"Hê hê, làm công chức thì có gì hay ho chứ? Anh nói chị nghe xem rốt cuộc anh học được cái gì? Ức hiếp kẻ dưới, lừa gạt cấp trên, lừa thầy phản bạn, miệng đầy lời nói dối, gương mặt giả tạo, đó chính là chân dung của các người! Soi gương đi! Thử xem chị nói sai chỗ nào về các người? Làm lãnh đạo lớn, nắm quyền trong tay, kiếm chút tiền bất chính rồi suốt ngày nơm nớp lo sợ, cả ngày hoang mang lo lắng. Không làm được lãnh đạo lớn, trong tay không có thực quyền thì suốt ngày vắt óc tìm cách leo lên, nằm mơ giữa ban ngày cũng muốn thăng quan phát tài. Mẹ nó, chị đi học người ta nấu cơm thì làm sao? Chị dùng đôi tay của mình kiếm tiền ăn cơm, sạch sẽ vô cùng!" Lời trách móc của Đậu Nhất Phàm trở thành cái cớ để Thẩm Hiểu Hiểu trút hết nỗi uất ức bị kìm nén bấy lâu nay. Cô ta cầm điện thoại tuôn ra một tràng châm chọc đả kích, làm cho Đậu Nhất Phàm cứng họng, không thể nghĩ ra cách nào để phản kích lại cô ta một cách hoàn hảo.
Qua một lúc lâu, Đậu Nhất Phàm mới mượn câu nói đau lòng nhất là "ăn không được nho thì chê nho chua" để đúc kết lại lời của Thẩm Hiểu Hiểu. Hai người cười cười nói nói một hồi, Đậu Nhất Phàm cũng không nói gì thêm, huống hồ là nhắc đến chuyện của Thẩm Quốc Lượng. Thẩm Hiểu Hiểu không thi đậu công chức, đây là điều Đậu Nhất Phàm đã lường trước. Nhưng chuyện Thẩm Quốc Lượng không giúp đỡ để đưa người phụ nữ này vào trong thể chế thì lại nằm ngoài dự liệu của Đậu Nhất Phàm. Cũng may tâm thái của Thẩm Hiểu Hiểu rất tốt, tìm được một nghề mình yêu thích, học nấu ăn để mưu sinh. Điểm này Đậu Nhất Phàm khá tán thành, trong tiềm thức của anh, phụ nữ không nên dính líu đến quan trường. Trong thể chế, phụ nữ không bị coi là bình hoa thì cũng bị coi là nữ hán tử, tất nhiên, muốn làm bình hoa thì còn phải có tư chất của bình hoa nữa. Điểm này Đậu Nhất Phàm khá tự tin về Thẩm Hiểu Hiểu, dù sao thì người phụ nữ này trang điểm một chút, chải chuốt một chút nhìn cũng khá thuận mắt, tất nhiên là với điều kiện phải chải chuốt. Tư chất của Thẩm Hiểu Hiểu không thể so sánh với những người phụ nữ thiên bẩm mỹ nhân như Lý Mộ Vân. Nhưng có ba phần tự nhiên, bảy phần trang điểm, chải chuốt một chút vẫn có thể thu hút ánh nhìn. Nghĩ đến cô gái từng có ý với mình này, Đậu Nhất Phàm không nhịn được cười. Lúc trước anh chính là mượn ưu thế của Lý Mộ Vân để lặng lẽ đuổi khéo Thẩm Hiểu Hiểu đi.
Chiếc xe Jeep chậm rãi chạy ra khỏi bãi đỗ xe dưới tầng hầm, rất nhanh đã tới đại lộ thành phố. Tại một ngã tư đèn đỏ, Đậu Nhất Phàm đang định dừng xe gọi điện cho Lý Mộ Vân hỏi xem cô có về ăn cơm không thì di động rung lên trước. Đậu Nhất Phàm cầm lên xem, phát hiện là số điện thoại của Dương Ngạn Đông. Ngoài tiếng thở dài, Đậu Nhất Phàm chỉ còn cách cầm điện thoại lên nghe chỉ thị của Dương Ngạn Đông.
Dưới làn gió xuân ấm áp, con hẻm nhỏ vẫn tĩnh lặng, nhưng quán trà nhỏ đã mất đi sức sống, rơi vào cảnh tiêu điều tàn tạ. Sự ra đi của Liễu Như Mỵ đã mang theo sự sống động của quán trà, dù mùa xuân có quay trở lại cũng không thể khiến nơi này bừng lên sức sống. Bước chân vào quán trà, Đậu Nhất Phàm bị mùi ẩm mốc xộc tới làm cho sặc. Phòng khách của quán trà vốn được trang trí bằng tre và gỗ, tới mùa xuân thời tiết Chu Ninh vừa ẩm vừa ướt, rất nhiều đồ đạc đều bị mốc. Thêm vào đó, Liễu Như Mỵ đi rồi, quán trà cũng không còn ai chăm sóc tiếp. Dương Ngạn Đông là kẻ thô lỗ, căn bản không biết làm việc nhà. Quán trà vốn dĩ chẳng có doanh thu gì, cô nhân viên từng thuê trước kia cũng không cần thiết phải thuê nữa. Để lại một mình Dương Ngạn Đông, lại còn phải thường xuyên ra ngoài thực thi nhiệm vụ mà Quách Minh Ký giao phó, nên cả quán trà cơ bản là bỏ trống.
Nhìn quán trà chết chóc lặng ngắt, Đậu Nhất Phàm lặng lẽ nhíu mày, theo Dương Ngạn Đông đi về phía khu vườn nhỏ ở phía sau. Lần này Quách Minh Ký không chọn gặp Đậu Nhất Phàm trong căn phòng ở tầng bốn, mà gặp mặt dưới khu vườn nhỏ dưới ánh nắng xuân. Khu vườn nhỏ vốn ngăn nắp ngày nào giờ cỏ dại mọc đầy, cá trong ao nhỏ cũng chẳng biết đi đâu, đập vào mắt là một cảnh tàn tạ. Dưới ánh hoàng hôn, Quách Minh Ký đứng dưới đình nhỏ, vẻ mặt trầm lặng nhìn mặt trời đang dần lặn xuống. Đậu Nhất Phàm lặng lẽ nhìn Quách lão đại dưới ánh hoàng hôn, trong lòng có một cảm giác kỳ quái, dường như trên người Quách Minh Ký đang đứng dưới ánh hoàng hôn chẳng có chút gì tương đồng với cảnh hoàng hôn buông xuống cả. Theo suy luận bình thường, Quách Minh Ký và Thi Đức Chinh đấu ở Chu Ninh bốn, năm năm rồi vẫn chưa phân thắng bại. Rồng mạnh cũng như rắn ở địa phương, hai người dây dưa bốn, năm năm vẫn bị mắc kẹt ở Chu Ninh mà đấu đá. Nhìn từ những lời Thi Đức Chinh nói trong phòng làm việc của thị trưởng hôm nay, Thi Đức Chinh không có dấu hiệu gì là sắp thất bại. Theo suy luận "không phải anh thì là tôi", vậy thì Quách Minh Ký hôm nay phải giống như ánh hoàng hôn đang lặn xuống kia, tàn tạ, suy bại. Thế nhưng, Đậu Nhất Phàm nhìn thấy Quách Minh Ký lại có vẻ mặt trầm ổn, không hề có chút cảm giác hoảng loạn nào.
"Quách bí thư, ngài tìm tôi ạ?" Đậu Nhất Phàm đầy hoang mang bước tới, hơi cúi người về phía Quách Minh Ký đang đứng dưới ánh hoàng hôn, buông một câu vô nghĩa.
"Ừm, ngồi đi! Mị Nhi không ở đây, rất nhiều thứ đều đã thay đổi." Quách Minh Ký quay đầu nhìn Đậu Nhất Phàm một cái, chỉ tay vào chiếc ghế đá trong đình nhỏ.
Hai người ngồi xuống ghế đá, Đậu Nhất Phàm chọn một chiếc ghế đá đối diện với Quách Minh Ký, ngồi theo góc chéo. Đối với lời cảm thán của Quách Minh Ký, Đậu Nhất Phàm không muốn tiếp lời. Liễu Như Mỵ là vào dịp Tết khi đi du lịch ở thành phố Hải Môn cùng với anh và Đỗ Khiết Kỳ thì đột nhiên quyết định rời đi. Liễu Như Mỵ vốn luôn an phận thủ thường, không cầu danh không cầu lợi, lặng lẽ ở bên cạnh Quách Minh Ký, đột nhiên ra đi không lời từ biệt, điều này là một đòn giáng nặng nề đối với Quách Minh Ký. Nhưng Đậu Nhất Phàm không thấy sự ra đi của Liễu Như Mỵ ảnh hưởng gì tới công việc của Quách Minh Ký, ít nhất Đậu Nhất Phàm không nhận ra Quách Minh Ký có biểu hiện gì bất thường. Khi cần ra tay Quách Minh Ký cũng không hề do dự, khi cần sai khiến Đỗ Khiết Kỳ thì Quách Minh Ký vẫn tận tình sai khiến đến chết. Thậm chí là sai khiến gấp đôi.
"Hôm nay gọi cậu tới là muốn thông tin với cậu một tiếng, có một việc còn phải được sự đồng ý của cậu." Thấy Đậu Nhất Phàm không mặn mà gì với lời cảm thán của mình, Quách Minh Ký dứt khoát chuyển thẳng vào vấn đề chính.
"Quách bí thư, xin ngài cứ phân phó!" Đậu Nhất Phàm khựng lại, phát hiện Quách Minh Ký dùng ngữ khí tham khảo ý kiến như vậy cũng không nhiều. Điều này khiến Đậu Nhất Phàm lập tức cảm thấy việc Quách Minh Ký sắp nói tới sau đây có khả năng sẽ rất quan trọng. "Tôi không có ý kiến gì, xin ngài cứ sắp xếp!"
"Ừm! Tôi dự định sẽ đề nghị trong cuộc họp Ban thường vụ Thành ủy để cậu làm Chính quận trưởng của Khu phát triển Hải Nhiêu. Cậu thấy thế nào?" Quách Minh Ký khóa chặt ánh mắt vào đôi mắt của Đậu Nhất Phàm, dường như thông qua cửa sổ tâm hồn đó có thể nhìn thấy hoạt động tâm lý chân thực nhất của anh.
"Chính quận trưởng của Khu phát triển Hải Nhiêu? Việc này không thể nào chứ?" Đậu Nhất Phàm nghe thấy lời này của Quách Minh Ký thì thật sự sững sờ. Anh không ngờ Quách Minh Ký lại trực tiếp xóa bỏ chữ "quyền" trước chức vụ quận trưởng như vậy.