Thú Tội

Đônha Perfêcta

Lượt đọc: 136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXIV - Thú Tội

❊ ❊ ❊

Trong khi đó, Rôxariô cảm thấy tim mình như bị vỡ ra từng mảnh. Cô không thể khóc được, cũng không thể bình tĩnh, yên tâm được. Cô cảm thấy đau đớn như bị mũi thép lạnh xuyên qua cơ thể và trí óc như đang bay từ trần gian lên thượng giới, rồi lại từ thượng giới rơi xuống trần gian, nửa như mê hoảng, nửa như điên dại. Cô thức rất khuya ở trong phòng. Cô chắp tay, quỳ gối trên sàn, đôi bàn chân trần trụi, vừng trán nóng bỏng tựa vào thành giường. Cô lặng im, một mình trong đêm tối, cố không gây ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào, để mẹ cô ngủ hoặc giả vờ ngủ ở phòng bên cạnh khỏi chú ý. Cô sốt sắng hướng lên trời, suy tưởng:

- Lạy chúa - Tại sao trước đây con không biết dối trá, mà bây giờ con lại dối trá. Tại sao trước đây con không biết che đậy giấu giếm mà nay con lại vờ vĩnh gian giảo? Có phải con là một đứa con gái hư đốn. nhục nhã không? Con cảm thấy con đang bị giày vò bởi sự sa ngã của một con người không sao đứng lên được nữa. Con không còn là một cô gái ngoan ngoãn và trung thực nữa ư?... Con cũng chẳng biết mình ra sao nữa... Con vẫn là con, hay là một người khác đang ở trong con đây? Biết bao nhiêu điều ghê gớm đã xảy ra trong ít ngày vừa qua! Bao nhiêu cảm giác, bao nhiêu ấn tượng khác nhau! Lòng con Cảm thấy bao nhiêu nỗi đau buồn! Lạy Chúa, Người có nghe tiếng con nói không, hay là con bị kết tội phải sám hối cầu nguyện suốt đời mà chẳng được nghe... Con vẫn tử tế với mọi người, không ai có thể bảo là con không tử tế cả. Con yêu, yêu vô cùng… Phải chăng đó là tội lỗi xấu xa? Nhưng... đây không phải là một ảo tưởng mà là một sự lừa dối. Con còn xấu xa hơn những người đàn bà tồi tệ nhất thế gian. Ở trong con, có một con rắn độc, nó đang cắn và truyền nọc độc vào trái tim con... Con cảm thấy điều gì vậy? Lạy Chúa, sao con không chết đi cho rồi? Sao Người không đày con vĩnh viễn vào địa ngục? Thật là đáng sợ, con xin được thú tội với Chúa, xin Người nghe con, sau đây con sẽ thú tội trước một linh mục. Con căm ghét má con. Sao vậy! Con không thể bày tỏ ra được. Anh ấy không hề nói một lời nào động chạm con: Con không hiểu sao lại có chuyện này. Con xấu xa biết chừng nào! Quỷ sứ đã bắt mất hồn con rồi. Lạy Chúa, xin Chúa hãy cứu giúp con, bởi vì con, bởi vì con không thể thắng nổi bản thân bằng sức của chính mình... Một sự thúc giục khủng khiếp xô đẩy con ra khỏi ngôi nhà này. Con muốn trốn đi, con muốn chạy khỏi nơi này. Nếu anh ấy không mang con đi, con cũng sẽ lê lết đi theo những con đường anh ấy đi... Một niềm vui thiêng liêng đang lẫn lộn với nỗi đau xót cay đắng ghê gớm ở trong lòng con đây..? Lạy chúa, hãy soi sáng cho con... Con chỉ muốn yêu mà thôi. Con không muốn nỗi ân hận này cắn xé con. Con không muốn giấu giếm, dối trá, lừa lọc... Mai con sẽ ra đứng ở giữa đường, mà nói to lên cho mọi người qua lại nghe thấy: Tôi yêu thương, tôi oán ghét, để nỗi đau xót trong lòng con vơi bớt đi. Sung sướng biết bao, nếu có thể điều hòa được lòng yêu thương và tôn trọng tất cả mọi người. Xin Đức Mẹ Đồng Trinh phù hộ cho con... Một lần nữa, con lại có ý nghĩ khủng khiếp. Con không muốn nghĩ đến điều đó, nhưng con vẫn cứ cảm thấy, ôi, con không thể tự lừa dối mình về điều đặc biệt này. Con không thể xua tan nó được, cũng không thể làm cho nó lu mờ đi được... nhưng con có thể thú nhận điều đó, và con xin thú nhận với Chúa là: con căm ghét má con!

Cuối cùng, cô ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ chập chờn lại hiện lên những gì đã xảy ra đêm đó, tuy có biến dạng, nhưng thực chất không thay đổi. Cô nghe tiếng đồng hồ của nhà thờ điểm chín tiếng, cô vui sướng nhìn bà vú già đang ngủ say, rồi rón rén ra khỏi phòng rất thong thả, để không gây ra tiếng động, cô nhẹ nhàng xuống cầu thang, chân mò mẫm bước từng bước một, hết sức tránh tiếng động dù rất nhỏ. Cô rẽ vòng qua phòng bọn hầu gái và nhà bếp để ra vườn.

Cô đứng lại một lát, nhìn bầu trời lúc đó tối đen, lấm tấm sao. Gió ngừng thổi. Không một tiếng động, đêm yên tĩnh sâu thẳm. Hình như ở trong đó có một sự canh chừng thường xuyên và thầm lặng của những cặp mắt không hề chớp và những đôi tai nghe ngóng rình mò chờ đợi một biến cố quan trọng xảy ra. Đêm tối quan sát đấy thôi.

Sau đó, cô đến gần cửa kính của phòng ăn, và thận trọng dừng lại ở một khoảng cách cần thiết và nhìn vào trong phòng, vì sợ những người trong đó trông thấy. Dưới ánh đèn của phòng ăn, cô chỉ nhìn thấy phía sau lưng mẹ cô, lão cố đạo ngồi ở bên phải, bộ mặt của lão trông nghiêng biến dạng đi một cách kỳ lạ, cái mũi dài ra giống như cái mỏ của một con chim kỳ quặc. Tất cả hình thù của lão biến thành một cái bóng nham nhở với những góc cạnh gồ ghề, một cái bóng trông đến nực cười, ngắn thun lủn và gầy khẳng kheo. Trước mặt lão là Cabaducô, trông giống một con rồng hung dữ hơn là một con người. Rôxariô nhìn thấy đôi mắt xanh của y giống như hai cái đèn ló lắp kính lồi. Ánh mắt và hình thù hộ pháp gớm ghiếc của con vật ấy làm cho cô hoảng sợ. Lão Licuôcgô và ba tên khác thì trông như những thằng phỗng quái dị. Chắc là cô đã nhìn thấy ở đâu đó những thằng phỗng nặn bằng đất thường bán ở chợ với cái miệng cười đần độn, bộ mặt ngây ngô, và cặp mắt nhìn ngớ ngẩn. Con rồng cứ múa may quay cuồng, xoay tròn như chong chóng cối xay gió, và đôi tròng mắt xanh biếc của nó cứ quay đảo như ngọn đèn quay của một hiệu bào chế, nhưng vẻ nhìn của nó như mù... Câu chuyện của bọn họ xem chừng rất lý thú. Lão cố đạo vỗ đôi cánh, trông lão giống như một con chim muốn bay lên mà bay không nổi. Cái mỏ của lão dài ra rồi lại co lại. Bộ lông của lão xù lên với vẻ tức giận, rồi lại xẹp xuống, và lão giấu cái đầu trọc lóc vào trong cánh.

Rôxariô cảm thấy một nỗi sợ hãi không cắt nghĩa được, khi chứng kiến cái cảnh bạn bè thân mật đó. Cô rời xa khung cửa kính, và tiếp tục lần từng bước trong đêm, mắt nhìn ra bốn phía để xem có thấy ai theo dõi mình không. Chẳng thấy ai mà cô cứ tưởng như có hàng triệu con mắt đang dõi theo mình. Nhưng nỗi sợ hãi và hổ thẹn đột nhiên tan biến hết, trong cửa sổ căn phòng của Pinxôn xuất hiện một bóng người xanh thẫm, trên mình lấp lánh những chiếc khuy đồng giống như một chuỗi đốm sáng. Cô tiến lại gần. Ngay lúc đó, cô cảm thấy đôi cánh tay có mang lon sĩ quan nhấc bổng cô lên như nhấc một chiếc lông chim và đặt rất nhanh vào trong phòng. Đột nhiên, một tiếng nổ vang dội, một tiếng đập khô khốc, làm rung chuyển tận nền móng căn nhà. Cả hai người không ai hiểu tại sao có tiếng nổ dữ dội đó. Họ run sợ và im lặng.

Đó là lúc Cabadecô đấm vỡ cái bàn trong phòng ăn.

Dịch thuật: Nguyễn Đình Hiền - Bàng Thúc Long Dịch từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha “DOÑA PERFECTA”
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.