Tiết Độc

Lượt đọc: 1149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Xây tổ

❊ ❊ ❊

Tuyết tan, trời hửng. Thành Rein cả thành phố khoác lên mình một màu bạc. Ánh nắng xuyên qua những miếng băng trên ngọn cây, khúc xạ ra muôn màu muôn vẻ, mọi sự bẩn thỉu và xấu xa trong thành phố dường như đều đã được gột rửa sạch sẽ. Mùa đông năm nay của thành Rein đến hơi sớm một chút, đúng ý đám quý tộc và người giàu. Những quý bà và tiểu thư lại đến lúc khoe những bộ lễ phục mùa đông mới rồi.

Khu Sô-luân phía tây nam là khu ổ chuột của thành phố, là một góc bị lãng quên, những người làm đủ loại nghề thấp kém đều tập trung ở đây, nơi này cũng là thiên đường của tội phạm. Mùa đông đối với người ở đây không phải là chuyện tốt lành gì, nhà cửa dột nát cần tu sửa, quần áo và nhiên liệu sưởi ấm mùa đông cần phải chuẩn bị.

Ở rìa khu Sô-luân, Roger đang đứng trước một tòa lầu nhỏ hai tầng cũ kỹ, hài lòng nhìn cái tổ mới của mình. Vị trí tòa lầu cực tốt, tất nhiên chỉ đối với một số ít người mà thôi, ví dụ như Roger. Không xa tòa lầu là một nghĩa địa không lớn lắm, xung quanh lầu trồng vài cây sồi cao lớn. Ngay cả khi trời nắng, nơi này vẫn lộ ra vẻ âm u.

Roger vui vẻ mở cửa bước vào. Tòa lầu nhỏ xem chừng đã bỏ trống được vài ngày, ít đồ đạc bên trong phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Rèm sáo có một nửa không dùng được nữa, cạnh phòng khách có một cầu thang gỗ dẫn lên lầu hai. Lầu hai có ba căn phòng, một lớn hai nhỏ, căn lớn Roger định dùng làm thư phòng cho mình, còn hai căn nhỏ, một làm kho chứa đồ, một làm phòng thí nghiệm. Trời mới biết Roger có thể thí nghiệm ra cái gì, ít nhất là lúc này.

Nhờ vị trí địa lý độc đáo, tòa lầu nhỏ này chỉ tốn của Roger 50 đồng vàng, mà cách đây một tuần, đó vẫn là chi phí sinh hoạt và học phí một năm của Roger. Nhưng Roger bây giờ trong túi vẫn còn 350 đồng vàng, cây pháp trượng cướp được từ tên pháp sư lính đánh thuê một tuần trước chất lượng không tồi, viên thủy lam thạch trên đó phẩm cấp khá tốt, đối với pháp sư yêu thích hệ thủy thì giúp ích không nhỏ. Nhờ chiến tích huy hoàng của Roger, một mình giải quyết được hai chiến sĩ và một pháp sư đối phương, Lens và những người khác đều không có ý kiến gì, cho rằng pháp trượng nên thuộc về Roger. Còn Roger sau khi dành vài ngày tổng kết lại trận chiến hôm đó, thấy thứ này đối với mình hiện tại không có ý nghĩa gì lớn, liền bán cây pháp trượng được 400 đồng vàng.

Roger chưa từng cầm nhiều tiền đến thế bao giờ, thu nhập từ các loại thuế thuê của lão tử tước Rivers một năm cũng chỉ hơn 300 đồng vàng, tất nhiên sẽ không có dư dả bao nhiêu cho con trai. Huống hồ quý tộc sa sút vẫn là quý tộc, những màn giao thiệp bài trí cần thiết vẫn phải giữ, áp lực kinh tế nặng nề khiến lão Rivers ngày càng cáu bẳn.

Đợi đến khi bài trí xong xuôi bên trong tòa lầu thì cũng đã một tuần sau đó, đồ đạc mới ngốn của Roger 20 đồng vàng. Bây giờ Roger đang hài lòng nằm trên chiếc giường trong thư phòng mình (theo gu của hắn, chẳng hề cảm thấy việc trong thư phòng có cái giường có gì không ổn), bên cạnh chất đầy những đồng vàng, trời biết con trai của một quý tộc sa sút khao khát tiền vàng đến mức nào. Sau khi lăn qua lộn lại đếm vô số lần, Roger cuối cùng cũng mệt nhoài rồi thiếp đi, hôm sau lại ngủ đến tận khi mặt trời đỏ xế chiều. "A a a!" Roger vươn vai một cái thật lớn rồi nhảy bật dậy khỏi giường, kéo theo mấy đồng vàng rơi xuống đất kêu leng keng. Tiếng động này thật là êm tai.

Ngủ đến khi tự tỉnh giấc, đếm tiền đến mỏi nhừ tay. Đây chính là cuộc sống hạnh phúc của Roger.

Trong một tháng tiếp theo, Roger thỉnh thoảng lại quay về cái tổ nhỏ của mình, và còn lắp đặt thêm rất nhiều cạm bẫy cùng cơ quan bên trong. Lens và những người khác lần lượt ghé qua tổ mới của Roger, vài người cũng hiến không ít kế sách, tất nhiên phần lớn là trò quậy phá, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài ý tưởng xuất hiện ngoài mong đợi. Tất nhiên, những thứ đám gà mờ này bố trí uy lực có hạn, chỉ là độ hiểm hóc có vài chỗ đáng khen.

Trong thời gian này, Roger lại học được một pháp thuật mới, Ngón Tay Lửa. Dựa vào một luồng lửa nhỏ phun ra từ đầu ngón tay để sát thương kẻ địch, tuy nhiên pháp thuật cấp hai này hiển nhiên uy lực cũng vô cùng hạn chế.

Sau khi phát hiện ra tinh thần lực còn có thể dùng làm dây thừng cản ngựa, Roger từng đầy nhiệt huyết bắt đầu khổ luyện. Nhưng ngoài việc con mèo bị ném đi béo lên một chút ra, một tháng qua chẳng thu được kết quả gì. Roger cuối cùng cũng hiểu ra cái đạo lý "mập không phải là do ăn một miếng mà thành", nhiệt huyết thoái trào, lại bắt đầu tìm Et cùng đồng bọn đi chơi bời lêu lổng.

Roger gần như đã quên mất mình còn có một bộ xương.

Muốn làm tốt việc, trước hết phải lợi khí. Đạo lý này Roger vẫn hiểu. Vô số vết thương để lại sau trận chiến "Cây Sồi Già" cũng khiến Et và những người khác dùng nỗi đau xương tủy mà hiểu ra đạo lý này. Mấy người họ không hẹn mà cùng đi mua sắm trang bị chất lượng cao, tất nhiên bao gồm cả những thứ không quá phù hợp với thân phận kỵ sĩ và phong thái quý tộc. Roger đã mua một chiếc nỏ tay tinh xảo của tinh linh, mỗi lần có thể lắp ba mũi tên nỏ, trên đó đính kèm bùa chú đơn giản dùng để tăng nhẹ khả năng xuyên thấu ma pháp. "Cái này dùng tốt hơn đĩa thức ăn nhiều." Roger mặt dày mày dạn nói với Et, Et thấy rất đúng, còn gợi ý bôi thuốc mê lên mũi tên, lập tức được Roger tiếp nhận.

Mấy thằng bạn xấu giữ nết được một tháng không ra ngoài quậy phá. Ngoài việc mua sắm trang bị tiêu tốn không ít tiền tháng của họ ra, nguyên nhân chính vẫn là sợ gặp lại mấy tên lính đánh thuê đó. Mấy gã đó, chỉ cần một tên nghiêm túc lên thôi cũng đủ đánh bại tất cả bọn họ. Mặc dù đối phương không đến mức công khai giết một quý tộc, nhưng một trận đòn đau là không tránh khỏi. Huống chi lính đánh thuê phần lớn đều là cao thủ tra tấn. Mỗi khi nhớ đến cú đá vào hạ bộ của nữ chiến sĩ Kiwi, Lens luôn rùng mình ớn lạnh, vô thức khép chặt hai chân.

Tại phủ thành chủ thành Lier, thủ phủ công quốc Bavaria cách thành Rein hai trăm dặm về phía tây, Orphirok đang hứng thú dạt dào nghiên cứu báo cáo về Roger và đồng bọn, đặc biệt là phần Roger bôi độc lên nỏ tay và phần thuyết minh về cơ quan trong tổ nhỏ của Roger. Elisys, sự kết hợp giữa núi băng và ngọn lửa đen, những ngón tay thon dài khẽ cầm báo cáo Orphirok đưa tới, cứ như đang cầm một thứ bẩn thỉu. Móng tay ánh xanh lam dưới ánh nắng thỉnh thoảng lại lóe sáng. Nàng càng ngày càng chán ghét mấy kẻ này, không hiểu tại sao Orphirok lại có hứng thú với mấy tên phế vật như vậy.

Một ngọn lửa đen bùng lên, nhanh chóng thiêu rụi đống báo cáo này, đến cả một tia tro tàn cũng không để lại. Những ngón tay trong veo như băng kia, những ngón tay nằm trong ngọn lửa ấy, lại không hề chịu chút tổn thương nào.

Kim Sư Tử chẳng hề bận tâm, đứng dậy, bước đến trước cửa sổ sát đất. Cửa sổ hướng về phía đông, ánh hoàng hôn phủ lên mọi cảnh vật trước cửa sổ một tầng đỏ như máu. Ánh mắt Orphirok như xuyên qua không gian vài trăm dặm, rơi trên thành Rein.

Ánh hoàng hôn ngày càng đỏ rực, vạn dặm giang sơn như máu. Máu của Orphirok đang dần sôi sục, tâm trí hắn đã ở trên cao nhìn xuống đại địa. Elisys như ẩn mình trong ngọn lửa luyện ngục đen tối, dõi theo non sông nhuốm máu cùng Orphirok đang dâng trào khí thế. Đôi mắt như băng giá từ từ tan chảy, ánh bạc lóe lên một cái, tựa như tia hàn quang trên lưỡi liềm của tử thần.

Tuyết đọng lần đầu tiên bị ánh nắng mùa xuân làm tan chảy, Roger bước ra từ phòng thí nghiệm của Fess, lặng lẽ nhìn nước tuyết tan trên mái nhà từng giọt từng giọt nhỏ xuống. Roger và Fess đã nói chuyện suốt đêm, sau khi thỉnh giáo xong vài vấn đề liên quan đến ma pháp trận, hai thầy trò có nhiều sở thích xấu giống nhau liền tán gẫu đủ thứ trên trời dưới bể. Sau khi chém gió vô số truyền thuyết về những đại pháp sư hùng mạnh, Fess đột nhiên cảm thán: "Muốn trở thành một pháp sư hùng mạnh, không có tiền là vạn vạn không thể." Roger cũng sáng rực hai mắt: "Đúng vậy, những trang bị của đám đại pháp sư đó cái nào chẳng giá trị liên thành. Ngay cả cây pháp trượng cháu cướp được từ tên pháp sư lần trước, vậy mà cũng đáng giá mấy trăm đồng vàng." Thế là chủ đề tự nhiên chuyển sang chuyện pháp sư nên kiếm tiền như thế nào.

"Roger, cháu bây giờ cũng coi như có chút tiền rồi. Tất nhiên chừng đó là chưa đủ, thậm chí nguyên liệu ma pháp tươm tất một chút cũng không mua nổi. Cháu theo ta đã lâu, thầy cũng chưa tặng cháu thứ gì. Chiếc nhẫn ma pháp này chắc còn chút công dụng với cháu. Còn cả khối hắc thủy tinh này nữa, chất lượng khá tốt. Nhưng phải dựa vào chính cháu để chế tạo nó thành trang bị ma pháp. Về phương diện ma pháp trận có gì không hiểu, cứ đến hỏi ta. Những thứ còn lại phải dựa vào sự nỗ lực của chính cháu. Nâng cao ma lực không phải chuyện ngày một ngày hai, cháu muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ chỉ có cách kiếm tiền, có tiền mới mua được trang bị ma pháp tốt, thực lực mạnh lên rồi mới có thể kiếm nhiều tiền hơn. Những nhân vật phong vân trong lịch sử đại lục, ai mà chẳng giàu có địch quốc. Còn vài vị đại ma đạo sư kia, người nào cũng có một hai món thần khí. Còn những bậc khai quốc, đế vương tướng lĩnh, càng không có tiền là không được. Lại hỏi xem, có cuộc chiến nào không phải là cuộc chiến đốt tiền?"

Fess vẫn chưa thỏa mãn. "Nói về chuyện kiếm tiền, học vấn ở đây cũng không nhỏ đâu. Đạo kiếm tiền, trước hết là ở chỗ biết thời thế, sau đó là ở chỗ đắc nhân tâm. Biết đại thế thiên hạ, biết xu thế tất yếu, thuận theo thời thế mà làm, tự nhiên sẽ thuận lợi mọi bề. Nói đến biết người, phải biết rằng nhân lực đôi khi cũng có lúc cạn kiệt, dù cháu có thông minh tuyệt đỉnh, cũng không thể làm được mọi việc. Có thể tập hợp anh tài thiên hạ cho mình sử dụng, tài nguyên cuồn cuộn là điều không cần bàn cãi. Điểm cuối cùng nằm ở chỗ biết từ bỏ. Người quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, biết tiến biết lùi, thấy việc không thể làm được, phải có dũng khí chặt tay nhận thua. Thua một lần hai lần, chỉ cần không tổn hại gân cốt, sao lo không thể làm lại từ đầu. Roger à, cháu cái gì cũng tốt, chỉ thiếu chút nghị lực và kiên nhẫn. Việc này vội cũng không được, có thời gian đi đọc Đại lục thông sử, con đường người đi trước đã qua, ít nhiều đều sẽ có chút tham khảo. Phải biết rằng quan trọng không phải là cháu chạy trên một con đường nhanh hơn người khác, mà là ở chỗ cháu chọn đúng một con đường."

Roger chỉ biết nghe đến ngẩn ngơ, trong lòng nhiệt huyết sục sôi. Nào ngờ tên Fess thường ngày đờ đẫn, hướng nội này lại có những kiến giải như vậy. Roger chỉ thấy trời đất trước mắt bỗng chốc bừng sáng, trong lòng tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ những đồng vàng.

Chiếc nhẫn ma pháp Fess tặng cho Roger là một chiếc nhẫn tăng cường ma lực bình thường. Nói là tăng cường ma lực, thực ra là giúp người thi pháp kiểm soát pháp thuật chính xác hơn, từ đó tiêu tốn ít ma lực hơn để thi triển pháp thuật. Xét về kết quả, thường thì có thể giúp pháp sư thi triển thêm được một pháp thuật cấp thấp.

Roger sải những bước chân mạnh mẽ đi về phía tòa lầu nhỏ của mình. Hắn chỉ cảm thấy cả đời này chưa bao giờ như hôm nay, đấu chí sục sôi, trong màn đêm mọi cảnh vật dường như đều tỏa ra ánh sáng vàng óng. Vàng, châu báu, mỹ nữ bay lượn xung quanh Roger. Hì hì, nhìn bộ ngực cao vút kia, nhìn đôi chân dài kia, thật là mát mắt nha, dường như là thật vậy. "Gương mặt này sao quen thế? Trông được đấy, đủ diễm lệ. Đã gặp ở đâu nhỉ?... Đây không phải ảo giác!" Roger đột nhiên tỉnh lại từ ảo cảnh của mình, ngây người nhìn phía bên kia con hẻm, nữ chiến sĩ Kiwi mang theo sát khí đầy mình đang bước tới.

"Ta đã tìm các ngươi hai tháng rồi!" Âm thanh rít qua kẽ răng vang lên như tiếng chuông tang.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.