Quyền của Eva

Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18
HỌC NẤU ĂN

❊ ❊ ❊

Trận chiến này nối tiếp trận chiến kia bất phân thắng bại...

THỜI GIAN CỦA TÔI BÊN ÔNG NỘI đã vơi đi khi bánh xe cối xay gió của việc nhà bắt đầu chuyển động, nghiền nát nguồn nguyên liệu thô - nói rõ hơn chính là tôi - thành những mảnh.

“Calpurnia,” mẹ gọi vống lên lầu bằng cái giọng làm tôi luôn sợ, “mẹ đợi con dưới bếp đấy.”

Tôi đang trong phòng đọc cuốn Truyền thuyết song trấn của ông cho mượn. Tôi đặt sách xuống nhưng chẳng đáp lại tiếng nào.

“Mẹ biết con đang trên đó,” mẹ bảo, “và mẹ biết con nghe thấy mà. Xuống đây mau.” Tôi thở dài, đặt miếng vải ruy-băng buộc tóc cũ vào trang sách để làm dấu rồi lê chân xuống nhà. Tôi giờ đây như một quý tộc trẻ bị buộc tội và đang ngẩng cao đầu đứng trên xe bò trên đường ra hành hình. Thà được thật như vậy còn sướng hơn...

“Không cần phải làm ra vẻ như vậy đâu,” mẹ nhìn tôi bước vào bếp rồi bảo, bà đang đứng cùng cô Viola đợi tôi bên chiếc bàn gỗ thông sáng bóng. “Chỉ là học nấu ăn thôi mà.”

Trên bàn nào là tấm thớt bằng đá cẩm thạch, hộp thiếc đựng đường, cây lăn bột, một chậu đầy táo xanh, và một quả chanh vàng tươi. À, còn một cuốn sách nữa, tôi cảm thấy vui vẻ lên đôi chút khi nhìn thấy sách, nhưng đến khi nhìn kĩ nó thì...

“Nhìn này,” mẹ bảo. “Ðây là cuốn sách dạy nấu ăn Fannie Farmer của mẹ. Mẹ cho con mượn đến khi con có một cuốn cho riêng mình, trong này có tất cả những gì con cần biết để nấu nướng.”

Tôi không nghĩ vậy. Mẹ giới thiệu cuốn sách cho tôi y như ông từng đưa cho tôi - một cuốn khác - vài tháng trước. Mẹ mỉm cười còn cô Viola thì trông hoàn toàn vô cảm.

“Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bánh táo,” mẹ bảo. “Bí quyết là phải vẩy một ít nước chanh và cho một nắm vỏ chanh vào để tạo vị ngon đặc biệt cho bánh.” Mẹ mỉm cười gật đầu và nói bằng thứ giọng trìu mến chuyên dành riêng cho những đứa con bướng bỉnh.

Tôi cố gắng hết mình để cười đáp lại. Chỉ có Chúa mới biết lúc này mặt tôi nhìn ra sao, nhưng có vẻ mẹ tỏ ra e ngại còn cô Viola phải liếc nhanh về góc bếp.

“Con có thấy thú vị không?” mẹ lưỡng lự hỏi.

“Chắc có ạ.”

“Viola sẽ chỉ cho con cách làm vỏ bánh, chuyên môn của cô ấy đấy.”

“Lấy hai muỗng bột từ cái thùng kia đi cô Callie,” cô Viola bảo. Tôi chớp mắt ngạc nhiên. Cô ấy chưa bao giờ gọi tôi là “cô” cả. “Bỏ chúng vào cái tô này này. Ðược rồi.”

Mẹ lướt tay qua cuốn sách nấu ăn để chuẩn bị bữa ăn cho tối chủ nhật trong khi cô Viola cố hướng dẫn cho tôi công đoạn nhào bột khó khăn. Tôi đã nhìn thấy cô Viola làm hàng triệu cái bánh mỗi khi đi ngang nhà bếp rồi, nhìn cũng dễ lắm mà. Cô chẳng bao giờ đong đếm gì cả, chỉ ước lượng bằng mắt, trực giác và va chạm thực tế; bình thường là ném vài nắm bột vào, rồi cho một đống mỡ lợn cỡ ngón tay cái vào và rưới thêm một ít nước lạnh. Có gì mà khó đâu nhỉ. Thằng ngốc cũng có thể học làm trong vòng hai phút là cùng.

Một tiếng sau, tôi đứng thở dốc và loay hoay với tô bột thứ ba, mẹ và cô Viola đứng cạnh trong nghi ngại từng phút một. Lố bột đầu tiên thì quá nhão và vón cục; lố thứ hai thì quá cứng đến nỗi tôi không dùng cây để lăn nó ra được; lố cuối cùng này thì dính như keo dán tường và trông cũng chẳng hấp dẫn lên được tí nào cả. Bột dính đầy tay và váy áo tôi, vương vãi khắp bàn bếp và tay nắm máy bơm nước, dính thành nhiều vệt trên tóc tôi nữa. Hình như còn vài cục văng lên tận mấy tấm giấy bắt ruồi treo trên trần nhà nữa cơ, nhưng làm sao chúng lên đó được thì tôi chịu.

“Lần sau chắc phải cho nó đội khăn thôi Viola à,” mẹ bảo.

“Ừm.”

“Nghe mẹ này,” mẹ nói. “Chắc để cho cô Viola làm phần nhồi bột đi. Con hãy tiếp tục gọt và cắt táo. Cầm quả táo thế này rồi kéo con dao về phía con. Cẩn thận dao bén đấy.”

Tôi cầm dao và táo rồi bắt chước theo, ngay lần gọt đầu tiên đã cắt ngay vào ngón cái. Cũng may là tôi chỉ chảy máu lên hai trái táo thôi, cô Viola nhúng chúng vào nước nhưng vẫn còn ửng lên màu hồng. Chúng tôi đều vờ như không thấy mấy đốm màu hồng đó. Mẹ đi lấy băng cá nhân cho tôi. Không ai nói lời nào. Tôi thở dài rồi đưa tay lên chống cằm. Thật ra tôi muốn gục cả mặt xuống bàn cơ nhưng làm vậy thì tóc tai sẽ vấy đầy bột mất. Dường như Idabelle cảm nhận được nỗi thất vọng của tôi nên bò ra khỏi giỏ của nó và bước lại dúi đầu vào cẳng chân tôi an ủi. Nhưng tôi không thể xoa đầu lại nó vì hai tay dính đầy bột nhão rồi. Một lúc thì cô Viola đứng dậy rồi bắt đầu quăng bột, mỡ lợn và nước vào với nhau một cách vô thức rồi cán ngay ra một chiếc vỏ bánh không nhão, không dính một cách hoàn hảo. Rồi cô giúp tôi gọt vỏ chanh, không biết là sợ acid của chanh làm đau vết thương của tôi hay tránh để tôi vấy máu lên một quả nào khác nữa.

Khi mẹ quay lại băng tay cho tôi, cô Viola tiếp tục giảng dạy, “Cô Tate, cô phải kiểm tra nhiệt độ của lò nướng.”

“Làm sao kiểm tra được?”

“Cô cho tay vào trong lò, nếu như nóng đến nỗi không thể giữ tay ở đó trong nháy mắt thì nhiệt độ vừa phải rồi.”

“Cô trêu cháu đấy à!” tôi nhìn cô hỏi. “Cô làm vậy thật à?”

“Ừ, cô phải làm thế đấy.”

“Khi nào thì nhiệt độ quá cao?” tôi hỏi.

“Khi cháu không thể chạm tay vào thì là quá nóng rồi.”

“Không có nhiệt kế để đo hay cái gì khác à?” tôi hỏi. Họ cùng cười phá lên như vừa nghe thấy câu nói hài nhất trong tuần vậy. Buồn cười à, được rồi. Tôi mở cửa lò nướng và lãnh ngay hơi nóng phà ra như từ trong hang rồng.

“Nào làm đi cháu,” cô Viola đốc thúc. “Làm đi nào.”

Cô ấy vẫn còn đứng sờ sờ ở đây nên chắc cũng không đến nỗi nguy hiểm chết người. Tôi hít một hơi thật sâu rồi đưa tay vào sâu trong lò nóng hổi và giật tay ra ngay.

“Rồi,” tôi vừa nói vừa vung vẩy tay trong không trung, miệng xuýt xoa, “đủ nóng rồi, nhiều khi là quá nóng nữa kìa.”

“Ðể mấy lát táo lên đĩa đi. Lấy một ít đường, cỡ chừng này này,” cô cho tôi xem nắm đường trong tay, “rắc nó lên mặt táo, không cần trộn lên đâu. Ðúng rồi. Bây giờ chúng ta phải để mặt trên của bánh lên.”

Nói rồi cô đưa cái xẻng cho tôi xúc mặt bánh ra khỏi bàn lăn đặt lên bánh, nhưng nói thì dễ chứ làm thì... Miếng bột bướng bỉnh ấy cứ trượt ra tứ phía. Khi tôi chạm vào thì nó dính vào tay tôi, khi dùng tay thì nó lại mềm oặt cả ra. Mất mười phút tôi mới đặt được ba mặt bánh. Tôi ngắm nhìn thành quả và phải thừa nhận rằng chúng trông méo mó đến tội nghiệp.

“Nhìn chẳng đẹp chút nào cả,” tôi thừa nhận.

“Cháu phải bấm khía lên rìa bánh bằng ngón cái thế này sẽ làm cho chiếc bánh nhìn đẹp hơn. Làm thử đi.”

Tôi bấm vòng quanh chiếc bánh với ngón tay cái lành lặn còn lại và thật sự là chúng trông khá khẩm hơn, nhưng chẳng ai tin rằng mấy cái bánh này do bàn tay khéo léo của cô Viola làm ra cả.

“Ðược rồi,” cô Viola bảo, “cháu còn phải làm một việc nữa.”“Gì nữa đây?” tôi càu nhàu, mệt nhoài.

“Cháu phải tạo hình chữ C lên trên mặt bánh đại diện cho Callie. Lấy bột nặn chữ C rồi đặt lên đó đi. Cháu phải đặt ngay giữa để cho mọi người biết chính cháu đã làm ra chúng. Sau đó lấy lòng đỏ trứng gà quết lên để tạo độ bóng.”

Tôi lăn ra ba con sâu bằng bột rồi uốn cong lại đặt lên mấy chiếc bánh như lời cô. Sau đó phết lòng đỏ trứng gà lên, chúng tôi đứng lùi lại rồi ngắm nhìn.

“Xong rồi đấy,” cô Viola lên tiếng.

“Ừm, đẹp đấy,” tới phiên mẹ nói.

“Phù,” tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ðêm đó, khi SanJuanna dọn dẹp bát đĩa của bữa ăn chính và mang tráng miệng lên thì mẹ yêu cầu mọi người im lặng và nói, “Các con, mẹ có điều cần tuyên bố. Bánh táo tối nay do Callie làm. Mẹ chắc rằng mọi người sẽ ăn ngon miệng.”

“Con học làm bánh được không mẹ?” Jim Bowie hỏi.

“Không J.B. à, con trai không làm bánh đâu,” mẹ đáp.

“Sao lại không chứ ” nó chất vấn.

“Họ có vợ làm bánh cho rồi.”

“Nhưng con có vợ đâu.”

“Con yêu à, một ngày nào đó khi khôn lớn con sẽ một cô vợ thật xinh xắn và sẽ làm thật nhiều bánh cho con. Calpurnia, con lấy bánh cho mọi người nhé?”

Thế có cách nào cho tôi lấy vợ không nhỉ? Tôi thầm nghĩ khi cắt ngang qua chữ C đã ngả sang màu nâu và phá nát vỏ bánh. Tôi cố gắng cắt thành miếng nhưng lại làm chệch mũi dao và sau cùng là xúc ra những mảnh nham nhở như gạch lát đường. Bố nhìn phần tráng miệng, nhìn mẹ rồi nhìn tôi mỉm cười. Các anh em trai thì mở lời cám ơn và lao vào nhai bánh ngấu nghiến như mấy con chó bị bỏ đói. Tiết học nấu ăn đã lấy hết của tôi cả buổi chiều và thành quả ấy được chén hết veo trong phòng bốn phút ngắn ngủi. Không có lời nịnh nọt nào của họ có thể bù đắp lại cho tôi bao nhiêu giờ đồng hồ đáng lẽ tôi dành cho Sổ Tay, dòng sông, mẫu vật và ông nội của mình. Ông chỉ ngồi lặng lẽ nhai bánh, suy nghĩ mông lung.

Nguyên tác: The Evolution of Calpurnia Tate Người dịch: Lâm Thanh Tùng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.