Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giờ thứ hai mươi

❊ ❊ ❊

Tôi đang ngồi ở phòng ngủ số một với Lacey. Ben cầm lái. Radar chỉ đường. Tôi vẫn ngủ khi chúng tôi dừng lần cuối, nhưng mấy đứa kia đã mua được cái bản đồ New York. Không có Agloe trên bản đồ, nhưng chỉ có khoảng năm, sáu giao lộ ở phía bắc Roscoe. Tôi vẫn nghĩ New York là chốn phồn hoa sầm uất, nhưng hiện tại chỉ có những quả đồi rậm rạp trập trùng nối nhau, chiếc minivan phải anh dũng lắm mới bò lên nổi. Một lúc chẳng đứa nào nói gì, Ben giơ tay tìm chỗ bật radio, tôi bảo, “Chơi Tôi Phát Hiện kiểu siêu hình đi!”

Ben mở màn. “Tôi Phát Hiện bằng con mắt bé nhỏ của mình, có điều này tôi thích lắm ý.”

“Ờ, biết rồi,” Radar đáp. “Vị của bi.”

“Không.”

“Vị của các thể loại tờ-rym phải không?” tôi đoán.

“Không, kém thế!” Ben đáp.

“Hừm,” Radar tiếp. “Hay là mùi của bi?”

“Cảm nhận về bề mặt của bi?” tôi đoán tiếp.

“Thôi ngay, đồ biến thái, không có gì liên quan đến bộ phận tiểu tiện nam cả. Lace đoán gì?”

“Ừ, có phải cảm giác khi biết rằng cậu vừa cứu sống ba mạng người không?”

“Không, tất cả đều cạn kiệt suy luận rồi.”

“Được rồi, thế là gì?”

“Là Lacey,” Ben đáp, và tôi thấy chàng ngắm nàng qua gương chiếu hậu.

“Lạc đề rồi,” tôi nói, “đang chơi Tôi Phát Hiện phiên bản siêu hình cơ mà. Phải là điều gì đó không thấy bằng mắt thường được.”

“Thì đó,” Ben cãi. “Đó chính là điều mà tôi thích đó– Lacey nhưng không phải là Lacey nhìn thấy được bằng mắt thường.”

“Ôi, muốn ói quá,” Radar rên rẩm, nhưng Lacey tháo đai an toàn, rướn qua bếp thì thầm gì đó vào tai Ben. Cu cậu lập tức đỏ bừng mặt.

“Được rồi, tôi hứa sẽ không phải là một viên pho-mát đâu,” Radar nói. “Tôi Phát Hiện bằng con mắt bé nhỏ của mình, điều chúng ta đều đang cảm thấy.”

Tôi đoán ngay, “Mệt rã rời hơi sức?”

“Không, nhưng đoán hay đấy.”

Lacey nói, “Có phải là cảm giác kì kì khi có quá nhiều ca-phê-in trong người không? Kiểu như tim đập chẳng thấm vào đâu so với toàn thân đang đập ấy?”

“Không. Ben đoán sao?”

“Ừm, chúng ta đều muốn đi tè, hay là chỉ mình tui thấy vậy hè?”

“Như thường tình, chỉ có ông thôi. Có ai đoán nữa không?” Chúng tôi đều yên lặng. “Câu trả lời đúng là tụi mình sẽ thấy vui hơn sau khi cùng hát bài ‘Sưng phồng dưới nắng’ mà không cần nhạc đệm.”

Và quả đúng vậy. Dù có thể bị chứng điếc thanh điệu, tôi vẫn hát vang như mấy đứa kia. Hát hết bài, tôi nói, “Tôi Phát Hiện bằng con mắt bé nhỏ của mình, có một chuyện hay lắm.”

Một lúc không ai nói gì. Chỉ có tiếng Con Quay liên tục ngốn mặt đường nhựa khi đổ dốc. Lát sau Ben nói,

“Là chuyện này, phải không?” Tôi gật.

“Ừ,” Radar nói. “Miễn là bọn mình không chết, đây đúng là một chuyện trời long đất lở.”

Nếu tìm thấy cô ấy thì mừng quá, tôi nghĩ, nhưng không nói gì. Cuối cùng Ben bật radio, tìm một kênh nhạc rock với những bản ballad mà chúng tôi có thể hát theo.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.