Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Tôi chưa bao giờ tin lắm vào những sự trùng hợp. Có lẽ đó là do ý niệm chuyên môn đã in sâu vào óc tôi rằng sự sống là do sự va chạm ngẫu nhiên của các phân tử trong không gian.  Nhưng ngay cả nếu tôi có sẵn sàng tin rằng con người có số mệnh, mọi sự xảy ra với con người là do nghiệp chướng thì vẫn thấy khó tin rằng việc Cary hay Corey Nemeth (chết), một học trò của Elena Gutierrez (chết) lại sống ở đúng nơi mà Maurice Bruno (chết) đã tình nguyện phục vụ là một sự trùng hợp.

Đã đến lúc phải tìm hiểu thêm về La Casa de los Ninos.

Tôi về nhà và lục tìm các thùng các tông để trong garage từ khi nghỉ hưu, mãi mới tìm được cái máy ghi chép ở văn phòng cũ của tôi. Tôi tìm được số điện thoại của Olivia Brickerman ở phòng Dịch vụ xã hội và gọi tới đó. Là nhân viên làm công tác xã hội đã 30 năm, Olivia biết nhiều hơn bất cứ ai trong thành phố về các tổ chức.

Trong máy có giọng nói được ghi âm lại, thông báo cho tôi biết số của phòng Dịch vụ xã hội đã thay đổi. Tôi quay số mới và một giọng được ghi âm sẵn bảo tôi phải chờ. Giọng hát của Barry Manilow ngân lên trong điện thoại. Tôi tự hỏi không biết thành phố có trả tiền bản quyền cho ca sỹ này không. Tiền này gọi là tiền nhạc chờ trên máy điện thoại. 

- Phòng Dịch vụ xã hội đây.

- Tôi xin gặp bà Brickerman.

- Xin ông chờ cho một lát - Lại thêm hai phút phải nghe nhạc của Manilow nữa. Rồi:

- Bà ấy không còn công tác ở văn phòng này nữa.

- Xin cho biết giờ tôi phải tìm bà ấy ở đâu?

- Xin chờ một phút - Tôi lại được thông báo chờ và lại nghe tiếng nhạc - Bà Brickerman hiện ở Tổ chức Y tế Tâm thần Santa Monica.

Vậy là cuối cùng Olivia cũng rời khỏi công tác xã hội.

- Anh có số của bà ấy ở đó không?

- Xin ông chờ một phút.

- Dù sao cũng cảm ơn - Tôi gác máy và tìm trong cuốn những trang vàng ở mục Các dịch vụ y tế tâm thần. Số điện thoại tôi tìm thấy thuộc về một địa chỉ ở đường Broadway nơi giao của Santa Monica với Venice, gần xưởng làm việc cua Robin. Tôi gọi tới số này.

- Tổ chức Y tế Tâm thần Santa Monica đây.

- Xin cho gặp bà Olivia Brickerman.

- Tên ông là gì để tôi còn trình với bà ấy?

- Tôi là bác sỹ Delaware.

- Xin ông đợi cho một lát - Đầu dây kia im lặng. Tại đây dường như không sử dụng nhạc chờ điện thoại.

- Alex đấy à? Anh khoẻ chứ?

- Chào bà Olivia, tôi vẫn khoẻ. Thế còn bà thế nào?

- Khoẻ lắm, khoẻ lắm. Tôi cứ nghĩ anh phải ở nơi nào đó tại Himalaya chứ.

- Sao lại thế?

- Thế chẳng phải đó là nơi mà người ta vẫn thường đến khi muốn tìm lại chính mình à - một nơi lạnh lẽo không có ô xy và có một người đàn ông già nhỏ xíu với bộ râu xồm  trên đỉnh một quả núi nhai nhóp nhép mấy cành cây và xem tạp chí Con người là gì?

- Đó là những năm 60 Olivia ạ. Còn đến những năm 80 này thì người ta ở nhà và tắm mình trong nước ấm.

- Ha ha...

- Al có khoẻ không?

- Ông nhà tôi vẫn là một người phóng khoáng như ngày nào. Ông ấy đang cặm cụi bên bàn cờ khi tôi rời nhà đi làm vào buổi sáng nay, vẫn cứ luôn miệng lẩm bẩm điều gì đó về phòng thủ Pakistan hay là gì đó...

Chồng của bà, Albert D. Brickman, là biên tập viên phụ trách mục cờ tướng của tờ báo Times. Trong 5 năm trời quen biết ông, tôi chưa hề nghe thấy ông nói ra được một lần nào hơn chục từ. Thật khó tưởng tượng nổi làm sao ông ta và Olivia, hoa hậu Giao du từ năm 1930 đến năm 1980, lại có thể có những điểm tương hợp nhau. Nhưng họ đã cưới nhau được 30 năm, có 4 con và dường như hài lòng về nhau.

- Thế là cuối cùng bà cũng rời bỏ phòng Dịch vụ xã hội à?

- Đúng thế. Anh có tin được điều này không? Thậm chí một kẻ bám dai như đỉa là tôi vẫn còn bị hất cẳng đấy.

- Điều gì khiến bà có sự thay đổi này vậy?

- Alex ạ. Lẽ ra là tôi cũng vẫn còn ở đó đấy chứ. Nhưng mà bộ máy làm việc chết tiệt ở đó đã bị thối nát mất rồi - mà bộ máy quan chức nào chẳng thế. Nhưng trước kia thì tôi quen với tình trạng thối nát ấy, giống như là chấp nhận cái mụn cơm ở trên chân tay mình ấy mà. Tôi thích cái ý nghĩ rằng mình đang có một công việc tốt - mặc dù anh biết đấy, tình hình ngày càng trở nên đáng buồn hơn. Thật là thảm hoạ. Và do sự cắt giảm tài trợ cho Phòng nên nhân viên ngày càng được trả lương ít hơn, họ càng trở nên điên tiết hơn. Họ đánh vào những công nhân làm ca. Một cô công nhân đã bị đâm chết ngay tại văn phòng. Thế rồi thằng cháu tôi, con trai của cô em gái, tên là Steve đã tốt nghiệp trường y và quyết định trở thành một bác sỹ tâm thần. Anh có tin được không? Thế là lại có một người làm nghề y tá tâm thần trong gia đình. Bố của nó là một bác sỹ phẫu thuật nên nó có đủ lý do để nổi loạn như thế đấy. Nhưng mà nó lại quý tôi. Khi nó bắt đầu hành nghề thì nó đã cứu tôi ra khỏi phòng Dịch vụ xã hội bằng cách kéo bác gái của nó tới văn phòng của nó. Và  anh có tin hay không thì tuỳ nhưng đúng là thằng cháu tôi đã đưa tôi về làm việc cho nó. Nó viết cho tôi một lá thư, mời tôi đến California tham gia vào một tổ chức. Tổ chức này đang cần một nhân viên xã hội đảm nhiệm những khách hàng và tư vấn ban đầu. Tôi cũng thích làm công việc này, thế là tôi đã tới đây, được ngắm bãi biển, được làm việc với thằng cu Steve nhà tôi - tất nhiên trước mặt người khác tôi không gọi nó là thằng cu Steve.

- Thật tuyệt Olivia ạ! Nghe bà nói có vẻ bà vui.

- Đúng là tôi vui. Trưa đến là tôi xuống bãi biển ăn trưa, đọc sách, tắm nắng. Sau 22 năm cuối cùng tôi cũng có được cảm giác như thể mình đang sống ở California vậy. Có thể tôi sẽ tập trượt pa-tanh cho vui, anh thấy có được không?

Hình ảnh của Olivia với thân hình như đạo diễn Alfred Hitchcock (người có thân to, đầu tròn và dài - N.D) trượt pa- tanh vèo vèo làm tôi phì cười.

- Này, anh cười nhạo tôi đấy hả. Cứ đợi đấy - Bà cười khùng khục - Thôi nói về mình thế là đủ rồi. Tôi giúp gì được anh đây?

- Tôi cần một vài thông tin về một nơi gọi là La Casa de los Ninos ở Malibu ấy.

- Là chỗ của McCaffrey ấy à? Anh muốn gửi người tới đó chăng?

- Không, câu chuyện dài lắm.

- Thế hả. Nếu đúng là thế thì để tôi lật hồ sơ xem cho rõ. Tối nay đến nhà tôi nhé, tôi sẽ đưa cho. Tôi sẽ làm bánh còn Alfred sẽ chỉ nghiên cứu cờ quạt thôi. Vợ chồng tôi lâu lắm chưa được gặp anh rồi còn gì?

- Thế bà làm bánh gì tối nay?

- Bánh trái cây tẩm đường và bánh sô- cô- la nhân hạnh.

- Thế thì tôi sẽ đến. Mấy giờ thì tôi đến được?

- Khoảng 8 giờ nhé. Anh vẫn nhớ nhà tôi đấy chứ?

- Bà Olivia, thời gian không lâu đến nỗi tôi quên được nhà ông bà.

- Với tôi thì như là cả thế kỷ rồi ấy chứ. Mà này, tôi không muốn làm bà mối cho anh đâu nhưng nếu anh chưa có bạn gái thì để tôi giới thiệu cho. Ở chỗ tôi vừa có một cô bé đến làm việc, cũng là một bác sỹ tâm lý đấy. Xinh xắn đáo để. Anh với nó thì đẹp đôi lắm, con cái chắc là sẽ thông minh.

- Cảm ơn bà, nhưng tôi đã có rồi.

- Hay quá. Đưa luôn cô ấy đến nhé.

***

Brickerman sống ở Hay-worth, không xa quận Fairfax, trong một ngôi nhà tường vôi vữa nhỏ có mái ngói kiểu Tây Ban Nha. Chiếc xe Chrysler khổng lồ của Olivia đậu ở lối ra vào.

Khi chúng tôi đang tiến đến cửa trước thì Robin chợt hỏi:

- Anh Alex, đến đây thì em sẽ làm gì?

- Em có thích chơi cờ không?

- Em làm gì biết chơi cờ.

- Đừng lo em ạ. Đây là một ngôi nhà mà em không phải lo lắng về việc sẽ nói gì. Chắc may mắn lắm em mới có dịp để nói chuyện với chủ nhà đấy. Cứ việc xơi món bánh sô-cô-la nhân hạnh mà bà ấy làm và tự nhiên như ở nhà.

Tôi đặt một nụ hôn lên trán nàng và nhấn chuông cửa.

Olivia ra mở cửa. Nhìn bà vẫn không khác xưa, có lẽ chỉ nặng hơn vài ký, tóc xoăn tít được nhuộm, khuôn mặt màu hồng và cởi mở. Bà mặc chiếc váy một mảnh, có in hình Hawaii. Khi bà cười, toàn bộ chiếc váy nổi sóng. Bà đưa hai tay ra và ôm lấy tôi, kéo tôi sát vào bộ ngực nhỏ bằng chiếc ghế sô- pha của bà.

- Ôi Alex! - Bà buông tôi ra, hai tay giơ thẳng giữ hai vai tôi - Không để râu à. Trước kia trông anh giống D.H. Lawrence, giờ cạo râu đi trông anh như là cậu sinh viên ấy - Bà quay lại và cười với Robin. Tôi giới thiệu họ với nhau.

- Cô thật là may mắn gặp được cậu ta đấy. Cậu ta đáng yêu lắm.

Mặt Robin ửng hồng.

- Thôi, mời vào nhà.

Căn nhà thơm phức mùi bánh nướng. Al Brickman, như một nhà tiên tri với bộ râu và tóc trắng toát đang cúi gằm trên một cái bàn cờ bằng gỗ mun và gỗ thích tại phòng khách. Bao quanh ông là một đống lộn xộn nào là sách ở cả trên giá và dưới sàn nhà, đồ cổ, ảnh ông cháu, đồ đạc, chiếc áo choàng và đôi dép cũ.

- Ông Al, Alex và bạn cậu ta đến chơi này.

- Hừm - Ông ta làu bàu và giơ tay lên, mắt vẫn không rời khỏi những quân cờ.

- Vui được gặp lại ông, ông Al.

- Hừm.

- Ông ấy bị loạn thần kinh mất rồi - Olivia tiết lộ với Robin - nhưng trên giường ông ấy vẫn mãnh liệt lắm.

Bà đưa chúng tôi vào bếp. Căn bếp vẫn y chang như khi căn nhà được xây 40 năm về trước: gạch màu vàng viền màu hạt dẻ, bồn rửa nho nhỏ làm bằng sứ, khung cửa sổ treo đầy bình cây. Có một cái biển bằng gốm trên đường dẫn tới cái hiên đặt bàn ăn. Trên biển ghi dòng chữ: “Sao trở thành  rồng được khi sống chung với lươn?”

Olivia thấy tôi nhìn vào dòng chữ ấy.

- Món quà tặng của tôi khi rời phòng Dịch vụ xã hội ấy mà. Tôi tự tặng tôi thôi - Bà đem ra một đĩa bánh sô-cô-la nhân hạnh vẫn còn hơi ấm.

- Tiền khách hậu chủ, xin mời. Xem đây, tôi đang bị phát phì - Bà vỗ vỗ vào mông mình.

- Càng béo càng đáng yêu - Tôi nói với bà và bị bà lấy tay véo tai một cái.

- Ồ, bánh bà làm ngon thật - Robin khen.

- Một cô gái sành ăn đấy. Nào, mời ngồi đi.

Chúng tôi kéo ghế lại quanh bàn ăn và bày đĩa sẵn trước mặt. Olivia kiểm tra lại lò nướng và rồi quay lại với chúng tôi.

- 10 phút nữa là anh chị có món bánh trái cây tẩm đường để ăn rồi. Có táo, nho khô và sung đấy - Bà ngoắc ngón cái về phía phòng khách - Món có sung là để dành riêng cho Albert. Giờ anh muốn biết về Casa de los Ninos hả. Tất nhiên tôi không muốn chõ mũi vào chuyện của người khác, nhưng anh có thể cho biết là vì sao không?

- Nó có liên quan đến một số việc mà tôi đang làm với sở cảnh sát.

- Cảnh sát ư? Anh là cảnh sát à?

Tôi kể cho bà nghe về vụ án, lược bỏ những chi tiết không cần nói. Trước kia, bà đã gặp Milo rồi nhưng vẫn chưa hiểu hiết được mức độ quan hệ của chúng tôi.

- Anh ta cũng là một thanh niên hay đấy. Anh nên tìm cho anh ta một cô gái xinh xắn như là đã tìm được cho anh di - Bà mỉm cười nhìn Robin và đưa cho nàng thêm một cái bánh sô-cô-la nữa. 

- Vô ích thôi, bà Olivia ạ. Cậu ta là một gã đồng tính. Thông tin đó vẫn không làm cho bà thôi nói, chỉ làm bà hơi chậm đi một chút:

- Thế thì sao nào? Tìm cho cậu ta một chàng trai trẻ, đẹp là được chứ gì?

- Cậu ta có rồi.

- Hay lắm. Bỏ quá cho tôi nhé Robin. Tôi hay nói lung tung lắm. Vì là ngày nào tôi cũng phải lắng nghe khách hàng của tôi, rồi gật đầu và chỉ nói được mỗi từ “ừ, ừ” thôi. Về đến nhà thì cô cứ tưởng tượng cũng biết, tôi và phu quân của tôi nói chuyện nhiều đến mức nào. Nhưng mà này, có phải là Milo bảo anh hỏi tôi về La Casa không đấy?

- Không hẳn là như vậy. Tôi đang đi theo những con đường riêng của mình.

Bà nhìn Robin.

- Trong chuyện này có Philip Marlowe không?

Robin nhìn bà tỏ vẻ không biết gì.

- Thế chuyện này có nguy hiểm không hả Alex?

- Không, tôi chỉ muốn điều tra một vài vấn đề thôi.

- Anh phải cẩn thận đấy có hiểu không? - Bà lay lay bắp tay tôi. Tay bà nắm chặt - Cô phải đảm bảo là cậu ấy sẽ cẩn thận đấy nhé.

- Cháu lúc nào cũng cố như vậy bà Olivia ạ. Nhưng cháu không thể kiểm soát nổi anh ấy.

- Tôi biết những bác sỹ tâm thần này rồi. Họ đã quá quen với việc sử dụng quyền lực của mình tới mức không còn biết nghe những lời khuyên nữa. Để tôi nói cho cô một vài điều về gã đàn ông đẹp trai của cô nhé. Lần đầu tiên tôi gặp anh ta là khi anh ta còn là một bác sỹ thực tập được cử đến phòng Dịch vụ xã hội trong 3 tuần để tìm hiểu cuộc sống khó khăn của những người không có tiền. Anh ta khôn ngoan nhưng tôi nhận ra ngay anh ta là một con người đặc biệt. Anh ta là thứ đi bằng hai chân thông minh nhất đấy. Mà còn có tình cảm nữa. Vấn đề lớn nhất của anh ta là đối xử quá đáng với bản thân. Đến lái xe anh ta cũng tự lái. Làm việc thì anh ta làm bằng hai người khác nhưng vẫn cứ nghĩ mình không làm được gì cả. Tôi không cảm thấy ngạc nhiên khi anh ta tiến nhanh như là tên lửa, có đủ các chức danh, viết các cuốn sách và các thứ khác nữa. Nhưng tôi e rằng anh ta sẽ sớm bị kiệt sức.

- Bà đã đúng, bà Olivia ạ - Tôi thú nhận.

- Tôi nghĩ anh ta đã tới vùng Himalaya hay là đi tới đâu đó rồi chứ - Bà cười và tiếp tục nói với Robin - để mà đóng băng lại hòng sau này có thể trở lại thành người bình thường và sẽ thích California. Ăn thêm nữa đi, cả hai đứa.

- Cháu no rồi - Robin đưa tay đặt lên cái bụng lép kẹp của mình.

- Có lẽ bà cũng lại đúng nữa. Hãy giữ cái hình ảnh như thế về tôi đi. Tôi, khởi đầu như một cái thùng, không có gì để giữ trong đó cả. Hãy nói cho anh biết, em có yêu cái gã đàn ông ấy không?

Robin nhìn tôi. Nàng choàng tay quanh cổ tôi:

- Em có.

- Được, tôi tuyên bố hai người là vợ chồng. Ai thèm nghe anh ta nói gì nữa? .

Bà đứng dậy và đi đến lò nướng, dòm mắt qua cửa sổ kính của cái lò.

- Còn phải đợi thêm vài phút nữa. Tôi nghĩ sung lâu chín hơn.

- Bà Olivia, chúng ta nói chuyện về La Casa de los Niuos nhé?

Bà thở dài và bộ ngực cũng thở dài theo:

- Được rồi. Anh đúng là muốn trở thành một cảnh sát nghiêm túc đây - Bà ngồi xuống – khi anh gọi, tôi đã tìm các hồ sơ cũ và lôi ra tất cả những gì tôi tìm thấy được. Cô có muốn uống chút cà phê không?

- Cháu có, thưa bà - Robin nói.

- Tôi cũng muốn uống một chút.

Bà đi và trở lại với ba cốc cà phê lớn đang bốc hơi. Cà phê có đường và kem được đặt trên một cái khay có hỉnh toàn cảnh Yellowstone Park được phủ bởi một cái khăn lụa mỏng.

Robin vừa nhấp vừa khen:

- Ngon lắm bà Olivia ạ.

- Cà phê này gọi là Kona nhập từ Hawaii đấy. Chính cái khăn này cũng từ Hawaii. Con trai thứ nhà tôi, thằng Gabriel sống ở đó. Nó làm nghề xuất nhập khẩu. Công việc khá lắm.

- Bà Olivia...

- À, vâng. La Casa de los Ninos. Đó là một trại trẻ. Nó được xây dựng vào năm 1974 bởi Đức cha Augustus McCaffrey để làm nơi ở cho những trẻ vô gia cư. Trong tờ hướng dẫn có nói như vậy đấy.

- Thế bà có tờ hướng dẫn về nơi này không?

- Không, tôi để ở văn phòng mất rồi. Anh có muốn tôi gửi cho anh một bản không?

- Không cần đâu. Thế ở đó có những loại trẻ con nào?

- Những đứa trẻ bị ngược đãi và bị bỏ rơi, những trẻ mồ côi và cả một số không rõ nguồn gốc thế nào - đó là bọn bỏ nhà ấy. Thường thì bọn này bị bỏ tù hay bị đưa vào các trại cải tạo thanh thiếu niên. Nhưng bây giờ những nơi này đã quá đông những kẻ giết người, bọn hiếp dâm và cướp giật ở tuổi 14, 15 nên họ đã cố tìm ra một nơi nuôi dưỡng chúng, một nơi giống như La Casa. Nói chung, những cơ quan này nhận những đứa trẻ mà không ai muốn nhận nữa, những trẻ mà người ta đã không thể tìm được nơi nào để nuôi dưỡng  nữa. Nhiều trẻ có các vấn đề cả về thể chất lẫn tinh thần: có đứa bị co giật, đứa bị mù, đứa bị điếc hay chậm phát triển trí tuệ. Hoặc, có những đứa thì nhiều tuổi quá nên không ai thích nhận làm con nuôi. Cũng có những đứa là con của các bà mẹ đang ở tù - phần đông các bà này nghiện ngập ma tuý hay nghiện rượu. Chúng tôi đã thử đưa chúng đi làm con nuôi nhưng không ai chịu nhận. Nói tóm lại, đây là những phòng giam của tòa án trẻ vị thành niên.

- Vậy ai tài trợ cho một nơi như thế?

- Alex ạ, họ chỉ cần dựa vào các cơ quan chuyên trách của bang và của liên bang thôi. Nếu biết cách ghi chép sổ sách thì một người quản lý có thể moi được một ngàn đô-la mỗi tháng trên một đầu trẻ. Đối với trẻ mất khả năng thì họ còn có thể kiếm được nhiều hơn nữa. Tất cả những dịch vụ đặc biệt đều được trả lương cao. Nhất là tôi còn nghe nói McCaffrey có biệt tài thu hút những quyên góp cá nhân. Đất đai và nhà cửa ở đó là một ví dụ. 20 mẫu đất ở Malibu. Trước kia thuộc về chính phủ. Nơi đó chính phủ dùng để giam bọn phát xít Nhật trong Thế chiến thứ hai. Sau đó nó được dùng làm trại cải tạo những kẻ phạm tội lần đầu - thường là những kẻ biển thủ công quỹ hay các nhà chính trị. Thế mà ông ấy đã lèo lái thế nào để được quận cho thuê lâu dài. Thời gian thuê là 99 năm, tiền thuê hầu như không phải nộp.

- Chắc ông ấy phải là một vị có tài thuyết khách lắm?

- Đúng thế. Một lão già nhiều tài. Trước kia ông ấy là một nhà truyền đạo ở Mexico. Nghe nói ở đó ông ấy cũng có một cơ sở tương tự,

- Sao ông ấy lại trở về Mỹ nhỉ?

- Có trời mới biết được. Có thể ông ấy đã chán uống nước ở đó rồi. Có thể ông ấy nhớ món thịt gà chiên Kentucky. Mà bây giờ thì ở Mexico cũng đã có món thịt gà chiên này rồi ấy chứ.

- Thế còn cơ sở ở Mexico thì sao? Có phải là một nơi dễ chịu không?

- Không có cơ sở nào của ông ấy được dễ chịu cả, anh Alex ạ. Ai chả muốn có một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, có bờ rào xung quanh, có rèm cửa bằng vải bông trắng muốt, bãi cỏ xanh mướt, bố mẹ và con chó Rover. Nhưng thực tế ở những cơ sở của ông ấy là gì? Có đến hơn 17 ngàn đứa trẻ nằm trong sổ đen của tòa án xét xử trẻ vị thành niên chỉ tính riêng ở Los Angeles. 17 ngàn đứa trẻ không ai muốn nhận. Và ngày càng nhiều được đưa đến hệ thống các cơ sở như La Casa. Người ta dùng một từ khủng khiếp để mô tả tình trạng này, đó là từ “được xử lý”.

- Không thể nào tin được - Robin nói. Trên mặt nàng hiện lên vẻ khó chịu.

- Chúng tôi đã bị đưa vào một xã hội của những người ghét trẻ con, cháu gái ạ. Ngày càng có nhiều ngược đãi và bỏ rơi đối với bọn trẻ. Người ta sinh con ra rồi lại thay đổi quyết định. Các bậc cha mẹ chúng không muốn chịu trách nhiệm đối với chúng vì thế họ đổ vạ cho chính phủ. Alex, với tư cách một người từng theo tư tưởng xã hội chủ nghĩa, anh thử nhận xét xem thế nào? Và còn cả tình trạng phá thai nữa. Hi vọng là điều này không làm cho cô cháu của tôi ghê tởm, bởi vì chính tôi cũng ủng hộ việc giải phóng. Tôi cũng đang đòi được trả lương công bằng trước khi Gloria Steinem qua tuổi dậy thì. Nhưng phải chấp nhận thôi. Cuộc đại phá thai mà chúng ta đang thấy hiện nay là một cách để kiểm soát sinh đẻ, một cách khác để người ta lảng tránh trách nhiệm, về một mặt nào đó mà nói thì nó cũng giống như giết trẻ con vậy phải không? Nhưng mà thế có lẽ còn tốt hơn là sinh ra chúng rồi lại bỏ rơi chúng - Bà lấy tay áo lau những giọt mồ hôi đang đổ ra  trên trán và dùng tờ giấy ăn để thấm mồ hôi ở môi trên - Xin lỗi nhé. Đó đúng là một cuộc luận chiến chán ngắt.

Bà đứng dậy và vuốt cái áo cho bớt nhăn.

- Để tôi đi xem bánh tẩm đường đã được chưa?

Bà đi và trở lại với một dĩa bánh đang bốc hơi nghi ngút:

- Nào lấy bánh di, vừa ăn vừa thổi, nó còn đang nóng đấy. Tôi và Robin nhìn nhau.

- Trông anh chị sao thế. Phải chăng cuộc luận chiến của tôi vừa rồi đã làm cho anh chị mất hứng?

- Không phải thế đâu, bà Olivia ạ - Tôi cầm một miếng bánh tẩm đường và cắn một miếng - Ôi, ngon quá. Tôi đồng ý với ý kiến của bà về chuyện bọn trẻ.

Robin tỏ vẻ trầm xuống. Chúng tôi đã từng thảo luận với nhau về vấn đề phá thai nhiều lần rồi nhưng chưa bao giờ ngã ngũ cả.

- Tôi xin trả lời câu hỏi của anh nhé, là nơi đó có dễ chịu không ấy? Tôi chỉ có thể nói rằng chúng tôi chưa hề có một phàn nàn nào về họ cả khi tôi còn ở phòng Dịch vụ xã hội. Họ có đầy đủ những thứ căn bản, sạch sẽ, xung quanh phong cảnh đẹp mắt. Chúng được đưa bằng xe buýt tới học ở các trường công khi họ có nhu cầu đặc biệt. Còn không thì họ dạy ngay tại chỗ. Tôi chắc rằng không có ai giúp chúng nó làm bài tập về nhà cả - tất nhiên là chẳng có người cha nào đến đó để sống với con cái, nhưng McCaffrey giữ gìn nơi đó tốt, cố gắng lôi kéo sự tham gia của cộng đồng. Có nghĩa là nơi đó được sự quan tâm theo dõi công khai của công chúng. Tại sao anh lại quan tâm quá nhiều về nơi này đến thế? Hay anh nghĩ cái chết của đứa bé đó có điều gì đáng ngờ?

- Không, chẳng có lý do gì để mà nghi ngờ cả - Tôi nghĩ về câu hỏi của bà - Tôi cho rằng mình chỉ đang câu cá thôi.

- Này anh bạn, đừng có thả câu để mà bắt con cá bống lại giật phải con cá mập đấy nhé.

Chúng tôi tiếp tục ăn bánh. Olivia gọi với vào trong phòng khách:

- Ông Albert, ông có muốn ăn bánh tẩm đường không, bánh nhân sung đấy.

Tôi không thấy có tiếng trả lời, nhưng bà vẫn để vài cái bánh lên một cái đĩa và mang vào đó cho ông lão.

- Bà ấy thú vị đấy chứ - Robin nói.

- Cả triệu người mới tìm được người như bà ấy đấy. Và bà khoẻ.

- Và cả thông minh nữa chứ. Anh nên nghe bà ấy khi bà ấy khuyên là nên cẩn thận. Anh Alex ạ, anh hãy để công việc điều tra cho anh Milo làm đi.

- Anh sẽ tự biết bảo vệ bản thân mình, em đừng quá lo thế - Tôi nắm lấy tay nàng nhưng nàng rụt lại. Tôi định nói với nàng thì Olivia đi từ bếp ra.

- Cái gã đã chết, gã làm nghề bán hàng ấy, anh nói là gã cũng tình nguyện phục vụ tại La Casa à?

- Vâng, tại văn phòng của anh ta còn có một cái bằng khen vì đã phục vụ ở đó đấy.

- Có thể gã là một thành viên của Đội quân Các Quý ông. Đó là cái tên do McCaffrey tự nghĩ ra để đặt tên cho tổ chức những người tham gia tình nguyện nhằm lôi kéo sự tham gia của cộng đồng vào công việc tại Casa. Ông đã mời các công ty khiến lãnh đạo của họ tham gia vào công tác tình nguyện cùng bọn trẻ vào cuối tuần. Tình nguyện ở mức nào là tuỳ thuộc vào các “Qúy ông” và tuỳ thuộc vào sức ép từ các ông chủ, tôi không nắm được về điều này. McCaffrey cấp cho họ áo đồng phục, thẻ đeo cổ áo và cả các bằng khen do ông thị trưởng ký. Họ cũng được các ông chủ của họ ưu ái hơn trong việc nâng lương hay đề bạt. Hy vọng là chuyện này có lợi chút gì đó cho bọn trẻ.

Tôi nghĩ đến Bruno, một kẻ bị tâm thần, làm việc với bọn trẻ vô gia cư.

- Thế có gì đó sàng lọc trước khi nhận người vào làm không?

- Vẫn là những kiểu sàng lọc thông thường thôi. Có phỏng vấn, có kiểm tra trắc nghiệm... Anh biết đấy, những thứ này cũng đáng phải làm lắm chứ.

Tôi gật đầu.

- Nhưng như tôi đã nói, chúng tôi chưa bao giờ nhận được một phàn nàn hay khiếu kiện gì về La Casa cả. Nếu tính điểm thì nơi đó phải được loại B, Alex ạ. Vấn đề chính là ở chỗ nó là một hoạt động quá lớn đối với bọn trẻ nên không thể theo dõi riêng từng cá nhân được. Một trại nuôi dưỡng trẻ con loại tốt thì lúc nào cũng có thể đếm được từ 400 đến 500 trẻ. Đó chính là con số mà ông ấy có được. Ngoài chuyện đó ra. La Casa là một nơi tốt.

Nghe bà nói về La Casa thật hay. Nhưng theo một cách nghĩ riêng của tôi thì tôi cảm thấy thất vọng. Nếu như nghe bà đả kích nơi này thì có lẽ hay hơn. Và hay nhất là nếu từ đó mà biết được nơi này có cái gì đó liên quan đến ba vụ giết người tôi đang tiến hành điều tra. Tất nhiên, nếu như thế thì 400 đứa trẻ kia sẽ bất hạnh. Liệu tôi có trở thành một thành viên của cái xã hội ghét trẻ em mà Olivia đã miêu tả? Tự nhiên tôi thấy cái bánh tẩm đường chẳng khác gì rơm và căn bếp của Olivia nóng nực một cách quá đáng.

- Vậy anh còn gì cần hỏi nữa không?

- Không, xin cảm ơn bà.

- Còn giờ thì đến lượt cô cháu gái - Bà quay sang Robin - cháu thử kể về cháu cho ta nghe xem nào, cháu gặp được cái gã đáo để này như thế nào vậy?

***

Một giờ sau đó chúng tôi rời khỏi nhà Olivia. Tôi vòng tay ôm Robin. Nàng cứ để tôi ôm mà không thèm có phản ứng gì. Chúng tôi cùng đi bộ ra xe mà không ai nói một lời nào như hai kẻ xa lạ. Khi vào trong xe rồi tôi mới hỏi nàng:

- Em sao thế?

- Tại sao anh lại đưa em đến đấy vào tối hôm nay?

- Anh nghĩ sẽ vui...

- Nói về chuyện giết người và chuyện ngược đãi trẻ con mà là vui à? Anh Alex, phải chăng anh đã gọi cho em chỉ là xã giao rồi em không biết mà cứ đi cùng anh đến đây?

Tôi không có gì để nói nên cho xe nổ máy và chạy khỏi lề đường.

- Em lo về anh quá anh ạ - Nàng nói - Những thứ anh nói ở nhà bà Olivia thật đáng sợ. Còn cái mà bà ấy gọi là “cá mập” thì lại là sự thật đấy. Anh giống như một cậu bé trôi dạt trên một cái bè giữa biển, không biết những gì đang xảy ra xung quanh mình.

- Anh biết anh đang làm gì.

- Đúng - Nàng nhìn ra cửa sổ xe.

- Thế có gì là sai nào khi anh muốn tham gia vào những thứ khác của xã hội ngoài mấy việc như tắm nước ấm và đi bộ mà anh vẫn thường làm ở nhà?

- Không có gì sai cả. Nhưng tại sao anh không làm cái gì đó ít nguy hiểm hơn vai Sherlock Holmes này một chút? Việc gì đó mà anh được đào tạo hẳn hoi ấy thì có tốt hơn không?

- Anh học nhanh lắm.

Nàng không thèm nghe tôi nữa. Chúng tôi lướt qua những đường phố vắng tanh, tối om. Trận mưa phùn lất phất làm nhoà chiếc kính chắn gió.

- Em không muốn nghe về chuyện người này hay người kia bị băm nát mặt, hay là chuyện bọn trẻ bị xe cán chết rồi lái xe bỏ chạy - Nàng nói. 

- Đó là một phần của cuộc sống ngoài kia đấy - Tôi chỉ tay ra ngoài màn đêm.

- Nhưng mà em không muốn thấy bất kỳ một phần nào của nó cả.

- Nghĩa là em chỉ thích những cái gì tốt đẹp thôi chứ gì?

- Thôi đi, anh Alex. Anh đừng có quá đáng như thế nữa được không? Đó toàn là những câu chuyện trên phim ảnh thôi.

- Không phải phim ảnh. Đó là sự thật.

- Không. Anh đừng làm em sợ nữa. Em muốn người đàn ông mà lần đầu tiên em gặp ấy - một người biết tự thoả mãn với chính mình và không phải lúc nào quá lo khẳng định bản thân. Đó là những gì đã lôi kéo em đến với anh. Giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông... bị ám ảnh. Kể từ khi anh bị cuốn vào ba cái chuyện điều tra này, anh chẳng còn để ý tới em nữa. Khi em nói chuyện với anh thì anh lại để tâm đến chuyện khác. Em linh cảm rằng anh đang trở lại với con người tồi tệ của anh trước kia.

Có lẽ nàng đã nói đúng phần nào. Mấy bữa trước khi tỉnh giấc, tôi đã thấy bụng dạ cồn cào, không phải do đói mà có một cái gì đó thôi thúc ghê gớm, đó chính là nỗi ám ảnh trước kia luôn thúc tôi phải hoàn thành công việc. Điều đáng buồn cười là tôi lại đang muốn có sự thôi thúc đáng nguyền rủa ấy.

Tôi nói với nàng:

- Em yên tâm đi, anh hứa sẽ cẩn thận.

Nàng lắc đầu trong tâm trạng thất vọng, cúi người về phía trước và bật đài. Mở thật to.

Khi hai chúng tôi tới cửa nhà nàng, nàng đặt một nụ hôn trong trắng lên má tôi.

- Anh có thể vào được không?

Nàng nhìn tôi chằm chằm lúc lâu rồi cũng nở một nụ cười cam chịu. 

- Ôi trời, anh vào nhà đi.

Trên gác xép, tôi ngắm nhìn nàng cởi quần áo dưới ánh trăng lờ mờ. Nàng đứng một chân, một chân cởi chiếc dép quai hậu, hai trái bồng đảo lắc qua lắc lại ở bên dưới. Một luồng sáng chéo của ánh trăng biến nàng thành nửa đen nửa trắng mờ ảo khi nàng xoay người để cởi đồ, rồi tôi không còn nhìn thấy nàng nữa khi nàng chui đầu vào trong chăn. Tôi đưa tay ra tìm nàng, cả thân hình kích động. Tôi kéo một tay nàng về phía tôi. Nàng đưa tay sờ người tôi một giây, rồi lại từ dưới nàng đưa tay lên cổ tôi và để nguyên ở đó. Tôi vùi đầu vào nơi thiêng liêng giữa bờ vai và phần ngọt ngào bên dưới cằm nàng.

Chúng tôi cứ để nguyên như vậy mà ngủ.

Sáng dậy, tôi không thấy nàng nằm cạnh tôi. Tôi nghe tiếng máy kêu và biết nàng đã xuống làm việc ở xưởng.

Tôi mặc quần áo, đi xuống cầu thang và đến với nàng. Nàng mặc bộ đồ bảo hộ lao động liền thân. Miệng nàng có đeo khẩu trang, mắt đeo kính bảo hộ.

Không khí đầy bụi gỗ.

Tôi gào to để át tiếng ầm ầm từ máy cưa bàn phát ra:

- Anh sẽ gọi cho em sau!

Nàng ngừng lại một giây, vẫy tay chào tôi rồi lại tiếp tục công việc. Tôi ra về để nàng ở lại với đống đồ nghề, máy móc của nàng.

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.