Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 8885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1025 Cái nằm ngang là cái miệng

❊ ❊ ❊

"Hắc hắc, chẳng lẽ lông của lão già kia cũng bị dính vào trên băng rồi sao?" Ôn Văn Hâm lần này ngược lại không hề cười lớn, mà là đưa ra một câu hỏi ngược lại.

"Đúng rồi, xem ra chỉ số thông minh của Ôn cục trưởng chúng ta mới là cao nhất. Hóa ra là, chòm râu trắng của lão già này cũng dính vào mặt băng. Lần này phải làm sao đây? Trên mặt băng, hai chùm lông trắng đen kia cũng hiện ra rõ ràng rành mạch. Nhưng mà biết làm sao bây giờ? Cả hai đều bị dính vào mặt băng, ai cũng không giúp được ai. Đúng lúc này, bên cạnh hai người có một chàng trai trẻ đi tới. Cô thiếu nữ kia không còn cách nào khác đành phải cầu cứu chàng trai trẻ, nói, đại ca à, giúp một tay đi! Chỗ lông của em và chòm râu của ông bác đều dính vào băng rồi. Phiền anh giúp chúng em với! Mọi người nói xem, chàng trai này giúp hay không giúp đây?" Lưu Hải Sách nói rất hăng say, còn không nhịn được mà tán dương chỉ số thông minh cao của Ôn Văn Hâm một hồi.

"Ha ha ha! Đủ buồn cười rồi! Đậu lão bản, anh xem một già một trẻ này, đúng là đủ buồn cười thật." Ôn Văn Hâm lại cười lớn lên, lần này làm cho Đậu Nhất Phàm vốn luôn giữ nụ cười trên mặt cũng bị kéo xuống nước.

"Lưu phó cục trưởng đúng là cao thủ kể chuyện nha! Khâm phục, khâm phục!" Đậu Nhất Phàm vốn không định lên tiếng bỗng nhiên phát hiện ra tên Ôn Văn Hâm này còn buồn cười hơn cả Lưu Hải Sách đang kể chuyện. Bị điểm tên, Đậu Nhất Phàm đành cười hắc hắc phối hợp cười theo.

"Đâu có, đâu có, đều là mọi người coi trọng thôi! Nào, kể tiếp chuyện, tùng cheng tùng cheng! Chàng trai trẻ kia nhìn cô gái kia cũng khá xinh xắn, lập tức nảy sinh ý đồ xấu. Anh ta nói với cô thiếu nữ kia, giúp thì cũng được thôi, nhưng cô phải để tôi làm một cái đã. Cô thiếu nữ bị lạnh đến run cầm cập, cũng chẳng màng gì nhiều liền đồng ý. Đúng lúc chàng trai này lon ton chạy lên phía trước thì bị lão già râu trắng kia quát lại. Nào, câu hỏi cuối cùng, mời mọi người đoán thử lão già râu trắng này rốt cuộc đã nói cái gì." Lưu Hải Sách rất hài lòng với phản ứng của mọi người, đặc biệt là khi thấy vành tai đỏ ửng của Lôi Bích Vân thì càng nói càng hăng, suýt chút nữa là nước miếng văng tung tóe.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ lão già đó cũng muốn nhúng một tay vào sao? Hắc hắc, cái này cũng quá huyền hồ rồi nhỉ! Này Lưu Hải Sách, cậu kể chuyện này không đủ hồi hộp rồi! Hai người kia đã bàn bạc xong xuôi rồi, liên quan gì tới lão già râu trắng này chứ? Nói xem, nói xem, rốt cuộc là sao? Nếu nói ra mà mọi người không hài lòng, thì phải phạt rượu ba chén! Ồ... hôm nay không uống rượu, vậy phạt cậu ăn ba bát cháo nhé!" Ôn Văn Hâm sau khi được khen chỉ số thông minh cao thì tiếp tục không cam lòng cô đơn mà phát huy IQ chí cao của mình, nói còn hăng hơn cả người kể chuyện là Lưu Hải Sách.

"Ha ha ha, ba bát cháo cứ để cho Đậu lão bản ăn đi! Cái kết này tuyệt đối khiến mọi người cười đến híp mắt. Ha ha, hóa ra lão già râu trắng kia quát lớn với chàng trai trẻ: Chàng trai à, cậu phải nhìn cho rõ đó! Cái nằm ngang là cái miệng, cái nằm dọc mới là "b" nha! Ha ha ha... cái nằm ngang là cái miệng, cái nằm dọc mới là "b" nha! Mọi người nói xem câu chuyện này thế nào?" Lưu Hải Sách cười lớn kết thúc mẩu chuyện bậy bạ đầu tiên của mình, khi ánh mắt gian tà của hắn đang lưu luyến trên người Lôi Bích Vân thì phát hiện ra cô Lôi thư ký đã tìm cớ đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

"Hay, không tệ! Lưu phó cục trưởng quả là cao thủ, kể chuyện sinh động như thật, rất thú vị!" Thấy Lưu Hải Sách khó khăn lắm mới khoe khoang xong, Đậu Nhất Phàm nửa đùa nửa thật giơ ngón cái về phía hắn, cười khen một hồi. Nghĩ lại cũng thấy khó cho Lưu Hải Sách quá, ai mà có thể ngày ngày ôm bụng chứa đầy mấy chuyện bậy bạ để lấy lòng cấp trên cơ chứ! Đặc biệt là khi Đậu Nhất Phàm nhìn thấy Ôn Văn Hâm cười đến ngả nghiêng, cái cằm ba ngấn toàn thịt của hắn, lại càng có cảm giác muốn bật cười.

"Đồng chí Lưu Hải Sách của chúng ta không chỉ là tay kể chuyện cừ khôi, mà còn là cây bút hiếm có trong cục chúng ta. Đậu lão bản, nghe nói trước kia anh cũng là người viết văn cho đại lão bản của chúng ta nhỉ? Văn bút cũng rất xuất sắc, đúng không?" Ôn Văn Hâm khó khăn lắm mới thu lại tiếng cười phô trương, quay sang bắt chuyện với Đậu Nhất Phàm.

"Đâu có, đâu có, tôi viết cho Thi thị trưởng không nhiều lắm, thời gian đi theo học hỏi ngài Thi thị trưởng quá ngắn." Thấy Ôn Văn Hâm đột nhiên nhắc đến Thi Đức Chinh, Đậu Nhất Phàm cũng không định né tránh chủ đề này. Có đôi khi quá khiêm tốn lại khiến người ta cảm thấy bản thân thiếu tự tin. Nam tử hán đại trượng phu, lúc nên khoác lác chém gió thì vẫn phải khoác lác chém gió. Đặc biệt là lúc trên bàn rượu.

"Ôn cục, ngài không biết đâu, loạt bài báo hồi đó của Đậu lão bản đã gây chấn động toàn bộ Chu Ninh đấy. Đó là công phu gì chứ? Đăng một bài trên báo tỉnh đã là rất khá rồi, thế mà Đậu lão bản đây có khí phách thật, đăng một mạch trọn bộ cả loạt bài, lại còn là chuyên đề địa phương nữa. Không dễ dàng gì đâu! Tôi nên học hỏi Đậu lão bản nhiều hơn mới được! Nào, Đậu lão bản, tôi lấy trà thay rượu, kính ngài một ly, mong được chỉ giáo nhiều hơn!" Lưu Hải Sách có vẻ rất hiểu rõ về Đậu Nhất Phàm, ngay cả bài viết của Đậu Nhất Phàm từ nửa năm trước cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

"Lưu phó cục trưởng quá khiêm tốn rồi! Tôi cũng chỉ là tình cờ thôi, đúng lúc cấp trên cần một loạt bài báo chuyên đề, nên vừa vặn gặp được mà thôi. Haizz, nhưng mà khó khăn hiện tại mới là lớn. Nói thật lòng, Ôn cục trưởng, anh nói xem giờ cuối năm đã cận kề, anh bảo tôi đi đâu tìm tiền để phát lương đây? Cho dù chỗ anh tính toán kỹ lưỡng, đủ phát lương nửa tháng, thì chẳng phải vẫn thiếu một tháng rưỡi lương sao? Cộng thêm tháng này, tháng sau nữa... Haizz!" Đậu Nhất Phàm trả lời một cách nước đôi, chủ đề không biết từ lúc nào đã xoay ngược trở lại chuyện phát lương của cục tài chính. Anh ta đầy vẻ rầu rĩ thở dài than ngắn, làm cho Ôn Văn Hâm chẳng còn chút khẩu vị nào nữa.

"Không giấu gì anh, Đậu lão bản, chuyện này tôi thật sự không giúp được anh! Anh nói xem, chút tiền lẻ này phát cho bên nào cũng chẳng giải quyết được gì! Những đơn vị có tiền đã sớm ứng tiền ra phát lương rồi, thực ra khổ nhất vẫn là đám giáo viên này! Cũng khó trách họ chạy tới đó ngồi lì phản đối, không có tiền sinh sống, ai mà không sốt ruột cơ chứ?" Ôn Văn Hâm có vẻ rất đồng cảm, thậm chí còn rất thương cảm cho đội ngũ giáo viên biểu tình ngồi lì đã được Đậu Nhất Phàm khuyên giải quay về.

"Đã vậy, thì chút tiền ít ỏi còn lại đó cứ dùng hết để phát lương cho giáo viên đi! Tuy nhiên, tôi sẽ nghĩ cách khác. Ôn cục trưởng, ngài cũng không thể giữ khư khư chút tiền này chứ? Đến lúc đó biết đâu chừng chúng ta lại dính chùm như râu với lông không chừng! Lưu phó cục trưởng, anh nói xem có đúng không? Nào, hai vị đại cục trưởng, cứ quyết định vậy đi! Trước tiên uống cạn chén trà này đã!" Đậu Nhất Phàm nửa đùa nửa thật giơ chén trà về phía Ôn Văn Hâm, ép ông ta chặt hơn một chút, còn tiện thể lôi cả câu chuyện của Lưu Hải Sách vào.

"Đậu lão bản à! Chuyện này cứ quyết định vậy đi, tôi cũng không giấu anh, tiền thì có một chút tiền lẻ đấy, nhưng tuyệt đối không đủ phát lương. Nếu anh có thể gom đủ số tiền phát lương, thì chút tiền lẻ này tôi sẽ giữ lại cho anh, ngay cả mấy thứ việc lông gà vỏ tỏi tạp nham của khu ủy khu chính phủ tôi cũng đẩy hết cho, được không? Tuy nhiên, nếu như anh không gom đủ tiền, thì một tuần sau đừng trách lão ca đây không chịu nổi áp lực nhé!" Ôn Văn Hâm cuối cùng cũng chịu hé lộ bài tẩy, nói ra một câu thật lòng.

"Haizz, tiền ơi là tiền, ngươi đúng là con dao giết người không thấy máu mà! Bảo tôi đi đâu tìm tiền bây giờ đây?" Đậu Nhất Phàm không biết từ bao giờ đã thực sự gánh vác việc này vào người. Anh vừa thở dài vừa nhìn Lưu Hải Sách và Ôn Văn Hâm, muốn từ trên mặt hai người nhìn ra được manh mối gì đó.

"Đậu lão bản, anh cũng không cần phải thở ngắn than dài, tôi hiến cho anh một kế, bảo đảm linh nghiệm." Ôn Văn Hâm vẻ mặt bí hiểm ghé sát vào bên cạnh Đậu Nhất Phàm, cố ý hạ thấp giọng nói một cách đầy vẻ thần bí.

"Kế gì?" Đậu Nhất Phàm vẻ mặt khó hiểu hỏi dồn, đối với lời của Ôn Văn Hâm không hề ôm hy vọng gì lớn.

"Lên trên tìm Thi lão đại ấy!" Ôn Văn Hâm lười biếng ném lại một câu, thân hình ngả ra phía sau, chiếc ghế không chịu nổi sức nặng lại kêu lên cọt kẹt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.