Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỞ ĐẦU

❊ ❊ ❊

MỞ ĐẦU

8

Tôi đã hình dung ra như thế, rằng ai rồi cũng sẽ có một điều kì diệu. Chẳng hạn, có lẽ tôi sẽ không bao giờ bị sét đánh, giành giải Nobel, trở thành nhà cầm quyền độc tài trên một quốc đảo bé nhỏ giữa Thái Bình Dương, hoặc mắc bệnh ung thư tai vô phương cứu chữa, và chắc cũng chẳng bao giờ tự dưng toàn thân bốc cháy. Nhưng nếu suy xét tất cả những điều bất khả ấy, ít nhất một trong số đó có thể sẽ xảy đến với từng người trong chúng ta.

Tôi có thể từng chứng kiến trời đổ xuống một cơn mưa ếch. Tôi có thể từng đặt chân lên sao Hỏa. Tôi có thể từng bị cá voi nuốt chửng. Tôi có thể từng làm đám cưới với bà hoàng của nước Anh, hay sống sót sau hàng tháng trời lênh đênh trên biển. Nhưng điều kì diệu của tôi không phải như vậy. Điều kì diệu của tôi là: trong tất cả các ngôi nhà ở tất cả các tiểu khu trên toàn bang Florida, trời xui đất khiến thế nào tôi lại là hàng xóm của Margo Roth Spiegelman.

Khu chúng tôi ở, Jefferson Park, từng là một căn cứ hải quân. Nhưng rồi hải quân không cần nơi này nữa, nên nó lại là vùng đất của những công dân tại thành phố Orlando, bang Florida, những người đã quyết định xây dựng một khu dân cư ra vành ra vẻ, vì đó là cách Florida cư xử với đất đai. Bố mẹ tôi và Margo rút cục dọn đến ở ngay cạnh nhau, sau khi những ngôi nhà đầu tiên vừa được hoàn thiện. Margo và tôi khi ấy lên hai.

Trước đây Jefferson Park là một kiểu Pleasantville[1], và trước khi là căn cứ hải quân, nó thuộc về một người có thật tên là Jefferson, một ông Bs. Jefferson Jefferson. Ở Orlando có một ngôi trường và một quỹ từ thiện lớn mang tên ông, nhưng điều lí thú và không-thể-tin-nổi-nhưng-thề-là-có-thật về Bs. Jefferson Jefferson chính là ông chẳng phải bác sĩ gì sất. Ông ta là dân làm ăn, chuyên kinh doanh nước cam, tên thật là Jefferson Jefferson. Khi phất lên và có sức ảnh hưởng, ông đã đến tòa án làm thủ tục đổi Jefferson thành tên đệm, và lấy tên thường gọi là “Bs.” B viết hoa. s viết thường. Chấm.

Năm ấy Margo và tôi chín tuổi. Bố mẹ hai đứa là bạn bè, nên bọn tôi thường chơi với nhau, cùng đạp xe qua những con phố cụt dẫn vào chính Công viên Jefferson, cái rốn của khu vực này[2].

Tôi luôn hồi hộp mỗi khi nghe tiếng biết Margo sắp đến, bởi cô ấy là điều đẹp đẽ kì diệu nhất mà Chúa từng tạo ra. Buổi sáng đó, cô ấy mặc quần soóc trắng và áo phông màu hồng, có hình con rồng xanh đang khè ra lưỡi lửa da cam. Lúc ấy chẳng hiểu sao tôi thấy cái áo đẹp lạ lùng.

Như mọi ngày, Margo nhổm khỏi yên khi đạp xe, cánh tay duỗi thẳng khi cô ấy tì lên tay lái, đôi giày thể thao màu tím nhòe đi theo những vòng nhấn pê-đan. Đó là một ngày tháng Ba nóng muốn bốc hơi. Trời trong nhưng không khí chua chua hăng hăng như sắp có bão.

Khi ấy, tôi tự ảo tưởng rằng mình là một nhà sáng chế. Sau khi khóa xe đạp và bắt đầu đi bộ một đoạn ngắn qua công viên để đến sân chơi, tôi kể với Margo về ý tưởng tôi đang ấm ủ cho một phát minh tên là Ringolator. Đó là một khẩu đại bác khổng lồ có thể bắn ra những tảng đá lớn, nhiều màu sắc, bay theo quĩ đạo rất thấp, tạo thành những vành đai quanh trái đất, từa tựa như vành đai sao Thổ vậy. (Đến giờ tôi vẫn cho rằng đó là một ý tưởng bá cháy, nhưng xem ra chế tạo một khẩu đại bác có thể bắn đá gộc bay đi theo quỹ đạo thấp là việc cũng phức tạp ra phết).

Tôi đã chơi trong công viên này không biết bao nhiêu lần, đến mức thuộc nó như lòng bàn tay, nên mới đi được vài bước, tôi đã bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, dù chưa thể tức khắc phát hiện ra sự thể gì khác biệt.

“Quentin ơi,” Margo gọi khẽ, giọng bình tĩnh.

Cô ấy đưa tay chỉ. Và rồi tôi nhận ra cái khang khác đó là gì.

Trước mặt cách chúng tôi mấy mét có một cây sồi tươi tốt. Vòm lá rậm rạp, thân cành xù xì, xem chừng cổ thụ. Điều này không mới. Sân chơi ở bên tay phải chúng tôi. Cũng chẳng có gì mới. Nhưng kia, một người đàn ông mặc bộ com-plê xám, gục ở gốc cây sồi. Không cử động. Điều này mới. Toàn thân người đó đẫm máu, một dòng máu đã khô phân nửa trào từ miệng ra. Khuôn miệng há hốc theo cái cách mà nhìn chung miệng không bao giờ há ra như vậy. Ruồi đậu trên vầng trán xanh nhợt.

“Bác ấy chết rồi,” Margo nói, như thể tôi vẫn chưa nhận ra.

Tôi khẽ giật lùi hai bước. Tôi nhớ khi ấy đã nghĩ rằng nếu tôi đột ngột cử động, người đàn ông có thể sẽ tỉnh lại và lao tới tấn công tôi. Chưa biết chừng ông ta là một dạng thây ma biết đi. Tôi biết thây ma không có thật, nhưng chắc chắn trông ông ta có tiềm năng là một thây ma.

Trong khi tôi giật lùi hai bước đó, Margo yên lặng tiến lên hai bước tương đương. “Bác ấy mở mắt,” cô ấy nói.

“Mìnhvềnhàthôi,” tôi líu díu.

“Tớ tưởng khi chết thì nhắm mắt chứ,” cô ấy nói tiếp.

“Margoơichúngmìnhvềnhàbáomọingườiđi.”

Cô ấy tiến thêm bước nữa, ở gần đến mức có thể vươn tay ra chạm vào bàn chân ông ta. “Theo cậu chuyện gì đã xảy ra với bác ấy vậy?”, Margo hỏi tôi. “Chắc tại thuốc hay cái gì đó nhỉ.”

Tôi không muốn bỏ Margo lại một mình với cái người đã chết rất có thể là một thây ma biết tấn công ấy. Nhưng tôi cũng chẳng có lòng dạ nào đứng tán chuyện về bối cảnh tử vong của ông ta. Dốc hết can đảm, tôi tiến lên nắm lấy tay cô ấy. “Margoơiđimau!”

“Ừ, được rồi mà,” cô ấy đáp. Chúng tôi chạy về chỗ để xe đạp, bụng tôi cuộn lên thứ gì đó y chang như cảm giác phấn khích, nhưng không phải. Chúng tôi lên xe, tôi để Margo đi trước vì tôi đang khóc ròng và không muốn cô ấy biết. Tôi thấy vết máu trên đế đôi giày thể thao màu tím của Margo. Máu của ông ta. Người đàn ông đã chết.

Rồi đứa nào về nhà nấy. Bố mẹ tôi gọi 911. Tôi nghe thấy tiếng còi hụ từ xa, xin được ngó ra xem xe cứu hỏa nhưng mẹ tôi không cho. Rồi tôi thiu thiu ngủ một lúc.

Bố mẹ tôi đều là chuyên gia trị liệu, điều đó có nghĩa là tôi luôn được chăm bẵm nắn chỉnh đâu ra đấy. Thế nên khi tôi tỉnh ngủ, mẹ đã nói với tôi một lô những chuyện dài dằng dặc về vòng đời, rằng làm sao cái chết lại là một phần của sự sống, nhưng không phải phần tôi cần đặc biệt lưu tâm khi mới chín tuổi đầu, và tôi đã thấy dễ chịu hơn. Thật ra tôi chưa bao giờ quá lo lắng về chuyện ấy. Điều này cũng có chút giá trị nhất định, vì tôi có thể làm những chuyện đáng lo ngại thật.

Thế đấy: Tôi tìm thấy một xác chết. Cậu bé chín tuổi xinh giai đáng yêu là tôi, và cô bạn chơi còn xinh xắn dễ thương hơn tôi bội phần, đã tìm thấy một người đàn ông mồm miệng be bét máu, và vết máu còn lấm trên đế đôi giày thể thao xinh xinh của cô ấy khi chúng tôi đạp xe về nhà. Tất cả thật li kì và đầy kịch tính, nhưng thế thì sao? Tôi chẳng hề quen biết người đàn ông đó. Những con người tôi không quen biết vẫn qua đời vào bất cứ thời điểm quái quỉ nào. Nếu tôi suy sụp tâm lí mỗi khi điều gì đó khủng khiếp xảy ra trên thế giới này, thì tôi sẽ còn điên loạn hơn cả một con chuột chù ở chuồng chồ.

Tối hôm đó, tôi về phòng lúc chín giờ để đi ngủ, vì chín giờ tối là giờ tôi đi ngủ. Mẹ đắp chăn cho tôi, nói rằng mẹ yêu tôi, và tôi nói: “Mai gặp mẹ ạ,” còn mẹ đáp: “Mai gặp con nhé.” Rồi mẹ tắt đèn và khép hờ cửa.

Trở mình nằm nghiêng, tôi thấy Margo Roth Spiegelman đang đứng bên ngoài cửa sổ phòng tôi, mặt cô ấy gần như áp vào tấm lưới cửa. Tôi nhỏm dậy mở cửa sổ, nhưng tấm lưới vẫn ngăn giữa chúng tôi, khiến mặt cô ấy như nhòe đi.

“Tớ đã điều tra rồi,” Margo nói có vẻ khá nghiêm túc. Dù cô ấy ở gần tấm lưới chắn cửa sổ đến mức khuôn mặt trông như rạn ra, tôi vẫn nhìn thấy cô ấy đang cầm cuốn sổ nhỏ và cái bút chì một đầu có cục gôm nham nhở vết răng. Margo liếc xuống những ghi chép. “Bà Feldman ở Jefferson Court nói rằng bác ấy tên là Robert Joyner. Bà ấy kể rằng bác ấy ở Jefferson Road, một trong những căn hộ ở tầng trên của hiệu tạp hóa. Thế là tớ đến đấy và có cả đống cảnh sát ở đó. Một trong số họ hỏi có phải tớ làm việc cho tờ báo của trường không, tớ trả lời là trường mình không phát hành báo, nên chú ấy nói miễn tớ không phải là nhà báo thì chú ấy sẽ trả lời câu hỏi của tớ. Chú ấy nói rằng bác Robert Joyner ba mươi sáu tuổi. Là luật sư. Họ không cho tớ vào trong căn hộ, nhưng một cô tên là Juanita Alvarez ở ngay cạnh phòng đó, tớ đã sang phòng cô ấy hỏi vay một tách đường, rồi cô ấy kể rằng bác Robert Joyner đã tự sát bằng súng. Tớ hỏi tại sao thì cô ấy bảo là bác ấy đang tiến hành li hôn và buồn rầu vì chuyện đó.”

Margo dừng lại, và tôi nhìn cô ấy. Gương mặt cô ấy xam xám nhờn nhợt dưới ánh trăng, tan ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ vì hằn lên tấm lưới cửa sổ. Đôi mắt to tròn chớp qua chớp lại, hết nhìn tôi lại nhìn trang sổ. “Nhiều người li dị và không tự sát,” tôi nói.

“Tớ biết,” Margo nói, chút phấn khích nhen lên trong giọng nói. “Đó chính là điều tớ đã nói với cô Juanita Alvarez. Và cô ấy nói...” Margo lật trang sổ tay. “Cô ấy nói rằng bác Joyner đang gặp rắc rối. Tớ hỏi thế nghĩa là thế nào, thì cô ấy bảo chúng ta chỉ nên cầu nguyện cho bác ấy, và rằng tớ cần mang đường về cho mẹ. Tớ bảo cô ấy hãy quên chuyện tớ hỏi vay đường đi, rồi tớ đi khỏi đó.”

Một lần nữa tôi không nói gì. Tôi chỉ muốn Margo cứ nói–cái giọng thì thầm pha lẫn phấn khích vì biết gần hết mọi thứ ấy khiến tôi linh cảm một điều gì đó hệ trọng đang xảy đến với tôi.

“Tớ nghĩ chắc là tớ biết tại sao đấy,” cuối cùng Margo nói.

“Tại sao?”

“Có lẽ tất cả dây nối bên trong bác ấy đã đứt hết rồi.”

Trong khi cố nghĩ ra điều gì đó để đáp lại, tôi rướn lên ấn lẫy khóa trên khung lưới ngăn cách chúng tôi, giật nó ra khỏi cửa sổ. Tôi đặt tấm lưới xuống sàn, nhưng Margo không cho tôi cơ hội nói gì. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống, cô ấy đã đưa mặt sát lại tôi và thì thầm: “Đóng cửa sổ lại đi.” Thế là tôi làm theo. Tôi ngỡ Margo sẽ đi, nhưng cô ấy chỉ đứng đó, nhìn tôi. Tôi vẫy cô ấy và cười, nhưng ánh mắt cô ấy như đang găm vào thứ gì đó đằng sau tôi. Thứ gì đó khủng khiếp đã rút cạn máu trên mặt cô ấy, mà tôi sợ quá chẳng dám quay lại nhìn. Nhưng chẳng có gì phía sau tôi, dĩ nhiên rồi–có lẽ chỉ trừ người đàn ông đã chết.

Tôi thôi vẫy. Đầu tôi ở ngang tầm với Margo khi chúng tôi đăm đăm nhìn nhau, đối diện qua kính cửa sổ. Tôi không nhớ chuyện đã kết thúc thế nào–không nhớ tôi hay Margo đã đi ngủ trước. Trong tâm trí tôi, nó không kết thúc. Chúng tôi chỉ ở đó, mặt đối mặt, mãi mãi.

Margo luôn thích những điều bí ẩn. Và trong tất cả những chuyện xảy ra sau đó, chưa bao giờ tôi thôi nghĩ rằng có lẽ vì quá ham thích bí ẩn mà chính Margo đã trở thành một bí ẩn.

[1] Địa danh trong phim hài giả tưởng cùng tên, công chiếu năm 1998, của đạo diễn Gary Ross. (Các chú thích trong sách là của người dịch.)

[2] Khu dân cư Jefferson Park quanh Công viên Jefferson.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.