Tiếp Tục Tăng, Tăng Mãi Cho Đến Khi Trở Thành Đối Kháng

Đônha Perfêcta

Lượt đọc: 148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XV - Tiếp Tục Tăng, Tăng Mãi Cho Đến Khi Trở Thành Đối Kháng

❊ ❊ ❊

Mọi người nhìn ra cửa. Cái mặt dữ tợn của thằng nhân mã hiện ra, lầm lì, lông mày nhíu lại, vẻ muốn chào hỏi một cách ôn hòa ra dáng ta đây anh chị nhưng bản chất thô bạo làm cho nó biến dạng dù trong lúc nó có mỉm cười một cách lịch sự, bước đi bình tĩnh, và ghìm giữ hai cánh tay lực lưỡng khỏe mạnh trọng tư thế đứng đắn.

- Ông Ramôx Cabaducô, mời ông lại gần đây - Pêpê Rây nói.

- Nhưng, không - Bà Perfêcta phản đối - ông ấy muốn nói với cháu một chuyện ngốc nghếch đấy thôi.

- Thì cũng cứ nói đi.

- Tôi không thể để cho người ta cãi cọ nhau về những chuyện lố lăng nực cười trong nhà này được...

- Ông cần nói gì, ông Ramôx?

Cabaducô lúng búng nói gì đó.

- Đủ rồi, thôi đủ rồi đấy - Bà Perfêcta vừa cười vừa nói - Thôi, ông đừng làm phiền cháu tôi nữa. Pêpê, cháu đừng bận tâm về cái ông gàn dở, điên khùng ấy... Các vị có muốn tôi nói rõ vì sao ngài Cabaducô vĩ đại của chúng ta nổi khùng không?

- Nổi khùng ư? Tôi đã đoán ra rồi - lão cố đạo tiếp lời, ngả lưng vào ghế dựa, cười rộ lên,

- Tôi muốn nói với ngài Hôxê... - Tên kỵ sĩ lực lưỡng hung tợn càu nhàu:

- Này ông bạn, im đi, lạy chúa, đừng làm chướng tai chúng ta nữa.

- Này ông Cabaducô - Lão cố đạo tiếp lời - chẳng có mấy người trong giới thượng lưu kết bạn với những kỵ sĩ thô kệch ở những vùng hoang dã này đâu. Nói gọn lại, là cậu Pêpê ạ, vấn đề là thế này: Cabaducô... tôi không biết nói thế nào đây...

Tiếng cười phá lên làm lão cố đạo không nói được nữa.

- Tôi không biết là - Lão Inôxenxiô nói tiếp - một trong ba cô bé nhà Trôgia ấy mà, cô nàng Maria Hoana thì phải, nếu tôi không nhầm. Và, ông Cabaducô nổi cơn ghen. Sau con ngựa của ông ấy thì Maria nhà Trôgia là nhất trên đời này...

- Đối tượng của ông Ramôx tuyệt đấy - Bà Perfêcta thốt lên - Tội nghiệp ông Crixtôbal Ramôx. Ông tưởng là một người như cháu tôi... Xem nào, ông định nói với cháu tôi cái gì nào? Ông nói đi.

- Ngài Hôxê và tôi sẽ nói chuyện với nhau sau. - Tên anh chị của địa phương trả lời cộc lốc.

Và không nói thêm một lời nào, nó đi ra.

Một lát sau, Pêpê Rây cũng ra khỏi phòng ăn để về phòng mình. Trong hành lang, anh gặp mặt, đối mặt với “kẻ tình địch” của mình, và anh không thể nhịn cười được khi nhìn thấy cái điệu bộ nghiêm trang đầy hăm dọa và làm ra vẻ bị lăng nhục của nó.

- Một lời thôi - Nó đứng sừng sững trước mặt anh và lên tiếng - Ngài biết tôi là ai không?

Nó vừa nói vừa đặt bàn tay hộ pháp lên vai anh một cách rất láo xược. Anh gạt phắt tay nó ra.

- Anh không dọa được tôi đâu.

Tên côn đồ anh chị hơi hoang mang lúng túng, nhưng trấn tĩnh được ngay. Nó nhìn thẳng vào mặt anh đầy vẻ khiêu khích trắng trợn, và nhắc lại câu vừa hỏi:

- Ngài có biết tôi là ai không?

- Biết chứ, tôi biết anh là một con vật. - Pêpê Rây tránh sang một bên, và đi vào phòng mình. Theo trạng thái tâm thần trong lúc đó, con người bất hạnh này đã hình dung tổng quát những hành động của mình trong một kế hoạch ngắn gọn như sau: không thể mất thì giờ, đập vỡ đầu tên Cabaducô, rồi từ biệt bà cô với những lý do nghiêm khắc tuy vẫn giữ vẻ lịch thiệp vừa nảy ra trong óc, và lạnh lùng chào vĩnh biệt lão cố đạo, sau đó ôm hôn ông Cagiêtanô, con người không làm hại ai, cuối cùng nện cho lão Licuôgôc một gậy, rồi rời khỏi Orbahôxa ngay đêm hôm đó, và lau chùi hết bụi bặm trên đôi giày khi ra khỏi thị xã.

Chàng trai bị dồn ép, bị công kích, phải chịu bao nhiêu nỗi cay đắng, nhưng không sao xua tan được những ý nghĩ về một con người bất hạnh khác mà anh cho là hiện đang ở trong tình cảnh đáng buồn và đáng lo hơn anh. Một cô hầu đi theo chân anh vào phòng.

- Chị đã chuyển lời lời nhắn cô chưa? - Pêpê hỏi. - Dạ, thưa cậu rồi ạ, và cô đưa cho tôi cái này.

Pêpê Rây nhận từ tay cô gái một mảnh giấy báo, bên lề có ghi mấy chữ: “Nghe nói anh sẽ đi, em chết mất”.

Khi anh quay trở lại phòng, ăn, lão Licuôcgô ngấp nghé ngoài cửa hỏi vọng vào:

- Lúc nào cần phải đem ngựa đến ạ?

- Chẳng lúc nào cần cả - Pêpê Rây vui vẻ đáp lời.

- Thế là đêm nay cháu chưa đi chứ - Bà Perfêcta hỏi - đúng là nên để đến sáng mai.

- Sáng mai cũng không.

- Vậy, bao giờ?

- Còn xem đã - Chàng trai lạnh lùng trả lời và bình tĩnh thản nhiên nhìn bà cô - Lúc này tôi chưa nghĩ đến việc ra đi.

Đôi mắt anh như bắn ra những tia thách thức, mặt bà Perfêcta đỏ bừng lên, sau đó tái đi. Bà nhìn lão cố đạo lúc đó đã gỡ cặp kính gọng vàng ra để lau chùi, rồi bà nhìn kỹ từng người có mặt trong phòng kể cả tên Cabaducô vừa mới trở lại ngồi ghé vào cạnh một chiếc ghế dựa. Bà Perfêcta nhìn họ, như một viên tướng nhìn đám quan quân thân tín của mình. Sau đó bà xét đoán nét mặt trầm tư bình tĩnh của cháu trai, bất thình lình lại xuất hiện trong khi người ta tưởng hắn đã phải chạy trốn vì nhục nhã. - Ôi! Tan vỡ và đau thương!... Một trận đánh lớn đang được chuẩn bị. -

Dịch thuật: Nguyễn Đình Hiền - Bàng Thúc Long Dịch từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha “DOÑA PERFECTA”
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.