Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

❊ ❊ ❊

Tối thứ Ba, Margo đã bỏ đi được sáu ngày, tôi nói chuyện với bố mẹ. Đó không phải là một quyết định trọng đại hay gì đó tương tự; tôi chỉ kể thôi. Tôi ngồi bên quầy bếp trong khi bố thái rau và mẹ bỏ thịt bò vào áp chảo. Bố chọc tôi, hỏi tôi đã vùi bao nhiêu thời gian vào cuốn sách ngắn tủn ấy, và tôi đáp, “Thực ra không phải vì môn Quốc ngữ, mà hình như Margo đã chủ ý để lại cuốn sách cho con tìm hiểu ạ.” Bố mẹ lặng đi, tôi bèn kể lại những gì liên quan đến Woody Guthrie và Whitman.

“Con bé rõ là thích chơi trò rắc những mảnh vụn thông tin này,” bố nói.

“Em không trách Margo khi con bé muốn được quan tâm,” mẹ nói, rồi quay sang tôi nói tiếp, “nhưng như thế không có nghĩa là con phải chịu trách nhiệm về tình trạng của Margo đâu nhé.”

Bố thả cà rốt và hành vào chảo. “Ừm, đúng vậy. Không phải do không gặp trực tiếp thì bố mẹ không tiên lượng, chẩn đoán được về Margo, nhưng bố nghĩ bạn con sẽ sớm về nhà thôi.”

“Ta không nên tiên lượng liều,” mẹ khẽ nói với bố, như thể tôi không nghe được hay đại khái thế. Bố định nói gì đó nhưng tôi đã chen ngang.

Con nên làm gì ạ?”

“Tốt nghiệp con ạ,” mẹ đáp. “Và tin tưởng rằng Margo có thể tự lo liệu được, con bé vẫn có tài xoay xở đấy thôi.”

“Bố đồng tình với mẹ,” bố khẳng định. Nhưng sau bữa tối, khi về phòng và chơi Hồi Sinh ở chế độ tắt tiếng, tôi nghe được bố mẹ khẽ trao đổi qua lại với nhau. Không nghe được từng lời cụ thể, nhưng tôi thấy có tiếng nói của sự lo lắng.

Khuya hôm ấy, Ben gọi vào điện thoại di động của tôi.

“Chào,” tôi nói.

“Này bồ tèo,” Ben gọi.

“Ừ, nghe đây,” tôi đáp.

“Tôi sắp đi mua giày với Lacey.”

“Đi mua giày á?”

“Ừa. Mọi thứ giảm giá ba mươi phần trăm từ mười giờ tối đến nửa đêm. Lacey muốn tôi giúp cậu ấy lựa giày diện đi dạ tiệc. Tất nhiên Lacey có giày rồi, nhưng hôm qua tôi đến nhà cậu ấy và tụi tôi nhất trí rằng mấy đôi ấy... ông biết đấy, người ta muốn đi đôi giày hoàn hảo đến dạ tiệc tốt nghiệp mà. Thế nên Lacey sẽ hoàn lại đôi đã mua, rồi tụi tôi sẽ đến tiệm Burdines và sẽ–”

“Ben này,” tôi ngắt lời nó.

“Sao cơ?”

“Tôi không muốn nhai mãi chuyện giày đi dạ tiệc của Lacey, ông tướng ạ. Và tôi sẽ nói ngay tại sao: tôi có thứ này khiến tôi thực sự không hứng thú gì với giày nhảy cả. Đó là một cái tờ-rym.”

“Thật ra tôi căng thẳng và không tài nào không nghĩ rằng tôi thực sự thích Lacey, không phải chỉ theo kiểu cô-nàng-nóng-bỏng-sánh-đôi-tới-dạ-tiệc, mà quả là cậu-ấy-sao-mà-hay-thế-và-mình-khoái-dính-lấy-cậu-ấy cơ. Và xem chừng, có lẽ tôi và Lacey sẽ cùng tới dạ tiệc, và hai đứa, chà, sẽ mi nhau giữa sàn nhảy, rồi tất cả chúng nó, trời đất quỉ thần ơi, ông biết mà, mọi thứ nhố nhăng chúng nó nghĩ về tôi sẽ bị quẳng qua cửa sổ hết–”

“Ben ơi,” tôi nói. “Thôi màn lảm nhảm xuẩn này đi, rồi ông sẽ ổn cả thôi.” Nó liên tu bất tận thêm một lúc nữa, nhưng rút cục tôi cũng đặt được điện thoại xuống.

Tôi nằm xuống và bắt đầu cảm thấy hơi nản vì buổi dạ tiệc. Tôi đã không dung túng bất cứ thể loại buồn rầu sầu thảm nào trước thực tế rằng tôi sẽ không đến dạ tiệc, nhưng–một cách ngốc nghếch và đáng xấu hổ–tôi đã mơ tưởng tìm được Margo, đưa cô ấy về nhà cùng tôi, vừa kịp đi dự dạ tiệc, như kiểu khuya ngày thứ Bảy chẳng hạn. Rồi hai đứa sẽ sóng bước vào sảnh khiêu vũ Hilton, mặc quần jeans và áo phông te tua. Và chúng tôi sẽ vừa kịp điệu nhảy cuối cùng, hai đứa sẽ nhảy cùng nhau trong khi mọi người chỉ trỏ và trầm trồ vì Margo đã trở lại. Cuối cùng tôi và cô ấy sẽ uyển chuyển nhảy fox-trot ra khỏi đó, rồi đi kiếm kem ở hiệu Friendly’s. Thế nên đúng vậy, cũng giống Ben, tôi đã thầm ấp ủ những tưởng tượng kì diệu về buổi dạ tiệc khôi hài đó. Nhưng ít ra tôi không làm toáng lên như thế.

Có những lúc Ben đích thị là thằng hâm chỉ biết có mình, và tôi đã phải tự nhắc nhở bản thân tại sao tôi vẫn khoái nó. Nếu không vướng khúc mắc gì, thỉnh thoảng nó có những sáng kiến táo bạo ra trò. Suy luận về khung cửa của nó chẳng hạn. Dù không trực tiếp có hiệu quả, nhưng đó vẫn là một ý tưởng xuất sắc. Cơ mà rõ ràng là Margo đã chủ ý muốn nói gì đó khác với tôi.

Với tôi.

Manh mối là của tôi. Những cánh cửa là của tôi!

Muốn ra ga-ra, tôi phải đi qua phòng khách, nơi bố mẹ đang ngồi xem ti-vi. “Xem không con?” mẹ hỏi tôi. “Vụ này sắp bể rồi.” Đó là một trong những chương trình thể loại hình sự, kiểu đi-tìm-hung-thủ.

“Không ạ,” tôi đáp, chạy ù từ phòng khách qua bếp, vào ga-ra. Tôi tìm được cái tua-vít đầu bẹt to nhất, giắt nó vào cạp quần soóc ka-ki, kéo thắt lưng cho chặt. Tôi vớ đại một cái bánh qui trong bếp rồi ngược qua phòng khách về phòng mình, bước đi hơi có chút kì kì gượng gạo. Trong khi bố mẹ chăm chú theo dõi bí mật vụ án trên ti-vi được bật mí, tôi lặng lẽ tháo ba cái đinh khỏi bản lề cửa phòng mình. Khi cái cuối cùng trật ra, cánh cửa kêu “rắc” một tiếng và lỏng ra. Tôi đẩy tới đẩy lui cánh cửa quanh gờ tường bằng một tay, và khi đẩy như vậy, tôi thấy một mẩu giấy nhỏ xíu–cỡ móng tay cái của tôi–rơi từ bản lề trên cùng xuống. Đúng kiểu Margo rồi nhé. Tại sao phải giấu thứ gì đó trong phòng cô ấy trong khi cô ấy có thể giấu ngay trong phòng tôi? Không biết cô ấy đã hành động lúc nào, làm thế nào lại vào được nhỉ. Tôi không thể nhịn được mỉm cười.

Đó là một mẩu xé từ tờ Người bảo vệ Orlando ra, nửa xén thẳng, nửa nham nhở. Tôi biết đó là tờ Người bảo vệ vì ở góc xé có mấy chữ “vệ Orlando 6 tháng Năm, 2.” Ngày Margo bỏ đi. Rõ ràng đây là thông điệp từ cô ấy. Tôi nhận ra chữ viết tay của Margo: 8328 đại Lộ bartlesville.

Tôi không thể lắp cửa mà không nện đinh trở lại chỗ cũ bằng tua-vít, như thế ắt đánh động bố mẹ. Thế nên tôi chỉ cài cánh cửa vào bản lề và cứ để ngỏ. Tôi thả mấy cái đinh vào túi, đến máy tính dò địa chỉ 8328 Đại lộ Bartlesville trên bản đồ. Tôi chưa từng nghe nhắc đến nơi này.

Chỗ đó cách đây ba mươi tư phẩy sáu dặm, ở cuối Colonial Drive và gần sang thành phố Christmas, bang Floria. Khi tôi phóng to ảnh chụp tòa nhà từ vệ tinh, nó trông như một hình chữ nhật đen, đằng trước màu bàng bạc buồn buồn, đằng sau là cỏ. Một căn nhà di động chăng? Khó có thể hình dung được tỉ lệ vì xung quanh lúp xúp cây cối.

Tôi gọi điện cho Ben và kể lại. “Thế là tôi đúng nhá!” nó đắc thắng. “Phải kể ngay với Lacey mới được, vì cậu ấy cũng tuyệt đối tin rằng đó là một suy luận xác đáng.”

Tôi phớt lờ bình luận về Lacey. “Chắc tôi sẽ đi xem sao,” tôi nói.

“Ái chà, ừa, tất nhiên sẽ đi chứ. Tôi cũng đi. Sáng Chủ nhật xuất phát nhé. Vừa tiệc tưng bừng tối hôm trước xong thì chắc cũng bơ phờ, nhưng kệ.”

“Không, ý tôi là tôi sẽ đi ngay tối nay,” tôi nói.

“Trời đã tối rồi người anh em ạ. Ông không thể đến một tòa nhà xa lạ với một địa chỉ bí hiểm trong lúc tối lửa tắt đèn được. Ông chưa xem phim kinh dị bao giờ sao?”

“Có khả năng Margo đang ở đó,” tôi nói.

“Ừa, cũng có khả năng một thứ quái vật chỉ thích chén tụy của giai trẻ đang ở đó nữa,” Ben thao thao. “Lạy Chúa, ít nhất hãy đợi đến mai, dù sau giờ tập nhạc tôi phải đặt hoa cài áo cho Lacey, và rồi tôi còn muốn ở nhà phòng trường hợp cậu ấy nhắn tin, vì dạo này bọn tôi nhắn tin nhiều vô thiên–”

Tôi ngắt lời Ben. “Không, đêm nay. Tôi muốn thấy Margo.” Tôi cảm thấy vòng tròn đang hẹp lại. Trong một tiếng đồng hồ nữa, nếu nhanh chân, có thể tôi sẽ được thấy cô ấy.

“Thôi đi bồ tèo, tôi không để ông mò đường đến một địa chỉ mơ hồ trong lúc đêm hôm khuya khoắt đâu. Lằng nhằng nữa là tôi lấy kìm chích điện cho ông một phát ngay mông đó.”

“Được rồi, sáng mai vậy,” tôi nói, gần như với chính mình. “Sáng mai sẽ đi.” Dù sao tôi cũng oải cái thành tích chuyên cần hoàn hảo rồi. Ben không nói gì. Tôi nghe thấy tiếng nó huýt gió qua răng cửa.

“Tôi thực sự cảm thấy một chứng bệnh gì đó đang chớm đến,” nó nói. “Sốt. Ho. Đau. Mỏi.” Tôi mỉm cười. Sau khi đặt máy, tôi gọi tiếp cho Radar.

“Tôi đang dở với Ben ở một đường dây khác,” Radar nói. “Để tôi gọi lại cho.”

Một phút sau Radar gọi lại. Tôi chưa kịp chào hỏi gì thì nó đã vào đề, “Q ơi, tôi bị chứng đau nửa đầu trầm kha. Ngày mai không cách gì tôi có thể đi học được.” Tôi cười ngất.

Gác điện thoại, tôi cởi bớt quần áo, chỉ còn áo phông và quần cộc. Tôi đổ rác trong thùng vào hộc bàn, và đặt thùng rác cạnh giường. Tôi đặt chuông báo thức vào thời điểm không chút thánh thiện nào, sáu giờ sáng. Mấy tiếng tiếp theo tôi cố công vô ích vì không tài nào ngủ được.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.