Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14.

❊ ❊ ❊

Tôi ngủ mấy tiếng, rồi dành cả buổi sáng đọc không sót đám sách du lịch vừa khui được hôm trước. Tôi đợi đến trưa mới gọi cho Ben và Radar. Tôi gọi Ben trước, “Chào buổi sáng, vầng thái dương đã lên cao ngất rồi.”

“Ôi, Chúa ơi,” Ben đáp, giọng nó chảy ra nghe như nỗi thống khổ tuyệt vọng. “Ôi, Chúa Trời bé bỏng ngọt ngào ơi, hãy đến đây và xoa dịu người anh em Ben này đi. Ôi, xin hãy đổ xuống tôi sự cứu rỗi của Người.”

“Có nhiều tiến triển về Margo lắm nhé,” tôi hào hứng, “Bê cái mông của ông đến đây. Tôi sẽ gọi cả Radar nữa.”

Hình như Ben không cho vào tai những điều tôi vừa nói. “Này, mẹ vào phòng tôi lúc chín giờ sáng nay, lúc ấy tôi nhỏm dậy ngáp, mẹ con tôi cùng phát hiện ra có lon bia dính vào tay tôi là sao hả ông?”

“Ông siêu dính một lô lon vào nhau thành một thanh gươm lon bia, rồi ông siêu dính tay ông vào đó.”

“Ờ ờ. Gươm lon bia. Nghe quen quen.”

“Ben, sang nhà tôi đi.”

“Tôi thấy trong người loạn lắm ông ạ.”

“Thế để tôi sang nhà ông. Khi nào ông sẵn sàng?”

“Bồ tèo đừng có đến. Tôi phải ngủ thêm mười ngàn giờ đồng hồ nữa. Còn phải uống mười ngàn ga-lông nước, và cần một liều mười ngàn viên giảm đau Advil. Hẹn mai gặp ông ở trường nhá.”

Tôi hít một hơi thật sâu cho khỏi cáu. “Tôi đã lái xe băng ngang Trung Florida vào lúc nửa đêm để đóng vai kẻ tỉnh táo duy nhất tại bữa tiệc say xỉn nhất thế giới, đưa cái mông chảy nước của ông về nhà, và đây–” Tôi còn chưa nói xong nhưng nhận ra Ben đã gác máy rồi. Nó dám gác máy với tôi. Thằng bựa này.

Thời gian càng trôi, tôi càng cáu tợn. Không quan tâm đến Margo đã đành. Đằng này, Ben còn không đoái hoài gì đến tôi nữa. Có lẽ tình bạn của hai thằng luôn chỉ là một tiện nghi đối với nó–nó chẳng kiếm được thằng nào oách hơn tôi để cùng bắn trò chơi điện tử. Bây giờ nó không cần phải tử tế với tôi nữa, hoặc quan tâm đến những điều tôi quan tâm, vì nó đã có Jase Worthington. Ben đã là quán quân bom bia ở trường. Nó đã mời được một nàng nóng bỏng đến dạ tiệc. Nó đã chớp được cơ hội đầu tiên để gia nhập hàng ngũ những thằng bỉ bựa chân chính.

Năm phút sau khi Ben gác máy, tôi gọi lại vào điện thoại di động của nó. Ben không bắt máy, nên tôi để lại tin nhắn, “Ông muốn hoành tờ-ráng như Chuck phải không Ben Bỉ Bựa? Ông vẫn thèm được như vậy lắm hả? Ồ, chúc mừng nhé! Ông làm được rồi đó. Ông và nó đôi lứa xứng đôi, vì ông cũng là một đống bốc mùi. Đừng gọi lại.”

Rồi tôi gọi điện cho Radar. “Chào,” tôi nói.

“Chào,” nó đáp. “Tôi vừa ói trong khi đang tắm. Tôi gọi lại sau được không?”

“Được thôi,” tôi đáp, cố không tỏ ra cáu kỉnh khó chịu. Tôi chỉ muốn ai đó giúp tôi sắp xếp lại thế giới này theo qui chiếu Margo mà thôi. Nhưng Radar không phải là Ben, mấy phút sau nó gọi lại ngay.

“Kinh đến mức tôi đã ói trong khi lau dọn, và khi lau dọn đám đó, tôi lại ói. Cứ như động cơ vĩnh cửu vậy. Chỉ cần cho tôi ăn là tôi có thể ói nữa ói mãi.”

“Ông qua đây được không? Hay để tôi sang nhà ông?”

“Hả, được chứ. Có chuyện gì vậy?”

“Margo đã ở trong khu mua sắm mini ít nhất một đêm sau khi cậu ấy biến mất.”

“Tôi sẽ qua chỗ ông. Bốn phút nữa.”

Radar có mặt ở cửa sổ phòng tôi chính xác bốn phút sau đó. “Ông nên biết là tôi đang đại chiến với Ben,” tôi nói khi Radar trèo vào phòng.

“Tôi oải đến mức chẳng buồn hòa giải hai ông nữa,” Radar khẽ đáp. Nó nằm vật xuống giường, mắt nhắm hờ, bới bới mái đầu bù xù. “Cảm giác như tôi vừa bị trúng sét vậy,” nó khụt khịt nói. “Được rồi, ông cập nhật tình hình đi.” Tôi ngồi xuống ghế bên bàn học và kể cho Radar nghe cả đêm tôi đã ở trong chỗ trú chân của Margo ra sao, hết sức cố gắng không bỏ sót bất cứ chi tiết nào có thể hữu ích. Tôi biết Radar có tài giải mã câu đố hơn tôi, và tôi mong là lần này nó có thể khớp được các mảnh ghép vào nhau.

“Rồi Ben gọi điện và tôi đến đám tiệc.”

Radar chờ đến khi tôi kết thúc mới lên tiếng, “Ông có cuốn sách ấy ở đây không? Cuốn có mấy trang bị gấp mép ấy?” nó hỏi. Tôi nhỏm dậy bới trong đống chăn mền, cuối cùng cũng mò ra cuốn sách. Radar giơ cuốn sách lên cao quá đầu, nheo nheo mắt vì đầu óc còn váng vất, và giở qua các trang sách.

“Ông viết lại đi,” nó nói. “Omaha, bang Nebraska. Sac City, bang Iowa. Alexandria, bang Indiana. Darwin, bang Minnesota. Hollywood, bang California. Alliance, bang Nebraska. Xong nhé. Trong cả mớ thông tin, đấy là những nơi mà Margo–chà, hoặc bất cứ ai đọc cuốn sách này– thấy lí thú.” Nó nhỏm dậy, xua tôi ra khỏi ghế, ngồi xuống và xoay qua máy tính. Radar có biệt tài kì diệu vừa nói chuyện vừa đánh máy được. “Có một chương trình máy tính tích hợp bản đồ cho phép ông nhập vào một số địa danh, nó sẽ vạch ra được nhiều lộ trình khác nhau. Không rõ Margo có biết đến chương trình đó không. Cơ mà, tôi muốn thử xem sao.”

“Sao ông biết tuốt tuồn tuột như vậy?” tôi hỏi.

“Ừm, nhắc lại nhé: Tôi. Hiến. Đời. Mình. Cho. Toàn. Thư. Trong một tiếng từ khi về nhà sáng nay đến lúc phi vào nhà tắm, tôi đã hoàn toàn viết lại mục bài về cá Anglerfish đốm xanh. Tôi có vấn đề đấy. Được rồi, nhìn xem này,” Radar gọi. Tôi nhoài sang và thấy mấy tuyến đường gấp khúc được vạch ra trên bản đồ nước Mĩ. Tất cả đều xuất phát từ Orlando và kết thúc ở Hollywood, bang California.

“Margo ở Los Angeles chăng?” Radar đặt giả thuyết.

“Có thể,” tôi đáp. “Nhưng chẳng cách nào biết được Margo đi tuyến nào nhỉ.”

“Ừ. Cũng chẳng có gì ám chỉ Los Angeles cả. Căn cứ vào lời Margo nói với Jase, có thể là New York. Còn thông điệp ‘sẽ đi đến những thành phố giấy và sẽ không bao giờ trở lại’ hình như nhắm đến những khu đô thị ma quanh đây. Lọ sơn móng tay có thể ngụ ý rằng Margo vẫn chưa đi xa chăng? Chúng ta có thể thêm cả địa danh có viên bỏng ngô lớn nhất thế giới vào danh sách những nơi có khả năng Margo sẽ đến.”

“Hành trình du lịch khớp với ý thơ Whitman: ‘Ta dấn mình vào chuyến đi miên viễn.’”

Radar vẫn lui cui bên máy tính. Tôi ngồi xuống giường. “Này, ông in bản đồ ra để tôi định vị các nơi được không?” tôi hỏi.

“Làm trên máy tính được mà,” Radar nói.

“Ừ, nhưng tôi muốn nhìn trực tiếp hơn.” Mấy giây sau máy in kêu rò rè, và tôi treo bản đồ nước Mĩ lên tường, cạnh tấm bản đồ các khu đô thị ma. Tôi đính ghim mũ lên từng nơi trong số sáu địa điểm mà Margo (hoặc ai đó) đã đánh dấu trong sách. Tôi cố gắng quan sát như thể đó là một chòm sao, xem chúng có tạo thành hình thù hay chữ nghĩa gì không–nhưng tôi chẳng nhận ra gì cả. Những địa danh rải rác ngẫu nhiên, như thể cô ấy đã tự bịt mắt rồi phóng phi tiêu lên bản đồ vậy.

Tôi thở dài.

“Ông có biết nên thế nào bây giờ không?” Radar hỏi. “Giá mà có bằng chứng cho thấy Margo đã mở hộp e-mail hoặc truy cập đâu đó trên Internet. Ngày nào tôi cũng gõ tên cậu ấy để tìm. Tôi có một chương trình tự động, sẽ báo cho tôi nếu Margo đăng nhập vào Toàn Thư Đủ Thứ bằng tên truy cập của mình. Tôi lần theo những địa chỉ IP của những người tìm cụm từ ‘những thành phố giấy.’ Mệt mỏi kinh lên được.”

“Tôi không ngờ ông lại lọ mọ làm tất cả đấy,” tôi nói.

“Ờ, có gì đâu. Chỉ làm những gì tôi muốn người khác sẽ làm thôi mà. Tôi biết tôi không phải là bạn của Margo, nhưng cậu ấy xứng đáng được tìm thấy, ông hiểu ý tôi chứ?”

“Trừ phi Margo không muốn được tìm thấy,” tôi nói.

“Ừ, cũng có khả năng ấy. Mọi khả năng còn để ngỏ.” Tôi gật gật.

“Ờ, vậy–được rồi.” Radar chuyển chủ đề. “Chúng ta tiếp tục động não bằng trò chơi điện tử nhé?”

“Tôi không có hứng.”

“Hay là gọi Ben?”

“Không. Ben là đồ bỉ bựa.”

Radar nhìn nghiêng phía tôi. “Tất nhiên Ben bựa rồi. Nhưng ông có biết vấn đề của ông là gì không hả Quentin? Ông cứ mong đợi người khác không là chính họ. Thử nghĩ mà xem, tôi có thể quá ngán ông vì ông trễ giờ vô đối, chẳng hứng thú với bất cứ chủ đề gì trừ Margo Roth Spiegelman, hoặc, kiểu như chẳng bao giờ ỏ ê hỏi tôi với bạn gái tiến triển tới đâu rồi. Nhưng tôi không để bụng đâu, bồ tèo ạ, vì ông là ông. Bố mẹ tôi ôm khư khư cả tấn các ông già Noel da đen chẳng để làm gì, nhưng cũng chả sao. Bố mẹ là bố mẹ mà. Tôi quá ham một trang mạng tích trữ đủ thứ thông tin, đến nỗi không trả lời điện thoại khi bạn bè hoặc bạn gái tôi gọi. Nhưng như thế cũng không sao. Đó là tôi. Ông vẫn kết tôi mà. Tôi cũng kết ông. Ông ngộ ngộ, đầu óc hay hay, ông hay đến muộn thật, nhưng rút cục ông luôn có mặt là ổn.”

“Cảm ơn ông.”

“Ừ, rồi, tôi không có nịnh ông đâu. Nhưng mà này: đừng nghĩ rằng Ben nên là ông, nó cũng cần bỏ ý nghĩ rằng ông nên là nó, rồi hai ông lại tiếp tục quậy tưng thiên đường địa ngục cho coi.”

“Được rồi mà,” rút cục tôi nói, và gọi điện cho Ben. Thông tin rằng Radar đang ở đây và muốn chơi điện tử chính là một liệu pháp giải say kì diệu.

“Vậy,” tôi nói sau khi ngắt điện thoại, “chuyện Angela thế nào rồi?”

Radar cười ngất. “Ổn cả, người anh em ạ, tốt đẹp cả. Cảm ơn ông đã có nhời hỏi thăm.”

“Ông vẫn còn tân à?” tôi tò mò.

“Đây không chơi trò hun rùi đi buôn chuyện thế đâu nhé. Cơ mà, đúng, vẫn tân. Ờ, mà sáng nay hai đứa vừa giận nhau xong. Bọn tôi ăn sáng ở tiệm Waffle House, Angela cứ ca đi ngợi lại rằng những ông già Noel da đen thật tuyệt, rằng bố mẹ tôi là những con người mẫu mực đã lập bộ sưu tập đó, vì chúng ta cần tránh tư duy định kiến rằng những nhân vật hay ho như Chúa hay ông già Noel đều da trắng, và rằng ông già Noel da đen sẽ cố kết, đẩy mạnh cộng đồng người Mĩ gốc Phi ra sao.”

“Thực ra tôi cũng đồng tình với Angela mà,” tôi nói.

“Được thôi, xuất phát là một ý tưởng hay, nhưng thực tế diễn ra thì dẩm dớ. Bố mẹ tôi sẽ không truyền giảng sách phúc âm về ông già Noel da đen đâu. Nếu muốn thế thì họ đã tự làm ra các ông già Noel da đen rồi. Đằng này, họ chỉ tìm cách mua lại từ nguồn cung sẵn có thôi. Có một ông cụ ở Pittsburgh sở hữu bộ sưu tập lớn thứ hai, bố mẹ tôi suốt ngày gạ mua lại bộ sưu tập của ông cụ.”

Tiếng Ben réo rắt ở ngưỡng cửa, rõ là nó đã đứng đó được một lúc rồi. “Radar ơi, chiến bại trong việc xử nàng thỏ của ông chính là thảm họa nhân đạo khốc liệt nhất trong thời đại của chúng ta.”

“Lèm bèm gì thế Ben?” tôi hỏi.

“Cảm ơn chiến hữu đêm qua đã xế tôi về nhà nhá.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.