Quyền Bính

Lượt đọc: 4432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 555
A Di Đà Phật

❊ ❊ ❊

"Đám người kia bụng đói cồn cào, đi tìm cái ăn rồi." Có người thì thào đáp lại.

"Láo xược! Chẳng phải đã bảo các ngươi ở đây chờ sao?" Trác Ngôn giận dữ quát: "Coi lời của tạp gia là gió thoảng bên tai hả?"

Binh sĩ trong sân vô cùng uất ức: "Công công, chúng con rõ ràng là ngoan ngoãn ở lại đây, sao tự dưng lại mắng chúng con?" "Đúng vậy, sớm biết thế này, bọn con cũng đi kiếm đồ ăn, còn đỡ bị mắng oan."

"Một lũ lính tráng không biết quy củ!" Trác Ngôn tức tối nói: "Mau đi tìm bọn chúng về đây cho ta! Ta có lời cần nói!"

Gió dần lặng, mưa cũng ngớt hẳn, chỉ còn lại những giọt lác đác, trả lại sự tĩnh mịch cho đêm dài.

Hồi lâu sau, binh sĩ mới lục tục trở về. Thấy Trác công công chắp tay sau lưng, mặt lạnh như tiền, từng tốp binh sĩ vừa ợ hơi no nê, tay xách túi lớn túi nhỏ vội cúi đầu nhập hàng ngũ, không một ai dám ho he.

Đợi mọi người đã đông đủ, Trác thái giám cất giọng âm trầm: "Vừa rồi còn có người ngoài nào vào trong sân không?"

Một tên cầm đầu nhỏ giọng nói: "Theo phân phó của công công, bọn con đã khóa chặt cửa trước cửa sau, không để lọt một ai."

"Tốt lắm." Trác thái giám khẽ gật đầu, nhẹ giọng bảo: "Báo cho các ngươi biết một tiếng, thánh cung an."

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu 'tỉnh công an' này là có ý gì.

Lão thái giám đành hạ thấp cấp độ: "Bệ hạ bình an."

Lúc này mọi người mới hiểu ra, đồng loạt hoan hô.

Trác thái giám lặng lẽ chờ đợi, đợi họ yên tĩnh lại mới bình thản nói: "Bốn mươi hai người ở đây, tạp gia đều biết tên."

"Đa tạ công công nhớ tới!" "Công công thật có trí nhớ tốt..." Đám người tưởng sắp được luận công ban thưởng, lòng vô cùng vui mừng.

"Các ngươi đều là công thần cứu giá." Đúng như dự đoán, Trác thái giám cười mà không cười: "Sau khi về nước sẽ được trọng thưởng, tuy cụ thể phải do bệ hạ quyết định, nhưng phong cho đời đời hưởng lộc bách hộ thì không thành vấn đề." Điều này đủ để biến đám lính này thành những tiểu địa chủ giàu có, lòng trung thành của mọi người lập tức dâng cao.

Nào ngờ Trác Ngôn xoay chuyển giọng điệu, lạnh lùng nói: "Nhưng nói trước, những gì mắt thấy tai nghe đêm nay, các ngươi phải chôn chặt trong bụng. Chỉ cần lọt ra một chữ, xin lỗi, bốn mươi hai người hãy cùng xuống hoàng tuyền làm bạn với nhau đi." Nói xong hắn quay lưng bỏ đi, chỉ để lại một câu: "À, còn cả người nhà của các ngươi nữa."

Binh sĩ bị hắn vừa đe vừa dỗ, lập tức không dám hó hé nửa lời... Mãi một lúc lâu mới có người nhớ ra mở bọc hành lý, lấy gà quay vịt nướng, cá chiên bánh nướng bên trong chia cho những chiến hữu chưa được ăn. Vừa chia vừa cười mắng: "Lưu thủ bị này đúng là nhà giàu, trong bếp cái gì cũng có..."

Quay lại nội viện, thấy Lục điện hạ vẫn ngồi bệt trước cửa, Trác thái giám khẽ hỏi: "Bệ hạ đã triệu chưa?"

Tần Chiêm lắc đầu, nói nhỏ: "Chưa, vẫn đang nghe ngóng bên trong, không có động tĩnh gì." Sau khi trút giận một trận, hắn đã bình tĩnh hơn nhiều, dường như còn trưởng thành lên đôi chút.

Trác Ngôn vừa định lên tiếng, bỗng nghe thấy tiếng nói trầm thấp từ trong cửa vọng ra: "Vào cả đi."

Hai người rùng mình, Trác Ngôn làm tư thế mời, Tần Chiêm vội đứng dậy chỉnh đốn y phục, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Trác lão thái giám cũng theo sau, xoay người đóng cửa lại.

Chưa kịp quay người, hắn đã nghe thấy tiếng cười 'phì' ngắn ngủi và đầy kìm nén của Lục điện hạ. Dù vô cùng nhỏ, nhưng hắn vẫn nghe rất rõ, trong lòng không khỏi khó chịu: 'Vị gia này sao lại không biết quy củ như thế?' Hắn liền ngẩng đầu nhìn lên Bệ hạ...

Nhìn một cái không sao, suýt chút nữa khiến hắn rớt cả nhãn cầu!

Chỉ thấy một lão hòa thượng mặc áo tăng nâu, khoác cà sa đỏ bên ngoài, đang nhắm mắt ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm chuỗi hạt niệm Phật, trông rất ra dáng, mang phong thái của một bậc cao tăng đắc đạo.

Tần Chiêm nghiêng đầu nhìn hắn một cái, ý nói: 'Biết ta cười cái gì rồi chứ? Cải trang thành người khác kìa!'

Trác Ngôn cũng buồn cười không chịu nổi, nhưng dù sao hắn tuổi tác đã cao, tu dưỡng thâm sâu, nên miễn cưỡng nhịn được. Hai người trao đổi ánh mắt, thầm nghĩ: 'Chẳng lẽ Bệ hạ chịu kích động quá lớn, phát điên rồi?' Không biết trong hồ lô của Hoàng đế bán thuốc gì, đành cùng cúi đầu im lặng.

"Vừa rồi tiếng sấm các ngươi đều nghe thấy rồi chứ?" Giọng Chiêu Vũ đế phẳng lặng như nước, như thể không nhìn thấy vẻ mặt quái dị của hai người... cũng phải, người ta vốn dĩ đang nhắm mắt mà.

"Nghe thấy rồi, thưa Bệ hạ." Hai người cung kính đáp.

"Đó là ý chỉ của Ngọc Đế giáng xuống cho trẫm." Chiêu Vũ đế nói bằng giọng khàn đặc: "Thiên phụ nói: 'Có đại nạn.'"

Dù thời này người ta mê tín, nhưng chỉ giới hạn ở tầng lớp dưới, còn đối với những kẻ bề trên như Tần Chiêm và Trác thái giám, mọi chuyện thần quyền quái dị chẳng qua chỉ là công cụ để củng cố sự thống trị mà thôi. Vì vậy họ tuyệt đối không thừa nhận mình không tin, ngược lại còn tỏ ra thành kính hơn bất cứ ai.

Hai người đồng loạt quỳ xuống, cung kính nói: "Lời Ngọc Đế cao thâm, chỉ có Bệ hạ mới thấu hiểu được."

Rất hài lòng với sự thức thời của họ, Chiêu Vũ đế đang mặc cà sa diễn rất nhập tâm, giọng điệu đau đớn giải thích: "Ý của Thiên phụ là, Đại Tần ta có đại nạn, không chỉ mấy chục vạn quân tiến sâu vào đất địch sẽ toàn quân bị diệt, mà ngay cả trong nước cũng sẽ rơi vào cảnh lầm than, thủ đô thất thủ, vong quốc chỉ trong chớp mắt."

Hai người vội bày ra vẻ mặt kinh hoàng, liên tục nói: "Dám hỏi Bệ hạ, Ngọc Đế có ban xuống phương cách cứu giải không?"

Chiêu Vũ đế im lặng một lát, mới chậm rãi gật đầu: "Có."

"Xin Bệ hạ chỉ giáo, chúng con dù có phải lao vào nước sôi lửa bỏng, tan xương nát thịt cũng nhất định tiêu trừ đại nạn này!" Mặc dù ai cũng hiểu rõ sự tình, nhưng mỗi người đều diễn vô cùng nghiêm túc. Đây cũng có thể coi là quy tắc ngầm của giới thượng lưu.

"Thiên phụ nói Đại Tần ta tất phải phơi thây hàng triệu..." Bệ hạ với vẻ mặt đau khổ ngập ngừng nói: "Trừ khi..."

Khẽ mở mắt, thấy hai người đều nín thở, vẻ mặt lo lắng tột độ, Chiêu Vũ đế mới hài lòng gật đầu, chậm rãi nói: "Trừ khi chủ nhân Đại Tần dùng thân mình gánh chịu, mới có thể hóa giải tai họa cho triệu quân dân." Nói rồi mở to mắt, từng chữ một: "Trẫm là chủ nhân Đại Tần, nghĩa bất dung từ!" Dáng vẻ không màng hiểm nguy khiến người ta vô cùng cảm động.

Trác Ngôn run bắn người, quỳ bò lên phía trước. Vẻ mặt kinh hãi cực kỳ chân thực, dập đầu như giã tỏi: "Tuyệt đối không được ạ! Bệ hạ! Một mình Người gánh vác sự an nguy của Đại Tần, sao có thể không biết quý trọng bản thân mình chứ?" Tần Chiêm càng là nước mắt nước mũi giàn dụa gào khóc: "Phụ hoàng ơi, để nhi thần thay Người đi..." Không cẩn thận, liền nói ra lời thật lòng.

Chiêu Vũ đế thầm nghĩ: 'Câu này sao nghe khó chịu vậy nhỉ?' Nhưng cũng chỉ có thể hiểu theo hướng tích cực, coi đây là ý muốn 'chịu tội thay cha'. Cố nở nụ cười an ủi, vẻ mặt hiền từ: "Hiếu tâm của con rất đáng quý, nhưng việc này chỉ mình trẫm có thể gánh vác, người khác không thể thay thế được."

Nói đoạn, ông xướng một tiếng Phật hiệu: "Không vào địa ngục thì ai vào địa ngục!" Lúc này ngoài việc nghẹn ngào, Trác Ngôn và Tần Chiêm không nghĩ ra hành động nào thích hợp hơn.

"Thiên phụ dẫn cửu thiên chân hỏa vào cơ thể trẫm, mỗi ngày sáng chiều hai lần thiêu đốt ngũ tạng, như thế chín trăm chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín lần, mới được giải thoát." Biểu cảm của Chiêu Vũ đế hào sảng quyết liệt, thật khiến người ta vô cùng khâm phục.

'Thế này phải mất ba nghìn năm rồi, xem ra chỉ có vạn tuế gia mới làm nổi, bọn phàm phu tục tử như chúng ta có muốn thay cũng không được!' Hai người lệ nhòe mắt, nức nở nghe Hoàng đế tiếp tục nói hươu nói vượn: "Trẫm đã chấp nhận Thiên phụ xuống tóc, cạo đầu làm tăng, trong thời gian này thanh tâm quả dục, trì giới tu hành, cầu phúc cho thiên hạ chúng sinh, tiêu tai cho Đại Tần ta!"

"Bệ hạ nhân từ..." Hai người cúi rạp người xuống đất, lớn tiếng xướng tụng: "Chúng con nguyện hộ pháp cho Bệ hạ!" Ý là tán thành cách nói của Hoàng đế, đồng thời tỏ ý sẽ giúp ông lừa người.

Trác Ngôn và Tần Chiêm đều là người có nhãn quan, khi thấy vấn đề mình vắt óc không tìm ra lời giải, nay lại được Bệ hạ dùng trò giả thần giả quỷ lấp liếm qua, sự khâm phục đối với Bệ hạ quả thực như nước sông Hoàng Hà, cuồn cuộn không dứt.

Cách này hay thật, không những giải thích được lý do trọc đầu, còn giành được danh tiếng 'xuống tóc vì dân', thậm chí sau này để lộ hình xăm cũng có thể nói là kết quả của việc tu hành, quả xứng danh là một mũi tên trúng nhiều đích!

Đối với việc Hoàng đế bày ra vở kịch này, họ cũng thực lòng hoan nghênh. Chưa nói đến việc sau khi về nước trở thành công thần hộ giá, chỉ riêng việc lúc này quân tâm của các chiến hữu cần được ngưng tụ, ý chí chiến đấu cần được thắp lại, bắt buộc phải nhờ vào một vị Bệ hạ tỏa hào quang rực rỡ... dù cho đó là vị Hoàng đế đã thành hòa thượng.

Chứ không phải gã đàn ông trần truồng như một tác phẩm nghệ thuật kia.

Đã tán thành phương án của Bệ hạ, hai người phải giúp tìm lỗi sai, hiến kế hoàn thiện...

"Phụ hoàng, hài nhi có một vấn đề, không biết có nên nói hay không?" Người trẻ tuổi phản ứng nhanh, Tần Chiêm đã nhìn ra vấn đề.

"Ở đây chỉ có ba người chúng ta, tuyệt đối không truyền đến tai người thứ tư," Chiêu Vũ đế vừa an ủi vừa cảnh cáo: "Vì vậy ở đây cứ nói thoải mái."

Nhận được sự cho phép của Hoàng đế, Tần Chiêm không khách sáo nữa, nói thẳng vào vấn đề: "Ngọc Đế chẳng phải là Thiên Đế của phương Đông chúng ta sao? Sao lại để phụ hoàng bái dưới trướng của A Di Đà Phật phương Tây thế ạ?" Lời này vẫn là uyển chuyển rồi, nếu không thêm thắt gì thì chính là... Ngọc Đế là nhân vật trong Đạo giáo, sao có thể xuống tóc cho Người làm hòa thượng chứ? Nếu làm thì cũng phải làm Đạo sĩ chứ?

Trong lúc cấp bách, có thể vượt qua nỗi đau tinh thần mà nghĩ ra kế này đã là không dễ, sơ hở là điều khó tránh khỏi. Chiêu Vũ đế suy nghĩ một hồi, cân nhắc nói: "Vấn đề này... không khó hiểu. Trẫm là Thiên tử, tức là Thái tử của Thiên đình, các vị thần hành pháp khó tránh khỏi không nhẫn tâm ra tay, khiến Thiên phụ mang tiếng 'thiên vị', chẳng phải đó sẽ là tội của trẫm sao?"

Chiêu Vũ đế cũng tự khâm phục bản thân có thể bịa đặt như vậy, ngực đầy tự tin nói tiếp: "Làm con phải bảo vệ danh dự cho cha; làm tôi phải giúp quân chủ tránh xa lời dèm pha! Cho nên trẫm chủ động yêu cầu bái dưới môn hạ Phật tổ phương Tây, tu hành tại thế cùng A Di Đà Phật, các ngươi hiểu chưa?" Không chỉ là giải thích, mà còn có thành phần răn dạy hai người ở trong đó.

Tuy hơi vòng vo, nhưng dù sao cũng là một cái cớ, Tần Chiêm gật đầu: "Nhi thần hiểu rồi, nhất định sẽ học tập phụ hoàng."

Vừa dứt lời, Tần Chiêm vừa ngậm miệng, Trác Ngôn lại nhỏ giọng hỏi: "Bệ hạ, vì sao xuống tóc lại phải cạo cả lông mày lẫn râu thế ạ?"

'Đây không phải làm khó trẫm sao?' Chiêu Vũ đế thầm thở dài, ngoài mặt lại mỉm cười: "Đây là đại hoằng nguyện lục căn thanh tịnh, ý muốn cắt đứt mọi phiền não ty, ngươi hiểu chưa?" Trác Ngôn gật đầu, tỏ ý phục rồi.

"Vậy sau này nhi thần nên xưng hô với phụ hoàng thế nào ạ?" Tần Chiêm khẽ nói: "Vẫn theo như cũ ạ? Nhi thần nghe nói cao tăng đều là cắt đứt trần duyên thế tục."

'Thằng nhóc này lắm chuyện thật.' Chiêu Vũ đế thầm mắng một tiếng, vẻ mặt trang nghiêm: "Phật tổ đã xoa đầu gia trì cho trẫm, ban pháp hiệu là 'Chiêu Vũ Thượng Tiên Thiền Sư', các ngươi gọi trẫm là 'Pháp sư' là được."

Hai người gật đầu, cung kính nói: "Pháp sư." Chiêu Vũ đế gật đầu, xem như chấp nhận.

Trác Ngôn lại nói: "Vậy tự xưng của Bệ hạ có nên đổi thành 'Bần tăng' hoặc 'Lão nạp' sẽ thích hợp hơn không?"

"Trẫm... à, Bần tăng nghe ngươi là được." Một khi không dùng từ 'trẫm', khí thế của Chiêu Vũ Thiền Sư lập tức giảm đi nhiều.

"Phụ hoàng, ừm, Pháp sư, nhi thần thấy các đại sư trong miếu trên đầu đều có giới ba," Hai người đâm nghiện đưa ý kiến, thậm chí bắt đầu tính chuyện điểm sẹo hương trên đầu Hoàng đế.

"Láo xược!" Chiêu Vũ Thiền Sư cuối cùng không nhịn nổi, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại: "Cứ coi như bần tăng thọ giới trong tâm đi." Sau khi không có lông mày, vị hòa thượng Hoàng đế đầu trọc trông hung hãn hơn nhiều, khiến hai người sợ hãi vội dập đầu tạ tội.

"Đứng lên đi." Chiêu Vũ Thiền Sư bình thản nói: "Còn chuyện gì cần hỏi nữa không?" Thấy hai người lắc đầu, ông ngồi thẳng người dậy nói: "Được rồi, đến lượt trẫm hỏi."

"Bệ hạ cứ nói." Hai người đồng thanh.

"Đây cách Đại Danh phủ bao xa?" Chiêu Vũ đế khẽ hỏi.

"Lúc trước đến đây lão nô có nhớ đường, khoảng hai trăm năm mươi dặm." Trác Ngôn nhỏ giọng đáp.

"Vậy đại quân Đại Danh phủ, nhanh nhất bao lâu thì tới đây?" Chiêu Vũ đế nheo mắt hỏi dò.

"Bên này báo về cũng phải mất một ngày, đại quân bên kia chuẩn bị, thế nào cũng phải hai ngày, dọc đường thế nào cũng bị trì hoãn thêm năm ngày." Trác Ngôn đầy tự tin nói: "Trong vòng tám ngày chắc sẽ không có đại quân xuất hiện, chúng ta phải đối mặt, chỉ là ba nghìn quân Tề trong thành Hạ Tân mà thôi."

"Nông trường gần nhất ở đâu?" Chiêu Vũ Thiền Sư trầm giọng hỏi: "Có bắt được tù binh không? Thẩm vấn một chút, xem các nông trường quân khẩn của nước Tề nằm ở nơi nào?"

"Bệ hạ muốn giải cứu tù binh của chúng ta?" Trác Ngôn khẽ hỏi.

"Họ đều vì trẫm mà bị bắt, Bần tăng có nghĩa vụ giải cứu họ ra." Chiêu Vũ Thiền Sư vẻ mặt kiên định: "Hơn nữa số lượng người của chúng ta không đủ, nếu không dùng cách này, ngay cả ba nghìn người kia cũng không đối phó nổi."

"Lão nô sẽ xuống xem ngay." Thấy Bệ hạ đã quyết, Trác Ngôn không nói thêm lời nào, bắt đầu gấp rút sắp xếp: "Mong là họ chưa bị giết hết." Nói xong liền đứng dậy cáo lui.

Trong phòng chỉ còn lại Chiêu Vũ Thiền Sư và hai cha con Tần Chiêm, bầu không khí lại không hề dễ chịu hơn lúc nãy chút nào...

Chiêu Vũ đế ánh mắt lộ tia sáng u ám, nhìn chằm chằm vào con trai như một con rắn độc, khiến Tần Chiêm thấy đứng ngồi không yên.

Vừa định tìm cái cớ để lánh đi, lại nghe Hoàng đế bình thản nói: "Buồn cười lắm sao?"

Tần Chiêm bị Hoàng đế hỏi cho ngớ người, lắc đầu nguầy nguậy: "Không biết phụ hoàng nói chuyện gì ạ?"

"Trẫm còn không biết ngươi cười cái gì sao?" Chiêu Vũ Thiền Sư giận tím mặt, không còn tóc che chắn, gân xanh trên trán lộ rõ, giật giật từng hồi, nghiến răng nghiến lợi: "Thấy quân phụ gặp nạn, ngươi vui lắm phải không?"

Tần Chiêm trong lòng 'cộp' một tiếng, thầm kêu: 'Ra là vậy.' Không khỏi đứng sững sờ, không biết bắt đầu giải thích từ đâu.

Chiêu Vũ Thiền Sư thực ra không oan uổng Tần Chiêm, có lẽ do từ nhỏ bị đè nén quá mức, đến nỗi tính cách hắn cũng bị vặn vẹo... Kể từ khi nhìn thấy người cha đẻ của mình trong bộ dạng thê thảm đó, Tần Chiêm đã thấy sướng tột độ, dù không phải do chính tay hắn làm, nhưng vẫn khiến hắn cảm thấy khoái cảm trào dâng.

Có lẽ Trác Ngôn nhìn cũng thấy sướng, nhưng lão già này thâm trầm, có thể che giấu tâm trạng và biểu cảm, khiến kẻ tinh khôn như Chiêu Vũ đế cũng không đoán ra được, đương nhiên cũng sẽ không chọc giận Hoàng đế... Đùa à, đừng thấy Bệ hạ tỏ vẻ bình thản, nhưng trong lòng không biết giấu bao nhiêu lửa giận? Lão cáo già như Trác Ngôn sao có thể chạm vào họng súng? Thôi thì cứ để người trẻ tuổi gánh chịu dần vậy.

Vì vậy mọi trách nhiệm đều đổ lên đầu Tần Chiêm, bao gồm cả trách nhiệm làm nơi xả giận cho Chiêu Vũ đế - người đang bị tổn thương tinh thần.

"Lại đây." Hoàng đế bệ hạ lạnh lùng ra lệnh. Tần Chiêm vội quỳ bò lên phía trước, đón chờ hắn lại là cái tát nảy lửa của Chiêu Vũ Thiền Sư.

'Chát' một tiếng, vô cùng vang dội! Đánh cho nửa mặt Tần Chiêm lập tức sưng đỏ.

"Tự vả miệng hai trăm cái." Hoàng đế bệ hạ vô cảm ra lệnh: "Nếu còn tái phạm, trẫm sẽ cho ngươi chết không chỗ chôn thân!"

Mồ hôi Tần Chiêm tuôn như mưa, sắc mặt vàng vọt như giấy, nhưng vẫn thực hiện mệnh lệnh của Hoàng đế từng cái một, không hề giảm bớt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:574
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Giới Đại Sư

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.