Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13.

❊ ❊ ❊

Tôi nằm mơ, mái đầu Margo gối lên vai tôi còn tôi nằm thẳng, chỉ có góc thảm giữa chúng tôi và sàn bê-tông. Cánh tay cô ấy ôm ngang người tôi. Chúng tôi nằm đó, say ngủ. Chúa phù hộ cho tôi. Tôi là gã mới lớn duy nhất trên đất Mĩ mơ tưởng ngủ với các cô gái, và chỉ ngủ với họ thôi. Rồi điện thoại đổ chuông. Chuông reo thêm hai hồi nữa tay tôi mới loạng quạng quờ thấy điện thoại trong nếp thảm. Lúc này là 3:18 sáng. Ben gọi.

“Chào Ben,” tôi nói.

“ỪAAA!!!!!” Ben gào lên đáp lại, tôi biết ngay rằng giờ không phải lúc cố công giải thích với nó về tất cả những gì tôi mới biết và hình dung về Margo. Tôi xém ngửi thấy mùi cồn trong hơi thở của nó. Chỉ một từ “ừa” thôi, theo cái cách vừa được tuôn ra như vậy, đã chứa đựng nhiều cảm thán hơn bất cứ điều gì Ben từng nói với tôi trong suốt cuộc đời nó.

“Tôi tự hiểu là tiệc vui lắm hả?”

“ỪAAA! Quentin Jacobsen! Ngài Q! Quentin vĩ đại nhất nước Mĩ! Đúng vậy!” Giọng nó có vẻ ra xa điện thoại nhưng tôi vẫn nghe rõ. “Mọi người ơi, nào, yên lặng, yên nào, yên lặng–QUENTIN! JACOBSEN! ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI TÔI!” Một tràng chúc tụng rộ lên, rồi lại là giọng Ben.

“Đúng, Quentin! Đúng! Chiến hữu ơi, ông phải đến đây.”

“Đây là đâu?” tôi hỏi.

“Nhà Becca! Ông có biết ở đâu không?”

Hú hồn thật, tôi biết chính xác chỗ đó ở đâu. Tôi đã vào tầng hầm nhà Becca. “Tôi biết, nhưng đang nửa đêm.

Và tôi đang–”

“ỪAAA!!! Ông phải đến ngay! Ngay và luôn!”

“Ben ơi, có nhiều chuyện quan trọng hơn,” tôi đáp.

“TÀI XẾ ĐƯỢC BỔ NHIỆM!”

“Hả?”

“Tôi bổ nhiệm ông làm tài xế cho tôi! Phải! Ông xứng đáng được bổ nhiệm! Ông trả lời điện thoại tôi ưng lắm! Bá cháy con bọ chét! Tôi phải về nhà trước sáu giờ! Và tôi bổ nhiệm ông đưa tôi về! ỪAAAAAAA!”

“Ông ở lại cả đêm không được sao?” tôi hỏi.

“KHÔÔÔNG! Lêu lêuuuuu. Lêu lêuuuu Quentin. Này, mọi người ơi! Lêu lêuuuu Quentin!” Và cả lũ cùng lêu lêu tôi. “Đứa nào cũng say. Ben say. Lacey say. Radar say. Không có ai lái xe cả. Về nhà trước sáu giờ. Đã hứa với mẹ rồi. Lêu lêu, đồ Quentin hám ngủ! Chậc, tài xế được bổ nhiệm! ỪAAA!”

Tôi hít một hơi thật sâu. Nếu Margo quay lại nơi này, hẳn là cô ấy đã đến trước ba giờ sáng. “Nửa tiếng nữa tôi qua.”

“CÓ THẾ CHỨ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! Ừ! ỪỪỪỪỪỪ!!!! Ừ! Ừ!”

Ben vẫn còn điên cuồng xác nhận sự khẳng định khi tôi cắt điện thoại. Tôi nằm thêm lúc nữa, tự bảo mình phải dậy thôi, và tôi nhỏm dậy. Vẫn còn ngái ngủ, tôi chui qua Lỗ Quỉ, đi ngang thư viện vào văn phòng, rồi kéo mở cửa sau và đi ra xe.

Chớm bốn giờ sáng, tôi rẽ vào khu nhà Becca Arrington. Có hàng chục ô-tô đỗ dọc hai vỉa hè phố nhà Becca. Tôi biết trong nhà còn đông hơn vì nhiều đứa được xe limo chở đến. Tôi tìm được chỗ đỗ cách RHAPAW vài xe.

Tôi chưa bao giờ thấy Ben say xỉn. Hồi lớp mười, tôi từng uống một chai “vang” hồng ở một buổi tiệc của ban nhạc. Mùi vị kinh đến nỗi nuốt vào hay phun ra cũng không khác nhau là mấy. Chính Ben đã ngồi với tôi trong phòng tắm theo-chủ-đề-gấu-Pooh của Cassie Hiney trong khi tôi nôn thốc thứ chất lỏng màu hồng ấy lên bức tranh chú lừa Eeyore. Có lẽ trải nghiệm ấy đã chặn đường bia rượu của cả hai đứa tôi. Cho đến đêm nay, dù sao cũng là như vậy.

Lần này tôi biết Ben say mềm. Nghe giọng nó trong điện thoại là đủ biết. Không có ai tỉnh táo mà lại tuôn ra hàng tràng “ừ” với “ừa” đậm đặc trong một phút như vậy. Tuy nhiên, khi chen qua mấy người đang hút thuốc trên thảm cỏ trước nhà Becca và mở cửa vào, tôi không ngờ lại thấy cảnh Jase Worthington và hai cậu khác trong đội bóng chày đang dốc ngược anh chàng Ben xúng xính lễ phục đuôi tôm, giữ anh chàng lơ lửng trên một bom bia. Vòi từ bom bia cắm vào mồm Ben, và toàn bộ căn phòng đang đổ dồn vào nó. Tất cả cùng đồng thanh đếm, “Mười tám, mười chín, hai mươi.” Tôi thoạt tưởng như Ben đang bị bắt nạt hội đồng hay chơi đểu gì đó. Nhưng không, nó đang nhiệt liệt hút bia như thể đó là sữa mẹ vậy, mấy rãnh bia còn trào ra từ mép vì nó đang cười. “Hai mươi ba, hai mươi tư, hai mươi lăm,” mọi người vẫn hô, có thể nghe thấy lẫn trong đó là cơn phấn khích cuồng nhiệt. Rõ ràng đang diễn ra một sự kiện trong đại.

Nhưng tất cả đều thật trẻ con, thật đáng xấu hổ. Tất cả đều là những đứa trẻ giấy đang tiêu khiển bằng trò vui giấy. Tôi len qua đám đông đi về phía Ben, ngạc nhiên vì giữa đường gặp ngay Radar và Angela.

“Chuyện quái gì vậy?” tôi hỏi.

Radar không đếm nữa và quay sang tôi. “Phải!” Nó cũng loạn lên. “Tài xế được bổ nhiệm tới òi! Phải!”

“Sao đêm nay ai cũng ‘ừ’ với ‘phải’ vậy?”

“Hỏi hay đấy,” Angela hét lên trả lời tôi. Cậu ấy phồng má và thở dài, trông có vẻ cũng đang khó chịu y như tôi.

“Khỉ ạ, ừ, hỏi hay đấy!” Radar nói, mỗi tay cầm một cốc nhựa đỏ sóng sánh bia.

“Của cậu ấy cả đấy,” Angela bình tĩnh giải thích cho tôi.

“Sao cậu không phải là tài xế được bổ nhiệm?” tôi hỏi. “Vì mọi người muốn cậu,” Angela đáp. “Cho là như thế thì mới lôi được cậu đến.” Tôi trợn mắt. Angela cũng trợn mắt đầy thông cảm.

“Cậu thích cậu ấy lắm hả?” tôi hỏi, hất đầu về phía Radar, lúc này đang giơ hai cốc bia lên cao quá đầu và hòa vào đám đếm đồng thanh. Đứa nào cũng có vẻ tự hào rằng giờ này mình vẫn còn đếm được.

“Kể cả bây giờ thì cậu ấy đáng yêu mà,” Angela đáp.

“Chịu cậu đấy!” tôi nói.

Radar khều tôi bằng một trong mấy cốc bia của nó. “Nhìn Ben bé bỏng của chúng ta xem! Động đến màn quán quân bom bia thì anh chàng thành thiên tài thông thái đấy. Xem nó lập kỉ lục thế giới đến nơi rồi.”

“Quán quân bom bia là sao?” tôi hỏi.

Angela chỉ phía Ben, nói. “Đó.”

“Ờ,” tôi nói, “Chà, sao mà–bị dốc ngược thế kia thì khó chịu lắm nhỉ?”

“Thì rõ, hiện giờ kỉ lục quán quân bom bia trong lịch sử trường Winter Park là sáu mươi hai giây,” Angela giải thích. “Người giữ kỉ lục là Tony Yorrick,” một anh chàng khổng lồ đã ra trường khi tôi mới vào lớp chín, hiện đang chơi cho đội bóng bầu dục của Đại học Florida.

Tôi hoàn toàn ủng hộ màn lập kỉ lục của Ben, nhưng không thể nào bắt bản thân tham gia màn gào đếm của mọi người, “Năm mươi tám, năm mươi chín, sáu mươi, sáu mươi mốt, sáu mươi hai, sáu mươi ba!” Và khi đó Ben nhả vòi bia ra và hét lên: “ỪAAA! TA LÀ QUÁN QUÂN! TA LÀM RUNG CHUYỂN THẾ GIỚI!” Jase và mấy cậu nữa trong đội bóng chày xoay Ben trở lại bình thường rồi công kênh nó luôn trên vai. Lúc đó Ben nhác thấy tôi, giơ tay chỉ tôi và tuôn ra từ “ỪAAAA!!!!” dõng dạc nhất, nhiệt thành nhất mà tôi từng nghe thấy. Mấy anh cầu thủ bóng đá khi giành cúp vô địch thế giới cũng không đạt đến độ phấn khích ấy.

Ben nhảy từ vai mấy cậu bóng chày xuống, chạm đất trong tư thế khá khôi hài rồi loạng choạng đứng dậy. Nó khoác vai tôi, vẫn bắn tía lia, “PHẢI RỒI! Quentin đây rồi! Vĩ Nhân đây rồi! Hãy nghe vì Quentin, chiến hữu xịn nhất của nhà quán quân bom bia thế giới!” Jase quờ quờ đầu tôi nói, “Đáng mặt đàn ông đấy Q!” rồi cả Radar rót vào tai tôi, “Tiện nói với ông luôn, bọn mình đều là anh hùng kiệt xuất trong mắt mọi người hết. Angela và tôi đã gác màn hậu-dạ-tiệc của bọn tôi sang một bên để đến đây, vì Ben nói rằng tôi sẽ được đối đãi như vua. Cả lũ hát tên tôi thật. Rõ là mọi người khoái Ben lắm nên cũng khoái luôn bọn mình.”

Với Radar, và cũng là với tất cả những người khác, tôi thốt lên, “Ôi tuyệt!”

Ben nguẩy mông đi, tôi thấy nó dính lấy Cassie Hiney, tay chàng trên vai nàng, tay nàng trên vai chàng, và chàng thổ lộ, “Nàng đi cùng tớ hôm nay suýt thành nữ hoàng dạ tiệc đấy,” còn Cassie đáp, “Tớ biết. Tuyệt thật!” Ben lại liến thoắng, “Ba năm vừa qua không ngày nào tớ không ao ước được hôn cậu!” Cassie trả lời, “Cậu nên làm thế,” và Ben reo lên, “ĐÚNG! Bá cháy thiệt!” Nhưng nó không hôn Cassie. Ben quay lại chỗ tôi và tuyên bố, “Cassie muốn hôn tôi ông ạ!” Tôi hưởng ứng, “Tốt!” và Ben bồi nốt, “Bá cháy thiệt!” Nhưng rồi hình như nó quên luôn cả Cassie lẫn tôi, như thể ý niệm hôn Cassie Hiney còn tuyệt hơn cả nụ hôn thực sự.

Cassie nói với tôi, “Tiệc vui quá phải không?” nên tôi đáp, “Ừ.”

“Trái ngược hẳn tiệc của ban nhạc nhỉ,” Cassie nói. “Ừ,” tôi đáp. “Ben ngu nga ngu ngơ, nhưng tớ thích cậu ấy,” Cassie nói. “Ừ,” tôi đáp. “Thêm nữa mắt cậu ấy xanh ơi là xanh,” Cassie bổ sung. “Ừm, ừ,” tôi đáp. “Ai cũng bảo cậu đáng yêu hơn, nhưng tớ thích Ben,” Cassie nói tiếp. “Tốt thôi,” tôi đáp. “Tiệc vui quá phải không?” Cassie lại hỏi, và tôi đáp, “Ừ.” Tiếp chuyện người say giống hệt như bi bô với một đứa trẻ lên ba có vấn đề về não nặng và đang lên cơn phấn kích cao trào vậy.

Cassie vừa đi thì Chuck Parson tiến đến trước tôi.

“Jacobsen,” nó nói, sặc mùi ta-đây-người-trong-cuộc.

“Chào Parson,” tôi đáp.

“Mày cạo lông mày của tao phải không?”

“Thực ra tao không cạo,” tôi trần tình. “Tao chỉ dùng kem triệt mao thôi.”

Nó túm mạnh ngay giữa ngực tôi. “Mày là đồ chuyên gia làm lông,” nó nói rồi cười hô hố. “Cũng cần bi khơ khớ đấy chú em. Bây giờ còn bày trò múa rối này nữa.

Chắc tao say thật, nhưng tao hơi hơi mến cái mông nhẵn thín của mày rồi đấy.”

“Cảm ơn,” tôi nói, thấy mình thờ ơ với tất cả những món hổ lốn này, những màn màu mè sắp-tốt-nghiệp-rồi-hãy-thổ-lộ-cõi-lòng-rằng-ta-yêu-tất-cả-mọi-người-đi. Và tôi tưởng tượng Margo ở đây, hoặc trong hàng ngàn những tiệc tùng kiểu này. Đời sống lụi đi trong mắt cô ấy. Tôi tưởng tượng cô ấy nghe Chuck Parson ậm ọe bắt chuyện và cô ấy tìm cách thoát ra, bằng cả đường sống lẫn đường chết. Tôi hình dung được cả hai đường ấy với sự sáng tỏ tương đương.

“Bia không mày?” Chuck hỏi. Có lẽ tôi đã quên là nó vẫn ở đấy, nhưng với mùi cồn phả ra từ hơi thở của nó thì khó mà vờ như không thấy được. Tôi chỉ lắc đầu, và nó đảo đi chỗ khác.

Tôi muốn về nhà, nhưng cũng biết rằng không thể giục Ben được. Đây có lẽ là đêm huy hoàng duy nhất trong đời Ben. Nó xứng đáng được vui.

Trong khi chờ đợi, tôi theo cầu thang đi xuống tầng hầm. Tôi đã ở trong bóng tối rất lâu nhưng vẫn thấy thèm, muốn ngả lưng đâu đó nửa yên tĩnh nửa tối tăm, và trở lại với những tưởng tượng về Margo. Nhưng khi đi ngang qua phòng Becca, tôi nghe thấy những tiếng rủ rỉ–đặc biệt nghe như tiếng rên–nên tôi dừng lại trước cửa phòng khép hờ.

Tôi thấy hai phần ba phía trên người Jase, mình trần, đang ở trên Becca, còn hai chân cô nàng quặp quanh anh chàng. Cả hai đều không khỏa thân, nhưng đang tiến triển theo chiều hướng đó. Có lẽ một người đứng đắn hơn sẽ quay đi, nhưng những đứa như tôi không có nhiều cơ hội thấy những nàng như Becca Arrington khỏa thân, nên tôi vẫn đứng nguyên trước ngưỡng cửa, lom lom nhìn vào trong. Rồi hai người đó lộn một vòng, Becca ở trên Jase, thở dài mơn trớn theo nụ hôn, bắt đầu lần cởi áo. “Anh thấy em nóng bỏng không?” Becca lả lướt.

“Trời ạ, ừ, nóng bỏng lắm Margo,” Jase đáp.

“Sao?!” Becca nộ khí xung thiên rít lên, sự thể lập tức trở nên rõ ràng rằng tôi sẽ không được thấy Becca khỏa thân. Cô nàng bắt đầu gào rú, tôi lùi khỏi cửa, Jase nhác thấy tôi và cũng gầm lên, “Mày làm trò gì ở đây?” Becca choe chóe, “Mặc xác nó, ai thèm quan tâm đến nó? Còn em thì sao? Sao anh nghĩ đến ả đấy mà không nghĩ đến em?”

Có lẽ đó là thời điểm hoàn hảo cho tôi rút êm khỏi trận địa, nên tôi đóng cửa lại và vào phòng tắm. Tôi không cần tiêu tiểu gì cả, phần nhiều chỉ muốn tránh xa tiếng người thôi.

Bao giờ tôi cũng mất mấy giây mới tiểu được sau khi mọi trang thiết bị đã vào vị trí, thế nên tôi cứ đứng yên chốc lát, đợi, và tôi bắt đầu tiểu. Tôi vào đoạn cao trào của khúc giải-quyết-nỗi-buồn thì có tiếng con gái vọng ra từ phía bồn tắm, “Ai đấy?”

Tôi liền đáp, “Tớ, Lacey đấy à?”

“Quentin hả? Cậu làm cái quái gì ở đây?” Tôi muốn dừng tiểu mà không nổi, dĩ nhiên rồi. Tiểu là một cuốn sách lí thú, một khi đã bắt đầu thì cực kì, cực kì khó dừng lại được.

“Ờ, tớ đi tiểu,” tôi đáp.

“Ổn không?” Lacey hỏi vọng qua tấm rèm che quanh bồn tắm.

“Ừm, cậu ổn chứ?” tôi chốt hạ khúc cuối, kéo khóa quần và xả nước.

“Cậu muốn tán phét trong bồn tắm không?” Lacey hỏi. “Tớ không buông lời tán tỉnh gì đâu.”

Cân nhắc trong chốc lát, tôi đáp, “Được thôi.” Tôi kéo tấm rèm ra. Lacey mỉm cười, ngồi co đầu gối lại trước ngực. Tôi ngồi xuống phía đối diện, lưng dựa vào thành bồn bằng sứ lạnh toát. Bàn chân hai đứa xen kẽ nhau. Lacey mặc quần soóc và áo phông cộc tay, chân xỏ đôi dép lê xinh xinh. Son phấn trang điểm hơi nhòe đi quanh mắt. Tóc Lacey vẫn còn vấn cao theo kiểu đi dạ tiệc, và đôi chân cậu ấy rám nắng. Phải công nhận rằng Lacey Pemberton rất xinh. Không phải kiểu con gái có thể khiến ta quên đi Margo Roth Spiegelman, nhưng là kiểu con gái có thể khiến ta quên phắt rất nhiều thứ.

“Dạ tiệc thế nào?” tôi hỏi.

“Ben rất ngọt ngào,” Lacey đáp. “Tớ vui lắm. Nhưng rồi Becca và tớ xích mích với nhau ra trò. Becca gọi tớ là đồ lẳng lơ, rồi đứng luôn lên xô-pha ở tầng trên, suỵt mọi người hãy yên lặng, và tuyên bố với tất cả rằng tớ bị bệnh lây nhiễm qua đường tình dục.”

Tôi nhăn mặt thốt lên, “Ôi trời!”

“Đúng vậy đấy. Tớ suy sụp quá. Chỉ là... giời ạ. Thực lòng thật là gớm ghiếc, vì... như vậy là xúc phạm, Becca biết như vậy, thế mà... Nên tớ chui vào đây, Ben đi theo, tớ bảo cậu ấy hãy để tớ một mình. Tớ không trách Ben, nhưng cậu ấy không hẳn là biết lắng nghe người khác. Mà cậu ấy cũng say rồi. Tớ từng bị. Nhưng được điều trị khỏi rồi. Gì thì gì. Cơ mà tớ không phải đứa lẳng lơ. Chỉ có một gã duy nhất. Đồ tồi nhu nhược ấy. Trời ơi, tớ không thể tin là đã từng tâm sự với Becca. Lẽ ra tớ chỉ nên nói với Margo khi không có mặt Becca thôi.”

“Tớ rất tiếc chuyện đã xảy ra như vậy,” tôi nói. “Vấn đề là Becca ghen tị thôi mà.”

“Sao Becca phải ghen tị chứ? Cậu ấy là nữ hoàng dạ tiệc. Cậu ấy hẹn hò với Jase. Cậu ấy là Margo mới.”

Mông tôi tê rần vì tì vào men sứ, nên tôi cố gắng nhúc nhích đổi tư thế. Đầu gối tôi chạm vào đầu gối Lacey. “Không bao giờ có ai có thể là Margo mới cả,” tôi nói. “Cậu có thứ mà Becca thực sự rất muốn. Mọi người quí cậu. Mọi người thấy cậu đáng mến hơn.”

Lacey bẽn lẽn nhún vai, “Cậu có nghĩ tớ phù phiếm nông cạn không?”

“Ờ, cũng hơi hơi.” Tôi nghĩ lại cảnh tôi đứng bên ngoài phòng ngủ của Becca, hăm hở hi vọng Becca sẽ khỏa thân. “Nhưng tớ cũng thế mà,” tôi nói thêm. “Ai chả thế.” Tôi vẫn thường nghĩ, Giá mà mình có thân hình chuẩn như Jase Worthington. Đi đứng đĩnh đạc như thể mình biết phải đi thế nào. Hôn điệu nghệ như thể mình biết phải hôn thế nào.

“Nhưng theo những cách khác nhau. Ben và tớ cùng phù phiếm nông cạn một kiểu. Cậu thì chẳng để tâm liệu mọi người có mến cậu hay không.”

Điều đó vừa đúng vừa không đúng. “Tớ để tâm nhiều hơn là tớ muốn đấy,” tôi nói.

“Không có Margo mọi thứ cứ loạn lên,” Lacey nói. Cậu ấy cũng say rồi, nhưng tôi không thấy khó chịu vì kiểu say này.

“Ừ,” tôi đồng tình.

“Tớ muốn cậu đưa tớ đến đó,” Lacey nói tiếp. “Mấy gian cửa hàng bỏ không ấy. Ben đã nói với tớ rồi.”

“Ừ, chúng ta có thể đi bất cứ khi nào cậu muốn,” tôi đáp, rồi kể với Lacey rằng tôi đã ở đó cả đêm, rằng tôi đã tìm thấy lọ sơn móng tay và chăn của Margo.

Lacey yên lặng một lúc, há miệng ra thở. Rút cục khi lên tiếng, cậu ấy gần như thì thầm. Tìm từ cho một câu hỏi và nói ra như một khẳng định, “Margo chết rồi, phải không.”

“Lacey à, tớ không biết. Cho đến tối hôm nay, tớ cũng nghĩ vậy, nhưng giờ tớ không biết nữa.”

“Cậu ấy chết rồi còn chúng ta... bày ra những trò này.”

Tôi chợt nghĩ đến một câu được đánh dấu trong Whitman: “Nếu không ai khác trên thế gian này diệu ngộ, ta ngồi an nhiên, / Và nếu mỗi và mọi người diệu ngộ, ta ngồi an nhiên.” Tôi nói với Lacey, “Có thể đó là những gì Margo muốn, cuộc sống hãy cứ tiếp diễn.”

“Như thế chẳng giống Margo chút nào,” Lacey nói, và tôi nghĩ đến Margo của tôi, Margo của Lacey, Margo của cô Spiegelman, tất cả chúng tôi đều nhìn hình phản chiếu của Margo lên những tấm gương khác nhau trong nhà cười. Tôi định nói gì đó, nhưng Lacey thực sự đã há hốc miệng, đầu tựa vào tường phòng tắm lát đá men lạnh ngắt, ngủ ngon lành.

Sau khi có thêm hai người nữa vào phòng tắm đi tiểu, tôi quyết định đánh thức Lacey. Gần 5 giờ sáng, tôi cần đưa Ben về nhà.

“Lacey ơi, dậy thôi,” tôi gọi, giày khẽ khều sang đôi dép của cậu ấy.

Lacey lúc lắc đầu. “Tớ thích được đánh thức như vậy đấy,” cậu ấy nói. “Cậu biết không, hiện giờ cậu cứ như bạn thân nhất của tớ vậy.”

“Hân hạnh quá,” tôi nói, Lacey vẫn còn ngà ngà, mệt và chưa chịu dậy. “Vậy nghe tớ, chúng ta cùng lên gác, nếu có đứa nào dám động đến cậu thì tớ sẽ bảo vệ danh dự cho cậu.”

“Đồng ý,” Lacey nói. Chúng tôi cùng đi lên gác, bữa tiệc đã vãn bớt, nhưng vẫn còn mấy cậu trong đội bóng chày, có cả Jase, ngồi quanh bom bia. Đa phần mọi người đang ngủ trong những túi ngủ la liệt trên sàn; có mấy đứa thu mình nằm cho vừa ghế xô-pha. Angela và Radar nằm cạnh nhau trên một xô-pha đôi, chân Radar duỗi sang một bên. Cả hai đang ngủ say.

Tôi đang định hỏi mấy cậu tụ tập quanh bom bia xem có thấy Ben đâu không, thì Ben đã chạy sầm sầm vào phòng khách. Nó đội cái mũ nồi trẻ con màu xanh da trời trên đầu, tay lăm lăm thanh gươm chế từ tám lon bia Milwaukee’s Best Light rỗng. Xem chừng Ben đã lấy keo dính tất cả lại.

“THẤY RỒI NHÉ!” Ben réo rắt, chỉ thanh gươm vào tôi.

“TÔI PHÁT HIỆN RA QUENTIN JACOBSEN! PHẢIII! Lại đây! Quì xuống!”

“Trò gì nữa đây? Bình tĩnh đi Ben.”

“QUÌ XUỐNG!”

Tôi ngoan ngoãn quì, ngước lên nhìn nó.

Ben hạ thanh gươm lon bia xuống, chạm vào từng bên vai tôi. “Với sức mạnh của thanh gươm lon bia gắn keo siêu dính, ta phong cho ngươi tước hiệu tài xế!”

“Cảm ơn,” tôi làu bàu. “Đừng có nôn ra xe đấy.”

“Ừ!” nó gào lên. Tôi định đứng dậy thì Ben đã lại ấn tôi quì tiếp bằng bên tay không-vũ-trang-gươm-lon-bia. Nó lại chạm gươm vào hai bên vai tôi, long trọng nói, “Với sức mạnh của thanh gươm lon bia gắn keo siêu dính, ta tuyên bố ngươi sẽ khỏa thân dưới tà áo chùng tại lễ tốt nghiệp.”

“Hả?” tôi đứng phắt dậy.

“Ừ! Tôi và ông và Radar! Khỏa thân dưới tà áo chùng!

Tại lễ tốt nghiệp! Sẽ long trời lở đất cho coi!”

“Để coi,” tôi nói, “sẽ nóng lắm đó.”

“Ừ!” Ben rền rĩ. “Hãy thề ông sẽ giữ lời đi! Radar đã thề rồi! RADAR ƠI, ÔNG THỀ RỒI PHẢI KHÔNG?”

Radar khẽ nghiêng đầu, lé mắt lầm bầm. “Tôi đã thề.”

“Ờ, vậy thì được, tôi cũng thề,” tôi nói.

“CÓ THẾ CHỨ!” Rồi Ben quay sang Lacey. “Tớ yêu cậu.”

“Tớ cũng yêu cậu, Ben ạ.”

“Không, tớ yêu cậu. Không phải kiểu anh trai yêu em gái, bạn bè yêu bạn bè. Tớ yêu cậu như một thằng say bí tỉ yêu cô gái đáng yêu nhất thế giới.” Lacey mỉm cười.

Tôi tiến tới, nỗ lực giải cứu nó khỏi sa đà thêm vào trò gì đáng xấu hổ, đặt tay lên vai nó và nói, “Nếu muốn về nhà trước sáu giờ thì phải đi thôi.”

“Được rồi mà,” Ben nói. “Tôi chỉ đi cảm ơn Becca đã tổ chức tiệc tưng bừng thôi.”

Lacey và tôi theo Ben xuống dưới, Ben mở cửa phòng Becca và nói, “Tiệc của cậu khôi hài thật đấy! Cơ mà cậu gớm quá! Cứ như tim cậu không bơm máu mà bơm đi toàn dung-dịch-gớm ấy. Nhưng cảm ơn đã đãi bia nhé!” Becca chỉ có một mình, đang nằm trên giường, nhìn chòng chọc lên trần nhà. Chẳng buồn liếc nhìn Ben, Becca lầm bầm, “Cuốn xéo xuống địa ngục đi, đồ mặt thộn, chúc con cua bò từ cô nàng ấy sang mày.”

Không chút mỉa mai ác ý, Ben đáp, “Rất vui được nói chuyện với cậu!” và đóng cửa lại. Tôi nghĩ Ben không có chút ý niệm nào rằng những lời của Becca thực ra rất xúc phạm.

Chúng tôi lên gác và gần ra đến cửa. “Ben ơi,” tôi nói, “bỏ thanh gươm lon bia lại thôi.”

“Ừ nhỉ,” Ben nói. Tôi cầm một đầu thanh gươm và giật ra, nhưng Ben không chịu thả. Tôi sắp sửa nổi cáu với thằng khỉ say xỉn này thì phát hiện ra nó không thể buông thanh gươm được.

Lacey cười phá lên, “Ben ơi, cậu dính luôn chính mình vào gươm à?”

“Không,” Ben đáp. “Tớ siêu dính luôn. Như thế mới không bị trộm mất!”

“Tư duy sắc bén đấy,” Lacey cố tỏ ra nghiêm túc.

Lacey và tôi gỡ được các lon bia ra, chỉ trừ lon cuối siêu dính trực tiếp vào tay Ben. Tôi kéo mạnh đến đâu, tay Ben liền xụi lơ đi theo đến đấy, như thể lon bia là sợi dây và tay Ben là con rối. Cuối cùng Lacey nói, “Phải đi thôi.” Thế là chúng tôi ra xe, tống Ben lên ghế sau trong chiếc minivan. Lacey ngồi cạnh nó, vì “Tớ nên trông chừng để cậu ấy không nôn hoặc tự đánh mình đến chết bằng cái tay lon bia này.”

Nhưng Ben ngủ chết giấc nên Lacey có thể thoải mái nói về nó. Khi tôi chạy xe trên cao tốc liên bang, Lacey nói, “Cậu biết đấy, nếu đã nỗ lực thì cần được ghi nhận. Ý tớ là Ben đã hết sức nỗ lực, nhưng sao chuyện lại tệ như vậy? Cậu ấy ngọt ngào đấy chứ, phải không?”

“Tớ cũng nghĩ vậy,” tôi đáp. Đầu Ben lắc lư lung tung, trông như đã lìa khỏi cột sống vậy. Đối với tôi Ben không đặc biệt ngọt ngào, nhưng không hề gì.

Tôi thả Lacey xuống trước, ở phía bên kia Công viên Jefferson. Khi Lacey cúi xuống hôn phớt lên môi Ben, nó chóp chép miệng đủ thành một tiếng “Ừ.”

Lacey đi về phía bên cổng cho xe ô-tô để lên căn hộ nhà mình. “Cảm ơn nhé,” Lacey nói. Tôi chỉ gật đầu.

Tôi lái xe qua tiểu khu này. Trời không còn tối và chưa hẳn sáng. Ben ngáy bình yên trên băng ghế sau. Tôi dừng lại trước nhà nó, xuống mở cửa xe và tháo đai an toàn cho Ben.

“Về nhà rồi Ben ơi.”

Nó khụt khịt lúc lắc đầu, rồi tỉnh ngủ. Nó định dụi mắt và có vẻ ngạc nhiên thấy một lon Milwaukee’s Best Light rỗng dính trên tay phải. Nó cố nắm tay lại bóp bẹp cái lon nhưng không ăn thua. Ben nhìn lon bia chừng một phút rồi gật đầu thốt lên, “Quái vật cứ bám riết lấy tôi!”

Nó ra khỏi xe, loạng choạng lên vỉa hè để vào nhà. Khi đã đứng dưới mái hiên trước nhà, Ben quay lại, mỉm cười.

Tôi vẫy nó. Lon bia vẫy lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.