Thập Quốc Thiên Kiều

Lượt đọc: 3256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Vệ quốc phu nhân, Thiệu ca nhi cùng Ngọc Liên (2)

❊ ❊ ❊

Giờ đây, Thiệu ca nhi đã chẳng còn là thiếu niên lang mà Phù thị từng quen biết.

Hắn vốn tên Lưu Cường, là người hiện đại. Bốn năm trước, hắn bỗng dưng tỉnh lại, phát hiện mình đã biến thành một thiếu niên cổ đại thời Ngũ Đại Thập Quốc. Hắn bị coi là người chết, vứt xác ở bãi tha ma ngoài thành, sau đó được một lão đạo sĩ kỳ quái cứu sống. Kể từ đó, hắn mới dần dần hiểu ra, mình “chết” trong trận chiến Quách Uy bình định Lý Thủ Trinh thời Hậu Hán.

Lão đầu kia tự xưng đã tu thành nửa thần tiên, được gọi là Thụy Tiên Phù Diêu Tử. Lý do cứu Lưu Cường là vì cảm thấy Ngũ Hành Chi Khí trên người hắn rất mâu thuẫn, tướng mạo thì thuộc thủy, nhưng trong người lại ẩn chứa hỏa khí. Lưu Cường lúc đó sợ đến hồn vía lên mây, sợ lão nhân này lôi mình đi luyện đan, nên tìm mọi cách trốn thoát. Nhưng không thành, bị lão đuổi theo. May mắn là lão không làm gì Lưu Cường, còn xé vài trang giấy vẽ vời, viết chữ, tặng không một “tiên đan”, bảo hắn theo hình vẽ mà tu luyện, trừ bỏ hỏa tính trong người. Lưu Cường đương nhiên không ăn tiên đan, nhận lấy rồi cảm tạ rối rít, sau đó mới thoát thân.

Kể từ đó, hắn lấy thân phận cổ nhân trà trộn trong thời Ngũ Đại Thập Quốc. Nỗi lo của kiếp trước, cùng với bốn năm dài đằng đẵng đã làm mờ nhạt đi. Tuy nhiên, vẫn có vài chuyện mà thời gian không thể nào chữa lành. Vài tiếc nuối, một chút lo lắng, và những tâm nguyện chưa thành.

……

“Keng… keng…” Từng nhát búa giáng xuống, hắn vẫn đang rèn sắt. Thứ hắn rèn không phải đồ sắt để bán, mà là một bộ giáp ngực.

Mặt trời đã khuất sau những bức tường thành cao lớn, sừng sững, chỉ còn lại ánh tà dương chanh hồng rực rỡ, tô điểm cho tòa thành cổ kính thêm phần bi tráng, uy nghi. Cả ngày lao động chân tay nặng nhọc khiến Thiệu ca nhi khỏe mạnh cũng cảm thấy mệt mỏi, cánh tay rã rời, đầu óc choáng váng.

Trước đó, hắn nhìn thấy vị phu nhân kia, Quách Thiệu có ấn tượng, đến từ ký ức của “thiếu niên lang”. Đặc biệt là hình ảnh trước khi chết, hiện lên rõ mồn một… Đôi mắt mờ dần, từ xa xa, một bóng dáng thướt tha trong tà áo, dần bước tới. Thiếu niên lang nằm trên mặt đất, cố gắng đưa tay phải đẫm máu ra, dường như muốn nắm lấy thứ gì, hay là muốn nhìn giai nhân lần cuối. Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại, bất động.

“Chát!” Quách Thiệu dùng sức vung búa. Trong trí nhớ, thiếu niên lang còn quá trẻ, cả đời ngắn ngủi còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chấp niệm với “gia cảnh tốt” của Phù thị mà Quách Thiệu bây giờ không thể nào chấp nhận được.

Nhưng có một điều chắc chắn, một người có tín niệm lớn đến đâu, thì sẽ sẵn sàng nỗ lực và cố gắng bấy nhiêu.

Lúc này, Ngọc Liên gọi vọng từ sau bếp, bảo đã làm xong cơm. Kéo ống bễ, lão đầu đứng dậy đi xách nước, cất tiếng: “Thiệu ca nhi, mặt trời xuống núi rồi, mai làm tiếp.”

“Cứ ăn trước đi, chừa cho ta chút bánh là được. Không cần đợi ta, Trần gia nương tử còn phải về nấu cơm cho chồng.” Quách Thiệu không quay đầu lại nói, “Ta phải rèn xong bộ giáp này, mai không rảnh, sáng sớm phải đi võ đài chọn người.”

Lão đầu hỏi: “Cấm quân thật sự muốn ra ngoài đánh trận sao?”

Quách Thiệu đáp qua loa.

Cửa hàng này là sản nghiệp của Quách Thiệu, góp nhặt quân lương để mua. Tổng cộng ba người, nhưng không phải là cả nhà, lão đầu họ Hoàng và cô vợ nhỏ Ngọc Liên đều là thuê. Lão Hoàng là thợ rèn già ở nông thôn, chuyên chuẩn bị cuốc, dao, các loại dụng cụ. Nguồn cung và giá cả đều kém xa các cửa hàng ở Đông Kinh. Đến đây làm giúp, tiền công còn khá hơn là tự rèn sắt ở nông thôn.

Còn Trần gia tiểu tức phụ Ngọc Liên, lai lịch rất đặc biệt. Trong ký ức của “thiếu niên lang” mấy năm trước, khi còn làm thị vệ trong phủ Lý Thủ Trinh, nàng là tỳ nữ của Lý phủ, là người quen biết. Thế sự vô thường, lang bạt kỳ hồ, gặp lại nhau ở Đông Kinh. Quách Thiệu biết cuộc sống của nàng rất khó khăn, nhớ tình xưa, liền thuê nàng đến tiệm rèn của mình làm việc vặt. Trên thực tế, số tiền kiếm được ở cửa hàng có lẽ phần lớn đều vào tay nàng, bởi vì Quách Thiệu một vòng tới lên trực thời gian liền tại trong cấm quân rất nhiều ngày không pháp lý sẽ tiệm thợ rèn chuyện làm ăn, đành phải nhường Ngọc Liên tùy tiện giày vò.

Nàng tên là Ngọc Liên, trên phố nói nàng họ Đổng, có lẽ chỉ là nàng tùy tiện đặt một cái họ.

Chồng Ngọc Liên bị gãy chân không thể lao động, nàng là một phụ nữ đơn thân lại ở nhà đàn ông giặt giũ nấu cơm, trên phố khó tránh khỏi những lời đồn đại. Quách Thiệu cũng không để ý, nhưng đối với nàng mà nói có vẻ rất khó khăn… Bị người xì xào bàn tán, hiển nhiên không phải là chuyện vui vẻ gì. Thường thấy Ngọc Liên vừa ra khỏi cửa đã cúi đầu, đi nhanh, không nói chuyện với ai.

Thời gian dần trôi, đêm tối buông xuống, Quách Thiệu cuối cùng cũng gác lại công việc. Hắn thu dọn quầy hàng, rồi cầm ván gỗ ghép lại, đóng cửa tiệm. Cửa tiệm rèn, tường vách đều hở, không có cánh cửa lớn, những tấm ván gỗ ghép lại này, theo hắn thấy, tác dụng tương đương với cửa cuốn đời sau.

Quách Thiệu vào hậu viện, lập tức thấy đồ ăn trên bàn ăn vẫn còn nguyên, Ngọc Liên cầm chổi quét rác, lão Hoàng ngồi ở ngưỡng cửa mài một bộ kìm sắt. Lúc này Quách Thiệu mới nhận ra, sự phân biệt cao thấp trong xã hội cổ đại thể hiện rất rõ ràng, tuổi hắn nhỏ nhất nhưng là chủ nhân, chủ nhân chưa ăn cơm thì người khác không dám đụng đũa.

Món chính là bánh canh, làm bằng bột mì, đó mới là thứ có thể giữ lại được con người. Ở thời đại này, nạn đói người chết đói chi địa tự không cần phải nói, chính là địa phương thổ tài chủ cũng không nỡ thường ăn bạch diện.

Ăn cơm tối xong xuôi, Ngọc Liên liền vội vàng muốn đi. Quách Thiệu thấy bên ngoài trời đã tối, từ cửa sau ra nhà nàng lại có một con hẻm nhỏ tối tăm, liền đứng dậy nói: “Ta đưa ngươi về.”

Ngọc Liên vội vàng xua tay: “Không cần không cần, Quách lang cứ nghỉ ngơi đi, sáng mai để ta làm điểm tâm.”

Quách Thiệu kiên quyết nói: “Đông Kinh chỉ là vẻ ngoài thái bình thôi.”

Ngọc Liên xách rổ lên, chuẩn bị xong xuôi thì Quách Thiệu theo nàng ra cửa sau, ra khỏi cửa là một con ngõ nhỏ. Khu vực này toàn là hàng quán buôn bán, mặt tiền sát đường đều là cửa hàng, phía sau để tiết kiệm diện tích chỉ là những ngõ nhỏ cao và hẹp. Thương nhân, thợ thuyền sinh hoạt hàng ngày đều ở phía sau, thường xuyên đem rác rưởi đổ ra ngõ, phơi sương phơi nắng. Nếu trời không mưa, rác không bị cuốn trôi, trong ngõ sẽ bốc lên mùi hôi thối khó chịu.

Ngọc Liên đi trước, cúi gằm mặt, dáng vẻ rụt rè ngượng ngùng, thỉnh thoảng lại liếc trước liếc sau, như sợ gặp người quen. Quách Thiệu đi sau lưng, thản nhiên thưởng thức bóng lưng nàng. Quả thật, đường cong thân thể nàng rất đẹp, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, mông có thể nâng váy tạo thành nếp gấp rất đẹp, dù váy đã cũ nát, nhưng vóc dáng đẹp vẫn không bị che lấp. Vài miếng vá vải xám trên áo cùng chiếc cổ trắng ngần tạo nên sự tương phản nổi bật, khiến người ta liên tưởng đến hoa sen trong bùn.

"Sao vậy?" Ngọc Liên thấy ánh mắt Quách Thiệu có vẻ khác thường, không khỏi hỏi.

Quách Thiệu lắc đầu, khẽ gật cằm về phía một cánh cửa: "Ngươi vào đi."

"Ừ." Ngọc Liên như muốn nói vài lời khách sáo, khựng lại một chút rồi lặng lẽ bước vào cánh cổng cổ xưa.

Ánh đèn leo lét trên cửa sổ giấy, chợt nghe "BỐP" một tiếng chát chúa, tiếp theo là tiếng kêu thảm thiết của người phụ nữ, rồi đến giọng mắng của một người đàn ông: "Đồ đàn bà mất nết! Lại tư thông với trai!" Người phụ nữ nức nở nhỏ giọng nói gì đó, lập tức lại nghe thấy tiếng đồ gốm vỡ tan "choang".

"Lão tử chân không đi được, tai còn chưa điếc! Có gan thì ngươi với thằng gian phu kia cấu kết hại lão tử!"

Quách Thiệu đứng ngoài nghe rõ mồn một, dù đồng tình với Ngọc Liên nhưng cũng chẳng biết làm gì. Bất luận là ai nghe vợ mình và người khác có chuyện mờ ám, e rằng cũng khó chịu đựng nổi... Nhưng lương tâm hắn ngay thẳng, không làm gì sai trái. Huống hồ, tên Trần gia kia vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình, hắn hiện tại hoặc là cam chịu nhục nhã, sợ chết, hoặc là chết là hết, ngoài ra còn có thể trách vợ sao?

Rất nhanh lại nghe thấy giọng người đàn ông: "Rượu! Rượu! Không có rượu!"

Giọng Ngọc Liên nhỏ xíu, nghe không rõ, không biết nói gì, lập tức lại nghe thấy tiếng va chạm ầm ĩ, tiếng khóc của người phụ nữ càng thêm thảm thiết.

Quách Thiệu nghe xong nổi giận, cúi đầu nhìn quanh, bên cạnh có mấy bó củi, cầm lấy một cây rồi bước tới. Đúng lúc này, cửa bỗng nhiên mở, chỉ thấy Ngọc Liên một tay ôm mặt, một tay ôm cánh tay, nước mắt giàn giụa chạy vội ra, nàng vừa thấy Quách Thiệu thì sững người.

Nàng lập tức chú ý tới cây củi trong tay Quách Thiệu và sát khí trên mặt hắn, vẻ mặt lạnh lùng biến thành sợ hãi, trầm giọng nói: "Ngươi muốn làm gì? Hàng xóm đang đồn thổi lung tung, ngươi đánh chết hắn, quan phủ sẽ không hay đâu!"

Người trong phòng quát: "Nói chuyện với ai đấy?"

Ngọc Liên nghiến răng, phất tay ra hiệu Quách Thiệu đi mau. Đúng lúc này, vợ lại mắng: "Ngươi đúng là dâm đãng, đi hầu hạ thằng gian phu cả đêm, không phải là có tiền mua rượu sao? Ha ha..."

"Két... két..." Củi trong tay Quách Thiệu bị bóp chặt, phát ra tiếng ken két ghê răng. Luyện tập khi có thể kéo mở cánh tay cung cường lực ba thạch, nếu vung củi đánh xuống, e rằng không gãy xương cũng gãy củi!

Ngọc Liên nín thở nhìn chằm chằm mặt hắn, ánh mắt nàng lấp lánh, chờ đợi điều gì đó. Trong thần sắc có cầu khẩn, lại dường như mang theo sự hưng phấn và mong đợi.

"Ta chưa chắc đã thắng." Quách Thiệu lạnh lùng nói một câu, sau đó xoay người đặt cây củi trong tay xuống chồng củi.

Ngọc Liên nhìn bóng lưng hắn, có chút không hiểu... Không chắc chắn thì làm gì? Thân thể cường tráng lại từng phục vụ trong quân đội, lẽ nào còn chưa chắc đánh thắng nổi một kẻ tàn tật?

Gần đó, vài ô cửa sổ đã sáng đèn, động tĩnh bên này e rằng đã khiến mấy bà tám sinh ra nhiều hứng thú, hành tung của Thiệu ca nhi cũng khó mà giấu được. Chính đạo là muốn người không biết trừ phi mình đừng làm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.