Sự thay đổi ban đầu của thời tiết dường như không ảnh hưởng đến sự sinh tồn; nhưng khi nhìn xa hơn lúc thời tiết làm giảm số lượng thức ăn trong tự nhiên thì nó mới mang lại sự đấu tranh quyết liệt thực sự giữa các cá thể...
TÔI THỨC DẬY, thở hổn hển, mồ hôi toát ra đầm đìa. Có gì đó không hay vừa xảy ra với thế giới này rồi, từ sâu thẳm trong tôi cảm nhận được rõ rằng có gì đó đáng sợ vừa ập đến. Phải mất vài giây sau tôi mới tìm ra được điều không ổn ấy: Cả căn nhà chìm trong sự tĩnh lặng ngột ngạt bất thường, và ngoài kia dường như cả thế giới vừa bị tháo dỡ và đem đi đâu mất trong đêm. Vậy là thật rồi ư? Thế giới đã bị hủy diệt rồi ư? Tôi có nên quỳ xuống cầu nguyện không nhỉ?
Ngay cả ánh sáng cũng thật khác lạ. Những tia sáng nhập nhoạng bên rèm cửa không giống với bình thường chút nào. Mọi vật dụng trong phòng cũng mờ ảo nhạt nhòa một màu xám xịt.
Chợt Ajax sủa một tiếng rồi im bặt. Âm thanh ấy ít nhiều làm tôi ấm lòng lại mặc dù nó cụt ngủn và tẻ nhạt như ánh sáng quanh đây. Sự hoảng loạn trong tôi chợt bị đẩy lùi qua một bên khi tôi nhận ra bàng quang của mình đang sắp nổ tung đến nơi rồi. Tôi đang muốn dùng ngay cái bô trong phòng nhưng trước hết phải xem điều gì gớm ghiếc đang chờ đợi bên ngoài đã. Tôi suy đi tính lại. Xem nào, dù gì khi đối mặt với cái điều gớm ghiếc ấy với cái bàng quang nhẹ nhõm thì vẫn tốt hơn rất nhiều phải không nào. Nhưng có điều, cái bô bằng sứ ấy giờ này chắc phải lạnh lắm. Tôi lại cân đo đong đếm rồi cuối cùng quyết định lôi cái bô dưới gầm giường ra rồi khoan khoái cân bằng hệ sinh thái trong mình trên cái vành lạnh giá ấy.
Thoải mái hơn rồi. Bây giờ thì sẵn sàng đối đầu với cái gớm ghiếc ấy rồi.
Tôi đứng nghiêm trang trước cửa sổ, ưỡn ngực vươn vai đúng theo phong cách quân nhân, hít một hơi sâu rồi kéo hết rèm cửa sang một bên.
Trước mắt tôi một tấm mền trắng toát đang bao trùm lên bãi cỏ, cây cối, và xa tít tắp trên khắp các nẻo đường tận cuối tầm mắt tôi; mọi thứ còn tươi nguyên, chưa hề có một dấu vết, nằm yên lắng đọng. Tuyết. Ðúng là tuyết rồi.
Thế giới không hề bị hủy diệt, chỉ là vừa có một khởi đầu mới mà thôi.
Tôi nhìn quanh phòng, ôi những thứ quen thuộc hằng ngày dường như khoác lên mình cảm giác gì đó thật mới lạ: từ tổ chim ruồi nằm trong lọ thủy tinh, đến cuốn Sổ Tay màu đỏ và cả những con bướm lồng khung của tôi nữa.
Tôi xỏ đôi dép thỏ con và khoác thêm áo len vào. Tôi thận trọng tránh giẫm lên mấy tấm ván hay cọt kẹt giữa sàn nhà rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng, nhưng cánh cửa ấy lại rít lên inh ỏi trong không gian lạnh giá. Tôi dừng lại nín thở chờ nghe xem có ai động đậy không; rồi thở phào nhẹ nhõm khi sự tĩnh lặng lại hoàn toàn trở lại. Thời khắc này tôi chỉ muốn được yên tĩnh một mình, tận hưởng mọi thứ cho riêng bản thân mình mà thôi.
Tôi nhón chân nhấp nhổm xuống lầu, mở cửa cái ra hiên trước nhà, ghì chặt chiếc áo len quanh mình giữ ấm. Nhiệt độ ngoài này làm tôi sửng sốt. Làm sao thế giới lại có thể lạnh lẽo đến mức này nhỉ? Tôi hít một hơi thật sâu và cảm thấy giá buốt có như những mũi dao găm cứ chích tơi bời trong lồng ngực. Ðoạn tôi thở ra toàn khói trắng và chúng biến mất rất nhanh trong không trung trước khi tôi kịp chìa tay với lấy chúng. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có hơi thở xùy xòa và tiếng con tim tôi đang loạn nhịp. Chẳng có bóng chim nào trên trời cao, chẳng có chú sóc nào chơi đùa trong lùm cây và cũng chẳng thấy chú chuột treo rộn chuyện nào cả. Những thứ náo nhiệt thường ngày quanh đây đâu hết rồi? Thiếu vắng sự sống làm cảnh vật trông thật quyến rũ nhưng lại mang nét gì đó im lìm đến đáng sợ.
Nhìn ra xa hơn, bỗng thấy một chú sói nhỏ chậm chạp bước ra khỏi lùm cây, thận trọng nhấc chân lên rồi lắc nhẹ bàn chân trước khi rụt rè đặt xuống lại mặt tuyết. Bước, lắc, dừng lại... bước, lắc, dừng lại... Vẻ mặt cau có của nó làm tôi bất giác bật cười. Nó giật mình ngước nhìn thấy tôi bên hiên nhà bèn gầm gừ đe dọa rồi chầm chậm quay mình chui ngược lại vào lùm cây theo đúng dấu vết vừa tạo ra lúc nãy và vẫn bằng dáng điệu bước-lắc-dừng như cũ.
Ừ nhỉ, nếu như sói có thể bước đi trên đó thì tôi cũng làm được, đúng không. Nghĩ đoạn tôi cất bước xuống tuyết. Nó không cứng như đá lạnh mà lại rất xốp. Nó cũng không yên ắng mà bị nén lại sột soạt dưới chân tôi. Chân tôi bị lạnh cóng ngay lập tức và suýt nữa thì trượt ngã, nhưng chẳng có vấn đề gì cả. Tôi bước thêm vài bước nữa ra ngõ rồi ngoái đầu lại nhìn những dấu vết mình vừa tạo nên, chúng nhanh chóng hình thành những vũng nước nhỏ hình bàn chân. Trước mắt tôi vẫn là một khoảng trắng bằng phẳng hoàn hảo. Tôi có chịu đựng nổi không nhỉ? Tôi có nỡ phá hoại nó bằng những dấu chân của mình không nhỉ?
Ðược chứ. Tôi phải tận hưởng giây phút quý giá của thế kỷ mới này cho riêng mình trong vài phút hay vài giây nữa trước khi những người khác đổ ào ra đây la hét đùa giỡn và vạch lên bao nhiêu dấu chân khác, phá tan sự hoàn hảo này mãi mãi. Tôi túm vạt áo len lại rồi chạy ào ra ngõ, chao đảo, trượt và tràn ngập trong niềm hân hoan. Tôi biết giờ này nhìn mình chẳng khác nào một con điên, nhưng tôi mặc kệ. Tôi chạy băng băng ra mặt đường còn chưa vương dấu bánh xe ngựa rồi chuyển hướng xộc thẳng qua những bụi cây còn tinh khôi, hướng ra sông. Trên đường đi tôi băng ngang một thân cây hồ đào bị tuyết dày kéo ngã, lõi cây còn tươi nguyên của nó là màu sắc duy nhất tô điểm cho bức tranh toàn màu đen trắng quanh đây.
Tôi trông thấy một vài dấu vết rải rác xung quanh tạo bởi mấy chú chim và vài loài động vật nhỏ, chắc hẳn chúng cũng ngạc nhiên với thế giới trắng toát im ắng này như tôi. Bối rối là phải rồi, đợt tuyết cuối cùng xảy ra đến mấy chục năm cơ mà. Nếu một chú chim sẻ chỉ sống được hai năm làm sao nó truyền lại cho đời sau những điều mà nó chưa bao giờ chứng kiến được? Vậy thông tin sẽ bị mai một trong cộng đồng chim sẻ ư? Làm sao các giống loài có thể sống sót trong mùa tuyết nếu như không biết gì đến nó? Ngay từ chim sẻ đến các giống loài khác cũng sẽ bị động. Tôi sẽ phải kiểm lại số lượng của hạt giống và mỡ động vật, cỏ khô và thịt lợn muối dự trữ để cung cấp cho tất cả các giống loài thuộc chuỗi thức ăn.
Tôi bắt đầu thấm mệt, bàn chân bắt đầu đông cứng nên tôi bèn quay về nhà. Lúc ấy là buổi sáng đầu tiên của ngày mở đầu thế kỉ mới. Tuyết phủ kín khắp nơi và điều gì cũng có thể thành hiện thực.
Nhà tôi bắt đầu nhấp nháy những tín hiệu thường lệ của đầu ngày mới. Tôi thấy ông nội đang quan sát tôi từ cửa sổ trên lầu rồi đưa tay lên đầu chào tôi theo nghi thức quân đội. Tôi cung kính đáp lại. Hai ông cháu giữ tư thế ấy trong một lúc rồi tôi lại chạy vào trong, hòa mình với cái ấm áp dưới mái nhà yêu dấu.
