“Phần Sáu,” Margo nói khi chúng tôi tiếp tục hành trình. Cô ấy vung vẩy những ngón tay trong không khí, trông như đang chơi dương cầm. “Đặt hoa trên thềm nhà Karin với lời nhắn xin lỗi.”
“Cậu đã làm gì cậu ấy vậy?”
“Ờ, lúc cậu ấy kể về Jase cho tớ biết, tớ đã xử bắn sứ giả luôn.”
“Thế nào cơ?” tôi hỏi. Tôi tăng tốc qua một đèn giao thông, có mấy nhóc trong một xe thể thao đi cạnh cũng rồ ga lao theo–như thể tôi muốn đua trên cái Chrysler này lắm không bằng. Ép nó chạy nhanh là nó rên rỉ ngay.
“Chậc, cũng chẳng nhớ chính xác tớ đã gọi Karin là gì nữa, nhưng đại loại một tràng kiểu ‘đồ cún cái mông bự răng hô mụn cóc ngu ngốc thối tha èo uột có quả đầu xấu nhất Trung Florida’–và như thế là động chạm đến người ta rồi.”
“Tóc tai Karin đúng là dị dị thật mà,” tôi nói.
“Tớ biết chứ. Đó là điều duy nhất xác thực trong những gì tớ đã nói về con bé. Khi nói những lời không hay về người khác, không bao giờ nên nói sự thật, vì thực ra không thể hoàn toàn thực sự và thật lòng rút lại những lời ấy, cậu hiểu chứ? Tớ muốn nói là, có những điểm sáng, có những dị biệt, và có những thứ đê tiện thật bốc mùi.”
Xe dừng trước nhà Karin, Margo biến mất ở phía sau xe rồi quay lại với bó hoa tulip. Ở cuống một bông hoa trong bó có đính mẩu giấy Margo đã gấp lại, trông như phong thư. Cô ấy đưa cho tôi bó hoa, và tôi xẹt qua lối đi bộ, đặt bó hoa xuống thềm nhà Karin, rồi lại xẹt về xe.
“Phần Bảy,” Margo nói ngay khi tôi vào xe. “Tặng cá cho ngài Worthington đáng yêu.”
“Tớ nghĩ giờ này hắn chưa về nhà đâu,” tôi nói với một chút xíu tiếc rẻ.
“Ước gì một tuần nữa cảnh sát bắt được hắn trong cảnh chân đất, tâm thần điên loạn, mình trần như nhộng vạ vật ở rãnh nước bên vệ đường,” Margo rất hào hứng.
“Hãy nhắc tớ đừng bao giờ chọc giận Margo Roth Spiegelman,” tôi làu bàu và Margo cười phá lên.
“Nói nghiêm túc nhé,” cô ấy nói. “Chúng ta thả giông bão xuống đầu kẻ thù của chúng ta.”
“Kẻ thù của cậu,” tôi chỉnh lại.
“Để rồi xem,” cô ấy đáp nhanh, rồi mặt chợt sáng bừng lên. “Ái chà, tớ sẽ xử lí vụ này. Vấn đề là nhà Jason có hệ thống an ninh siêu đẳng cấp. Mà chúng ta không thể để bản thân bị tấn công thêm một cú kinh hoàng nào nữa.”
“Ừa,” tôi nói.
Đi xuôi phố nhà Karin sẽ đến chỗ Jason, cái khu sang chảnh tên là Casavilla. Tất cả các căn nhà ở Casavilla đều theo kiến trúc Tây Ban Nha, mái ngói đỏ đặc trưng và tất cả các thứ khác nữa, ngoại trừ không phải do người Tây Ban Nha xây dựng. Người kiến tạo những căn nhà ấy là bố Jason, một trong những tay buôn bán bất động sản giàu có nhất Florida. “Nhà vừa to vừa xấu cho những người vừa xấu vừa to,” tôi nói với Margo trong khi tấp xe vào khu Casavilla.
“Bó tay luôn. Nếu tớ chẳng may đi đến kết cục trở thành người có mỗi một quí tử và nhà có bảy phòng ngủ, làm ơn hãy cho tớ một ân huệ là bắn quách tớ đi.”
Chúng tôi đỗ lại trước nhà Jase, một ca quái đản về kiến trúc, nhìn tổng thể từa tựa một nông trại Tây Ban Nha ngoại cỡ, trừ ba cây cột to uỵch kiểu Hi Lạp đâm thẳng đến mái nhà. Margo với gói cá thứ hai ở ghế sau, cắn mở nắp bút bằng răng, và loằng ngoằng ngoáy một dòng trông không giống chữ viết hàng ngày của cô ấy lắm:
tình yêu của MS dành Cho mi: đã yên Ngủ Với Cá rồi
“Tớ bảo này, đừng tắt động cơ xe,” Margo nói. Cô ấy đội ngược cái mũ lưỡi trai đội bóng chày Mèo Hoang Winter Park của Jase lên đầu mình.
“Ừ,” tôi nói.
“Để sẵn sàng phóng đi nhé.”
“Được rồi mà,” tôi đáp, cảm thấy mạch lại rộn lên. Hít vào đằng mũi, thở ra đằng miệng. Hít vào đằng mũi, thở ra đằng miệng. Tay cầm gói cá và bình xịt sơn, Margo mở cửa xe, từ từ đi bộ qua thảm cỏ mênh mông trước nhà Worthington, rồi nấp sau một cây sồi. Cô ấy vẫy vẫy tôi trong bóng tối, tôi vẫy lại, và Margo hít vào một hơi thật sâu, hai má phồng lên, quay đi và chạy.
Margo mới chỉ bằng được một sải chân thì toàn bộ căn nhà đã sáng trưng lên như cây thông Giáng Sinh ở trung tâm thành phố, và còi hụ inh ỏi. Tôi thoáng nghĩ hay là phó mặc Margo cho định mệnh, nhưng tôi tiếp tục hít vào đằng mũi, thở ra đằng miệng khi cô ấy chạy về phía tòa nhà ấy. Margo quẳng gói cá vào nhà qua một cửa sổ, còi báo động chói tai đến mức tôi hầu như không nghe thấy tiếng kính vỡ. Và rồi, vì cô ấy là Margo Roth Spiegelman, cô ấy tranh thủ thời gian lượn một chữ M mĩ miều lên phần cửa sổ không bị hư hại. Rồi Margo chạy hết tốc lực về xe, tôi đã đặt sẵn một chân lên chân ga, chân kia lên phanh. Chiếc Chrysler lúc đó như đang trong một cuộc đua ngựa thuần chủng dòng Thoroughbred. Margo chạy nhanh đến mức cái mũ trên đầu bay lên rơi lại phía sau, cô ấy nhảy phộc vào xe và chúng tôi lao đi trước khi cô ấy kịp đóng cửa xe.
Tôi dừng xe ở đèn giao thông cuối phố, Margo kêu lên, “Gì thế này? Đi thôi, mau mau mau!” và tôi đáp, “Ồ, được thôi,” vì tôi quên mất rằng tôi đã ném hết mọi cẩn trọng vào gió và đủ thứ khác nữa, mặc kệ và bất chấp. Tôi vượt qua ba đèn đỏ nữa trong khu Casavilla, và chúng tôi đã chạy được một dặm trên đại lộ Pennsylvania khi một xe cảnh sát rú còi và bật đèn hiệu chạy qua.
“Màn vừa rồi gớm thiệt,” Margo nói. “Như tớ mà tớ cũng thấy gớm. Còn nói theo kiểu của Q, mạch máu tớ cũng đập nhanh hơn chút chút.”
“Chúa ơi,” tôi nói. “Kì thực cậu không thể nhét nó vào xe hắn ta sao? Hay chí ít để lại trên thềm nhà thôi?”
“Chúng ta thả giông bão mà Q. Không phải mưa rào rải rác đâu nhé.”
“Hãy nói với tớ là Phần Tám sẽ ít hãi hùng hơn đi.”
“Đừng lo. Phần Tám là trò trẻ nít thôi. Chúng ta trở lại khu Jefferson Park. Nhà Lacey. Cậu biết nhà con bé đúng không?” Tôi biết, nhưng chỉ có Chúa mới biết tại sao Lacey Pemberton chả bao giờ thèm mời tôi đến nhà. Nhà Lacey ở phía bên kia Công viên Jefferson, cách nhà tôi một dặm, một căn hộ xinh xắn ở tầng trên hiệu văn phòng phẩm–chính là khu chung cư ngày xưa người đàn ông bị chết đã từng ở. Tôi đã từng vào trong vì bạn bố mẹ tôi ở tầng ba. Trước khi vào được tòa chung cư, còn phải qua hai lần cửa khóa. Tôi trộm nghĩ kể cả Margo Roth Spiegelman cũng khó lòng đột nhập vào nổi.
“Thế là Lacey đã ngoan hay hư vậy?” tôi hỏi.
“Lacey cực kì là hư,” Margo đáp. Cô ấy đang mải tìm xem có ô cửa sổ nào không, quay đi không nhìn tôi, nên tôi nghe câu được câu chăng. “Mà chúng tớ là cạ cứng với nhau từ hồi mẫu giáo đấy.”
“Rồi sao?”
“Thế mà nàng ấy chẳng nói gì về Jase cho tớ biết. Nhưng không chỉ có thế thôi đâu. Khi tổng kết lại, tớ thấy nàng ta là đồ bạn tồi. Chẳng hạn, cậu có cho là tớ béo không?”
“Trời ơi, không hề,” tôi đáp. “Cậu...” Tôi ngăn mình thốt lên cậu không lẳng khẳng, nhưng đó là toàn bộ vấn đề về cậu; vấn đề ở cậu là trông cậu không giống một tên con trai. “Cậu đừng có mà giảm cân đấy nhé.”
Margo bật cười, vẫy tay về phía tôi và nói. “Cậu chỉ khoái cái mông bự của tớ thôi chứ gì.” Tôi không nhìn đường mà ngoái lại một giây và liếc cô ấy. Thực ra tôi không nên làm vậy, vì Margo có thể đọc được nét mặt tôi, và cái mặt này đang nói: Ồ, một là tớ sẽ không nói chính xác rằng nó bự, mà hai là nó thực sự ngoạn mục. Nhưng mà còn hơn thế. Không thể chia tách con người Margo và thể xác Margo. Không thể chỉ nhìn cái này mà không nhìn cái kia. Khi nhìn vào mắt Margo, ở đó có màu xanh dương và cả màu Margo nữa. Rút cục, không thể nói rằng Margo Roth Spiegelman béo hay gầy, giống như không thể nói rằng Tháp Eiffel cô đơn hay không cô đơn. Vẻ đẹp của Margo là sự hoàn hảo nằm trong một dạng vỏ chứa kín–không chút rạn nứt và không thể rạn nứt được.
“Thế mà cô nàng ấy lúc nào cũng lóe xóe những chuyện như vậy,” Margo nói tiếp. “‘Tớ sẽ cho bồ mượn quần nhưng chắc bồ chẳng mặc vừa đâu.’ Rồi là ‘Bồ mạnh mẽ quá ta.
Tớ khoái cách bồ làm tụi con trai điêu đứng vì cá tính của bồ đấy.’ Lúc nào cũng nhạo tớ. Hình như cô nàng không bao giờ nói gì mà lại không cố ý chìm tớ xuống.”
“Dìm.”
“Cảm ơn ngài Xành Ngữ Pháp Đến Phát Phiền.”
“Sành Ngữ Pháp,” tôi nói.
“Giời ạ, tớ sẽ giết cậu cho coi!” Nhưng Margo bật cười khi nói vậy.
Tôi lái xe men theo Công viên Jefferson để tránh đi qua nhà tôi và Margo, phòng trường hợp bố mẹ hai đứa thức giấc và phát hiện ra chúng tôi trốn nhà. Chúng tôi đi men hồ (Hồ Jefferson), rẽ ở Jefferson Court, vào phố mua sắm trung tâm của cả khu Jefferson Park, lúc này vắng vẻ và yên tĩnh một cách đầy ma mị. Chúng tôi thấy chiếc SUV màu đen của Lacey đỗ trước một hiệu sushi. Tôi đỗ xe cách đó một tòa nhà, nơi đầu tiên có thể đỗ được mà không có đèn đường chiếu sáng.
“Cậu làm ơn đưa tớ con cá cuối cùng được không?” Margo hỏi. Tôi mừng rơn thoát được con cá đó vì nó bắt đầu bốc mùi. Và Margo viết lên giấy bọc theo kiểu của cô ấy: tình Bạn của mi với ms đã Ngủ với Lũ cá rồi
Chúng tôi tránh những chùm sáng từ đèn đường, bước đi tự nhiên hết mức có thể dù một người (Margo) đang cầm một con cá to gói trong giấy bọc, và người kia (tôi) đang lăm lăm bình xịt sơn trong tay. Một con chó nhăng nhẳng sủa, hai đứa tôi đều bất động, nhưng rồi lại yên tĩnh, và chúng tôi đã đến được chỗ xe của Lacey.
“Chà, thế này sẽ khó hơn đây,” Margo nói khi thấy xe được khóa. Cô ấy tìm trong túi và lấy ra một đoạn dây kim loại từng là cái mắc áo. Chưa đầy một phút Margo đã mở được cửa xe. Tôi chỉ biết ngây ra thán phục.
Mở được cửa bên ghế lái xe, Margo nhoài người mở cánh cửa bên kia cho tôi. “Này, giúp tớ dựng ghế ngồi lên,” cô ấy thì thầm. Chúng tôi cùng dựng ghế sau lên. Margo nhét con cá xuống dưới rồi đếm đến ba, và chỉ bằng một động tác, chúng tôi thả tấm ghế xuống, đè lên con cá. Tôi nghe thấy âm thanh gớm ghiếc khi lòng phèo nội tạng cá bị dẹp lép. Tôi cho phép mình tưởng tượng chiếc SUV của Lacey sẽ đượm mùi thế nào sau một ngày như rang như quay trong ánh mặt trời, và phải thừa nhận rằng một cảm giác thư thái mãn nguyện đã trào dâng trong tôi. Rồi Margo nói, “Ịn một chữ M lên nóc xe cho tớ.”
Chẳng nghĩ hết một giây tôi đã gật đầu tắp lự, trèo lên thanh hãm xung ở phía sau, rướn về phía trước và nhanh gọn phun một chữ M khổng lồ lên nóc xe. Nhìn chung, tôi chống lại mọi hình thức phá hoại. Nhưng nhìn chung tôi cũng chống lại Lacey Pemberton–và rút cục, đó chính là lời tuyên án sâu xa và sâu sắc hơn. Tôi nhảy khỏi chiếc xe, chạy vội trong bóng tối–bắt đầu thở dốc và gấp gáp hơn–về phía chiếc minivan ở cách đó một khối nhà. Khi đặt tay lên tay lái, tôi nhận ra ngón trỏ của mình có màu xanh da trời. Tôi giơ lên cho Margo xem. Cô ấy cười, cũng giơ ngón tay xanh của mình ra, và những ngón tay chạm nhau, ngón tay xanh của Margo mềm mại chạm vào tôi, mạch máu trong người tôi không tài nào chậm lại nổi. Mãi một lúc lâu sau, Margo mới nói: “Phần Chín–trung tâm thành phố.”
Lúc ấy là 2:49 sáng. Chưa bao giờ, trong cả cuộc đời mình, tôi thấy rã rời đến vậy.