Nói lại chuyện này, bất kể tiểu Lâm học sĩ có phụ nghị hay không, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc Lã Hảo Vấn và Uông Bá Ngạn, hai vị tể tướng Đông Tây phủ, hiếm hoi lắm mới cứng rắn được một phen!
Dù sao thì, những chuyện trước đó cũng đành thôi vậy, kể cả việc bảo Lý Cương trong lúc vạn nhất phải phò Hoàng Tự lên ngôi gì đó, cũng không phải là không có chỗ để bàn bạc, dù gì thì cũng như tất cả mọi người đều biết rõ trong lòng, tình cảnh trước mắt thực chất là đã mất nước rồi, sau đó không biết ngày nào cái tiểu triều đình và nửa giang sơn này sẽ tiêu đời, hai vạn quân Kim ngay bên kia sông là giả hay sao?
Thế nhưng, dù là vậy đi nữa, những lời như mất Tống không mất thiên hạ, hay tự lấy giang sơn cho riêng mình, hễ mà dám thông qua ở Lưỡng phủ, rồi ban hành thành chiếu thư đàng hoàng đi nữa, thì Lã Hảo Vấn và Uông Bá Ngạn dù có theo Triệu Cửu sống sót vượt qua đợt tấn công này của quân Kim mà ra khỏi Bát Công Sơn, thì cũng đáng bị bọn Lý Cương, Trương Khác, Hứa Cảnh Hành đám sĩ đại phu ấy ghì đầu dìm chết dưới sông Hoài Hà.
Thực tế mà nói, dù Triệu Cửu có muốn lấy hình thức dụ lệnh mà truyền đạt riêng những lời này cho các trọng thần như Lý Cương, Tông Trạch, thì cũng gần như không thể nào, bởi vì ngoại trừ một mình tiểu Lâm học sĩ phụ nghị ra, tất cả những người còn lại sau khi nghe Triệu Cửu nói những lời đó đều phản ứng kịch liệt nhất, ngay cả phe cấp tiến luôn phối hợp với Triệu Cửu nhất, tức là Trung thư xá nhân Hồ Dần cũng bày tỏ ý kiến phản đối trực tiếp nhất… Kẻ suy sụp nhất là Dương Nghi Trung thì dứt khoát quỳ sụp xuống khóc lóc thảm thiết!
Bất quá cứ lăn lộn như vậy, cuối cùng, ngoại trừ cái câu nói cuối cùng ấy ra, thì những chuyện Triệu Cửu Triệu Quan Gia muốn nói muốn làm đều gần như đã thành công hết rồi.
"Cố chiến đoan nhất khai, địa vô phân nam bắc, nhân vô luận lão ấu, giai hữu thủ thổ kháng Kim chi trách!"
"Đọc cái kế tiếp!" Bên trong trung quân đại trướng của doanh trại Hoài Bắc quân Kim, Kim Ngột Truật lộ vẻ không kiên nhẫn. "Thời tham quân đọc trùng rồi, đấy là cái thứ nhất…"
"Vâng!"
Tham quân Thời Văn Bân vừa một lần nữa may mắn thoát được mạng dưới cơn thịnh nộ của Tứ Thái Tử Kim Quốc, vội thả văn cáo xuống, lại lấy một cái khác từ trên án ra, hơn nữa lần này hắn còn liếc qua trước vài lần, xác nhận không phải cái đã đọc rồi mới tiếp tục đọc lên. ""Trẫm thiệu ưng tuấn mệnh…"
"Cứ trực tiếp nói ý ra đi, câu này nghe nhiều lần rồi!" Lần này thì không phải Kim Ngột Truật mất kiên nhẫn, mà là Vạn phu trưởng Ngoa Lỗ Bổ vỗ án quát. "Tuy nói thiên hạ vạn tộc đều hiểu tiếng Hán, nhưng ba cái lối nói quanh co này lặp đi lặp lại mãi thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Vâng, vâng!"
"Cái ý chỉ này thực ra là đang tiến hành tuyên ma bái tướng, thăng cho Lý Cương Lý Tướng Công đang dưỡng binh ở Dương Châu lên một cấp, trở thành Bình chương quân quốc trọng sự tổng lĩnh tam tỉnh…" Thời Văn Bân vội vàng đọc lướt qua một lượt, rồi giải thích cho Ngoa Lỗ Bổ cùng toàn bộ tướng lĩnh Nữ Chân, Khiết Đan, Hề nhân, người Hán trong trướng nghe.
"Lý Cương chẳng phải vốn dĩ là vị đại tướng công số một của người Tống rồi sao?" Có kẻ nhịn không được lên tiếng hỏi. "Bây giờ lại thăng nữa, vậy chẳng phải là hàm suông à?"
"Không giống nhau đâu."
Vả chăng trong trướng này, hàng tướng nhà Tống tuy nhiều, nhưng phần đa đều không dám dễ dàng mở miệng, cuối cùng vẫn là Thời Văn Bân vội giải thích cho rõ: "Cái ý chỉ này nối tiếp với ý chỉ trước đó của Triệu Tống Quan Gia tuyệt đối không lùi nữa, thế là đã có ý phó thác côi nhi rồi… Nhỡ đâu bên này Tứ Thái Tử đại thắng, Triệu Quan Gia mà băng rồi, thì bên kia Lý Cương liền có thể dễ dàng cùng Mạnh Thái Hậu nghị lập tân quân ở Dương Châu!"
"Thế thì đúng rồi." Kim Ngột Truật bừng tỉnh gật gù, song lại hơi cau mày. "Nhưng mà Thời tham quân, 'ta nhỡ đâu đại thắng' là cái ý gì?"
Thời Văn Bân kinh hãi đến dựng cả lông tơ trên người, liền "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống.
"Đứng dậy đi." Còn chưa đợi đối phương thỉnh tội, Kim Ngột Truật đã mất kiên nhẫn phất tay. "Hai lần trước ngươi mang về loại hồi âm đó ta còn chưa giết ngươi, hôm nay lại vì chuyện này mà giết ngươi làm gì… Mà dù có thực muốn giết ngươi, thì cũng phải đợi ngươi đọc xong đống văn thư của nước Tống cướp được này đã!"
"Còn văn thư thì mau đọc đi!" Một vị tướng quân khác là A Lý cũng dần dần mất hết kiên nhẫn. "Đừng làm lỡ việc!"
Thời Văn Bân vội vàng tạ ơn, chật vật đứng lên, rồi lục tung đống văn thư trên bàn hồi lâu, lại thật sự tìm ra được một phong văn thư chưa đọc qua, nhưng vừa xem lướt qua, thì không kìm được nước mắt đầm đìa.
"Làm sao lại khóc nữa rồi?" Kim Ngột Truật hết sức bất đắc dĩ.
“Bẩm Tứ Thái Tử,” Thời Văn Bân gắng gượng thu nước mắt mà đáp, nhưng làm sao cũng không ngăn nổi nước mắt cứ chảy xuống. “Đây là một phong công văn nhằm vào toàn bộ những kẻ đã hàng kể từ sau biến cố Tĩnh Khang cho đến vừa qua Tết… Nói rằng, trước Tết, bởi vì quân Kim… vì Đại Kim chúng ta quân lực cường thịnh, không thể làm khó người khác, cho nên những kẻ văn võ Đại Tống tay không tấc sắt, những kẻ sức cùng lực kiệt, bị người Kim ép buộc, nhất thời chịu khuất thân trong phủ hay trong quân của người Kim, thảy đều có thể được xá miễn, đều được phép quay đầu về với Tống… Duy chỉ có ba hạng không được xá!”
“Ba hạng nào?” Kim Ngột Truật nhìn Thời Văn Bân đang nước mắt không ngừng trước án của mình, lại liếc qua đám đông những kẻ hàng nước Tống dọc đường đang tụ tập trong trướng, rồi lạnh lùng hỏi.
“Một là kẻ làm trái tiết độ, dối báo quân tình, bỏ trốn không đánh, là Thái Úy được ban cờ tiết, như Lưu Quang Thế; hai là kẻ làm cọp giúp nanh, có hành vi thực tế tấn công, trấn áp kẻ sĩ và dân chúng các châu quân Đại Tống, như Tri Tế Nam phủ Lưu Dự; ba là… ba là kẻ đã nhận chức vụ quân sự của nước Kim, xuất mưu hoạch sách, mang địa vị địch quốc, như Tri Nghi Thủy huyện Thời Văn Bân…” Gắng gượng đọc xong, Thời Văn Bân cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng vẫn không nhịn nổi để nước mắt ào ào chảy xuống.
Còn Kim Ngột Truật, sau một thoáng suy nghĩ, bỗng vuốt râu cười lớn, cười xong bèn lắc đầu không thôi: “Lão Thời, ta coi như đã nghe ra rồi… Nói cho cùng thì chính là ai cũng được xá, nhưng ba kẻ các ngươi thực sự là quá nổi bật, cho nên dù thế nào cũng không thể xá! Chứ chẳng lẽ thiên hạ tuy lớn, Triệu Tống Quan Gia bên kia sông lại từng nghe thấy chỗ nào có ba kẻ như các ngươi sao?”
Thời Văn Bân nghe vậy càng rơi nước mắt không ngừng.
Kim Ngột Truật thấy buồn cười, nhưng lại liên tục thúc giục đối phương đọc tiếp những chỉ ý kia… Mà chờ đến khi Thời Văn Bân thở không ra hơi đọc xong, vị Tứ Thái Tử này mới phất tay đuổi đám người rảnh rỗi ra ngoài, rồi cùng với hai vị tướng quân A Lý, Ngoa Lỗ Bổ, cùng mười bảy, mười tám viên mãnh an (thiên phu trưởng) người Nữ Chân, Khiết Đan, Hề, thậm chí còn giữ cả cái tên Tống gian đã được Hoàng Tống chính thức chứng nhận, tên tham quân Thời Văn Bân lại, coi như là mở một cuộc hội nghị quân sự mở rộng.
“Bất kể thế nào, những công văn này chỉ có thể nói rõ kế sách của ta đã thành công!” Kim Ngột Truật ngẩng đầu ưỡn ngực, không hề có chút thất thố nào như đêm trước sau khi thấy tấm lụa mà đã tự tay quật Thời Văn Bân hơn mười roi. “Tân Quan Gia nước Tống đã bị ta chọc giận, nói gì đến loạn phát chỉ ý, điều quan trọng nhất là, hiện giờ hắn căn bản không chạy nữa! Mà ngày kia, chúng ta bèn có thể thử bắc cầu phao vượt Hoài Hà rồi!”
“Sao lại vội vàng như vậy?” A Lý không nhịn được nhíu mày đưa ra chất vấn. “Những chỉ ý của Hoàng Đế nước Tống ta không hiểu, nhưng kế sách của Tứ Thái Tử thành công dường như có vẻ cũng là thật, mà Hoàng Đế nước Tống kia đã công khai ban chỉ nói là sẽ thủ vững ở Bát Công Sơn một bước không lùi, lại để cho Thừa tướng của bọn họ mang theo Hoàng Tự lui ra phía sau để phòng vạn nhất rồi… Sao còn phải gấp gáp vượt Hoài Hà như thế? Không thể thận trọng một chút, chờ vật tư đầy đủ, ổn thỏa hơn một chút sao?”
“Có ba nguyên cớ.” Kim Ngột Truật ngạo nghễ đáp, vẻ mặt như đã nắm chắc mọi điều.