"Chỉ đích danh muốn gặp tôi? Chu Lập Minh, Chu phó khu trưởng đâu? Ông ta đã đến chưa?" Nghe thấy lời Tôn Dương Lập, bước chân Đậu Nhất Phàm trong màn mưa khựng lại, ngoái đầu nhìn ông ta truy vấn một câu. Thấy Tôn Dương Lập gật đầu nặng nề, Đậu Nhất Phàm đột nhiên nhớ tới trong đám đông không hề thấy bóng dáng Chu Lập Minh, không khỏi truy hỏi hành tung của vị lãnh đạo phụ trách liên kết với trấn Hải Lâm này.
"Chu phó khu trưởng hôm nay không tới, Điền cục trưởng đã gọi điện cho ông ta rồi. Chúng tôi cũng không biết rốt cuộc là vì lý do gì, ai!" Tôn Dương Lập tranh thủ nói thêm hai câu, sau đó liền nhường chỗ cho Điền Vân Trung, người vừa bước ra khỏi mái hiên dưới mưa để đón Đậu Nhất Phàm.
"Đậu phó khu trưởng, mưa to thế này mà còn phải để ngài đích thân chạy một chuyến, thật ngại quá!" Điền Vân Trung nhường Đậu Nhất Phàm vào phía mái hiên nhà cấp bốn, mặt không cảm xúc nói những lời khách sáo. Ngoái đầu nhìn Hồ Thiết Diệp phía sau Đậu Nhất Phàm, Điền Vân Trung cau mày không dễ nhận thấy rồi mới chìa bàn tay to lớn ra với Hồ Thiết Diệp. "Hồ chủ nhiệm, xin hãy đứng nép vào trong một chút! Mưa to quá, mọi người đều ướt hết cả rồi."
"Điền cục trưởng không cần khách khí!" Hồ Thiết Diệp phủi nước mưa trên người, cau mày khách sáo với Điền Vân Trung một câu.
"Điền cục trưởng, tình hình con tin thế nào rồi?" Đậu Nhất Phàm gật đầu với Điền Vân Trung, tỏ ý đã hiểu, sau đó lại truy vấn thêm một câu.
"Nghi phạm đã khống chế con tin đi vào bên trong tửu lâu, hơn nữa còn đóng cửa sổ lại. Chúng tôi đã thông qua điện thoại liên lạc được với nghi phạm, đối phương yêu cầu miễn truy cứu trách nhiệm hình sự. Phía cảnh sát không thể đưa ra quyết định, cho nên đã thỉnh thị Âu Kiến Lĩnh, Âu khu trưởng." Điền Vân Trung và Đậu Nhất Phàm đi tới dưới mái hiên, quay đầu nhìn nhà hàng Hải Thượng Ngư Gia dưới màn mưa, đều không hẹn mà cùng trầm mặc xuống. Một lúc sau, Điền Vân Trung mới hạ giọng giải thích tình hình hiện tại cho Đậu Nhất Phàm.
"Âu khu trưởng trả lời thế nào?" Thực ra khi Điền Vân Trung còn chưa nói hết nửa câu sau, Đậu Nhất Phàm đã có thể đoán được câu trả lời của Âu Kiến Lĩnh rồi.
"Không đồng ý, nguyên văn là xử lý theo quy định pháp luật." Điền Vân Trung lại hạ giọng mở lời, sau đó lại là một trận trầm mặc.
Nghe câu trả lời của Điền Vân Trung, Đậu Nhất Phàm ngoái đầu lặng lẽ nhìn ông ta một cái, cũng trầm mặc theo. Câu trả lời của Âu Kiến Lĩnh nằm trong dự liệu của anh. Nếu anh là một khu trưởng, anh cũng sẽ từ chối yêu cầu của Lôi Chấn Sơn như Âu Kiến Lĩnh mà thôi. Pháp luật chính là pháp luật, thần thánh không thể xâm phạm, không thể tùy ý thay đổi, càng không thể chấp nhận mặc cả. Nhưng điều Đậu Nhất Phàm có thể khẳng định chính là anh tuyệt đối sẽ không như Âu Kiến Lĩnh, sau khi biết chuyện này rồi mà vẫn có thể ngồi yên trong tòa nhà văn phòng, cho nên đến cuối cùng, trong ba vị khu trưởng gồm một chính hai phó, người xuất hiện tại hiện trường cũng chỉ có một mình anh.
"Ông ta yêu cầu gặp tôi từ khi nào? Bây giờ tại sao không có động tĩnh gì?" Đậu Nhất Phàm thầm thở dài, ánh mắt rơi trên những vệt máu đang dần bị nước mưa rửa trôi, suy tư một chút rồi đưa ra một quyết định táo bạo.
"Lúc gọi điện cho ngài chính là lúc ông ta đưa ra yêu cầu, chúng tôi đã trì hoãn được một tiếng đồng hồ rồi. Hiện tại còn khoảng hai mươi lăm phút nữa, tuy nhiên không loại trừ khả năng nghi phạm cảm xúc quá khích sẽ hành động sớm hơn. Chính ủy Lôi Chấn Thắng đang làm công tác triển khai, chuẩn bị áp sát từ đường biển vào phía sau tửu lâu, đến cuối cùng không còn cách nào khác chỉ có thể chọn tấn công mạnh." Điền Vân Trung hạ giọng trả lời, ánh mắt lướt qua những thuộc hạ đang đội mưa xuất cảnh, rồi lại quay về phía Đậu Nhất Phàm và Lôi Bích Vân sau lưng anh.
"Nếu tấn công mạnh, khả năng cứu được con tin khoảng bao nhiêu?" Chân mày Đậu Nhất Phàm cau chặt lại, đối với cảnh tượng Điền Vân Trung mô tả, anh đã đại khái có dự liệu.
"Ba mươi phần trăm! Cả hai người đều bị thương, con dao dưa hấu trong tay nghi phạm rất sắc, vẫn luôn kề trên cổ con tin. Chỉ cần sơ sẩy một chút, lưỡi dao cắt vào động mạch, đến lúc đó có nói gì cũng muộn rồi! Ai, con dao đó còn là do chính nạn nhân mang tới." Điền Vân Trung hạ giọng trả lời, trầm giọng thở dài.
"Để tôi vào đi!" Đậu Nhất Phàm suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đưa ra quyết định khó khăn này.
"Đậu phó khu trưởng, không được, ngài không thể vào, quá nguy hiểm! Còn nữa, bọn họ đều đáng chết cả, suốt ngày đánh đánh giết giết, không dứt, chết hết đi mới sạch sẽ!" Lời của Đậu Nhất Phàm vừa dứt, không đợi Điền Vân Trung mở miệng, Lôi Bích Vân đứng sau lưng Đậu Nhất Phàm đã không kìm nén được mà nhảy ra phản đối ngay lập tức. Cô ta mặt đầy lo lắng kịch liệt phản đối Đậu Nhất Phàm, trong lúc cấp bách còn nắm lấy ống tay áo anh.
"Lôi Bích Vân, ngậm miệng lại!" Nhìn thấy Lôi Bích Vân lại tái phát thói cũ, Đậu Nhất Phàm lạnh lùng lườm cô ta một cái, quát khẽ một tiếng.
"Đậu phó khu trưởng, tôi..." Lôi Bích Vân vừa gấp vừa giận giậm chân, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của Đậu Nhất Phàm vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
"Đậu phó khu trưởng, tôi cũng không tán thành ngài vào! Từ đây đi vào Hải Thượng Ngư Gia chỉ có chiếc cầu nhỏ này, nghi phạm cảm xúc cực kỳ kích động, đã có lúc mất kiểm soát. Vạn nhất có chuyện gì bất trắc, chúng tôi rất khó tiến hành cứu viện kịp thời cho ngài." Thu hết tương tác giữa Lôi Bích Vân và Đậu Nhất Phàm vào mắt, Điền Vân Trung khẽ lắc đầu, đứng về phía Lôi Bích Vân, giải thích một phen với Đậu Nhất Phàm.
"Không cần cứu viện gì cả! Tôi và Lôi Chấn Sơn không có ân oán cá nhân gì, ông ta căn bản không cần thiết phải dùng dao với tôi. Tôi muốn thử xem sao, xem có thể thuyết phục ông ta thả Nhan Xuân Sơn hay không, tốt nhất là giảm bớt thương vong, tránh để danh dự của khu phát triển Hải Nhiêu bị tổn hại lần nữa." Đậu Nhất Phàm thản nhiên nhìn Điền Vân Trung đang khuyên ngăn mình, lại nhìn Lôi Bích Vân đang lo lắng sốt sắng, sau đó rất bình thản nói ra ý định của mình.
"Không được, nếu ngài muốn vào, vậy tôi đi cùng ngài. Dù sao tôi cũng gọi ông ta là chú, ông ta sẽ không làm gì tôi đâu. Điền cục trưởng, nếu ông đồng ý cho Đậu phó khu trưởng vào, thì tôi cũng đi cùng vào." Lôi Bích Vân cắn răng, thốt ra một lời khiến Điền Vân Trung trợn tròn mắt.
"Hồ đồ! Cô tưởng đây là đang đóng phim truyền hình à? Cô là con gái con lứa còn góp vui cái gì? Ở đây ngoan ngoãn mà chờ, không được hồ đồ! Bằng không, tôi cho cảnh sát đưa cô về!" Đậu Nhất Phàm thật sự suýt bị Lôi Bích Vân làm cho tức chết tại chỗ. Anh lạnh mặt gầm lên với cô một tiếng, nổi giận đùng đùng đe dọa cô một trận. Thấy Lôi Bích Vân cúi đầu không dám lên tiếng, Đậu Nhất Phàm mới quay sang bàn bạc chi tiết với Điền Vân Trung.
"Đậu khu trưởng, hay là, hay là, để tôi đi cùng ngài vào đi!" Ngay lúc Điền Vân Trung đang cố hết sức khuyên can Đậu Nhất Phàm, Hồ Thiết Diệp đứng một bên không ai để ý cũng không có việc gì làm bỗng nhiên mở miệng. Cậu ta lắp ba lắp bắp nói, muốn thể hiện lòng dũng cảm của mình nhưng lại nói lắp. Hồ Thiết Diệp vừa nói câu này, vừa đưa mắt nhìn về phía vệt máu đang dần nhạt đi trên mặt đất.
"Không cần đâu, tôi vào một mình là được rồi. Điền cục trưởng, phiền ông gọi điện thoại vào trong đó đi!" Đậu Nhất Phàm ngoái đầu nhìn Hồ Thiết Diệp đang có đôi môi tái nhợt và sắc mặt không mấy tốt đẹp kia, gật đầu nhưng lại kiên quyết từ chối yêu cầu tương tự của cậu ta.