Một Vụ Săn Đuổi

Đônha Perfêcta

Lượt đọc: 136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXX - Một Vụ Săn Đuổi

❊ ❊ ❊

Một người đàn bà và một người đàn ông đi vào nhà trọ của bà quả phụ Cuxcô sau lúc mười giờ và đi ra sau khi đồng hồ điểm mười một tiếng rưỡi

- Bây giờ, thưa bà Maria. - Người đàn ông nói, - tôi xin đưa bà về nhà, bởi vì tôi còn có việc phải làm.

- Ông Ramôx, vì Chúa, xin ông chờ cho một lát - mụ Maria trả lời, - tại sao ta lại không đến nhà Du hí xem hắn có ra đấy không? Như ông đã nghe thấy đấy… hồi chiều hắn nói chuyện với Extêbaniđô, thằng bé gác vườn...

- Vậy ra bà đi tìm Hôxê hay sao? - Thằng người ngựa rất bực mình hỏi lại - Việc ấy có gì quan trọng? Chuyện yêu đương lăng nhăng với cô tiểu thư Rôxariô đã đến lúc phải dừng lại, và bây giờ không còn cách nào khác là bà chủ cho họ cưới nhau đi thôi. Ý kiến của tôi như vậy đấy.

- Đồ cục súc - Mụ Maria Rêmêđiôx giận dữ nói.

- Thưa bà, tôi đi đây.

- Sao, con người cục cằn thô lỗ, ông định bỏ tôi một mình ở giữa đường như thế này à?

- Nếu bà không về nhà ngay, thì đành phải thế vậy thưa bà.

- Ra thế... Ông bỏ tôi một mình, bỏ mặc cho tôi bị chửi rủa đấy. Xin ông nghe đây, ông Ramôx: Hôxê sẽ ra khỏi nhà Du hí như thường lệ. Tôi muốn biết hắn về nhà hay còn tiếp tục đi nữa. Đó chỉ là tò mò không có gì khác, chỉ là tò mò thôi.

- Nhưng tôi có việc cần phải làm và đã gần đến mười hai giờ rồi.

- Im - Mụ Maria nói - ta nấp vào sau góc đường này. Có một người từ phố Tripêria Alta đang đi lại đây. Chính hắn đấy.

- Hôxê... Tôi nhận ra dáng đi của hắn.

Cả hai đứng nép vào một chỗ, và người kia đi qua.

- Ta hãy đi theo hắn - Mụ Rêmêdiôx hồi hộp nói khẽ - Ta phải theo sát hắn, ông Ramôx ạ.

- Thưa bà...

- Chỉ cần xem hắn có về nhà không.

- Chỉ một chút thôi đấy không hơn, bà Đêmêđiôx ạ. Sau đó là tôi đi liền.

Họ đi khoảng ba mươi bước, và giữ một cự ly nhất định với người mà họ đang theo dõi. Cuối cùng, mụ cháu gái lão cố đạo dừng lại, và nói:

- Hắn không về nhà trọ.

- Thế thì hắn đến nhà viên lữ đoàn trưởng.

Nhà viên tướng ở phía trên, Hôxê lại đi xuôi xuống phía dưới, phía nhà bà chủ.

- Nhà bà chủ! - Cabaducô thốt lên, và rảo bước.

Nhưng cả hai đều nhầm, người bị theo dõi đi qua trước nhà bà Perfêcta Pôlenlinôx, và tiếp tục đi thẳng.

- Bà có nhìn thấy gì không?

- Ông Ramôx, ta cứ theo hắn xem - Mụ Rêmêđiôx nói, tay nắm chặt bàn tay của thằng người ngựa - tôi cảm thấy có điều gì nguy hiểm.

- Ta sẽ biết điều đó ngay thôi, vì đây là cuối thị xã rồi.

- Đừng đi nhanh quá thế... hắn có thể nhìn thấy ta đấy... Ông Ramôx ạ, tôi nghĩ là hắn có thể vào bằng lối cửa sau vườn.

- Thưa bà, bà điên rồi đấy!

- Cứ đi lên, rồi ta sẽ biết.

Trời tối như mực, nên họ không thể xác định được là Hôxê đã vào đâu, nhưng họ nghe thấy tiếng kẹt rít của những cái bản lề rỉ, và không bắt gặp lại anh chàng kia ở suốt dọc bức tường bao quanh nhà, nên họ khẳng định là anh ta đã vào trong vườn. Cabaducô kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Maria Rêmêđiôx. Hắn như người ngớ ngẩn.

- Ông nghĩ gì thế... Ông còn nghi ngờ ư?

- Tôi phải làm gì đây? - vị anh hùng của Orbahôxa hỏi, đầy vẻ bối rối - Ta phải dọa cho hắn sợ sao? Tôi không hiểu bà chủ nghĩ thế nào? Tôi nói vậy, bởi vì lúc chập tối, khi tôi đến thăm bà tôi thấy hình như hai mẹ con đã làm lành với nhau rồi.

- Ông ngốc lắm… tại sao ông không vào đi?

- Tôi nhớ ra là bây giờ những trai tráng vũ trang không còn ở trong nhà nữa. Lúc tối tôi đã bảo họ ra đi rồi.

- Ông phỗng đá này còn nghi ngờ, không hiểu rõ mình cần phải làm gì Ramôx, chớ có hèn nhát, vào vườn đi!

- Vào bằng cách nào, nếu họ đã đóng cửa lại rồi?

- Ông hãy nhảy qua hàng rào... Người đâu mà chậm chạp nặng nề thế... Nếu tôi mà là đàn ông...

- Nào thì nhảy qua. Chỗ kia có mấy hòn gạch đã long do bọn trẻ con tháo ra để trèo, hái trộm hoa quả...

- Nhanh lên. Còn tôi sẽ gọi mở cổng chính để đánh thức bà chủ dậy nếu bà đã ngủ rồi.

Thằng người ngựa trèo lên tường không phải là dễ dàng, hắn ngồi như cưỡi ngựa ở đầu tường một lát rồi mất hút trong lùm cây rậm rạp đen ngòm. Còn mụ Maria chạy như ma đuổi dọc phố Cônđêxtable, và vơ vội lấy quai chuông ở cổng chính mà đập gọi... Mụ cuống cuồng [1] đập chuông ba lần liền.

❀ ❀ ❀

[1] * Nguyên văn: Mẹ đọc trong tim con như đọc trong sách.

Dịch thuật: Nguyễn Đình Hiền - Bàng Thúc Long Dịch từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha “DOÑA PERFECTA”
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.