Quyền của Eva

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10
LULA RẮC RỐI (DÙ KHÔNG CỐ Ý)

❊ ❊ ❊

Bồ câu núi ở Guiana, những chú chim ở Paradise và nhiều loài chim khác nói chung đều có một quy luật nhất định. Những chú chim đực sẽ khoe bộ lông mượt mà và làm ra những trò kì lạ trước mặt các nàng chim, cuối cùng các nàng sẽ biết chọn ra người bạn đời ấn tượng nhất cho mình.

PHẢI MẤT MỘT THỜI GIAN DÀI thì cô bạn Lula Gates của tôi mới vơi đi sự hổ thẹn vì đã đổ bệnh trước mặt mọi người trong buổi trình diễn piano và bạn ấy chẳng nói về điều gì khác ngoài chuyện đó trong suốt mấy tuần liền. Tôi càng ngày càng ngán ngẩm việc này và bảo bạn ấy rằng mọi chuyện có thể còn diễn ra tồi tệ hơn nữa cơ, đến cả Maestro Frédéric Chopin còn có lần bị tương tự như vậy khi đang chỉ huy dàn nhạc biểu diễn cho đức vua và hoàng hậu nước Phổ nữa mà.

“Thật vậy à?” Lula có vẻ tươi tắn lên hẳn.

Thật ra là không, tôi chỉ bịa ra thôi. Nhưng điều này có vẻ đã giúp cho Lula cảm giác dễ chịu hơn và thôi không còn ca cẩm nữa.

Theo tôi thì Lula rất đẹp, mặc dù vào thời điểm đó tôi chưa ý thức được điều này. Bạn ấy có bím tóc dài vàng óng như mật ong buông thõng sau lưng, và đung đưa tràn đầy sức sống, nó như có linh hồn thực sự mỗi khi Lula chơi một khúc nhạc hùng hồn nào đó trên đàn piano. Bạn ấy còn có đôi mắt màu nhạt lạ lùng hòa trộn giữa màu xanh da trời và xanh lá cây, đôi khi màu sắc của chúng thay đổi theo màu dải băng buộc tóc mà Lula dùng. Lula sở hữu một đặc điểm rất lạ mà tôi rất thích: Trên phần ngang sống mũi của bạn ấy luôn hiện hữu một lớp sương mỏng manh bất kể vào mùa đông hay mùa hạ. Lớp sương đó chỉ đủ làm ẩm một đầu ngón tay thôi, nhưng khi quẹt đi thì nó lại lập tức xuất hiện. Nghe thì có vẻ chẳng hấp dẫn gì nhưng nó lại trở thành một thú tiêu khiển hơn là một sự phiền phức. Lúc còn nhỏ, tôi sẵn sàng lặp đi lặp lại động tác quẹt khô rồi đứng chờ nó xuất hiện đến khi nào Lula bắt tôi dừng lại mới thôi. Và tôi cũng chẳng thể lý giải được hành động đó của mình nữa.

Nghe đến đây hẳn mọi người đều nghĩ rằng có một người bạn như Lula thật là một niềm may mắn của tôi ngoài việc phải đối mặt với lũ anh em trai ở nhà, và điều này thật ra cũng đúng thôi, mặc dù đôi lúc bạn ấy cũng hơi bị ngớ ngẩn. Bạn ấy chẳng bao giờ chịu đi tìm mẫu vật với tôi ở con đập (như tìm rắn). Bạn ấy chẳng thèm đi cùng tôi đến Bãi Tập Huấn Liên Bang (vì sợ rắn và sợ bị phồng chân). Bạn ấy cũng không dám đi tắm sông cùng tôi (sợ rắn và không chịu tắm truồng). Nhưng ở trường chúng tôi luôn ngồi chung bàn học với nhau, từ đó tình bạn giữa hai đứa bắt đầu và trở nên bền vững. Thêm vào đó, mẹ của Lula cũng ủng hộ tình bạn này vì có vẻ bà ấy cho rằng thân thiết với thành viên trong gia đình họ Tate sẽ rất tốt. Và sâu trong đáy lòng, có lẽ bà ấy thật sự mong con gái mình sẽ trở thành dâu trong nhà họ Tate đấy nhỉ? Cũng có thể lắm chứ. Tôi cảm thấy rằng gia đình mình thuộc loại giàu có nhất tỉnh. Còn nhà Lula cũng khá giả, cũng đủ ăn đủ mặc. Bố bạn ấy sở hữu một trại nuôi ngựa, họ có tiền cho Lula học piano và có cả người giúp việc, chỉ không có đầu bếp riêng thôi. Lula còn có một cậu em trai Toddy bị bệnh thiểu năng. Cậu ta không đi học mà chỉ suốt ngày ngồi lì trong góc phòng, ôm ấp mảnh chăn rách nát cũ kĩ và không ngừng run lẩy bẩy. Toddy sẽ ngoan ngoãn trừ khi ai đó lấy đi mảnh chăn đó, cậu ta sẽ trở nên căng thẳng, tru lên liên hồi đến khi nào được trả lại mới chịu thôi. Gia đình bên đó cảm thấy cứ để cho cậu ta ôm lấy mảnh chăn cũ nát ấy còn đỡ rắc rối hơn là đem nó đi giặt cho sạch sẽ, vì thế mảnh chăn ngày càng hôi thối. Ngoài điều này ra thì nhà họ Gate còn có vẻ im ắng so với sự ồn ào náo nhiệt của gia đình tôi.

Lula giật được giải đan len, trong khi thành phẩm của tôi thì trông thật hỗn độn đến tội nghiệp. Tôi chẳng hiểu nổi bạn ấy lấy đâu ra sức tập trung để kết được nút thắt kiểu Pháp hay may được cái cổ áo đăng-ten trong lớp Nữ công gia chánh ở trường nữa.

“Quy tắc cũng giống như học piano thôi Callie ạ,” Lula sẽ trả lời như vậy, “và cậu cũng sẽ làm được thôi. Chỉ cần cậu kiên trì luyện tập nhiều lần thì mọi việc sẽ ổn thôi mà.”

Tôi cân nhắc và cho rằng Lula có lý. Nhưng tại sao tôi lại thấy âm nhạc và may vá chẳng có gì liên quan đến nhau nhỉ? Khi đánh đàn, nốt nhạc sẽ tan vào không trung ngay sau đó và chẳng để lại gánh nặng gì cho mình. Còn nữa, âm nhạc khi tan đi rồi vẫn đem lại niềm vui, chơi một bản nhạc tiết tấu vui nhộn sẽ làm cho mọi người nhảy nhót vòng quanh vui vẻ trong phòng khách nữa ấy chứ. Còn việc thêu thùa thì được tích sự gì? Tôi thừa nhận rằng đôi khi việc trang trí hay làm tóc cũng đem lại hiệu quả nhưng tôi luôn cảm thấy nó thật nhạt nhẽo và buồn tẻ, chỉ hợp với một ngày mưa buồn trong tiếng tích tắc đều đặn của đồng hồ thôi. Thật là việc vô bổ.

Tôi từng thuyết phục bạn ấy chơi những bản Sousa dành cho bốn tay và bọn tôi phối hợp rất nhuần nhuyễn, hai đứa tấu lên gấp đôi dòng chảy những nốt nhạc và hợp âm có tiết tấu phức tạp, thật vô cùng hứng khởi.

Một chiều nọ, ông anh Lamar 13 tuổi xích lại kề bên khi tôi đang kiểm lại Lepidoptera[1] trước hiên nhà.

“Callie này...”

“Gì đấy anh?”

“Em có nghĩ rằng Lula thích anh không?”

“Đương nhiên rồi Lamar ạ.”

“Không, ý anh hỏi là em có nghĩ Lula ‘thật sự thích anh’ không?”

Thật bất ngờ, Lamar chưa bao giờ để ý đến con gái cả. “Sao anh hỏi em vậy?” Tôi hỏi. “Sao không đi hỏi thẳng cô ấy?”

Anh Lamar tỏ vẻ hoảng hốt. “Anh đâu hỏi được.”

“Sao không?”

“Ừ... anh chẳng biết nữa,” anh ấy ngượng ngùng đáp.

“Vậy thì em cũng chẳng biết trả lời anh sao nữa.” Chợt tôi nảy ra một ý. “Sao anh không đi hỏi Harry thử đi?”

Mắt anh sáng ngời. “Đúng rồi, ý hay đấy. Nhưng em đừng nói cho Lula biết nhé?”

“Không đâu.”

“Và cũng không được tiết lộ cho ai khác biết đâu đấy?”

“Không đâu anh.”

“Rồi được rồi, cảm ơn em nhé Callie.”

Tôi chẳng để ý đến cuộc nói chuyện này lắm cho đến vài hôm sau, tới lượt ông anh 14 tuổi Sam Houston trườn đến cạnh tôi trong sảnh lớn rồi thì thầm qua kẽ răng. “Callie à, anh có chuyện muốn hỏi em. Em có thấy Lula Gates thích anh không?”

“Cái gì nữa đây?” tôi giật bắn người.

Anh ấy có vẻ lưỡng lự. “Đừng có nhảy dựng lên như thế chứ. Anh chỉ nghĩ vẩn vơ rằng cô ấy có thích anh không thôi mà.”

“Trời ạ, Sam.”

“Sao cơ?” anh hỏi.

Tôi hơi nóng vội. “Em nghĩ anh nên đi tự hỏi thì tốt hơn.”

Anh tỏ vẻ hốt hoảng.“Anh đâu hỏi được.”

Tôi bảo, “Anh nên hỏi anh Harry ấy. Anh Harry có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này mà.” Ai bảo chiêu cũ không xài được nào?

“Ừ hay đấy Callie. Anh sẽ đi hỏi anh ấy. Nhưng em đừng nói với Lula nhé?”

“Không, không bao giờ đâu.”

“Hứa nhé?”

“Hứa mà.”

“Em thề sống thề chết đi.”

“Em thề sống thề chết này.”

“Lời thề sống chết của hai anh em vùng Bắc Mỹ nhé?”

“Hai anh em vùng Bắc Mỹ.”

“Phải nói hết mới có hiệu nghiệm chứ.”

“Lời thề sống chết của hai anh em vùng Bắc Mỹ,” tôi thề. “Bây giờ thì để cho em yên nào.”

“Ôi, sau này em sẽ trở thành một mụ già cáu gắt đấy,” anh bảo rồi đi ngay, chắc chắn là tìm đến Harry rồi. Bất giác tôi xoa thái dương vì đầu chợt thấy nhức nhối.

Hai ngày sau, tôi đang ngồi im đọc sách trong góc phòng thì cậu em Travis 10 tuổi thẩn thơ đi lại với vẻ mặt kì lạ. Tôi lườm nó rồi buột miệng, “Muốn gì đấy nhóc?”

Nó giật mình. “Em chỉ muốn hỏi chị cái này thôi mà.”

“Em không định hỏi chị là Lula Gates có thích em không đấy chứ hả Travis?”

Nó há hốc mồm, mặt mày co rúm lại hốt hoảng. “Cái gì?” nó hét lên. “Không, không, em chỉ định hỏi xem chị ấy có thích mèo hay không thôi.”

“Chị chẳng biết là chị ấy có thích em, thích mèo hay một ai đó cả đâu. Chị chán ngấy câu hỏi này rồi. Đi mà hỏi anh Harry ấy.” Tôi gom mấy cuốn sách lại rồi bật dậy lầm bầm.“Sao có nhiều thứ khủng khiếp xảy ra xung quanh mình vậy trời.”

“Chị chán cái gì chứ? Chị đang nói cái gì vậy? Cái gì khủng khiếp đang xảy ra?” nó hỏi vọng theo tôi.

Tôi phớt lờ nó, một sự thật rành rành là cả thị trấn này chẳng có thằng con trai nào quấy rầy chị em gái nó để hỏi xem Callie Vee có thích nó hay không. Và việc này có ý nghĩa gì không? Tôi có quan tâm không? Không, không hề.

Một giờ sau, Harry qua phòng tôi cười lớn. “Em đừng có đẩy tụi nó qua anh nữa nhé. Anh chẳng thể yên được một phút nào cả. Em hãy tự cho chúng lời khuyên đi chứ.”

“Em chẳng biết nói gì với họ cả. Lại chỉ có một Lula mà thôi. Chuyện gì xảy đến với họ vậy?”

“Cái này là bệnh dịch của tình yêu đầu đời đấy, bọn nó đến tuổi rồi.”

“Ừm, vậy bảo bọn họ thôi ngay đi.”

“Vào thời điểm này thì không có điểm dừng đâu,” anh bảo. “Nó sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn đấy. Mà anh cũng tò mò đấy, cô ấy có thích ai trong bọn nó không?”

“Ừm, thật sự em cũng không rõ nữa. Em có nên đi hỏi cô ấy không?”

“Chỉ trong trường hợp em muốn đứng giữa Cuộc chiến thứ 3 ở Manassas thì hãy hỏi. Nếu là anh thì anh sẽ không dây vào đâu.”

Tôi thấy rằng anh nói đúng, “Vâng đúng đấy anh Harry. Em sẽ coi như không biết gì.”

“Sẽ không khó lắm đâu,” anh nói rồi lui ra khỏi phòng.

“Vô duyên!” lẽ ra tôi định ném cái gì đó vào anh ấy, nhưng gần nhất chỉ có cuốn Sổ Tay và tôi không bao giờ đùa giỡn với nó cả.

Hôm sau trên đường đến trường tôi gặp Lula ở đường cái như thường lệ rồi cùng bạn ấy đi bộ hết quãng đường còn lại, trò chuyện vu vơ. Chợt tôi ngoái đầu lại và thấy 3 anh em của tôi đang lẽo đẽo theo sau, giữ một khoảng cách nhất định, mắt thì dán chặt vào Lula. Ôi trời đất ơi, mọi việc phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều rồi đây. Sự thay đổi đột ngột của họ làm tôi lo lắng. Họ có còn quá nhỏ để yêu đương thế này, đúng không nhỉ? Tại sao tôi lại không được sống trong một gia đình bình thường như bao cô gái khác vậy? Tại sao việc này lại xảy đến với cả bọn họ cùng một lúc như vậy nhỉ?

Vào giờ giải lao, cả ba anh em tìm cách để đứng gần ranh giới vô hình được thỏa thuận chia sân trường ra hai khu vực nam nữ riêng biệt. Bọn họ đứng tựa vào mấy gốc cây trên sân như những kẻ vô công rồi nghề, chỉ trừ ánh mắt cứ dán chặt lên Lula, quan sát hững hờ rồi chợt liếc ngang qua nhau đầy thù hận.

Lúc đó tôi và Lula đang chơi cò cò, bím tóc ánh bạc của cô nàng chói chang trong nắng như một vật thể sống. Chiếc váy xòe ra đến ngang gối theo mỗi bước nhảy của Lula làm Lamar há hốc mồm đến phát nghẹn. Tôi quắc mắt nhìn anh ấy. Một tháng trước, cho dù Lula có mặc áo lót đi ngang qua sân thì anh ấy cũng chẳng thèm để ý. Bây giờ thì thế đấy. Thời kỳ sóng gió đã tới rồi đây.

“Lula này,” tôi vừa thảy viên sỏi vừa nói.

“Gì vậy?”

“Không có gì đâu.”

“Nào, cậu định hỏi gì vậy Callie?”

“Ừm... cậu có...” tôi đã lỡ thề độc là không nói rồi. Và bản thân tôi chưa biết có ai không mất mạng khi phản lại lời thề hay không nên cũng chẳng dám liều tiết lộ ra.

“Tớ có gì nào?” bạn ấy gặng hỏi.

Tôi đáp nhanh. “Cậu có nghĩ là mình nên rủ Dovie chơi cùng không?”

“Tớ nghĩ cậu không thích Dovie chứ.”

“Tớ có nói không thích Dovie bao giờ đâu...” tôi vừa nhảy vừa nói.

“Có mà Callie. Tuần trước chính cậu nói rõ ràng như vậy mà.”

“Vì lòng vị tha của Chúa, mình mời cậu ấy chơi cùng nhé?”

Lula nhìn tôi tỏ vẻ ngờ vực. “Nếu cậu muốn thì được thôi.”

Tôi chẳng muốn, tôi không thể chịu nổi Dovie, tôi miễn cưỡng tiến về phía cô ta. Tôi vừa định mở miệng rủ thì cô Harbottle rung chuông báo giờ vào học. Dovie ném cho tôi một cái nhìn kì quặc. Dạo này tôi hay bị nhìn kiểu này, mà thật ra tôi có làm gì để bị nhìn như vậy đâu nhỉ?

Bọn tôi xếp thành hai hàng trai gái lũ lượt vào lớp. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ đoạn đường về nhà và cố gắng nghĩ cách để được đi riêng một mình. Cô Harbottle bắt gặp ngay tôi đang ngồi thừ người ra đó và gọi tôi đứng lên trả lời hàng loạt các ngày tháng trong lịch sử Texas, dĩ nhiên là hầu hết tôi không trả lời được dẫn đến việc làm trò cười cho cả lớp.

“Calpurnia Tate, mọi người đang cắt ngang việc gì của em à?” cô hỏi.

“Cắt ngang gì ạ thưa cô? Em có đang làm gì đâu?”

“Chính xác đấy. Đầu óc của em hôm nay để đâu vậy?”

“Chắc em để quên ở nhà mất rồi thưa cô Harbottle,” tôi đáp. Cả lớp cười khúc khích.

“À, ra là thế,” cô ra lệnh. “Đừng có mà hỗn hào thế nhé, Calpurnia. Đứng phạt vào góc một tiếng đồng hồ. Còn ai dám nói nữa thì sẽ thế chỗ cho em.”

Tôi đứng úp mặt vào tường trong Góc Xấu Hổ cả tiếng đồng hồ, đầu óc vẫn quay cuồng về mấy anh em trai nhưng rốt cuộc chẳng nghĩ ra gì hay ho cả. Rồi giờ nghỉ trưa cũng tới.

Bọn tôi đem cơm hộp ra ngồi rải rác dưới mấy gốc cây. Lamar và Sam Houston đều ngồi cùng nhóm bạn thân thiết riêng. Chỉ tội cho cậu em nhỏ tuổi và hiền hậu nhất trong ba người phải ngồi một mình, thẫn thờ nhìn Lula đến phát tội.

Lula phát hiện ra điều này nên hỏi tôi, “Travis bị bệnh à?”

“Chắc là bị bần thần mệt mỏi vào những ngày đầu xuân thôi.”

“Nhưng bây giờ có phải mùa xuân đâu,” bạn ấy vặn lại và ném cho tôi thêm một cái nhìn kì quặc. “Chúng mình có nên kêu nó lại ngồi ăn cùng không nhỉ? Nhìn nó có vẻ lẻ loi quá.”

“Mình không biết ý này có hay không nữa Lula ạ.”

“Sao lại không? Cậu cũng kì lạ đó Callie Vee ạ.”

Tớ mà kì lạ ư? Cậu mà biết một phần của sự thật đi rồi sẽ thấy là tớ có lạ hay không. “Đừng lo gì Lula ạ, nó không sao đâu, cứ để mặc nó đi.”

Nhưng đã quá muộn, Lula đã đi về phía Travis làm mắt nó mở ngày càng to, mặt thì cứ đỏ rần rật lên từng nấc một. Lamar và Sam Houston thì ngược lại, tỏ ra đau đớn và nhìn lác cả mắt.

Lula ngồi xuống rồi nói gì với Travis mà tôi không nghe rõ, nhưng sau đó nó liền đứng bật dậy rồi đi cùng bạn ấy về chỗ của bọn tôi. Lúc này Lamar và Sam Houston cứ như sắp lên cơn co giật. Travis ngồi xuống rồi mở miệng rất hồ hởi.

“Chào chị Callie, Lula bảo em có thể ngồi ăn chung với mọi người.”

“Chị biết rồi Travis à.”

“Chỗ này ngồi ăn thật lý tưởng nhỉ? Hai người chọn chỗ tốt đấy. Lula này, chị có muốn ăn một nửa bánh sandwich của em không? Hôm nay Viola làm cho em thịt bò hầm, ngon lắm đấy. Em sẽ chia cho chị nếu chị thích. À, em còn có bánh nữa. Chị Lula có muốn ăn không? Hay nếu chị muốn em cho chị nguyên cái luôn đó. Là bánh đào đấy nhé. Khoan, để em kiểm lại đã. À, đúng là bánh đào rồi.”

“Cám ơn Travis, nhưng chị có đủ đồ ăn trưa rồi,” Lula ân cần đáp.

“Chị Lula này, chị có thích mèo không? Nhà em có con mèo già sống trong chuồng gia súc tên Nhắt, nó đẻ nhiều mèo con lắm nên em phải chăm sóc hết cho bọn chúng theo lời mẹ bảo. Em đặt tên cho từng đứa một, chị có muốn nghe tên chúng không?”

Tôi thở dài, nghe lời tán tỉnh của một thằng nhóc 10 tuổi thì hay ho gì nhỉ?

“Có Jesse James này, rồi Billy the Kid này, rồi Doc Holliday, rồi...” Nó cứ tiếp tục kể hết tên của tám con mèo. Thật kì lạ, Lula lại có vẻ rất thích thú.

“Em thích con Jesse James nhất,” nó kết lại. “Nó có vằn khắp người trừ ngón chân có vài đốm trắng thôi. Nhìn nó như đang đeo ngọc trai ấy,” Travis cười khúc khích. “Nó thân thiện lắm. Nó hay để cho em bỏ vào trong người. Chị Lula có muốn đến chơi với mấy con mèo của em không?”

“Ý hay đấy Travis à, chị thích mèo lắm. Chị từng nuôi một con nhưng mẹ chị lại cấm không cho để trong nhà. Thế là nó đi luôn không về nữa.”

Tôi cảm nhận được rõ Travis đang vui như mở cờ trong bụng. “Nếu chị thích thì em sẽ cho chị một con,” nó thận trọng nói.

“Ôi Chúa ơi, thật không Travis?” Mặt Lula sáng bừng cả lên. “Em thật tốt bụng quá.” Travis như ngây người ra trước nụ cười quyến rũ của Lula. “Dĩ nhiên là chị thích rồi, nhưng phải về hỏi ý mẹ trước đã. Chắc mai chị sẽ ghé qua nhà em nhé!”

“Được mà chị,” Travis nuốt nước bọt đáp.

Ối trời, thằng em trai 10 tuổi của tôi đã có một cuộc hẹn hò chính thức cơ đấy. Rồi tôi nhìn qua bên kia, thấy hai ông anh mình đang ném cho Travis những ánh mắt hình viên đạn.

Ố... ồ...

Buổi chiều nặng nề trôi qua, tôi căng thẳng như một con mèo trong căn phòng đầy những kẻ dở hơi. Đến giờ tan học, tôi gặp Lula ngoài cổng trường như thường lệ thì đã thấy Travis đứng chờ từ lúc nào, mặt mày sáng ngời tia hi vọng. Cách đó vài bước, Lamar và Sam Houston đang thập thò nhìn thật nham hiểm.

“Chào chị Lula, Callie. Em đi cùng được không?” Travis hỏi.

Tôi ậm ừ lơ đãng nhưng Travis lại hiểu là sự tán thành nên nhập bọn ngay, từ đó trở đi nó và Lula lại tiếp tục tán gẫu về mấy con mèo. Lamar và Sam Houston thì nhẹ nhàng theo sau vài thước, lòng đầy toan tính.

“Sao cậu im lặng vậy Callie?” Lula hỏi.

“Hả? À, ừ, mình đang nghĩ về bài báo cáo sách thôi.” Và còn nghĩ làm cách nào để ngăn hai ông anh của tôi sát hại thằng em ruột của mình nữa. Có lẽ tôi phải cầu viện anh Harry thôi, mặc dù khả năng tư vấn của anh ấy đối với tôi đã bị giảm sút khá nhiều sau sự giày vò ra trò của chị Minerva Goodacre đáng ghét rồi. Tôi muốn đi nhanh vượt lên trước, để mặc cho Lula và Travis huyên thuyên mấy chuyện vớ vẩn, nhưng lại sợ rằng nó sẽ bị ám sát giữa đường mất thôi.

“Cậu định viết báo cáo sách như thế nào Callie?” Lula hỏi.

“À, báo cáo sách của tớ hả? Tớ chưa quyết định nữa. Có thể là cuốn Bắt cóc, có thể là Đảo châu báu. Còn cậu định viết về cái gì?”

“Chắc là cuốn Bông hồng cuối cùng của mùa hạ, hay cuốn Bài ca xưa ngọt ngào của tình yêu.” Tôi chợt nhận ra rằng Lula đang dần chán những cuốn văn học kinh điển và có xu hướng thiên về mấy thứ tình cảm lăng nhăng ướt át rồi. Travis có vẻ nóng lòng muốn xen vào cuộc trò chuyện, nhưng nó đã cạn vốn không biết nói gì hơn nữa.

Nó suy nghĩ thật lung rồi hỏi, “Mấy cuốn sách đó nói về gì vậy chị Lula?”, thật là sáng ý đấy chứ. Từ đấy tôi phải giả vờ hứng thú nghe những miêu tả hoa mỹ về những cuộc tình trái ngang, những sự hi sinh rắc rối suốt trên đường về nhà; đến khi Lula rẽ vào nhà mới thôi, Travis thì vẫy chào lia lịa. Trên đoạn đường còn lại, Travis cứ huyên thuyên đủ thứ chuyện. Dường như có một áng mây nhỏ vừa trôi ngang vùng trời ngập nắng của Travis, nó chợt trăn trở, “Chị Callie này, chắc Lula không lấy con Jesse James đâu nhỉ? Em quý nó nhất. Chắc em phải nói chị ấy lấy con nào cũng được ngoài nó ra. Chắc em phải nói trước thôi.”

“Đừng lo Travis à, Lula sẽ không lấy nó đâu.”

“Chắc không chị? Sao chị biết?”

“Chị ấy sẽ không làm vậy đâu, Lula không phải hạng người đó đâu.”

Nó mè nheo mất cả năm phút để bắt tôi cam đoan, còn tôi thì cứ vài bước lại phải trừng trừng nhìn lại Lamar và Sam Houston để bắt bọn họ giữ khoảng cách nhất định.

“Sao hai anh ấy lại không đi cùng mình hôm nay nhỉ?” Travis ngây ngô hỏi khi về tới đường vào nhà. Tôi chợt thấy nhói lòng. Nó không hiểu rằng chính những người anh ruột lớn hơn, to con hơn, mạnh hơn và thông minh hơn nó đang trở thành kẻ thù không đội trời chung dưới ảnh hưởng của Lula. Nó thật mong manh dễ vỡ như chú gà con mới nở vậy. Làm sao tôi có thể giúp nó tránh khỏi nỗi đau thất tình bây giờ nhỉ?

TRONG BỮA ĂN TỐI HÔM ĐÓ, Lamar mặt lạnh như tiền, còn Sam Houston thì câm như hến. Tôi ngồi trông chờ xem có ông anh nào định tấn công Travis hay không. Travis bô lô ba la về việc đưa Lula về nhà làm bố cảm thấy buồn cười, còn mẹ thì lại cảnh giác, chẳng nghi ngờ gì nữa, bà đang nghĩ rằng Travis còn quá nhỏ để có cảm giác này. Ông thì chẳng để ý lắm như thường lệ. Thông thường ông cũng ít khi nào hứng thú đến mấy câu chuyện trong bữa ăn. Tôi nghĩ ông thích ăn một mình trong thư viện hơn và có lẽ mẹ cũng muốn vậy nhưng lại không thực hiện. Chúng tôi ăn theo kiểu “một gia đình thống nhất” như mẹ thường gọi, và tất cả mọi người (trừ ông) phải nói một chuyện gì đó cho buổi trò chuyện chung, thậm chí chỉ tóm tắt sơ lược một ngày lại cũng được.

“Callie, con học được gì ở trường hôm nay?” bà hỏi.

“Cũng chẳng có gì nhiều cả,” tôi đáp.

Lamar xen vào kể tội, “Callie bị đứng phạt ở góc lớp hôm nay mẹ ạ.”

Thật có tác dụng, mẹ liền buông nĩa xuống rồi nhìn tôi.

“Thật không?” mẹ hỏi.

“Vâng, thưa mẹ.”

“Cô Harbottle bắt con đứng ở góc lớp à?”

“Vâng, thưa mẹ.”

“Vì việc gì?”

“Con cũng không rõ nữa,” tôi đáp.

“Làm sao không biết được?” mẹ lạnh như thép.

“Nó không tập trung trong lớp mẹ ạ,” Lamar láu táu. Lập tức Lamar trở thành ông anh đáng ghét nhất của tôi.

“Xin lỗi mẹ, con... con bận suy nghĩ về báo cáo sách nên không nghe cô nói, chỉ vậy thôi ạ.”

“Mẹ không bao giờ muốn nghe đến chuyện con bị phạt nữa nhé, Calpurnia. Mấy thằng con trai thì mẹ có thể thông cảm. Còncon. Hành động của con có thể làm nhục cả gia đình đấy.”

“Sao vậy, chẳng công bằng gì cả,” tôi cau có.

Sự im lặng chợt bao trùm căn phòng. Thôi chết rồi. Ai cũng ngước mặt lên nhìn, kể cả ông. Rồi chợt ông ngửa cổ cười váng lên làm cả phòng càng thêm bàng hoàng. Mọi sự tập trung đều đổ dồn về phía ông. Đó là một tiếng rống to khỏe thật sự, chẳng có vẻ gì là tiếng khò khè của một ông lão cả. Tôi ngỡ như chiếc đèn chùm đang bị rung lắc tới nơi. Suýt nữa là tôi đã bật cười theo.

Ông bảo, “Nó nói đúng đấy Margaret à. Đưa nước xốt cho ông nào. Haha!” Và với tiếng cười đó, ông đã đập tan sự căng thẳng và tránh cho tôi mọi sự trừng phạt. Harry nháy mắt với tôi. Lamar le lưỡi trêu chọc, và dĩ nhiên là không bị mấy giám thị trên bàn bắt gặp.

Sau bữa ăn, tôi yêu cầu Travis cho đi xem mấy con mèo, hai chị em cùng ra chuồng gia súc, nơi Nhắt trông coi gia đình đầy lông của nó trong chiếc tổ xây bằng rơm. Mấy con mèo con đang quẩn quanh, đùa nghịch với nhau.

“Thấy không chị Callie, Jesse James là con hay nhất đúng không? Nó gầm gừ to lắm, từ xa đã nghe thấy rồi.” Nói rồi nó nhấc bổng con mèo ra khỏi tổ, rồi bỏ vào túi áo rộng thùng thình. Con mèo xem nơi ấy như nhà và gầm gừ một âm trầm rất ấn tượng so với kích thước của nó. “Chị chắc là Lula sẽ không lấy nó chứ?”

“Không đâu Travis, chị đã nói với em rồi mà. Lula không phải loại người như vậy đâu.”

“Chị ấy cực kì tốt đúng không?”

“Travis à,” tôi thở dài. “Nghe chị nói này, em có biết rằng Lamar và Sam Houston cũng có ý với Lula không?”

“Hai anh ấy cũng vậy à?”

“Ừ, chị đã định nói với em rồi.”

“Em chắc rằng thằng con trai nào cũng có ý với Lula cả thôi.”

Câu này làm tôi cứng họng. Tôi ngồi xuống đống rơm, vuốt ve Nhắt, nó tỏ ra đang hiểu chuyện lắm vậy. “Travis,” tôi hỏi, “em cũng có ý với Lula phải không?”

“Em nghĩ vậy.”

“Vậy sao em không bực bội?”

“Bực vì điều gì chứ?” nó vừa nói vừa nựng cằm Jesse James.

“Bực Sam Houston và Lamar ấy.”

“Sao em phải bực cơ chứ?” Nó vừa nói vừa ngắm mấy chú mèo. “Sau Jesse James thì chị nghĩ con nào tốt nhì nhỉ? Theo em là Bat Masterson, chị có đồng ý không?”

“Là con nào?” tôi hỏi.

“Con màu cam ấy. Nó có màu mắt giống Lula, nửa xanh da trời, nửa xanh lá cây. Chị thấy không?” Nó bế Bat Masterson trong sự phản kháng của chú mèo, màu mắt nó quả là giống với màu mắt Lula thật. “Có thể chị ấy sẽ chọn nó đấy.”

“Travis,” tôi ngờ vực, “đừng nói với chị em thích Lula vì chị ấy có cặp mắt giống với con mèo này nhé?”

“Không đâu, chị đừng vớ vẩn vậy chứ.”

“Ok, vậy còn Lamar và Sam Houston thì sao?” tôi hỏi.

Nó bối rối nhìn tôi, tôi chợt nhận ra nó đang không hiểu ý tôi muốn nói gì. Nhưng nó sẽ trưởng thành hơn, sẽ thay đổi và sẽ hiểu sớm thôi. “Thôi không có gì đâu,” tôi đáp, “mấy con mèo của em dễ thương lắm.”

Sáng hôm sau tôi để cho mấy ông anh đi trước, còn mình thì đi cùng Travis đến trường và gặp Lula ở chân cầu. Hôm nay Lula diện chiếc đầm dài trắng tinh, dây buộc tóc màu xanh lá cây đậm làm cho màu mắt càng giống với Bat Masterson hơn. Lula có vẻ vui khi nhìn thấy Travis. Trên suốt đường đi, cả hai thao thao bất tuyệt về mèo, chó, ngựa, trường học, lễ Halloween, lễ Giáng Sinh và vô khối thứ khác. Có lẽ bạn nghĩ rằng một cô bé 12 tuổi chẳng có gì để nói với một thằng nhóc 10 tuổi thì bạn đã lầm to rồi đấy. Và tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi hai ông anh cũng để yên cho Travis cả ngày học hôm ấy.

Nhưng đường về nhà sau giờ học lại là một chuyện khác. Travis lại bám dính theo Lula, và lúc này, Lamar cũng lò dò đi theo. Tôi đã muốn chạy đi trước cho xong, nhưng sự nguy hiểm đã lơ lửng khắp nơi.

“Lula ơi,” Lamar dò hỏi, “anh cầm sách cho em được không?”

Cả Lula và Travis đều đỏ mặt. “Cám ơn anh Lamar,” Lula đáp rồi đưa sách cho Lamar. Từ lúc đó, một sự im lặng đến ngượng ngùng bao trùm lên cả bọn. Chợt Lamar cất lời, “Lula này, sao em lại chịu đi cùng với Travis thế? Sao không đi với một người đàn ông thực thụ như anh nhỉ?” nói rồi Lamar gồng bắp tay lên làm dáng. “Nhìn này, Lula, anh vạm vỡ không nè.”

Ôi Lamar ơi, đừng như vậy chứ, nhìn sắc mặt của Lula và Travis kìa.

Travis thét lên “Em không phải là thằng bé,” bằng một giọng the thé chanh chua làm cho nó càng giống một đứa bé thực thụ.

“Em không phải là thằng bé,” Lamar nhại lại đầy mỉa mai.

“Thôi đi anh Lamar,” tôi bảo.“Anh đừng quá đáng thế chứ.”

“Ôi thằng bé tội nghiệp, phải nhờ đến chị mày bảo vệ đấy. Ôi thằng bé còn hôi sữa.”

Thế này trước mặt Lula là quá thể rồi. Thằng em Travis điềm tĩnh nhất của tôi quẳng cả sách rồi dùng hết sức bình sinh lao vào Lamar. Lamar lảo đảo đánh rơi cả sách của Lula và cả hộp cơm trưa nhưng vẫn không ngã. Tôi nhận thấy Lamar chỉ bị giật mình chứ chẳng hề hấn gì mà còn hét lại, “Ê, thằng bé!

Travis đang ngân ngấn lệ rồi. Nó quay đầu chạy hết tốc lực về nhà làm bụi tung mù mịt. “Đồ nhóc! Đồ hèn nhát!” Lamar gọi với theo. Nhưng tôi biết rõ Travis bỏ chạy không phải vì hèn nhát mà vì không muốn khóc trước mặt Lula như một thằng bé mà thôi.

Cả ba người chúng tôi ngượng ngùng đứng ngây như phỗng trên đường. Tôi lặng lẽ nhặt sách của Travis lên. Lula thì hắng giọng rồi bảo, “Thôi mình về nhà đây. Tạm biệt.” Rồi bạn ấy thu lượm sách của mình trước khi Lamar kịp hành động và chạy nhanh về nhà, chiếc bím tóc tung bay theo từng bước chân.

“Lula ơi!” Lamar gọi với theo. “Lula ơi!” nhưng Lula tiếp tục chạy vờ như không nghe thấy.

“Lamar,” tôi bảo, “đôi lúc anh thật là một tên khó ưa đến bất ngờ đấy.”

“Em nói gì vậy? Travis tấn công anh mà. Nó đánh anh đau ơi là đau đây này.”

“Nó có làm anh đau đâu. Em mách mẹ cho mà xem.”

“Đồ con mách lẻo,” anh sỉ vả.

“Đồ khó ưa,” tôi trả đũa.

“Đồ lắm mồm,” anh tiếp.

“Đồ ti tiện.”

“Tao không muốn đi cùng mày.”

“Được thôi. Tôi cũng không muốn đi cùng anh.”

“Tao đi trước đây.”

“Không, tôi đi trước.”

“Được thôi, cứ cút trước đi!”

Rồi trong cơn bực bội, cả hai về đến nhà lúc nào không hay biết.

Gia đình tôi đánh giá rất nghiêm trọng về tính mách lẻo và lắm mồm, tôi cũng chẳng hiểu nguyên nhân nữa. Tôi bước vào cửa cái, lòng phân vân có nên kể lại hay không, thì mẹ đã gọi vào phòng khách giải vây cho tôi.

“Calpurnia. Vào đây và nói cho mẹ biết sự tình xem nào.”

“Dạ, chắc mẹ nên hỏi Lamar thì hơn,” tôi lên tiếng khi Lamar đang lẩn ra đằng sau lưng tôi trên sảnh lớn.

“Lamar, vào đây giải thích đi,” mẹ ra lệnh. Lúc này Travis đang ngồi ôm gối trên thảm dưới chân mẹ, mặt mày đỏ bừng và xị ra. Nó ném cho Lamar một cái nhìn căm phẫn.

“Hôm nay xảy ra chuyện gì ở trường vậy?” mẹ hỏi rồi hất hàm về phía Travis. “Nó thì chẳng chịu hé răng gì với mẹ cả.”

Lamar tỏ ra bất ngờ, có vẻ không nghĩ rằng Travis không tố cáo anh ấy.

“Sao rồi Lamar, nói đi chứ?” mẹ hỏi dồn còn anh ấy nhìn lảng đi hướng khác, không trả lời câu nào.

“Calpurnia, chuyện gì đã xảy ra?” Tôi nhìn Travis dò ý nhưng mặt nó cứ nghệt ra. “Calpurnia, mẹ không hỏi con mà mẹ ra lệnhcho con nói ngay bây giờ.”

Và thế là tôi đành thuật lại mọi việc, thầm mong rằng hai anh em hiểu được tôi không có sự chọn lựa nào khác ngoài việc thực hiện mệnh lệnh. Mẹ lắng nghe câu chuyện của tôi, bắt đầu từ sự xuất hiện của Lula. Kì lạ thay, bà không nổi giận mà lại trầm buồn. Mẹ chỉ phạt qua loa vài việc lặt vặt, còn bọn tôi cũng mong rằng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.

Nhưng con trai muôn đời vẫn thế, và nét đẹp của Lula là không thể cưỡng lại được.

Những ngày tiếp theo, tôi và Travis phải sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng. Tôi sắp xếp thời gian khi không có mấy người anh kia ở nhà để Lula đến nhận nuôi mèo, may thay, bạn ấy chọn Belle Starr.

Ngày nào đi học tôi cũng phải dòm chừng Lamar và Sam Houston đến nỗi trở thành như một thói quen. Một hôm sau bữa ăn tối, tôi không thể chịu đựng được nữa nên gọi bọn họ ra hiên nhà phân trần, “Nghe này, mọi người không thể đi theo lùa em và Lula như mấy con cừu thế này được. Em mệt lắm rồi, hãy để bọn em yên đi. Nếu mọi người không dừng hục hặc với nhau như vậy nữa thì em chắc chắn rằng Lula sẽ không nói chuyện với bất cứ ai ở đây đến cuối đời đấy.”

Tôi chẳng hiểu những lời ấy xuất phát từ đâu nhưng với cương vị là bạn thân và là người hiểu rõ Lula nhất, đồng thời với giọng điệu chắc nịch nên bọn họ hoàn toàn bị thuyết phục.

“Thôi, để em giải quyết mọi việc như thế này nhé,” tôi bảo. “Mỗi người có thể đi cùng bọn em một ngày trong tuần. Travis thì thứ hai, Lamar thì thứ tư, và Sam Houston thì thứ sáu nhé. Rõ chưa.”

“Còn thứ ba và thứ năm thì sao? Ai được đi cùng vào những ngày ấy?” Sam Houston vặn vẹo.

“Không ai được đi theo cả, để bọn em yên, em nghiêm túc đấy. Còn ai có ý kiến gì không?”

Thật may cho tôi là không ai dám nói gì nữa cả.

❀ ❀ ❀

[1] Bộ cánh vảy.

Nguyên tác: The Evolution of Calpurnia Tate Người dịch: Lâm Thanh Tùng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.