Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 8866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
977 Đêm thám hiểm sòng bạc

❊ ❊ ❊

Ánh trăng tròn vành vạnh chiếu rọi trên mảnh đất đầy bụi mù, phủ lên lớp bùn vàng nhơ nhuốc một tầng bạc trắng tinh khôi, trông có chút bí ẩn. Một chiếc xe Jeep mới toanh chạy dọc con đường đất đầy bụi bặm của khu công nghệ cao, hướng về phía dãy nhà cấp bốn ở góc Đông Bắc.

“Ai đấy?” Xe Jeep còn chưa tới gần cổng lớn thì một luồng sáng mạnh từ trên tường bao chiếu tới. Đèn pha rọi thẳng vào vị trí biển số xe, không thấy biển số đâu, từ bên trong tường bao truyền ra một tiếng quát tháo đanh thép.

“Người của Miêu ca giới thiệu! Mẹ kiếp, chơi bời tí thôi mà cũng phiền phức thế à? Biết thế này tao thà sang tận Ma Cao chơi cho xong, đường thì khó đi, địa điểm lại khó tìm. Mày còn giới thiệu cái quái gì nữa!” Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một gã đầu đinh đeo chiếc khuyên tai to tướng, gã gắt gỏng quát về phía phát ra âm thanh, kèm theo một tràng than vãn.

“Chờ chút, mở cửa!” Tiếng quát tháo vừa nghe thấy hai chữ “Miêu ca” liền lập tức hạ lệnh mở cửa.

Chiếc xe Jeep thuận lợi đi qua hàng rào lưới thép bên ngoài dãy nhà cấp bốn, tiến vào bãi đỗ xe phía trước. Vừa vào trong tường bao, cảnh tượng khác hẳn với công trường hoang vắng đầy cát bụi bên ngoài. Phía trước dãy nhà là một lối đi lát xi măng, có những bồn hoa và hồ nước giống như trong công viên. Ở nơi công trường đầy bụi vàng này mà có được một mảng xanh như thế, cảm giác cũng khá là thân thiện với môi trường. Đứng ngoài cửa nhìn vào, trong dãy nhà cấp bốn đèn đuốc sáng trưng nhưng không nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt nào. Đậu Nhất Phàm hơi khó chịu kéo kéo chiếc áo sơ mi hoa trên người, quay đầu nhìn Ngô Tử Tư đang đeo hai chiếc khuyên tai to tướng ở bên tai, vừa định nói gì đó thì đã bị Mã Đông Lệ đang khoác tay nó kéo lại.

“Từ đâu tới?” Một tên bảo vệ mặc quần tây đen đi tới, nhìn lên nhìn xuống ba người gồm hai nam một nữ vừa bước xuống xe, cảnh giác tra hỏi.

“Từ Ngân Nguyệt tới đây! Mẹ kiếp, chẳng phải Miêu ca nói chỗ này môi trường tốt lắm sao? Sếp, sao nhìn thế nào cũng chẳng ra sao cả? Sếp, hay là chúng ta bị lừa rồi?” Ngô Tử Tư ăn mặc lòe loẹt, tay xách một chiếc vali da màu đen, khóe miệng ngậm một điếu thuốc cháy dở, chửi thề om sòm.

“Từ Ngân Nguyệt tới? Hừ, môi trường bên này thế nào không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài được, đúng không? Mời vào! Chỗ chúng tôi còn sướng hơn cả Casino Lisboa ở Ma Cao mấy lần đấy, đi thôi!” Tên bảo vệ đi tới tra hỏi dường như bị lời của Ngô Tử Tư kích thích, có chút không phục, hắn giơ ngón cái về phía bên trong, dẫn hai nam một nữ đi về phía cửa lớn.

“Casino Lisboa ở Ma Cao? Hê hê, khẩu khí còn to hơn cả ống xả xe đấy! Sao không nói luôn là Las Vegas ở Mỹ đi! Bắt nạt bọn tao không có hộ chiếu à? Để xem sao nào! Sếp, mời ngài!” Ngô Tử Tư xách vali làm một động tác mời Đậu Nhất Phàm, ánh mắt rơi vào cặp nam nữ đang khoác tay nhau, không kìm được bĩu môi. Đậu Nhất Phàm thằng nhãi này nhìn kiểu gì cũng là bậc phong lưu tuấn tú, ngay cả một người phụ nữ thô kệch như Mã Đông Lệ mà dựa vào người nó cũng làm tăng thêm không ít nét quyến rũ. Điều này khiến Ngô Tử Tư thực sự thấy khó chịu, nhất là khi Mã Đông Lệ vốn hung hăng kiêu ngạo trước mặt gã, rơi vào tay Đậu Nhất Phàm lại thành ra dáng vẻ dịu dàng như nước, chim non nép vào người, càng khiến gã không nhịn được mà liếc mắt khinh bỉ.

“Đừng nói nhảm nữa, là la hay là ngựa thì cứ lôi ra chạy thử xem! Cục cưng, vào trong xem nào! Nếu không ưng ý, tuần sau chúng ta lại qua Ma Cao, chịu không? Ừm, đừng không vui nữa! Biết đâu trong đó lại sướng lắm đấy!” Đậu Nhất Phàm lạnh lùng phân phó một câu với Ngô Tử Tư, rồi nhấc chân bước về phía cửa lớn. Nó vừa đi vừa cúi thấp mắt dỗ dành Mã Đông Lệ đang chu cái miệng ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay cô ta.

“Người ta không muốn mà! Ở đây có gì hay chứ? Chẳng phải chỉ là mấy gã nhà quê… Oa!” Giọng Mã Đông Lệ nũng nịu cũng có vài phần mê hoặc, dáng vẻ bẽn lẽn cũng có chút nữ tính. Biểu cảm ba phần hờn dỗi bảy phần làm nũng của cô ta khiến Đậu Nhất Phàm không nhịn được cười, nhưng lại làm Ngô Tử Tư đi phía trước xị mặt xuống. Ba người theo tên bảo vệ ở cửa đi qua một lối đi nhỏ, bước vào một đại sảnh sang trọng rộng chừng hai ba trăm mét vuông. Vừa đặt chân vào đại sảnh đang bật máy sưởi, Mã Đông Lệ không kìm được thốt lên kinh ngạc. Tiếng kinh ngạc này khiến tên bảo vệ dẫn đường vô cùng đắc ý, trên mặt hiện rõ vẻ “rốt cuộc ai mới là đồ nhà quê”.

Tên bảo vệ đưa họ vào chỉ chỗ đổi phỉnh rồi rời đi. Đậu Nhất Phàm đảo mắt nhìn quanh đại sảnh trang trí không quá cao cấp này, ngước mắt nhìn lên trần nhà lắp đèn tiết kiệm điện ở mỗi góc, rồi lại cúi đầu nhìn tấm thảm mềm mại dưới chân, trong lòng không khỏi cảm thán quả thật là “biệt hữu động thiên”.

Sòng bạc phân công nhiệm vụ rất rõ ràng, ngoài cửa có bảo vệ chuyên trách, còn có bảo vệ dẫn khách vào trong. Cửa đại sảnh có quầy đổi tiền mặt lấy phỉnh, trong sảnh còn có nhân viên phục vụ đi lại rót trà cho khách. Nhìn thoáng qua, Đậu Nhất Phàm vô tình phát hiện chỗ đổi phỉnh còn có người móc ra lượng lớn đô la Hồng Kông để đổi. Nó thầm lẩm bẩm trong lòng, xem ra cái khu phát triển Hải Nhiêu nhỏ bé này đã bắt kịp tiêu chuẩn quốc tế rồi, đến cả việc đổi tiền Hồng Kông cũng có. Thu hồi ánh mắt từ chỗ đổi tiền, Đậu Nhất Phàm quan sát xung quanh, thấy chính giữa đại sảnh bày bốn năm cái bàn lớn hình bán nguyệt, mỗi bàn đều chen chúc những người với đủ loại thần sắc, già trẻ gái trai đều có, chủ yếu là thanh niên tráng kiện, xen lẫn trong đám đông còn có không ít người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da. Phía sau mỗi bàn đều có hai ba nhân viên mặc đồng phục màu đỏ, hoặc là chia bài thu bài, hoặc là thu phỉnh. Quan sát kỹ một chút, Đậu Nhất Phàm nhận ra mỗi bàn dường như chơi các loại bài khác nhau. Tuy nhiên bàn nào cũng có vẻ rất trật tự, mặc dù thỉnh thoảng lại bùng lên những tiếng kêu la đầy tiếc nuối hoặc cuồng hỉ, nhưng bầu không khí tổng thể xem ra khá tốt. Ở góc đại sảnh xếp ngay ngắn hơn mười máy đánh bạc, còn có vài chiếc ghế cho khách nghỉ ngơi. Đậu Nhất Phàm tự giễu cười, tuy nó không rõ sòng bạc ở Ma Cao rốt cuộc ra sao, nhưng nhìn cái sòng bạc dùng khu công nghệ cao làm vỏ bọc này cũng đủ thấy chế độ và an ninh ở đây nghiêm ngặt đến thế nào. Quả nhiên là biết tiến hóa theo thời đại, sự thông minh của đám khốn này đều dùng hết vào mấy cái đường ngang ngõ tắt này rồi. Vừa đi vào trong, Đậu Nhất Phàm vừa thầm than thở, không biết ở đây còn có thứ gì khiến nó ngạc nhiên hơn nữa đang chờ đợi mình hay không.

Ngô Tử Tư xách chiếc vali lớn sau khi vào cửa liền đổi cho Đậu Nhất Phàm một nắm phỉnh lớn. Cầm phỉnh trong tay, Ngô Tử Tư dẫn Đậu Nhất Phàm tới một chiếc bàn hình bán nguyệt đang chơi Xì Phé (Stud Poker).

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.