Không gian còn nhiều khoảng trống, nhưng lối đi giữa các kệ hàng khá hẹp, gấp khúc quanh co như một ma trận. Rõ ràng, siêu thị mini bán các loại đồ dùng cao cấp này được sắp xếp bởi một bàn tay bày hàng chuyên nghiệp. Gã ta sử dụng thủ thuật bủa vây người mua sắm trong ảo giác hàng hoá nhiều cơ man. Nếu cứ đẩy xe và ngắm nhìn các mặt hàng, thì sẽ liên tục bị lạc lối, liên tục bị mê hoặc và liên tục lựa chọn. Chẳng hạn, ở vị trí Huy đứng, tầng trên cùng thuần loại mặt hàng thức ăn đóng hộp, chồng lên nhau cao chất ngất, kéo dài hút mắt. Ở giữa chúng, ngỡ như chỉ cần một va đập bất cẩn, người ta sẽ bị chôn vùi dưới núi hàng hoá khổng lồ. Tuy vậy, ấn tượng ghê rợn mơ hồ bởi hàng ngàn vỏ thiếc sáng lạnh bị xoá mờ ngay nếu anh nhìn chếch qua phía bên phải, nơi những chai rượu ngọt và nước trái cây sặc sỡ đủ màu chen chúc nhau, nặng trĩu, đến mức các tấm sắt xám của giá bày hàng như cong võng xuống. Ngang tầm nhìn, hàng trăm thanh chocolate đủ mọi nhãn hiệu, gói trong lớp giấy tráng kim tựa những ánh mắt loé lên tinh quái, nhưng bọc ngoài cùng bởi lớp vỏ sẫm màu sang trọng. Tất cả được bày biện bừa bãi một cách cố ý, mời mọc khách hàng cầm lên ngắm nhìn cho thoả mãn thị giác. Rồi sau đó, nỗi thèm muốn dâng lên, đến mức người ta chỉ muốn vươn tay tóm lấy một chai nước xé toạc lớp bao bì mỏng mảnh để nếm ngay hương vị lạ lẫm ngọt ngào...
Nhưng, chỉ có những chú nhóc khinh xuất mới hành động theo cách dại dột như trên. Chắc chắn, một camera chuyên dụng đang theo sát mọi cử chỉ của khách hàng. Huy gạt bỏ ý định liều lĩnh điên rồ vừa nảy ra, cười một mình. Chàng trai trẻ đưa mắt nhìn lướt xung quanh. Camera thu hình chính là một trong hai con mắt chú hề bằng nhựa treo tường, với cái bụng là mặt đồng hồ lớn. Như thường khi. với sự thính nhạy riêng biệt, Huy phát hiện dễ dàng các vật thể được nguỵ trang. Anh nhìn thẳng vào mặt gã hề, chăm chú và hơi nhạo báng. Mắt bên nào được gắn camera? Dấu hiệu của sự ngờ vực thường còn có cách biểu hiện nào khác hay không? Sẽ ra sao nếu thế giới này không ai tin ai, tất cả đều theo dõi lẫn nhau một cách lạnh lẽo và kín đáo? Chàng trai trẻ đẩy chiếc xe rỗng, bước chầm chậm, theo đuổi chuỗi ý nghĩ vừa mọc lên trong đầu như một thảm lá xanh thẫm. Mắt Huy vẫn không rời khỏi nụ cười chú hề tươi tắn đến mức ghê sợ. Đột nhiên, một bàn tay lạnh cóng đặt lên vai anh. Huy giật thót, quay phắt lại.
Một người cao lớn, nhưng lại mặc chiếc áo đồng phục siêu thị bằng lụa xanh mượt, bám theo sau anh từ bao giờ. Có lẽ mình đã bị nghi ngờ là một kẻ chuyên lấy trộm hàng siêu thị mất rồi, Huy thở dài. Bộ dạng ủ rũ với cái quần jeans rách gối, áo pull mềm hơi nhàu và đôi sneakers dưới chân khiến anh chẳng có vẻ gì của một chàng trai dư dả. Mái tóc quên chưa cắt hơn một tuần qua đang rối beng lên, rủ kín trước trán. Biết làm sao được. Một chàng trai 21 tuổi, sinh viên năm ba, vừa đi học và đi làm thêm tự trang trải mọi chi phí như anh, thế này là ổn lắm rồi. Nhưng trong mắt kẻ khác, thì vấn đề đã khác. Dù sao, trong cái thế giới vẫn quen đánh giá con người qua lớp vỏ bề ngoài, giữ vị trí và hình ảnh của một chàng nhếch nhác thật chẳng dễ chịu!
Mặt đờ dại, Huy vịn tay cầm của chiếc xe đẩy. Chẳng có gì khuất tất nên chẳng có gì phải sợ. Tuy nhiên, với kỹ năng giao tiếp tồi tệ, anh chưa biết mở lời bào chữa cho mình thế nào. Nhìn lướt qua vị khách mua hàng rối trí, rốt cuộc, người đàn ông chỉ lên tiếng nhẹ nhàng:"Cậu đánh rơi ví tiền!". Huy giật mình, lúng túng nhìn quanh, tay chạm vào túi quần sau. "Hãy lo cho chính mình, trước khi tò mò những điều không can hệ, nhé!" _ Người mặc đồng phục bỗng nhếch môi cười, đặt chiếc ví mỏng kẹp vào bàn tay Huy. Ông ta quay lưng đi thẳng, trước khi anh kịp nói cảm ơn.
Để xoá bỏ cảm giác ngớ ngẩn khó chịu, Huy chọn nhanh gói mì spaghetti, một thanh kẹo chocolate, gói chả giò tôm, ít thịt bò chế biến sẵn và vài quả cà chua đỏ rực. Huy dừng xe đẩy ở dãy kệ hàng cuối cùng trưng bày các loại đồ dùng nhà bếp, anh vớ lấy một đôi cốc gốm loại có quai, hai chiếc bát sứ trắng muốt và cái thìa có khắc hình nhánh hoa dành dành phía chuôi cầm. Mấy món này thì anh đã ngắm nghía từ nhiều lần trước, khi ghé siêu thị mua kem đánh răng và dao cạo râu. Chỉ vài thứ vặt vãnh chưa phủ kín lòng xe cũng sẽ ngốn trọn một góc đáng kể của tháng lương. Nhưng chẳng có gì phải bận tâm. Không phải ngày nào cũng là ngày cô gái mà bạn thầm yêu từ lâu nhận lời ghé thăm căn hộ chung cư nhỏ xíu của bạn. Càng khó tin hơn khi cô ấy đồng ý ở lại ăn tối. Bạn sẽ nấu ăn và dọn lên mặt bàn lấm lem mực in mấy thứ đồ dùng xinh xắn vừa mua. Dù chưa có máy nghe nhạc ra hồn, bạn chẳng ngại gì đặt đĩa nhạc êm dịu vào ổ CD máy tính. Các ca khúc bất hủ Waiting, Only you rồi I don't want to say goodbye sẽ phát đi phát lại trên chiếc loa hơi rè... Viễn ảnh đẹp đẽ bất ngờ đến mức làm trái tim nhói lên trong lồng ngực. Nếu không phải là nơi chốn công cộng, Huy đã giang rộng tay, cất lên tiếng hú phấn khích theo kiểu Jimi Hendrix. Hay thành thật và ít sang trọng hơn, như một chàng sói ủ dột nhưng tràn đầy tình yêu nồng nàn. Ý nghĩ cuối cùng khiến anh sực nhớ, dù là người hay sói, thì trong bữa tiệc thịnh soạn, không chỉ ăn, người ta còn phải uống. Bỏ cái xe đẩy giữa lối đi, anh quay lại dãy hàng bên dưới đồng hồ gã hề. Chẳng nên chọn rượu. Nhưng một chai nước trái cây có ga thì không tệ chút nào.
Mới hơn ba giờ chiều. Huy là khách hàng duy nhất có mặt ở siêu thị cỡ trung chuyên bán các loại hàng hoá cao cấp. Tại quầy thu ngân, nơi người đàn ông cao lớn đã đợi sẵn, Huy bình thản móc tờ giấy bạc năm trăm ngàn duy nhất trong ví, đặt lên mặt quầy đá hoa cương lạnh lẽo.
- Ông là thu ngân? - Câu hỏi thân thiện anh kịp nghĩ ra lúc đó.
- Nếu là thu ngân, có lẽ tôi đã không nhìn thấy cậu làm rơi chiếc ví đâu!
- Ồ, tôi hiểu rồi. Ông là chủ siêu thị này. Thế nên ông có thể kiểm tra camera, cũng như có thể đứng ở quầy thu ngân một cách thoải mái! - Huy mỉm cười, xếp các món hàng lên mặt quầy.
- Óc suy luận của cậu tốt đấy! - Người đàn ông chậm rãi lướt máy đọc mã vạch trên các món hàng - Cậu học ngành gì?
- Thiết kế. Chuyên ngành nội thất.
- Cậu sống một mình, đúng không? Tối nay cậu có khách? Một vị khách đặc biệt với cậu. Nếu tôi đoán không lầm, đó là một cô gái! - Ông ta cầm lên chai nước trái cây, hơi nheo mắt khi đọc kỹ công thức.
- Hoàn toàn chính xác! - Huy ngạc nhiên, với cả một chút lúng túng.
- Đừng có trợn mắt nhìn tôi như thế. Chỉ là một chút suy luận, vậy thôi!
- Ông có lời khuyên nào không, cho cuộc hẹn đầu tiên? - Bỗng dưng, Huy cảm thấy có thể nói ra vài điều riêng tư với người trước mặt.
- Chẳng có lời khuyên nào cả! - Ông chủ siêu thị đặt chai nước vào bao xốp, xé hoá đơn đưa cho Huy - Nhưng có một kinh nghiệm, tôi luôn áp dụng. Chân thành với các cô gái tốt và trao đổi ngang giá với các cô gái xấu!
- Nghe kỳ quặc và có gì đó hơi tàn nhẫn! - Huy hơi so vai.
- Tất nhiên. Nhưng, các trải nghiệm đáng giá nhất của cuộc sống luôn nằm trong các sự kiện cậu không bao giờ có thể đoán trước.
Huy lẳng lặng xếp chỗ tiền trả lại vào ví, không nói gì thêm.
Cho tới khi rời khỏi siêu thị mini, Huy lảng tránh không nhìn lên chiếc đồng hồ gã hề. Nhưng anh biết, nó vẫn nhìn anh với ánh mắt và nụ cười chế nhạo kỳ dị. Chẳng có nghĩa lý gì cả, nhưng không hiểu sao, hình ảnh đó gợi lên trong Huy dự cảm bất an.
Xách túi hàng đi bộ về khu chung cư, cảm giác bứt rứt khó hiểu vẫn đeo bám Huy. Ở góc ngã tư, trong lúc chờ đèn xanh, anh rút điện thoại nhắn tin."Đừng quên cuộc hẹn, Minh nhé!". Gần như liền sau đó, có tin nhắn trả lời: "Minh không quên gì đâu!". Chàng trai trẻ gửi lại bằng biểu tượng nụ cười. Trời nắng. Tịnh không một ngọn gió. Những chiếc xe lướt như không chạm bánh vào mặt đường nhựa. Một ngôi nhà đang xây dựng bụi tung mờ xám. Nhưng lúc này đây, tất cả những điều đó dường như không chạm vào Huy. Anh đang thuộc về một thế giới khác, nhẹ nhõm và đầy hy vọng, hoàn toàn xa cách với không gian chói chang nóng bức này. Bất chợt, một điều gì đó thôi thúc từ bên trong, Huy bỗng guồng chân, chạy như bay về phía vệt xanh của những cây móng bò rợp bóng bao quanh khu chung cư trên đỉnh dốc.
Thời gian còn lại của buổi chiều, Huy làm cho xong một số bài tập và bắt tay vào phác thảo nội thất ngôi biệt thự mới xây, của một ca sỹ đang thời nổi tiếng - hợp đồng mà công ty anh làm thêm ký được hồi tuần trước. Sáu giờ, Huy dọn dẹp đống giấy tờ, các mô hình bằng bìa cứng. Lau sạch sàn nhà, anh vào bếp bắt đầu nấu nướng. Nồi nước luộc mì sôi sục trên bếp ga. Những khoanh cà chua đỏ thắm. Thịt bò băm toả hương thơm tràn ngập căn bếp nhỏ. Lóng ngóng và bừa bãi. Hồi hộp và những hình dung hỗn loạn, tươi vui nhưng không phải không căng thẳng. Nhưng rốt cuộc, mọi thứ cũng đã xong. Đồng hồ chỉ sang tám giờ. Huy ngồi im. Cảm giác lo lắng cồn lên khi anh nhìn qua cửa sổ bầu trời mờ tối. Bỗng anh nhớ đến gương mặt bình thản của Minh, giọng nói êm và chậm rãi của cô, bàn tay hơi dài quá khổ hay gõ nhẹ trên mặt bàn một cách vô thức... Bài nhạc Waiting vẫn phát ra từ chiếc loa vi tính. Vẫn chưa có tiếng gõ cửa. Cũng chẳng có tin nhắn nào trên điện thoại. Kim đồng hồ chỉ sang số chín. Chọn tên Minh trong danh mục, Huy gọi đi. Điện thoại khoá.
Có thể cô ấy đang bận việc.
Có thể cô ấy đang trên đường đi nên không nghe máy.
Có thể cô ấy muốn dành cho anh một bất ngờ nho nhỏ.
Thức ăn nguội lạnh trên chiếc bàn vuông.Chai nước trái cây đóng dày những hạt mồ hôi lạnh. Đồng hồ chỉ mười hai giờ. Nhữngbài hát trong ổ đĩa đã dừng lại. Huy lao ra bàn học. Số điện thoại bàn nhà Minhghi ở bìa trong quyển giáo trình năm ngoái. Anh gọi đi. Ở hồi chuông thứ hai,có người nhấc máy. Giọng nói rè rè của Quỳnh, cô bạn cùng thuê ngôi nhà lớn vớiMinh vang lên vô cảm:"Chị ấy được chuyển vào nhà xác bệnh viện, cách đây mộttiếng!".X��"a;l