắm.”

Bờ môi Margo ở gần đến mức tôi có thể cảm thấy cô ấy mỉm cười. “Tớ sợ chẳng được đâu,” cô ấy thì thầm. Rồi cô ấy rời ra, nhưng vẫn nhìn tôi, bước lùi từng bước. Cuối cùng cô ấy nhướn lông mày lên, mỉm cười, và tôi tin ở nụ cười ấy. Tôi nhìn Margo trèo lên cây, bám sang mái nhà phía trên cửa sổ phòng ngủ của cô ấy ở tầng hai. Cô ấy cạy mở cửa và bò vào trong.

Tôi vào nhà qua cửa chính không khóa, rón rén qua bếp vào phòng mình, lột quần jeans ném vào góc tủ gần cửa sổ, tải bức ảnh Jase, rồi vào giường, đầu như muốn nổ tung với những điều tôi định đến trường sẽ nói với Margo.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.