Ben và Radar thả tôi về nhà–hai thằng chịu cúp cua nhưng nhất định không bỏ tập nhạc. Tôi ngồi một mình rất lâu với “Tự khúc”. Dễ đến lần thứ mười tôi cố gắng đọc toàn bộ bài thơ từ đầu đến cuối, nhưng vấn đề là bài thơ dài chừng tám chục trang, vòng vo khó hiểu và lặp ý. Dù hiểu được từng từ riêng lẻ, nhưng gộp thành tổng thể thì tôi chịu không hiểu nổi. Cả khi biết có lẽ chỉ những phần được đánh dấu là quan trọng, tôi vẫn muốn tìm hiểu xem liệu đây có phải là kiểu thơ tuyệt mệnh không. Nhưng tôi vẫn không tài nào luận ra được.
Đọc được chục trang sách loạn cào cào, tôi thấy hoang mang đến mức quyết định gọi điện cho bác thám tử. Tôi moi được danh thiếp của bác ấy từ túi quần soóc đã lẳng vào giỏ quần áo bẩn. Bác ấy nhấc máy ở hồi chuông thứ hai.
“Warren nghe đây.”
“Hơ, dạ, con là Quentin Jacobsen, bạn của Margo Roth Spiegelman, bác nhớ con không ạ?”
“Bác nhớ chứ con trai. Có chuyện gì thế?”
Tôi kể với bác ấy về những manh mối, khu mua sắm mini, về những thành phố giấy và Margo đã gọi Orlando là một thành phố giấy khi chúng tôi nhìn từ tòa nhà SunTrust xuống như thế nào, nhưng cô ấy đã không dùng số nhiều. Tôi kể lại chuyện Margo đã nói với tôi rằng cô ấy không muốn bị tìm thấy, cả chuyện hãy tìm cô ấy dưới những đế ủng. Bác ấy thậm chí không lên giọng với tôi rằng không được vào những khu nhà hoang, không hỏi tại sao tôi lại ở trong một tòa nhà bị bỏ hoang vào lúc 10 giờ sáng một ngày phải đến trường. Bác ấy chỉ đợi cho đến khi tôi nói xong rồi mới lên tiếng, “Chúa ơi, chàng trai, con gần như là một thám tử rồi đấy. Giờ con chỉ cần có thêm khẩu súng, linh cảm nghề nghiệp và ba bà vợ cũ nữa thôi. Vậy giả thuyết của con là gì?”
“Con lo là có thể Margo đã, ừm, con sợ có khi bạn ấy đã tự vẫn rồi.”
“Trong đầu bác luôn đinh ninh rằng cô bé chỉ bỏ đi thôi, con trai ạ. Bác hiểu suy luận của con, nhưng cũng nên nhớ rằng cô bé đã từng cư xử như vậy. Bác muốn nói đến những manh mối được để lại ấy mà. Tăng thêm kịch tính cho toàn bộ quá trình. Thật lòng mà nói, con trai ạ, nếu Margo muốn con tìm thấy nó–còn sống hay đã chết–thì rồi con sẽ tìm được thôi.”
“Nhưng bác không–”
“Con trai, điều không may là Margo đã là một người trưởng thành được pháp luật công nhận, với một ý chí tự do, con hiểu chứ? Bác khuyên con thế này nhé: hãy để con bé tự về. Bác muốn nói là rồi đến lúc nào đó, con sẽ thôi không nhìn lên trời nữa, hoặc một trong những ngày đó, con sẽ nhìn xuống và thấy rằng chính con cũng đã trôi đi.”
Tôi đặt máy xuống với một cảm giác khó chịu ở trong miệng–tôi nhận ra rằng chất thi sĩ của bác Warren sẽ không đưa tôi đến với Margo. Tôi miên man nghĩ đến những dòng cuối mà Margo đã gạch chân: “Ta trả mình về đất, nuôi những thân cỏ ta yêu, / Nếu ngươi muốn ta, hãy tìm ta dưới đế ủng.” Thứ cỏ ấy, Whitman đã viết trong những trang đầu tiên là “làn tóc mộ chí buông không buồn cắt.” Nhưng những ngôi mộ ở đâu? Những thành phố giấy ở đâu?
Tôi đăng nhập vào Toàn Thư Đủ Thứ xem trong đó có thông tin gì về “những thành phố giấy” mà tôi không biết không. Có một mục bài cực kì sâu sắc và hữu ích từ một vị tên truy cập là môngchồnhôi: “Thành Phố Giấy là một thành phố ở đó có một nhà máy giấy.” Đây là bất cập của Toàn Thư Đủ Thứ: những thứ Radar viết cực kì tỉ mỉ và tuyệt đối hữu ích; còn công trình thô sơ của môngchồnhôi chỉ khêu nhẹ vấn đề ra cho người ta thèm. Nhưng khi tìm rộng toàn bộ trên mạng, tôi thấy có khoảng bốn chục đầu mục khá thú vị, nằm tít phía dưới một diễn đàn về bất động sản ở bang Kansas.
Xem ra khu bất động sản Madison sẽ không bao giờ được hoàn thiện; vợ chồng tôi đặt mua nhà ở đó, nhưng trong tuần có người gọi điện cho chúng tôi, báo rằng tiền đặt cọc của chúng tôi sẽ được hoàn lại vì họ không bán trước được đủ nhà để rót vốn cho dự án. Thêm một thành phố giấy cho bang Kansas!–Marge ở Cawker, KS Một khu đô thị ma! Sẽ đến những khu đô thị ma và sẽ không bao giờ trở lại. Tôi thở thật sâu và nhìn chằm chằm màn hình máy tính một lúc.
Dường như không thể tránh được kết cục ấy. Dù bên trong cô ấy mọi thứ đã tan vỡ và đã đi đến phán quyết, Margo chừng như không cho phép bản thân biến mất vĩnh viễn. Và cô ấy đã quyết định để lại thân xác mình–để lại cho tôi–trong dáng dấp khu đô thị ma của chúng tôi, nơi những sợi dây đầu tiên của cô ấy đã đứt. Margo đã nói rằng cô ấy không muốn thân xác mình bị những đứa trẻ vu vơ tìm thấy–và có thể lí giải được rằng trong số những người quen biết, Margo sẽ chọn tôi là người tìm ra cô ấy. Cô ấy sẽ không làm tổn thương tôi bằng một cách mới. Tôi đã từng làm việc đó. Tôi có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.
Tôi thấy Radar đang trực tuyến, định gọi nó nói chuyện thì thấy tin nhắn của nó hiện lên màn hình của tôi.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Êu.
QKẺHỒISINH: Những thành phố giấy = những khu đô thị ma. Tôi nghĩ Margo muốn tôi tìm thấy xác cậu ấy. Vì cậu ấy nghĩ rằng tôi có thể xoay xở được. Vì hồi còn bé, bọn tôi đã phát hiện được một xác chết.
Tôi gửi đường dẫn cho Radar.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Hượm để tôi đọc từ đường dẫn đã.
QKẺHỒISINH: Ừ.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Được rồi, đừng nghĩ quẩn. Ông vẫn chưa có gì chắc chắn cả mà. Tôi nghĩ chắc Margo ổn cả thôi.
QKẺHỒISINH: Đừng lòe tôi.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Được rồi tôi không lòe ông. Nhưng nếu có ai đó còn sống bất luận bằng chứng này...
QKẺHỒISINH: Ừ, cho là vậy. Tôi đi nằm một lúc đây, bố mẹ tôi sắp về rồi.
Nhưng không sao bình tĩnh được, thế là tôi nằm trên giường gọi điện cho Ben, kể lại giả thuyết của mình.
“Ông nghĩ nhiều quá hóa quẩn đó. Nhưng Margo ổn mà. Tất cả đều là một phần của trò chơi nào đó mà cậu ấy đang tiêu khiển.”
“Ông bắt đầu thờ ơ về chuyện này rồi đấy.”
Ben thở dài. “Dù sao thì Margo chơi, chà, hơi không đẹp. Ông thấy đấy, không dưng cậu ấy tung đòn đánh úp ba tuần cuối ở trường phổ thông. Ông cũng thấy rồi đấy, Margo làm cả lũ lo lắng, Lacey lo loạn lên, và dạ tiệc thì chỉ còn ba ngày nữa là đến. Chúng ta không thể có một dạ tiệc tốt nghiệp vui tới bến sao?”
“Ông nói nghiêm túc không đấy? Có thể Margo đã chết đấy Ben ạ.”
“Cậu ấy không chết đâu. Margo là nữ hoàng dựng chuyện mà. Muốn được chú ý. Tôi biết phụ huynh của Margo là hai vị chẳng ra sao cả, nhưng họ hiểu Margo rõ hơn chúng ta, đúng chứ? Và họ cũng nghĩ như thế đấy.”
“Ông là đồ cùi bắp,” tôi rủa.
“Ông nói sao cũng được. Hai thằng mình đều vừa có một ngày dài. Quá nhiều kịch tính. Tôi sẽ NCSN.” Tôi định trêu nó là sao lại dùng ngôn ngữ mạng NĐ[1] thế này, nhưng chính tôi chẳng còn hơi sức nào đùa cợt nữa.
Sau khi ngắt máy với Ben, tôi lại vào mạng, tìm danh mục những khu đô thị ma ở bang Florida. Không thấy danh mục nào như vậy, nhưng sau khi tìm “những tiểu khu bị bỏ hoang” và “Grovepoint Acres”, na ná như vậy, tôi gom được danh sách năm địa điểm nằm trong khoảng ba tiếng đồng hồ chạy xe từ Jefferson Park. Tôi in bản đồ Trung Florida ra, đính lên khoảng tường phía trên máy tính, rồi lấy ghim mũ đánh dấu năm nơi đó. Quan sát bản đồ, tôi không thấy mối liên hệ nào. Những địa điểm đó nằm rải rác ở ngoại ô hẻo lánh, có lẽ phải mất ít nhất một tuần tôi mới đi được hết. Tại sao Margo không khoanh lại cho tôi một khu vực cụ thể? Tất cả những manh mối rùng-rợn-đến-phát-gớm này. Tất cả những cận kề thảm kịch này. Nhưng không một nơi chốn. Không có gì để bám víu. Như thể phải leo một đỉnh núi đầy sỏi đá vậy.
Ngày hôm sau Ben cho tôi mượn ẻm RHAPAW vì nó sẽ lái chiếc SUV của Lacey đi lòng vòng mua sắm chuẩn bị cho dạ tiệc tốt nghiệp. Thế là lần này tôi không phải ngồi chờ ngoài phòng tập nhạc–chuông báo kết thúc tiết thứ bảy là tôi phóng đến bên chiếc xe. Nhưng không có tài khởi động RHAPAW được như Ben, nên dù là một trong những đứa đầu tiên có mặt tại bãi đỗ xe của học sinh năm cuối, tôi là một trong những kẻ cuối cùng ra được. Dù gì cuối cùng động cơ cũng chịu hoạt động, và tôi thẳng tiến đến Grovepoint Acres.
Tôi lái xe dọc đường Colonial, chạy chầm chậm để quan sát xem có khu đô thị ma nào tôi lỡ bỏ sót khi tra trên mạng không. Một hàng dài ô-tô nối sau xe tôi. Tôi hơi bấn khi thấy cảnh ấy, rồi lập tức thán phục bản thân sao tôi vẫn còn sức lo đến những thứ trẻ con vụn vặt ngốc xít ấy: tự hỏi không biết gã trong chiếc SUV phía sau có đang nghĩ tôi là một tay lái quá ư thận trọng, chạy xe rù rì như rùa không. Tôi những muốn rằng sự biến mất của Margo sẽ thay đổi tôi; nhưng nó không thay đổi, không được là bao.
Khi dòng xe phía sau cứ nối dài như một đám đưa tang bất đắc dĩ, tôi nhận ra mình đang nói to lên với cô ấy. Tớ sẽ lần theo dây nối. Tớ sẽ không phản bội niềm tin của cậu. Tớ sẽ tìm được cậu.
Kì lạ là nói to lên như vậy khiến tôi bình tĩnh hơn. Tôi không vẽ ra các giả thuyết nữa. Lại đi qua tấm bảng gỗ cũ kĩ đề Grovepoint Acres, tôi gần như nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm từ đám thắt cổ chai phía sau khi tôi rẽ trái vào con đường cụt trải nhựa. Trông như một lối đi không dẫn vào căn nhà nào. Tôi cứ để RHAPAW chạy hết dải đường ấy. Lại gần, Grovepoint Acres có vẻ hoàn thiện hơn là thoạt nhìn. Hai con đường đất dẫn vào một vòng cung cụt, giao cắt nhau thành những mảng trống bụi bặm. Dù đường đã bị xói lở nhiều, tôi vẫn hơi thấy được các mép đường. Đi đi lại lại trên hai con phố ấy, tôi cảm nhận được hơi nóng phả ra từ hai cánh mũi mình, theo từng nhịp thở. Mặt trời nóng như rang khiến đi lại khá mệt, nhưng tôi tự hiểu một sự thật đẹp đẽ, dù có thể hơi xuẩn ngốc: cái nóng sẽ khiến mùi chết chóc phải sộc lên, và Grovepoint Acres chỉ bốc lên mùi không khí bị hun nóng và mùi khói xe–những phát thải tích tụ, bị cái ẩm đẩy xuống gần mặt đất.
Tôi tìm kiếm bằng chứng cho thấy Margo đã ở đây: những dấu chân, điều gì đó được viết lên đất hoặc kỉ vật nào đó. Nhưng dường như sau nhiều năm trời, tôi là người đầu tiên đặt chân lên những con phố bụi bặm vô danh này. Mặt đất bằng phẳng, cây bụi còn chưa mọc nhiều, thế nên tôi có thể bao quát được mọi hướng. Không lều lán. Không dấu lửa. Không có Margo.
Tôi quay lại RHAPAW, lái sang cao tốc I-4 rồi theo hướng đông bắc thành phố, đến một nơi tên là Holly Meadows. Tôi lái qua Holly Meadows ba lần trước khi thực sự tìm thấy nó–toàn bộ khu vực chỉ có những cây sồi và đất lưu không, còn Holly Meadows–không có biển báo ở lối vào–không mấy nổi bật. Tôi lái xe đi vài mét theo con đường đất qua cụm những cây sồi và thông đầu tiên, xem ra nơi này cũng tiêu điều không kém Grovepoint Acres. Dải đường đất chính dần nhòe vào cánh đồng đất. Tôi không thấy con đường nào khác nữa, nhưng khi đi quanh, tôi có thấy vài cọc gỗ được phun sơn nằm vương trên đất; chắc từng đánh dấu địa giới. Tôi không ngửi hay phát hiện được gì khả nghi, dù vậy tôi vẫn thấy nỗi sợ hãi trồi lên trong lồng ngực. Ban đầu tôi không hiểu tại sao, nhưng rồi đã nhận ra: khi người ta giải phóng mặt bằng để xây dựng, họ đã để lại một cây sồi duy nhất ở phía cuối cánh đồng. Và thân cây xoắn vặn với lớp vỏ dày ấy trông rất giống cái cây ngày xưa ở Công viên Jefferson, nơi chúng tôi đã tìm thấy Robert Joyner, giống đến nỗi tôi gần như dám chắc Margo ở đó, phía sau thân cây.
Và lần đầu tiên, tôi phải mường tượng điều này: Margo Roth Spiegelman, gục vào thân cây, hai mắt đờ đẫn, máu đen trào từ miệng ra, tất cả đã trương lên và biến dạng vì tôi đã mất quá nhiều thời gian mới tìm được cô ấy. Margo đã tin tưởng rằng tôi sẽ tìm thấy cô ấy sớm hơn. Đêm hôm đó cô ấy đã đặt niềm tin vào tôi. Và tôi đã phụ niềm tin ấy. Và dù không khí chỉ nghe mùi trời-sắp-mưa, tôi chắc chắn rằng sẽ thấy Margo ở đó.
Nhưng không. Chỉ có cái cây, đơn côi trên nền đất xám bạc. Tôi ngồi thụp xuống tựa vào thân cây và cố lấy lại nhịp thở. Tôi ghét phải một mình trải qua chuyện này. Tôi căm ghét. Nếu Margo nghĩ rằng vụ Robert Joyner đã đặt tôi vào thế sẵn sàng, thì cô ấy đã nhầm rồi. Tôi không quen biết Robert Joyner. Tôi không đem lòng yêu mến Robert Joyner.
Tôi dận nắm tay mình xuống mặt đất, cứ thế đấm thình thịch, cát vẩn lên cho đến khi tôi đấm phải hàng rễ trần của cây. Tôi vẫn không dừng lại, cơn đau thốn chạy khắp bàn tay và cổ tay tôi. Tôi chưa từng bật khóc vì Margo, cho đến khi đó, giờ rút cục tôi không nén nổi nữa. Tôi vẫn nện xuống mặt đất và hét lên vì chẳng có ai ở đây nghe được cả: tôi nhớ Margo, nhớ cô ấy, nhớ, nhớ, nhớ.
Tôi cứ ở đó cho đến khi cánh tay bã ra và hai mắt khô lại, cứ ngồi đó và nghĩ về cô ấy, cho đến khi ánh ngày đổ tối.
[1] NCSN là “nói chuyện sau nhé,” NĐ là “ngoài đời.”