Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 8885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
980 Không thể quy đổi

❊ ❊ ❊

“Ha ha, ông chủ là bậc tài tuấn trẻ tuổi, nhân tài khó có được. Đã vậy ông chủ bận rộn, vậy thì hôm khác hãy chơi tiếp! Hay là, tối mai Giang mỗ ở đây đợi ông chủ?” Người đích thân ra tiếp đãi Đậu Nhất Phàm chính là nhân vật phụ trách chính của sòng bạc ngầm này – Giang Kiếm Nghiệp, người ta hay gọi là Giang Lão Hổ, hai năm trước từng bị tống vào trại tạm giam vì đánh nhau tranh giành địa bàn. Ngô Tử Tư có ấn tượng cực kỳ sâu sắc đối với vị Giang Lão Hổ mới một khắc trước vào trại tạm giam đã nhanh chóng được bảo lãnh ra ngoài này, không chỉ vì ngày Giang Kiếm Nghiệp đánh nhau tranh giành địa bàn đã một mình quật ngã hai tên tráng hán của đối phương. Lý do khác khiến Ngô Tử Tư không thể quên được Giang Kiếm Nghiệp là vì kẻ gây ra vụ án mạng lớn như vậy lại nhanh chóng được thả ra nhờ đám tay sai cấp dưới đứng ra nhận tội. Rõ ràng, Giang Kiếm Nghiệp vốn đang có chút mơ hồ vì tiếng gọi “ông chủ Giang” của Đậu Nhất Phàm liền mỉm cười, cũng không làm khó dễ quá mức chàng thanh niên đã thắng được cả đống chip lớn từ sòng bạc của hắn.

“Cảm ơn ông chủ Giang đã thông cảm!” Đậu Nhất Phàm thản nhiên đứng dậy, làm một dấu hiệu với Ngô Tử Tư. Ngô Tử Tư nhanh bước tiến lên, thu gom số chip thắng được trên bàn rồi đi theo sau lưng Đậu Nhất Phàm, làm bộ mặt đầy hân hoan đi về phía quầy đổi tiền.

Đậu Nhất Phàm và Ngô Tử Tư hai người một trước một sau đi về phía quầy đổi chip, sau lưng dính đầy những ánh mắt ngưỡng mộ. Trên tay bê một giỏ chip lớn, Ngô Tử Tư cảnh giác quan sát xung quanh.

“Ông chủ… cưng ơi, sao không đợi em với?” Ngay khi hai người đang đi ra ngoài, Mã Đông Lệ ăn mặc kiểu bay lắc xuất hiện phía sau họ, giọng nũng nịu gọi Đậu Nhất Phàm lại.

“Chẳng phải đang đợi em ở đây sao? Thế nào rồi?” Nghe thấy tiếng Mã Đông Lệ, Đậu Nhất Phàm dừng bước tại chỗ, đợi cô ta tiến lên mới nắm lấy cánh tay cô ta rồi hạ giọng hỏi.

“Oa! Thắng nhiều tiền quá đi! Ôi, cưng à, anh giỏi quá! Chắc là phó thủ một cơ quan ngành nào đó ở thành phố Chu Ninh, họ Khương hoặc họ Giang hay là Tưởng gì đó.” Mã Đông Lệ nép sát vào người Đậu Nhất Phàm, sau khi làm nũng khoa trương với anh một phen mới thì thầm vào tai anh, nói sơ qua kết quả vừa tìm hiểu được.

“Rời khỏi đây rồi hãy nói!” Ngô Tử Tư có chút ghen tị hạ giọng nhắc nhở, có chút không vui với việc tiếp xúc cơ thể giữa Đậu Nhất Phàm và Mã Đông Lệ.

“Tình hình gì thế?” Nghe thấy lời Ngô Tử Tư, Mã Đông Lệ nhạy bén hỏi dồn một câu.

“Này, huynh đệ, đổi tiền thôi! Tình hình phức tạp lắm! Rời khỏi được thuận lợi là tốt rồi, đừng gây chuyện!” Ngô Tử Tư đặt số chip lên mặt bàn cao của quầy đổi tiền, quay đầu hạ giọng dặn dò Mã Đông Lệ hai câu.

“Vậy sao?” Mã Đông Lệ nhếch môi đầy vẻ không phục, lười biếng đáp lại một câu.

“Ông chủ, muốn đổi thế nào?” Từ sau quầy cao của chỗ đổi tiền, một người đàn bà trang điểm đậm mặc đồng phục đứng dậy, lớn tiếng hỏi một câu.

“Đổi hết!” Ngô Tử Tư tùy ý đáp một câu, quay người nhìn về phía Giang Kiếm Nghiệp. Đám đông trên bàn bạc lại vây kín, che khuất tầm nhìn của Ngô Tử Tư. Tuy nhiên, dù không tận mắt nhìn thấy Giang Kiếm Nghiệp rời đi, Ngô Tử Tư cũng lờ mờ cảm nhận được vị đại ông chủ Giang này đã rời đi, hơn nữa còn nhắm thẳng vào một mình Đậu Nhất Phàm. Cậu ta phát hiện sự việc ngày càng phức tạp, thậm chí có chút vượt quá dự đoán của cậu về khu phát triển Hải Nhiêu.

“Ông chủ, ngại quá, số chip của ông không thể đổi hết được.” Người đàn bà trang điểm đậm nói rất lạnh nhạt, tuy lời nói vẫn xem là lịch sự nhưng thái độ lại rất kiên quyết.

“Tại sao lại không thể đổi hết? Lúc chúng tôi vừa vào đây đâu có quy định này.” Không đợi Ngô Tử Tư phản ứng, Mã Đông Lệ đang khoác tay Đậu Nhất Phàm đã nhảy dựng lên. Cô ta mặt đầy khó chịu nhìn chằm chằm người đàn bà sau quầy, lạnh lùng chất vấn.

“Vì các ông chủ là lần đầu tới chơi, cho nên ở đây chúng tôi chỉ có thể cho ông chủ đổi một nửa số chip để rời đi, một nửa còn lại đợi đến lúc…” Người đàn bà ở quầy đổi tiền mặt không đổi sắc giải thích, còn dang tay về phía Ngô Tử Tư và những người khác tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Đây là đạo lý gì thế? Chúng tôi thắng tiền, cô bắt chúng tôi chỉ được đổi một nửa số chip. Nếu chúng tôi thua tiền thì sao? Có phải cũng bắt chúng tôi giảm giá 50% số tiền thua đó không? Còn có chuyện hố người kiểu này à?” Bị người đàn bà trang điểm đậm chặn họng, Mã Đông Lệ lập tức lộ vẻ bá đạo, giọng điệu bất thiện chất vấn.

“Đây là quy tắc ở đây, ai cũng làm như vậy cả. Sòng bạc chúng tôi tín nhiệm luôn rất tốt, chưa bao giờ làm chuyện hố người cả.” Thấy Mã Đông Lệ ra vẻ hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa, người đàn bà trang điểm đậm lạnh lùng phản bác. Ánh mắt cô ta nhìn sang bên cạnh, lập tức có hai gã đàn ông vóc dáng bặm trợn vây về phía ba người Đậu Nhất Phàm.

“Một nửa thì một nửa, dù sao lần sau vẫn phải tới chơi mà. Ông chủ, anh thấy sao?” Ngô Tử Tư thấy tình hình không ổn, lập tức lên tiếng bày tỏ thái độ.

“Vậy được thôi! Dù sao biết đâu ngày mai đã tới rồi, cũng không cần để ý chút tiền lẻ này.” Đậu Nhất Phàm hiểu ý, lập tức đồng ý.

“Được rồi! Trước tiên đổi một nửa, số chip lẻ còn lại tôi giúp ông đổi thành loại gói mười chiếc một và một trăm chiếc một.” Thấy Đậu Nhất Phàm thỏa hiệp, người đàn bà trang điểm đậm hài lòng gật đầu, nhận lấy giỏ đựng chip từ tay Ngô Tử Tư, bắt đầu đếm.

“Anh…” Mã Đông Lệ tức đến nghẹn lời, muốn tiến lên lý luận với họ nhưng bị Đậu Nhất Phàm kéo lại.

“Số lẻ không cần nữa, tặng cho cô đấy!” Đậu Nhất Phàm tỏ ra hào khí, phất tay một cái đã là hơn nửa tháng lương.

“Cảm ơn ông chủ! Cảm ơn ông chủ! Đây là tiền mặt của ông, mười hai vạn; đây là số chip của ông. Xin hãy cầm lấy!” Người đàn bà trang điểm đậm vô cùng vui sướng trước sự hào phóng của Đậu Nhất Phàm. Động tác đếm chip của cô ta cũng nhanh nhẹn hơn nhiều, rất nhanh đã chất một xấp tờ màu đỏ trước mặt Đậu Nhất Phàm. Đặt cạnh tiền mặt là mười hai dây chip nguyên đai.

“Không cần cảm ơn! Hôm nào rảnh chúng ta cùng đi ăn gì đó, cùng đi chơi, được không?” Đậu Nhất Phàm đang khoác tay Mã Đông Lệ mỉm cười, nhân tiện trêu chọc người đàn bà trang điểm đậm vốn nhan sắc còn chưa đến mức làm mất mỹ quan thành phố.

“Ông chủ đi thong thả, rảnh thì lại tới chơi.” Rõ ràng, người đàn bà trang điểm đậm nhận được lời mời rất hưởng thụ.

“Này… người ta không chịu đâu!” Lúc này, Mã Đông Lệ bị cho ra rìa lập tức không chịu được mà lắc lắc cánh tay Đậu Nhất Phàm làm nũng.

“Không chịu cái gì chứ? Đi thôi! Về nhà là em chịu ngay ấy mà!” Đậu Nhất Phàm nháy mắt với người đàn bà trang điểm đậm, ôm Mã Đông Lệ đang dán sát vào người đi về phía cửa. Ngô Tử Tư bỏ tất cả tiền mặt và phần lớn số chip vào chiếc vali da màu đen mang theo, nhưng tay lại giữ lại một dây chip nguyên đai, dường như có ý định gì quan trọng lắm.

Trên suốt quãng đường đi ra bãi đỗ xe ngoài cửa, Đậu Nhất Phàm và Mã Đông Lệ trêu đùa tán tỉnh nhau, rất náo nhiệt. Còn Ngô Tử Tư theo sau họ thì toàn thân cảnh giác, rất nhạy cảm với từng cử động xung quanh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.