Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6.

❊ ❊ ❊

Khách du lịch không bao giờ đến trung tâm Orlando vì ở đó chẳng có gì ngoài vài tòa cao ốc của các ngân hàng và hãng bảo hiểm. Khu trung tâm hoàn toàn vắng vẻ về đêm và cuối tuần, trừ mấy hộp đêm lẻ tẻ, phân nửa trong số khách là những người thảm hại hoặc dặt dẹo một cách thảm hại. Trong khi tôi lái xe, Margo chỉ đường cho tôi đi qua mê cung những con phố một chiều, chúng tôi thấy lác đác có người ngủ trên vỉa hè hoặc vạ vật trên ghế băng, nhưng không có ai cử động cả. Margo hạ cửa kính xe xuống, không khí căng tràn từ bên ngoài phả lên mặt tôi, ấm áp hơn tiết trời đêm thông thường. Tôi liếc sang thấy mấy lọn tóc lòa xòa bay ngang mặt cô ấy. Dù Margo ở ngay đây, tôi vẫn cảm thấy hoàn toàn cô đơn giữa những cao ốc đồ sộ trống trải này, như thể tôi là kẻ sống sót sau ngày tận thế và thế giới đã được ủy thác cho tôi, toàn bộ thế gian vô tận và ẩn giấu đầy bất ngờ này, tất cả là của tôi, để tôi mặc sức khám phá.

“Cậu dẫn tớ đi vòng vòng thế này thôi sao?” tôi hỏi.

“Không,” Margo đáp. “Tớ đang chỉ đường đến tòa nhà SunTrust, ở ngay cạnh Cây Măng Tây.”

“Ồ,” tôi thốt lên, vì lần đầu tiên trong đêm nay tôi biết chút thông tin hữu ích. “Chỗ đó ở hướng nam.” Tôi lái xe qua vài khối nhà rồi rẽ. Margo vui vẻ chỉ, đúng, kia rồi, trước mặt chúng tôi, là Cây Măng Tây.

Cây Măng Tây thực ra không phải là đọt măng tây mọc từ dưới đất lên, cũng không dính dáng gì đến bộ phận nào của măng tây. Đó chỉ là khối điêu khắc tương đồng một cách kì dị với hình thù một cây măng tây cao cỡ chục mét, cơ mà tôi cũng thấy nhiều người bảo rằng nó giống:

1. Một cây đậu leo bằng thủy tinh xanh

2. Mô phỏng trừu tượng về một cái cây

3. Tượng đài Washington phiên bản xanh hơn, có vẻ ve chai và xấu xí hơn

4. Tượng sinh thực khí khổng lồ màu xanh lục của Người Khổng Lồ Xanh Vui Vẻ

Ở mọi góc độ, khối điêu khắc chẳng có gì từa tựa Tháp Ánh Sáng, tên thật của nó cả. Tôi dừng trước một cột đồng hồ ở bãi đỗ xe và nhìn sang Margo, thấy cô ấy đang đăm đăm nhìn ra vô định, ánh mắt trống rỗng, không nhìn Cây Măng Tây mà đưa mắt đi xa hơn. Lần đầu tiên tôi cảm thấy có gì đó không ổn–không phải chuyện bạn-trai-tớ-là-đồ-bốc-mùi, mà là chuyện gì đó thực sự không ổn. Lẽ ra tôi nên nói gì đó. Hẳn là vậy. Tôi nên nói chuyện này chuyện kia chuyện đây chuyện đó. Nhưng tôi đã chỉ nói rằng, “Cho tớ hỏi này, sao lại đưa tớ đến Cây Măng Tây thế?”

Cô ấy quay lại và mỉm cười với tôi. Margo đẹp đến mức thậm chí những nụ cười giả dối của cô ấy cũng thành đáng tin. “Chúng ta sẽ kiểm tra tiến độ công việc. Và nơi lí tưởng để làm việc đó là từ nóc tòa nhà SunTrust.”

Tôi trợn tròn mắt. “Không. Không đâu. Không đời nào. Cậu đã bảo không có đột nhập lén lút và tự tiện ra vào rồi cơ mà.”

“Đây không phải là đột nhập lén lút. Chỉ việc đi vào thôi, vì có một cửa không khóa.”

“Margo, như vậy nực cười quá. Tất...”

“Tớ điểm lại cho cậu hay, đêm nay mình đã nhúng tay vào cả mớ đột nhập lén lút và tự tiện ra vào rồi đó. Xông vào nhà Becca. Lẻn vào nhà Jase. Bây giờ chúng ta sẽ đàng hoàng vào đây. Nhưng không thể vừa đột nhập lén lút vừa tùy tiện ra vào được. Về lí thuyết, cảnh sát có thể bắt chúng ta vì tội đột nhập lén lút hoặc tùy tiện ra vào, nhưng họ không thể bắt chúng ta vì tội đột nhập lén lút tự tiện ra vào. Tức là tớ vẫn giữ lời hứa mà.”

“Tòa SunTrust chắc phải có nhân viên an ninh bảo vệ gì đó chứ,” tôi nói.

“Có,” cô ấy đáp, tháo đai an toàn. “Tất nhiên họ có bảo vệ. Anh ấy tên là Gus.”

Chúng tôi đi vào qua cổng chính. Ngồi sau một bàn rộng hình bán nguyệt là một anh tre trẻ, cằm râu dê lún phún, mặc đồng phục công ty An ninh Regents. “Gì thế, Margo?” anh ta hỏi.

“Chào anh Gus,” cô ấy đáp.

“Nhóc nào đấy?”

CHÚNG TÔI BẰNG TUỔI NHAU ĐÓ! Tôi muốn gào lên, nhưng đã để Margo lên tiếng thay: “Bạn học của em, tên là Q ạ. Q ơi, đây là anh Gus.”

“Có chuyện gì thế Q?” Gus hỏi.

Ồ, chúng tôi vừa rải cá chết trong thành phố, đập vỡ mấy cái cửa sổ, chụp ảnh giai lõa thể, bây giờ sẽ bày trò vui ở hành lang một tòa nhà chọc trời vào lúc ba giờ mười lăm phút sáng, đại loại thế. “Không đáng kể,” tôi đáp.

“Đêm thang máy không lên đâu,” Gus nói. “Phải tắt đi lúc ba giờ. Hai đứa cứ tự nhiên đi cầu thang bộ.”

“Hay đấy, gặp sau nhé Gus.”

“Ừ, Margo.”

“Thế quái nào mà cậu lại quen nhân viên bảo vệ tòa nhà SunTrust vậy?” tôi hỏi khi cả hai đã yên ổn leo thang bộ.

“Hồi chúng ta vào phổ thông thì anh ấy học năm cuối,” Margo đáp. “Phải nhanh lên mới được. Thời gian hao mòn lãng phí.” Cô ấy bắt đầu bước hai bậc một, lao người lên, một tay bám tay vịn cầu thang, tôi cố sức theo mà không kịp. Margo không chơi môn thể thao nào nhưng thích chạy bộ–thỉnh thoảng tôi vẫn thấy cô ấy vừa chạy một mình vừa nghe nhạc trong Công viên Jefferson. Cơ mà tôi lại không thích chạy. Hoặc vì thế mà không tham gia bất cứ loại vận động lao lực nào. Giờ tôi cố gắng giữ tốc độ ổn định, quệt mồ hôi túa ra trán và phớt lờ cơn đau thốn trong bắp chân. Khi tôi lên đến tầng hai mươi lăm, Margo đã đứng ở chiếu nghỉ đợi tôi.

“Xem này,” cô ấy nói, mở cánh cửa cạnh cầu thang và chúng tôi đi vào một căn phòng thênh thang với cái bàn gỗ sồi dài bằng hai chiếc ô-tô và mảng tường với những ô cửa sổ trổ từ sàn lên đến trần. “Phòng hội thảo,” Margo nói. “Trong cả tòa nhà đây là nơi có tầm nhìn đẹp nhất.” Tôi theo sau khi cô ấy đi dọc dãy cửa sổ. “Đây rồi, chỗ đó,” cô ấy vừa nói vừa chỉ, “là Công viên Jefferson. Thấy nhà tụi mình không? Đèn vẫn tắt, vậy là tốt.” Cô ấy tiến thêm vài ô cửa. “Nhà Jase này. Tắt đèn, không còn xe cảnh sát nữa. Tuyệt, dù như vậy có thể là hắn đã mò về nhà, hơi bị chán.” Nhà Becca ở xa quá nên không thấy được, dù nhìn từ tận đây.

Margo yên lặng chốc lát, rồi đi về phía cửa kính và áp trán lên đó. Tôi lần chần ở phía sau, nhưng cô ấy giật giật áo phông của tôi và kéo tôi về phía trước. Tôi không muốn dồn sức nặng của cả hai lên một ô kính duy nhất, nhưng Margo cứ kéo tôi lại, tôi cảm thấy nắm tay cô ấy ngay bên cạnh mình. Thế là rút cục tôi dựa đầu vào kính, rón rén hết mức có thể, và nhìn ra ngoài.

Từ trên cao, Orlando sáng rực rỡ. Phía bên dưới, tôi có thể thấy bảng hiệu CẤM ĐI BỘ nhấp nháy chỗ vòng xuyến giao thông, đèn đường lô xô một mạng lưới hoàn hảo, lan ra đến mép khu trung tâm, nơi khởi đầu những phố ngõ ngoằn ngoèo vùng ngoại ô vô tận của Orlando.

“Đẹp thật,” tôi nói.

Margo khụt khịt. “Thật ư? Cậu thực sự nghĩ vậy ư?”

“Ờ, có lẽ cũng không đẹp mấy,” tôi đáp, dù quả thực tôi có thấy đẹp. Khi tôi nhìn Orlando từ máy bay, trông thành phố như khối lắp ráp đồ chơi LEGO được thả xuống một đại dương xanh lục. Còn đây, vào ban đêm, thành phố là một địa danh có thực–nhưng lần đầu tiên, là nơi tôi có thể nhìn thấy được. Khi đi quanh phòng hội thảo, rồi sang những văn phòng khác ở cùng tầng, tôi có thể thấy được tất cả: một tổng thể. Trường học. Kia là Công viên Jefferson. Xa xa là Disney World. Công viên nước Wet ’n Wild. Kia là cửa hàng 7-Eleven nơi Margo đã sơn móng tay trong khi tôi chật vật điều hòa nhịp thở. Tất cả ở đây–toàn bộ thế giới của tôi, và tôi thấy được trọn vẹn, chỉ việc thong dong đi lại trong một tòa nhà. “Ấn tượng thật,” tôi nói lớn. “Ý tớ là nhìn từ xa ấy mà. Chẳng thấy khiếm khuyết nào, cậu hiểu ý tớ chứ? Cậu không thể thấy được những hoen gỉ tàn tạ, cỏ dại um tùm hay sơn bong tróc lở. Cậu nhìn thấy thành phố đúng như ai đó đã từng tưởng tượng ra nó vậy.”

“Gần lại thì cái gì cũng xấu đi mà,” Margo nói.

“Trừ cậu,” tôi đáp mà chẳng kịp nghĩ ra điều gì hay ho hơn.

Margo vẫn áp trán trên cửa kính, cô ấy quay lại và mỉm cười với tôi. “Bắt bài nhé: cậu đáng yêu khi cậu tự tin. Và bớt đáng yêu đi khi thiếu tự tin.” Tôi chưa kịp phản ứng gì, cô ấy đã lại hướng tầm mắt ra ngoài và bắt đầu nói. “Phần không đẹp là thế này: từ đây, cậu không thấy được những hoen gỉ tróc lở, nhưng cậu có thể nói lên được nơi này đích thực là gì. Cậu thấy tất cả chỉ là đồ hàng mã. Thậm chí còn chẳng đủ chắc chắn để nói rằng nó được làm từ nhựa hay chất dẻo. Đây là một thành phố giấy. Cậu nhìn mà xem, Q: hãy nhìn tất cả những phố cụt ấy, những con phố rẽ vòng vào chính mình, tất cả những ngôi nhà được xây lên để rồi sẽ bị kéo sập. Tất cả những con người giấy sống trong những ngôi nhà giấy đó, đốt tương lai để sưởi ấm. Tất cả những đứa trẻ giấy đó, uống thứ bia một gã lang thang vô công rồi nghề nào đó đã mua cho chúng trong một cửa hàng tiện lợi giấy. Ai cũng như phát điên trong cơn cuồng sở hữu tài sản. Tất cả những tài sản mỏng manh như giấy và dễ rách như giấy. Và tất cả những con người đó cũng như giấy vậy. Tớ đã sống ở đây mười tám năm, và tớ chưa từng một lần trong đời gặp được ai đó quan tâm đến những điều thực sự có ý nghĩa.”

“Tớ sẽ cố gắng không nghĩ rằng cậu đang nói đến cá nhân cụ thể nào,” tôi nói. Chúng tôi cùng nhìn khoảng không hút mắt màu mực, những phố cụt và những lô đất làm nhà. Nhưng bờ vai cô ấy tì vào cánh tay tôi, mu bàn tay chúng tôi chạm nhau, và dù tôi không nhìn Margo, nhưng áp mặt vào cửa kính cũng khiến tôi cảm thấy gần như đang áp mặt vào cô ấy.

“Xin lỗi nhé,” Margo nói. “Có thể mọi thứ đối với tớ đã rất khác nếu bấy lâu nay tớ chơi với cậu chứ không... ừ... Chỉ là, trời ạ, tớ chỉ thấy ghét bản thân quá, vì vẫn còn bận tâm đến những người bạn trong ngoặc kép của tớ. Nói thật với cậu, không phải là tớ ôi-quá-đau-khổ vì Jason. Hay Becca. Hoặc thậm chí cả Lacey, dù tớ thực sự thích cậu ấy. Nhưng đó là sợi dây nối cuối cùng. Một dây nối yếu ớt, hẳn là thế rồi, nhưng đó là sợi dây tớ để lại, và cô gái giấy nào cũng cần ít nhất một dây nối, phải không?”

Và đây là những gì tôi đã nói. “Mai cứ tự nhiên ngồi ăn trưa cùng bọn tớ đi.”

“Tốt với tớ thế,” cô ấy đáp, tiếng nói nhỏ dần. Margo quay lại và khẽ gật đầu. Tôi mỉm cười. Cô ấy mỉm cười. Tôi tin nụ cười ấy. Chúng tôi ra cầu thang rồi theo các bậc thang chạy xuống. Hết mỗi tầng, tôi nhảy cách bậc cuối và đá gót chân để làm Margo cười, và cô ấy đã bật cười. Tôi nghĩ mình đang làm cô ấy vui lên. Tôi nghĩ cô ấy dễ vui vẻ phấn khích. Tôi nghĩ nếu tôi tự tin được, biết đâu điều gì đó có thể xảy ra giữa hai đứa.

Tôi đã nhầm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.