Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Lần đầu tôi điện thoại đến là vào lúc 8 giờ sáng, không có ai trả lời. Nửa tiếng sau, Đại học Oregon mới mở cửa hoạt động.

- Chào buổi sáng. Trường đại học đây!

- Chào buổi sáng. Tôi là bác sỹ Gene Adler gọi đến từ Los Angeles. Tôi đang làm việc cho Khoa Nhi của Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây. Chúng tôi hiện đang tuyển một vị trí tư vấn. Một trong những ứng viên của chúng tôi đã ghi trong hồ sơ của anh ta là anh ta nhận bằng thạc sỹ tư vấn giáo dục từ khoa tư vấn giáo dục của Trường. Hiện tôi muốn kiểm tra độ tin cậy theo thường lệ, không biết ông có thể vui lòng giúp tôi xác nhận điều đó được chăng?

- Tôi sẽ chuyển máy đến cô Marianne, phòng lưu trữ hồ sơ nhé.

Marianne có một giọng nói ấm và thân thiện nhưng khi tôi nhắc lại câu chuyện của tôi cho cô thì cô khăng khăng là phải có yêu cầu viết tay gửi đến mới làm.

- Được, tôi sẽ làm - Tôi nói - nhưng tôi e là sẽ mất nhiều thời gian. Công việc mà ứng viên này đang xin hiện có nhiều người cạnh tranh. Chúng tôi đang xem xét để đưa ra quyết định trong vòng 24 giờ. Đó chỉ là thủ tục thôi, thủ tục xác nhận những lời khai trong hồ sơ ấy mà, nhưng cơ quan bảo hiểm của chúng tôi thì cứ đòi chúng tôi phải làm việc này. Nếu cô muốn, tôi có thể yêu cầu ứng viên này gọi điện thoại cho cô để lấy thông tin, vì nó thuộc về quyền lợi của anh ta.

- Thôi được rồi, tôi nghĩ nên châm chước cho trường hợp này. Điều mà ông muốn biết chỉ là liệu anh ta đã nhận bằng hay chưa chứ gì? Ngoài ra không còn gì nữa đúng không?

- Đúng vậy.

- Ứng viên đó tên gì?

- Một người tên là Timothy Kruger. Anh ta khai là đã có bằng thạc sỹ 4 năm về trước.

- Xin chờ một lát nhé.

Cô ta biến đi trong khoảng 10 phút rồi trở lại. Giọng cô nghe có vẻ không được vui:

- Bác sỹ ạ, thủ tục kiểm tra của ông hoá ra lại có chút công dụng đấy. Trong vòng 10 năm qua không có ai tên như ông nói được trao bằng thạc sỹ cả. Đúng là chúng tôi có hồ sơ của một người tên là Timothy Jay Kruger, từng tham gia một kỳ học đại học 4 năm về trước, nhưng chuyên môn của anh ta không phải là tư vấn giáo dục, mà là dạy học bậc trung học, và đã bỏ ngay sau kỳ học đầu tiên.

- Tôi hiểu rồi. Thật là tệ. Cô có biết tại sao anh ta lại bỏ học không?

- Không? Thế điều đó cũng quan trọng à?.

- Không, tôi nghĩ là không quan trọng lắm. Nhưng cô đã hoàn toàn chắc chắn về thông tin cô vừa cung cấp cho tôi chưa? Tôi không muốn làm hỏng sự nghiệp của anh Kruger...

- Tôi chắc chắn, thưa ông - Cô ta nói như thể bị xúc phạm - Tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại rồi, thưa ngài bác sỹ. Tôi cũng đã đi hỏi trưởng khoa, giáo sư Gowdy, ông ấy khẳng định chưa có người nào tên là Timothy Kruger đã tốt nghiệp khoa ấy cả. 

- Thôi được rồi. Việc đó thế là xong nhé. Vậy là đã biết thêm một chút về anh Kruger. Cô có thể giúp tôi kiểm tra thêm một điều nữa được không?

- Điều gì vậy?

- Ứng viên Kruger cũng liệt kê trong lý lịch là anh ta đã có bằng cử nhân về tâm lý học từ Đại học Jedson bang Washington. Không biết hồ sơ của anh ta ở chỗ cô có thông tin này không?

- Nó chắc là ở đơn xin học đại học của anh ta. Đương nhiên là chúng tôi có lưu trữ, nhưng tôi nghĩ ông không cần phải...

- Thưa cô Marianne, tôi sẽ còn phải báo cáo điều này với Hội đồng kiểm tra khoa học hành vi của bang, vì có liên quan tới việc cấp bằng của bang. Vậy tôi cần phải biết tất cả những dữ liệu.

- Tôi hiểu rồi. Đợi tôi kiểm tra.

Lần này thì cô ta quay lại rất nhanh.

- Tôi có bản ghi của anh ta về Đại học Jedson đây, thưa bác sỹ. Đúng là anh ta có nhận bằng cử nhân, nhưng không phải là bằng cử nhân tâm lý.

- Nó là bằng cử nhân gì vậy?

Cô ta cười:

- Cử nhân kịch. Diễn viên ấy.

***

Tôi gọi tới ngôi trường mà Raquel Ochoa đang dạy. Cô ta dường như rất vui khi nghe tôi gọi.

- Chào anh, việc điều tra đã đến đâu rồi anh?

- Chúng tôi đang tiến đến được gần hơn rồi - Tôi tán - tôi gọi điện cho cô là để thông báo điều đó đấy. Thế Elena có để lại nhật ký hay là bất kỳ ghi chép nào chỗ phòng ở không?

- Không. Em và nó đều không phải là những người thích ghi nhật ký. Trước đó cũng không hề ghi bao giờ.

- Thế không có sổ ghi chép, băng đĩa hay bất kỳ cái gì à?

- Cuốn băng duy nhất mà em thấy là băng nhạc, cái xe mới mua của nó có ổ chạy băng, và một số băng cassette mà Handler đã cho nó để giúp nó thư giãn - để ngủ ấy- Không hiểu tại sao nhỉ?

Tôi không để ý đến câu hỏi của cô ta.

- Thế những tư trang của cô ta đang ở đâu?

- Anh phải biết chứ. Cảnh sát đã lấy đi tất cả. Em nghĩ họ đã đưa lại cho mẹ nó. Điều gì đang diễn ra thế? Anh đã tìm ra cái gì chưa?

- Không có gì cụ thể cả. Tôi chưa thể nói gì được. Chúng tôi đang cố lắp ghép các dữ kiện với nhau.

- Em không biết các anh làm thế nào, chỉ cần các anh bắt được và trừng phạt tên sát nhân ấy. Con ác quỷ.

Tôi vét tất cả vốn tự tin còn lại rồi đưa nó vào miệng để tuôn ra được những lời trấn an châu ngọc cho cô:

- Chúng tôi sẽ làm được việc đó.

- Em biết các anh sẽ làm được.

Lòng tin của cô làm cho tôi thấy phát ngượng.

- Raquel này, hiện tôi chưa tiếp cận được đầy đủ các hồ sơ. Cô có sẵn địa chỉ nhà riêng của mẹ cô ấy không?

- Có chứ - Rồi cô nàng đọc cho tôi ghi.

- Cảm ơn cô.

- Anh có định đến thăm gia đình Elena không?

- Tôi cho rằng nói chuyện riêng với họ sẽ tìm được ra nhiều điều bổ ích.

Đầu kia im lặng. Rồi cô nói:

- Họ là những người tốt. Nhưng có thể họ sẽ không tiếp các anh đâu.

Cô nàng cười:

- Em nghĩ anh sẽ làm tốt hơn nếu chịu cho em đi cùng. Em giống như một thành viên trong gia đình họ.

- Không phiền cho cô đây chứ?

- Không. Em muốn giúp anh. Khi nào thì anh muốn đến đó?

- Chiều nay.

- Được. Vậy em sẽ về sớm. Em sẽ báo với Ban giám hiệu là em thấy người không được khoẻ. Anh hãy đón em tại nhà vào lúc 2 giờ 30 nhé. Địa chỉ của em đây.

***

Cô nàng sống tại một khu không giàu có ở miền Tây, không xa giao lộ giữa đường cao tốc Santa Monica và cao tốc San Diego, một khu vực có những căn hộ cao ốc như những cái hộp kẹo, sống trong đó là những người độc thân không đủ tiền mua nhà ở bến du thuyền.

Bóng cô nàng thấp thoáng cách chỗ tôi đậu xe khoảng một khu nhà, đứng đợi bên đường, mặc bộ áo dài màu đỏ, váy vải bông màu xanh và giày đóng kiểu miền Tây.

Cô nàng lên xe, hai chân màu nâu không tất bắt chéo nhau, miệng cười:

- Chào anh.

- Chào cô. Cảm ơn vì đã làm điều này.

- Em đã nói với anh rồi, đây là điều em muốn làm. Em muốn cảm thấy có ích trong chuyện này.

Tôi lái xe về hướng Bắc, nhằm đại lộ Hoàng Hôn. Đài phát thanh đang phát một bản nhạc Jazz theo thể tự do, có saxophone sô lô nghe như tiếng còi rú của cảnh sát và tiếng trống thì như một quả tim đập lúc nghỉ ngơi.

- Cô cứ việc thay đổi kênh nếu muốn.

Cô nàng nhấn vào một vài cái nút, điều chỉnh thanh bắt sóng và tìm được một bản nhạc rock nhẹ. Đồng thời là bài hát thất tình và những bộ phim cũ vang lên theo bản nhạc.

Ngả lưng về phía sau, cô nàng hỏi:

- Anh muốn biết gì từ họ?

- Về việc liệu Elena có nói cho họ biết điều gì về công việc của cô ta không, cụ thể là về đứa trẻ bị chết ấy. Và về Handler.

Trong mắt của cô nàng có nhiều điều muốn hỏi nhưng cô giữ không nói ra.

- Nói về Handler là một đề tài nhạy cảm đấy. Gia đình không thích nghĩ đến việc nó hẹn hò với một người đàn ông già hơn nó quá nhiều. Và - Cô ngập ngừng - lại là một người nói tiếng Anh. Trong những tình huống như thế thì họ có xu hướng bác bỏ tất cả, chứ nói chi đến việc công nhận điều, này điều kia. Đó là nét văn hoá.

- Nhưng về một khía cạnh nào đó thì nó cũng rất con người.

- Có thể. Những người Tây - Bồ bọn em còn hơn thế nữa. Một phần là do đạo. Phần còn lại là do dòng máu Anh Điêng của chúng ta. Chúng ta làm sao có thể sống sót được trong những vùng hoang vắng mà chúng ta đã sống nếu không biết bác bỏ hiện thực? Anh mỉm cười và vờ như khu đất này màu mỡ, cây cối xanh tươi, có nhiều nước và thức ăn, thế là hoang mạc này dường như không đến nỗi quá tồi.

- Thế cô có ý kiến gì giúp tôi có thể vượt qua được sự chối bỏ hiện thực của họ không?

- Em không biết - Cô nàng ngồi khoanh tay trước bọc như một cô học trò ngoan - Em nghĩ để em nói chuyện trước. Bà Cruz, mẹ của Elena, vẫn luôn quý em. Có thể em vượt qua được. Nhưng anh đừng mong đợi nhiều quá ở những điều kỳ diệu đấy.

- Cô đừng lo.

Công viên Tiếng vọng là một phần của Mỹ La tinh được chuyển đến nơi có những khu phố bụi bặm có nhiều dốc lên xuống mọc giữa Hollywood và khu thị trấn. Các khu phố có những cái tên như Macbeth và Macduff, Bonnybrae và Laguna, toàn trong thơ. Những đường phố cao dần về phía Nam và rồi xuống dốc đâm vào khu Do Thái của hạt Union. Về phía Bắc, những đường phố lại lên dốc hội tụ tại công viên giữa hồ. Khu này mang tên cái hồ ấy. Những đường phố tiếp tục chạy qua các đường mòn khô cằn nóng bức và lạc vào một vùng hoang vu không hợp cảnh, nhìn xuống khu sân vận động Tấm chắn, và công viên Thiên đường, nơi có Học viện cảnh sát Los Angeles.

Đại lộ Hoàng hôn biến đổi hẳn khi ra khỏi Hollywood đến công viên Tiếng vọng. Các rạp hát khiêu dâm và các khách sạn dành cho dân lái xe đã nhường chỗ cho những nhà hàng cây xanh và cửa hàng rượu vang, những vũ trường nhỏ phát ra các bản nhạc disco La tinh, dãy dài vô tận các quầy bán thức ăn đủ thứ từ thịt chiên giòn Mexico, đồ hải sản, thức ăn nhanh cho tới những khách sạn La tinh bậc nhất, các viện thẩm mỹ, các lò nướng bánh mỳ của người Cu-ba, các trung tâm tư vấn y tế và pháp luật, các quán bar và các câu lạc bộ xã hội. Giống như nhiều khu vực nghèo khó khác, vùng công viên Tiếng vọng của đại lộ Hoàng hôn liên tiếp có những khu đông nghẹt người đi bộ.

Chiếc Seville cắt thành một đường xuyên qua đám người đi bộ vào buổi chiều. Trên phần đại lộ này, mọi người đều có tâm trạng gì đó khẩn cấp và sôi xèo xèo như là mỡ lợn đang tan bắn ra từ những cái chảo rán của các quầy bán thức ăn bên đường. Những cậu choai choai mặc áo cộc để lộ ra những hình xăm không chuyên, những bà mẹ 15 tuổi đang đẩy những đứa bé béo mập trên cái xe đẩy ọp ẹp đe doạ sẽ sụp đổ ở bất kỳ chỗ nào trên lề đường, những đám chơi bài răm-mi ăn tiền, những kẻ buôn bán ma tuý rong, luật sư nhập cư, những phụ nữ lau rửa đang nghỉ ngơi, những bà cụ già, người bán hoa rong và một một dòng trẻ con mắt nâu dài vô tận.

Raquel nói:

- Trở lại đây em thấy mọi thứ thật kỳ dị. Em lại đi trên một chiếc xe hơi sang trọng nữa chứ.

- Thế cô đã đi khỏi đây được bao lâu rồi?

- Một ngàn năm rồi, anh ạ.

Raquel dường như không muốn nói gì thêm nữa nên tôi cũng bỏ lửng câu chuyện. Đến Fairbank Place, cô nàng bảo tôi rẽ trái. Nhà Gutierrez ở cuối một con đường ngoằn ngoèo lên dốc, rồi biến thành đường đất ngay chân đồi. Đi thêm khoảng 400 mét nữa là chúng tôi sẽ trở thành những con người duy nhất trên thế giới.

Tôi đã nhận ra Raquel có thói quen cắn, lúc thì cắn môi, lúc cắn móng tay, lúc cắn đốt ngón tay khi cô nàng lo lắng điều gì. Và lúc này, cô nàng đang gặm ngón tay cái. Tôi tự hỏi làm như thế giúp cô thoả mãn được cơn đói gì đó chăng.

Tôi lái xe một cách thận trọng - con đường hầu như không đủ chỗ cho một cái xe đi. Bên đường là những thanh niên trong bộ áo phông đang chăm chú sửa chữa mấy cái xe hơi cũ hỏng cứ như những tu sỹ đứng trước một hòm thánh cốt, trẻ con đứng mút tay. Từ lâu lắm, con đường này được trồng cây đu và chúng đã trở thành những cây đu cổ thụ rất lớn. Rễ của chúng làm oằn phần vỉa hè dành cho khách bộ hành, cỏ đã mọc đầy những chỗ nứt. Những cành cây cào vào nóc xe. Một cụ già với đôi chân bị bỏng phải quấn giẻ đang đẩy cái xe mua hàng đầy những đồ kỷ niệm lên cái dốc cao. Những hàng chữ viết bậy tràn ngập không gian trống...

- Kia rồi - Cô nàng chỉ tay về phía một ngôi nhà khung giống như cái nhà tranh sơn xanh nhạt và mái lợp bằng giấy dầu (một loại giấy nhựa đường) màu nâu. Sân trước khô cong ngả màu nâu nhưng bao quanh là những luống hoa phong lữ tươi đẹp, những chòm hoa anh túc màu vàng và da cam. Móng nhà có trang trí bằng đá. Mái hiên che mát một hành lang bằng gỗ đã lún xuống. Trên hiên có một người đàn ông đang ngồi.

- Đó là Rafael, người anh của nó. Trên hiên ấy.

Tôi tìm thấy một nơi đậu xe cạnh chiếc Chevy trên đường. Tôi đánh lái sang vệ đường và khoá xe lại. Hai chúng tôi ra khỏi xe, bụi quẩn thành vòng xoáy theo gót.

Cô nàng vừa gọi vừa vẫy:

- Anh Rafael!

Trong giây lát, người đàn ông ngồi trên hiên nhà cũng ngẩng đầu nhìn và giơ bàn tay lên, vẻ yếu ớt.

- Trước kia em sống ngay cạnh góc phố này - Cô nàng nói, giọng như đang xưng tội ở nhà thờ.

Cô dẫn tôi lên hơn chục bậc thềm và qua một cánh cổng sắt đã mở.

Người đàn ông ngồi trên hiên vẫn không đứng dậy. Anh ta nhìn chúng tôi chằm chằm với vẻ e ngại, tò mò và gì đó mà tôi không xác định được. Người anh ta xanh xao, gầy đến hốc hác, có nước da trắng và hình dáng đậm nét Tây - Bồ giống người em gái đã chết của anh ta. Trông anh ta chẳng khác gì nạn nhân của căn bệnh kinh niên nào đó. Người đàn ông ấy mặc chiếc áo sơ-mi trắng dài tay, ống tay đã xắn lên tận khuỷu. Cái áo rộng thùng thình ở chỗ eo, có lẽ phải rộng hơn anh ta vài cỡ. Quần anh ta mặc màu đen và trông như thể trước kia nó là quần com-lê của một người béo. Đôi giày thấp cổ có buộc dây đã không giấu nổi mấy đầu ngón chân thò ra, bên trong là đôi tất trắng. Tóc anh ta cắt ngắn và được chải thẳng ra sau.

Người đàn ông khoảng độ 25 tuổi nhưng bộ mặt thì không khác gì một ông già, mệt mỏi và lúc nào cũng có vẻ đề phòng.

Raquel đi tới, hôn nhẹ lên đỉnh trán anh ta. Anh ta ngước nhìn cô nàng, vẻ thờ ơ lạnh nhạt. 

- Chào cô Rocky!

- Anh Rafael, anh khoẻ không?

- Tôi khoẻ.

Anh ta gật đầu, cái đầu có vẻ như muốn rơi khỏi cổ anh ta. Mắt anh ta nhìn tôi, có vẻ như khó tập trung được.

Raquel bặm môi:

- Bọn em đến để thăm anh, em Andy và bác gái. Đây là anh Alex Delaware. Anh ấy làm việc cho cảnh sát. Anh ấy đang điều tra về vụ án của Elena.

Mặt anh ta lộ vẻ báo động, tay bám chặt vào ghế. Rồi như thể một diễn viên kịch làm theo chỉ đạo trên sân khấu, anh ta cười nhăn nhở chào tôi, cúi người thấp hơn và nháy mắt.

- Vâng - Anh ta nói.

Tôi chìa tay ra. Anh ta nhìn vào tay tôi, bối rối, rồi nhận ra nó như thể một người bạn đã mất tích từ lâu nên cũng chìa bộ vuốt gầy guộc của anh ta ra, bắt tay tôi.

Cánh tay của anh ta bị suy dinh dưỡng một cách đáng thương, nó chỉ còn là một bó que được bao bọc bằng một lớp giấy màu vàng bủng. Khi các ngón tay của chúng tôi nắm vào nhau, cái tay áo của anh ta bị kéo lên để lộ ra những đường rãnh nhỏ trên cánh tay. Có khá nhiều rãnh nhỏ kiểu ấy. Phần lớn các rãnh nứt này có vẻ đã cũ, có vết than dính trên đó, nhưng có một vài rãnh vẫn còn khá mới, có màu tím. Đặc biệt có một vết không cũ tí nào, để lộ ra một vệt máu đỏ ở giữa.

Cái bắt tay của anh ta ẩm ướt và yếu. Khi tôi buông tay, cánh tay anh ta rơi thõng xuống cạnh sườn, bất động.

- Này, anh bạn - Anh ta nói gần như không thành tiếng - Rất vui được gặp anh.

Anh ta quay đi chỗ khác, lại chìm đắm trong giấc mơ vô tận của anh ta. Lần đầu tiên tôi nghe thấy những tiếng nhạc cũ kỹ phát ra từ một cái đài bán dẫn trên sàn nhà cạnh ghế anh ta ngồi. Cái hộp nhựa nhỏ đáng thương ấy đang kêu lên những tiếng rẹt rẹt vì nhiễu sóng. Tiếng nhạc nghe tồi đến khó tả. Đầu Rafael ngả về phía sau, như đang phê trong tiếng nhạc. Với anh ta, tiếng nhạc như tiếng hát đồng ca của các thiên thần được truyền thẳng vào thuỳ thái dương.

Raquel mỉm cười:

- Anh Rafael này.

Anh ta nhìn cô nàng, cũng cười và gật gật, đầu như muốn rơi, rồi bất tỉnh.

Raquel nhìn chằm chằm vào anh ta, mắt đẫm lệ. Tôi tiến lại gần cô nàng, còn cô nàng lại quay đi chỗ khác, giận dữ và tủi hổ:

- Trời đất quỷ thần ơi!

- Anh ta nghiện đã lâu chưa?

- Hàng năm trời nay rồi. Lần gần đây nhất em nghe tin về anh ấy là anh ấy đã bỏ cuộc rồi.

Cô nàng đưa tay lên che miệng, người lảo đảo như sắp ngã. Tôi tiến đến cạnh và đỡ được cô nàng nhưng cô đã nhanh chóng chỉnh đốn lại tư thế:

- Anh ấy bị mắc phải bẫy ở Việt Nam. Về nhà anh ấy mang theo hội chứng chiến tranh nặng. Elena đã dành nhiều thời gian và tiền bạc thử giúp anh ấy thoát khỏi căn bệnh. Anh ấy cũng đã cố gắng nhiều lần nhưng lần nào cuối cùng cũng phải bỏ cuộc. Tuy vậy, khoảng một năm nay, anh ấy tự nhiên thoát khỏi bệnh. Elena vui lắm. Anh ấy còn tìm được việc và làm bảo vệ tại vũ trường Lucky ở Alvarado.

Cô nàng quay lại nhìn tôi, đôi cánh mũi phập phồng, mắt đảo như những bông hoa huệ màu đen trong ao nước mặn, đôi môi run bần bật giống dây đàn.

- Moi thứ đổ vỡ tan tành hết ! 

Cô bám lấy cái tay vịn ở lan can hiên nhà cho khỏi ngã. Tôi tiến đến sau cô:

- Tôi rất lấy làm tiếc, Raquel!

- Trước anh ấy là người nhạy cảm, ít nói, không hẹn hò với ai bao giờ và không có bạn bè. Anh ấy hay bị đánh. Khi bố anh ấy chết, anh đã cố đảm nhận vai trò chủ gia đình. Theo truyền thống thì con cả phải làm việc ấy. Nhưng không được. Chẳng ai nghiêm túc nhìn nhận anh ấy cả. Họ cười. Ai cũng cười anh ấy. Vì thế anh đã từ bỏ như thể anh đã thất bại trong bài kiểm tra cuối cùng. Anh ấy bỏ học, ở lì trong nhà đọc truyện tranh và xem ti vi cả ngày, mắt lúc nào cũng không rời màn hình vô tuyến. Khi quân đội nói họ cần anh, anh ấy đã rất vui. Khi anh ấy đi, con bé Elena đã khóc, nhưng anh ấy vui...

Tôi nhìn anh ta ngồi trong tư thế thấp sát đất, đang chìm sâu trong giấc ngủ của một kẻ nghiện xì ke. Miệng anh ta mở rộng và ngáy to. Chiếc đài bán dẫn tiếp tục bản nhạc “Daddy's home”.

Raquel đánh bạo nhìn anh ta một lần nữa rồi ngoảnh mặt ra chỗ khác tỏ vẻ ghê tởm. Cô nàng đang mang vẻ mặt đau khổ quý phái, một nữ đồng trinh người Axtếc tôi luyện bản thân sẵn sàng cho buổi hiến tế cuối cùng.

Tôi đặt tay lên vai cô, cô nàng liền ngả người vào vòng tay của tôi. Cứ để nguyên như thế, căng thẳng và cứng đơ, cô nàng để cho phần nước mắt của một người keo kiệt chảy ra khỏi mắt mình.

- Đây đúng là một sự khởi đầu quá tồi tệ - Cô nói. Hít một hơi sâu, cô nàng thở ra nhẹ nhàng, lau nước mắt và quay người lại - Chắc anh nghĩ những điều mà em làm chỉ là khóc thôi chứ gì. Thôi nào, chúng ta vào trong.

Cô kéo cánh cửa mở ra, nó đập mạnh vào phần tường gỗ của ngôi nhà.

Chúng tôi bước vào một tiền sảnh nhỏ, vật dụng chỉ có những đồ cũ nhưng được chăm chút cẩn thận. Căn phòng ẩm và tối, các cửa sổ đều bị đóng kín và được dán giấy màu vàng - một căn phòng không phải là để tiếp khách. Rèm đăng ten được buộc túm lại treo vào khung cửa sổ. Các khăn phủ đăng ten che phần cánh tay của ghế ngồi, gồm một ghế sô-pha và bộ ghế đôi được đặt trên nền nhung màu tối, những chỗ đã bị mòn trở nên bóng và như màu của mấy con vẹt rừng, hai ghế đu bằng gỗ liễu. Treo trên mặt lò sưởi là ảnh của hai anh em Kennedy đã qua đời trong bộ trang phục nhung màu đen. Những hình chạm trổ vào gỗ và mã não Mexico được đặt trên đỉnh những cái bàn được che vải đăng ten trong phòng. Có hai cái đèn sàn, một bức hình Jesus đang bị hành thân được đắp lên bức tường trắng cạnh bức hoạ vẽ cái rổ rơm đầy cam. Tường bên là các bức ảnh gia đình được đóng khung đẹp mắt. Và trên tất cả những cái này là bức ảnh lớn ngày tốt nghiệp của Elena. Một con nhện đang bò ở cạnh giao giữa tường và trần nhà.

Cửa dẫn sang phải để lộ ra màu trắng bạc của một tấm gạch. Raquel bước tới viền gạch ấy và ngắm nghía.

- Bác Cruz phải không?

Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ thấp, mập xuất hiện tay cầm cái khăn rửa bát. Bà mặc cái áo có những bông hoa màu xanh da trời, mái tóc đen được búi ra phía sau và được giữ yên ở đó bằng cái lược giả mai rùa. Khuyên tai bạc lủng lắng dưới tai, gò má bà nổi lên những nốt màu hồng nhạt. Bà có làn da mềm mại như da trẻ con, kiểu da thường thấy ở những phụ nữ già vốn xinh xắn lúc còn trẻ.

- Ôi Raquel!

Bà bỏ cái khăn xuống, chạy ra cửa. Hai người phụ nữ ôm nhau một lúc lâu. 

Nhìn qua vai Raquel nhận ra tôi, bà mỉm cười. Nhưng khuôn mặt bà vẫn không hề cởi mở hơn, đóng chặt như két sắt đựng tiền. Bà buông Raquel ra và hơi cúi xuống chào tôi.

Bà nói giọng đầy vẻ nể trọng, mắt liếc nhìn Raquel:

- Tôi là Senora (bà) Gutierrex!

Raquel dùng tiếng Tây Ban Nha để trao đổi nhanh với bà. Tôi bắt được mấy từ như “Elena”, “Policia (cảnh sát)” và “Doctor" (bác sỹ). Cô nàng kết thúc cuộc trao đổi bằng một câu hỏi.

Người phụ nữ già lắng nghe một cách lịch thiệp rồi lắc đầu.

- Không - Cách nói từ này hầu như giống nhau ở mọi ngôn ngữ.

Raquel quay sang tôi:

- Bác ấy nói rằng bác không biết nhiều hơn những gì đã nói với cảnh sát ngay từ lần đầu tiên.

- Cô thử hỏi bà ấy về thằng bé Nemeth xem sao? Cảnh sát không hỏi bà ấy về điều này.

Cô quay sang để nói nhưng rồi lại thôi:

- Sao chúng ta không để từ từ rồi sẽ hỏi? Sẽ tốt hơn nếu chúng ta cùng ăn cái gì đó. Hãy để bác ấy là người chủ tiệc, rồi bác ấy sẽ tự nói ra.

Tôi đành thú thực với cô nàng là tôi cũng đã đói rồi. Cô nàng nói lại điều đó với bà Gutierrez. Bà gật đầu rồi quay vào bếp.

Raquel nói:

- Chúng ta cùng ngồi đi.

Tôi ngồi xuống cái ghế sô-pha đôi. Cô nàng cũng đặt mông vào một góc của cái ghế đôi ấy.

Bà Gutierrez trở lại với đĩa bánh bao, ít hoa quả và cà phê nóng. Bà hỏi Raquel điều gì đó.

- Bác ấy muốn biết thế này đã đủ chưa hay anh có muốn ăn chút xúc xích cay Tây Ban Nha tự bác ấy làm không? 

- Cô bảo với bà ấy là những món này tuyệt vời rồi. Tuy nhiên nếu cô thấy việc tôi chấp nhận món xúc xích cay do bà ấy làm sẽ giúp ích được cho chuyện của chúng ta thì tôi sẽ nghe theo cô.

Raquel lại nói chuyện. Một vài phút sau tôi đã ngồi trước một đĩa xúc xích cay, cơm, đậu rán và sa lát có nêm gia vị dầu chanh.

- Rất ngon, thưa bà - Tôi khen.

Tôi không hiểu nhiều những chuyện hai người phụ nữ nói với nhau nhưng có vẻ như họ đang nói mấy câu chuyện phiếm. Hai người cứ liên hồi vỗ vai, đập tay, vẹo má. Họ cười và dường như quên mất sự có mặt của tôi.

Raquel lắc đầu:

- Em và bác ấy đang nói chuyện về ngày xưa khi Elena và em còn là những đứa trẻ con. Bọn em hay chơi trò thư ký trong những bụi cây, giả vờ có máy đánh chữ và bàn làm việc ở đó.

Tôi đẩy cái đĩa sang bên:

- Cô có cho rằng chúng ta nên bỏ đi luôn không? - Tôi hỏi.

- Hãy chờ thêm một chút nữa - Cô nàng rót thêm cho tôi cà phê và cũng đổ đầy vào cốc của mình - Làm như thế mới là tôn trọng họ hơn.

Qua phần kính của cửa nhà, tôi có thể nhìn thấy cái đầu vàng hoe của Rafael ở bên trên mép ghế. Cánh tay anh ta đã rơi xuống, móng tay đang cào xuống mặt sàn. Anh ta đã vượt ra ngoài sự sung sướng và đau khổ.

- Bà ấy có nói về anh ta không? - Tôi hỏi.

- Không. Như em đã nói rồi đấy, người ta dễ chối bỏ thực tại.

- Nhưng làm sao anh ta có thể ngồi đó, công khai hít xì ke ngay trước mặt bà mẹ được chứ?

- Trước kia bác ấy đã khóc hết nước mắt về chuyện đó. Nhưng lâu dần cũng quen và chấp nhận rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng chiều theo ý mình. Bác ấy đã phải gồng mình nhiều. Nếu anh hỏi bác về anh ta, chắc bác sẽ nói rằng anh ta ốm. Như kiểu là anh ta bị cảm mạo hay lên sởi gì đó. Vấn đề là phải tìm ra cách tiếp cận đúng đắn. Anh đã bao giờ nghe nói về các thầy lang chưa?

- Các lang y chứ gì? Có chứ. Rất nhiều bệnh nhân Tây- Bồ ở bệnh viện vẫn thường sử dụng các bác sỹ này bên cạnh việc điều trị thông thường.

- Anh có biết những lang y này hoạt động thế nào không? Họ hành nghề bằng sự quan tâm. Theo văn hoá của bọn em, những bác sỹ chuyên nghiệp lạnh lùng, thiếu thân thiện được xem là những kẻ không biết quan tâm, những người có thể làm cho bệnh thêm nặng. Các thầy lang thì ngược lại. Họ ít được đào tạo hay không có công nghệ gì cao sang để sử dụng, có thể chỉ là ít bột bắt rắn. Nhưng họ là những người biết quan tâm, biết lắng nghe. Họ sống trong cộng đồng, ấm áp tình người, là một bác sỹ tâm lý hợn là một thầy lang. Đó chính là lý do em đã đề nghị anh ăn, là nhằm thiết lập một mối liên hệ giữa anh với bác ấy. Em đã nói với bác ấy rằng anh là một người biết quan tâm đến người khác. Ngoài cách đó ra anh sẽ chỉ nhận được câu trả lời “không” của bác ấy thôi. Bác ấy đang lịch sự đấy, như một quý bà - nhà Cruz thuộc trường phái truyền thống - nhưng sẽ lịch sự đẩy anh ra khỏi nhà ngay đấy - Raquel nhấp một ngụm cà phê:

- Đó là lý do tại sao cảnh sát không biết được gì cả khi họ tới đây, trong khi ở những nơi như công viên Tiếng vọng, hay Đông Los Angeles hoặc là San Fernando thì họ hiếm khi phải về tay không như thế. Họ quá chuyên nghiệp. Cho dù họ có ý tốt nhưng những người trong văn hoá bọn em vẫn coi họ là những con rô-bốt nói tiếng Anh. Anh là người biết quan tâm và lắng nghe, đúng vậy không, anh Alex?

- Đúng thế.

Cô nàng đặt tay lên đầu gối tôi:

- Nhà bác Cruz đã đưa anh Rafael đến một lang y, mấy năm về trước, khi mà anh ấy bắt đầu bỏ dở việc điều trị. Ông thầy lang nhìn vào trong mắt anh ấy và nói rằng đôi mắt anh ấy trống rỗng. Ông ta bảo với bác Cruz rằng đó là một căn bệnh của tâm hồn, không phải căn bệnh thể xác, rằng anh ấy nên theo nhà thờ để trở thành một tu sỹ hay một cha cố gì đó thì sau này mới có thể tìm được một vai trò có ích cho bản thân anh ấy.

- Lời khuyên ấy thật không tồi.

Cô nàng lại nhấp cà phê:

- Đúng thế. Một số người trong các lang y sành đời lắm vì họ phải xoay sở để tồn tại. Nếu như bác ấy làm theo lời khuyên của họ thì có lẽ đã ngăn chặn được sự nghiện ngập của anh ta. Ai mà biết được? Nhưng bác ấy không thể để mất con dễ dàng như vậy. Em không ngạc nhiên nếu bác ấy tự dằn vặt mình về tình trạng hiện nay của anh ta. Và về tất cả mọi thứ.

Cửa bếp mở. Bà Gutierrez hiện ra với một cái dải băng đen quấn quanh cánh tay và một khuôn mặt mới không phải là do trang điểm. Một khuôn mặt đã đanh lại để chống trả những lời thẩm vấn.

Bà ngồi xuống cạnh Raquel và nói thầm vào tai cô nàng bằng tiếng Tây Ban Nha.

- Bác ấy bảo anh có thể hỏi bất cứ câu hỏi gì mà anh muốn.

Tôi gật đầu tỏ lòng biết ơn.

- Xin hãy nói với bà rằng tôi xin chia sẻ nỗi buồn với bà về sự mất mát đau đớn mà gia đình gặp phải và bảo với bà ấy rằng tôi biết ơn bà trong thời gian đau khổ này đã dành chút thì giờ nói chuyện với tôi.

Bà chú ý lắng nghe Raquel dịch lại và gật đầu nhanh, tỏ ý chấp nhận lời của tôi.

- Raquel, cô thử hỏi xem Elena có bao giờ nói chuyện về công việc của cô ấy không? Nhất là trong năm vừa qua.

Trong lúc Raquel nói thì trên khuôn mặt của bà mẹ đã hiện ra một nụ cười khi nhớ về quá khứ.

- Bác ấy nói rằng nó chỉ than phiền về lương giáo viên được trả quá thấp, giờ làm việc thì quá dài còn bọn trẻ thì khó dạy.

- Thế có nói tới đứa trẻ nào cụ thể không?

Lại một cuộc nói chuyện thì thầm.

- Không thấy nó nói tới đứa trẻ cụ thể nào cả. Bác ấy muốn nhắc với anh rằng Elena là một giáo viên đặc biệt, giúp những đứa trẻ gặp trục trặc trong vấn đề học hành. Tất cả bọn trẻ này đều khó dạy.

Tôi tự hỏi không hiểu có sự liên hệ nào giữa việc cô ta lớn lên cùng với một người anh trai như Rafael và việc lựa chọn nghề nghiệp của cô ta không.

- Cô ta có nói gì về thằng bé bị hại tên là Nemeth không?

Khi nghe câu hỏi, bà Gutierrez gật đầu đượm buồn rồi nói.

- Nó có nhắc đến một hai lần gì đó. Nó nói là nó buồn về chuyện của thằng bé, rằng đó thực sự là một bi kịch - Raquel dịch lại cho tôi nghe.

- Không có gì khác nữa à?

- Nếu tiếp tục hỏi về chuyện này, em e sẽ bị xem là thô lỗ, anh Alex ạ.

- Được rồi. Vậy thử hỏi về chuyện này nhé. Elena dường như có nhiều tiền hơn bình thường trong thời gian gần đây phải không? Cô ấy có mua quà tặng đắt tiền cho ai đó trong gia đình không? - Không. Bác ấy nói rằng Elena luôn than vãn về việc không đủ tiền để xài. Nó là đứa thích có những thứ xịn, những thứ đẹp để dùng. Chờ một lát đã - Cô nàng lắng tai nghe bà mẹ nói, gật đầu khẳng định - Điều này là không thể vì gia đình nghèo lắm. Ngay cả khi bác trai còn sống thì cũng không thể. Nhưng Elena là đứa chăm chỉ. Nó tự mua cho mình được nhiều thứ. Đôi khi mua chịu nhưng sau đều trả được nợ. Không cái gì nó mua lại bị người ta đến đòi lại. Nó là đứa con gái đã làm cho mẹ tự hào.

Tôi nghĩ thể nào bà ấy sẽ lại khóc nữa, nhưng không. Bà mẹ đau khổ ấy nhìn tôi lạnh lùng, nét mặt sa sầm thách thức, như muốn nói “tôi đố anh dám bôi nhọ những kỷ niệm của tôi về con gái tôi đấy”.

Tôi nhìn đi chỗ khác.

- Liệu tôi có nên hỏi bà ấy về Handler bây giờ không?

Trước khi Raquel có thể trả lời thì bà Gutierrez đã nhổ một bãi nước bọt. Bà dùng cả hai tay để nói, giọng the thé thốt ra thứ mà tôi cho là những lời nguyền rủa. Bà chấm dứt những lời nguyền rủa của mình bằng một bãi nước bọt nữa.

- Có cần em phải dịch không? - Raquel hỏi.

- Không cần nữa - Tôi tự lục trong đầu tìm một cách hỏi mới. Thường thường, phương pháp tiếp cận nghề nghiệp của tôi sẽ là nói chuyện phiếm trước, sau đó nói đùa những câu tự nhiên rồi mới chuyển sang những câu hỏi thẳng một cách tế nhị. Tôi thấy không hài lòng với phương cách thô thiển mà tôi sử dụng trong cuộc phỏng vấn này, nhưng làm việc với một người phiên dịch chẳng khác nào làm phẫu thuật mà đeo găng tay làm vườn.

- Vậy thì hỏi bà ấy xem liệu bà ấy còn gì để nói cho tôi biết có thể giúp chúng tôi tìm ra kẻ... làm gì đó thì tự cô nghĩ ra cách diễn đạt với bà ấy đi.

Bà mẹ già lắng nghe rồi trả lời một cách dứt khoát.

- Bác ấy nói rằng không có gì cả, rằng thế giới đã trở thành một nơi điên rồ, đầy quỷ dữ, rằng chắc là một con quỷ nào đó đã gây tội với Elena.

- Muchas gracias (Cảm ơn nhiều). Hãy bảo bà ấy cho phép tôi xem qua tư trang của Elena?

Raquel hỏi lại và bà mẹ suy tư một lát. Bà nhìn tôi từ đầu tới chân, thở  dài rồi đứng dậy.

- Venga (lại đây) - Bà nói rồi dẫn tôi tới phần sau của ngôi nhà.

Những đồ đạc của Elena trong thời gian 28 năm được chứa trong những cái thùng các tông và được nhét vào một xó. Có một cái cửa sổ nhìn ra sân sau. Một cây mơ mọc ở đó, đầy những mấu và dị dạng, toả ra những cành trĩu quả qua mái nhà để xe đã ọp ẹp.

Phía bên kia phòng lớn là một cái phòng ngủ nhỏ có hai giường, nơi ngủ của hai anh em trai. Từ nơi tôi đang quỳ gối xuống để xem xét các tư trang của Elena, tôi có thể trông thấy một cái bàn trang điểm bằng gỗ thích và cái giá được đóng bằng những tấm gỗ chưa hoàn thiện đặt trên những khối gỗ đen như bị cháy. Cái giá có giữ một máy thu phát stereo rẻ tiền và một bộ sưu tập băng đĩa khiêm tốn. Một bao Marlboro và một đống sách giải trí nằm trên mặt bàn trang điểm. Một trong hai cái giường được xếp đặt gọn ghẽ, cái còn lại thì chăn .. đệm nhàu nát lộn xộn. Giữa hai cái giường này là một cái bàn nhỏ, trên đó là một cái đèn chụp đế nhựa, một cái gạt tàn thuốc và một cuốn tạp chí thiếu nữ tiếng Tây Ban Nha.

Với cảm giác mình là một kẻ hay dòm ngó người khác, tôi kéo cái thùng đầu tiên lại gần và bắt đầu sục sạo.

Lúc tôi bới tìm xong ba thùng thì tâm trạng đã như một kẻ có tội. Tay tôi dính đầy bụi, óc tràn những hình ảnh của Elena lúc bị giết. Tôi không tìm được thứ gì có ý nghĩa, chỉ là những mảnh vỡ mà bất cứ cuộc lục tìm nào lâu cũng phải tìm thấy. Quần áo đều có mùi của con gái, những cái chai mỹ phẩm đã hết một nửa khiến tôi nhớ tới chuyện cô ta đã từng đi mỹ viện để làm dày mi mắt, làm mượt tóc, che đi những khuyết điểm trên khuôn mặt, đánh bóng đôi môi và làm toả hương thơm ở những nơi cần thiết. Một vài mẩu giấy có ghi lời nhắc đi mua trứng ở Vons, rượu ở Vendôme cùng một số bản mật mã khác, hoá đơn thanh toán tiền giặt ủi, cuống thẻ mua xăng chịu, sách - nhiều sách, phần lớn là các sách tiểu sử và thơ - quà tặng - một cái đàn ghi ta thu nhỏ mua từ Hawaii, một cái gạt tàn thuốc lấy từ một khách sạn ở Palm Springs, ủng trượt tuyết và một cái đĩa đầy ắp thuốc tránh thai - giáo án cũ, các bản ghi nhớ của hiệu trưởng, các bức vẽ của học sinh - không có bức nào của cậu bé Nemeth.

Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ cướp mộ. Giờ tôi đã hiểu hơn bao giờ hết tại sao Milo lại uống rượu quá nhiều như thế.

Còn phải kiểm tra nốt hai cái thùng nữa. Tôi bắt đầu công việc tại hai cái thùng còn lại ấy, làm nhanh hơn những cái trước. Khi sắp xong thì có tiếng gầm rú của một chiếc xe máy; rồi nó cũng tắt. Cánh cửa sau bật mở, tôi nghe tiếng chân người đi vào phòng.

- Chuyện chết tiệt gì thế này...

Đó là một chàng trai độ 19 hay 20 tuổi, thấp, người lực lưỡng mặc áo cộc tay màu nâu, ướt đẫm mồ hôi để lộ từng thớ cơ trên người, chiếc quần ka ki nhuốm dầu mỡ và đôi ủng làm việc cáu bẩn. Tóc anh ta dày và rối bù, thõng xuống tận vai và được được giữ chặt bởi cái dải da quấn quanh đầu. Nét mặt còn bấm ra sữa nhưng anh ta đã cố ngụy trang bằng cách để râu và ria. Ria mép đen và dày. Nó trùm xuống cả môi và bóng như lông chồn. Bộ râu là một hình tam giác lông mỏng trên cằm. Trông cậu ta giống một chú nhóc đóng vai người hùng Pancho Villa trong vở kịch do học sinh đóng.

Một chùm chìa khoá treo lủng lẳng ở thắt lưng, những chiếc chìa khoá kêu leng keng như chuông khi cậu ta lại gần tôi. Đôi tay cậu ta cuộn tròn lại thành hai nắm đấm bẩn thỉu, người phát ra toàn mùi dầu mỡ xe máy.

Tôi giơ thẻ cảnh sát Los Angeles của tôi ra cho cậu ta nhìn. Miệng cậu ta liền thốt ra mấy câu chửi thề rồi im.

- Này ông, các ông đến đây tuần trước rồi. Chúng tôi đã bảo rằng chúng tôi không có gì cả...

Cậu ta ngừng lại và nhìn xuống những đồ đạc đựng trong thùng bị ném đầy nền nhà.

- Mẹ kiếp, các ông đã lục lọi những cái thùng này rồi cơ mà. Tôi vừa mới kịp xếp lại xong, chuẩn bị gửi đi làm từ thiện đấy, hiểu không?

- Đây chỉ là một cuộc kiểm tra lại thôi - Tôi nói vẻ nhũn nhặn.

- Này, mấy kẻ vô dụng các ông sao không kiểm tra ngay từ đầu đi, hả?

- Tôi sẽ xong trong vài giây nữa thôi.

- Thôi đi, ông đã xong. Cút ra khỏi nhà tôi ngay.

Tôi đứng dậy.

- Vậy tôi xin mấy phút để gói ghém lại cẩn thận.

- Này ông, ông biến ngay cho - Cậu ta ngoắc ngón tay cái ra phía cửa sau.

- Tôi đang tiến hành điều tra về cái chết của chị gái cậu, Andy ạ. Sẽ chẳng có hại gì cho cậu khi hợp tác với chúng tôi.

Cậu ta tiến lại gần hơn một bước nữa. Tôi trông thấy rõ những vết bẩn của dầu mỡ trên trán và dưới mắt cậu ta.

- Đừng có gọi tôi là Andy, đồ vô dụng. Đây là nhà tôi, và phải gọi là ông Gutierrez. Và làm ơn đừng nói chuyện điều tra điều mẹ với tôi. Đồ vô dụng các ông thì làm sao bắt được thằng khốn gây ra cái chết của chị Elena, vì các ông chẳng thực sự để tâm tới chuyện đó. Đồ khốn các ông xông vào nhà tôi, bới tung đồ đạc lên và đối xử với chúng tôi như những nông dân bần tiện. Các ông tự ra đường mà tìm thằng khốn ấy đi. Nếu đây là Berverly Hills thì có lẽ hắn đã bị tóm sống rồi vì dám làm chuyện đó với chị gái của một kẻ giàu có nào đó đúng không?

Giọng đã bị khản và thế là cậu ta ngưng không nói để che đậy đi.

Tôi nhẹ nhàng lên tiếng:

- Thưa ông Gutierrez, sự hợp tác từ phía gia đình là điều có ích trong những vụ...

- Này ông, tôi đã bảo rồi, gia đình không biết gì về chuyện này cả. Ông nghĩ rằng chúng tôi biết mà lại làm thế à? Ông nghĩ những người xung quanh đây toàn hành động như vậy sao, hả?

Cậu ta liếc nhìn cái thẻ cảnh sát của tôi, cố đọc những dòng chữ ghi trên đó, môi mấp máy. Miệng cậu ta đánh vần từ “tư vấn viên” vài lần thì mới đọc được.

- A, tôi không thể tin được. Ông thậm chí còn không phải là một cảnh sát đích thực nữa. Họ cử cả tư vấn viên tới đây nữa cơ à. Ông là tiến sỹ về lĩnh vực gì vậy?

- Tiến sỹ tâm lý học.

- Ông là một bác sỹ tâm lý à. Trời ơi, họ lại cử cả bác sỹ tâm lý tới đây nữa, họ nghĩ nhà tôi có ai đó bị điên chắc! Ông nghĩ ai đó trong gia đình tôi bị điên phải không, hả? Phải không?

Lúc này hơi thở cậu ta đã phả vào mặt tôi. Mắt cậu ta màu nâu, mi dài, có vẻ uỷ mị, mơ màng như một cô gái. Mắt như thế có thể khiến người ta phải nghi ngờ chính mình, khiến một người đàn ông phải cố gắng làm ra vẻ đàn ông hơn.

Đúng là tôi nghĩ gia đình này có đầy vấn đề, nhưng tôi không trả lời như thế với cậu ta.

- Ông làm cái chết tiệt gì ở đây nhỉ, tìm xem trong chúng tôi ai là người bị thần kinh phải không, hả ông?

Nước bọt phun ra khi cậu ta nói làm mát hết cả mặt tôi. Bụng tôi sôi lên vì giận dữ. Tự nhiên tôi đứng thành một thế thủ karate.

- Không phải thế, tôi có thể giải thích để anh hiểu điều này. Hay là anh cứ khăng khăng đòi cứng đầu cứng cổ với tôi?

Tôi hối tiếc vì đã thốt ra những lời này, thậm chí ngay sau khi chúng rời khỏi miệng tôi.

- Cứng đầu à, đồ quỷ tha ma bắt nhà ông. Ông mới là một con lợn cứng đầu - Giọng cậu ta tăng lên cao độ, hai tay túm lấy ve áo tôi.

Tôi đã sẵn sàng phản đòn nhưng không làm gì cả. Tôi tự nhủ: “Thằng bé này đang có tang. Nó không kiểm soát nổi hành vi của mình”.

Mắt tôi gặp ánh mắt đang gầm gừ của cậu ta, cậu ta dịu lại. Cả hai cùng có lý do đình chiến.

- Bây giờ, mời ông ra khỏi nhà tôi.

- Antonio!

Bà Gutierrez từ phòng trước bước vào. Raquel thấp thoáng phía sau bà. Nhìn thấy cô nàng, tôi đột nhiên thấy xấu hổ. Tôi đã xử thế kém trong tình huống nhạy cảm này. Ôi, một bác sỹ tâm thần thông minh?

- Mẹ, mẹ để cái tay vô dụng này vào nhà à?

Ánh mắt bà Gutierrez xin lỗi tôi và bà nói với con trai mình bằng tiếng Tây Ban Nha. Cậu ta dường như mềm nhũn dưới ngón tay chỉ trỏ và cái nhìn giận dữ của bà mẹ.

- Mẹ, con đã nói rồi, bọn họ không... - Cậu ta không nói bằng tiếng Anh nữa mà nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Nghe chừng cậu ta đang tự thanh minh bào chữa cho mình, sự thể hiện nam tính quá đáng của cậu ta dần dần biến mất.

Hai mẹ con họ tiến tiến, lui lui một lát. Rồi cậu ta quay sang tấn công Raquel. Cô nàng choảng lại ngay:

- Người đàn ông này đang cố gắng giúp gia đình cậu. Sao cậu không giúp anh ta thay vì cứ đuổi anh ta mãi?

- Tôi không cần ai giúp đỡ hết. Chúng tôi đang tự lo cho mình theo cách mà chúng tôi đã từng làm.

Cô nàng thở dài không nói.

- Mẹ kiếp! - Cậu ta đi về buồng của mình rồi trở ra với bao Marlboro, rút một điếu, châm lửa một cách sành điệu rồi nhét vào miệng. Cậu ta biến mất trong đám khói xanh, rồi hai mắt lại loé sáng trở lại dòm từ tôi sang mẹ cậu ta, sang Raquel rồi lại trở về tôi. Cậu ta kéo cái chùm chìa khoá khỏi dây thắt lưng và kẹp giữa hai ngón tay:

- Tôi đi đây, ông vô dụng ạ. Nhưng khi tôi trở lại thì ông phải biến đi rồi đấy!

Cậu ta đá tung cánh cửa và đi như bay ra ngoài. Chúng tôi nghe thấy tiếng gầm rú của chiếc xe máy và rồi nhỏ dần khi nó phóng đi.

Bà Gutierrez nghiêng đầu nói gì đó với Raquel.

- Bác ấy mong anh đừng để tâm đến sự thô lỗ của Andy. Cậu ấy đau buồn kể từ khi Elena mất. Cậu ấy làm hai công việc liền và phải chịu nhiều áp lực.

Tôi đưa một tay ra để ngăn những lời tạ lỗi.

- Không cần phải giải thích đâu. Tôi chỉ hi vọng không gây ra cho nhà bà ấy những phiền toái không đáng có.

Raquel không cần dịch lại. Khuôn mặt của bà mẹ đã đủ nói lên tất cả.

***

Tôi lục tìm nốt hai cái thùng các-tông cuối cùng trong tâm trạng không được nhiệt tình như trước và không tìm được gì mới. Cảm giác chua chát trong cuộc gặp gỡ với Andy vẫn còn rơi rớt lại. Tôi cảm thấy xấu hổ như kiểu đã đào bới quá sâu, nhìn và nghe nhiều hơn mức cần thiết. Giống như một đứa trẻ mở cửa bước vào buồng đúng lúc bố mẹ đang làm tình với nhau.

Tôi đã thấy không ít gia đình giống nhà Grutierrez; đã biết nhiều trường hợp như Rafael và Andy. Tất cả đều có chung một mô típ: kẻ nhếch nhác và thằng bé vượt quyền trên. Một kẻ bất lực còn kẻ kia thì cố đảm nhận tất cả trách nhiệm. Kẻ nhếch nhác thì làm cho người khác phải quan tâm chăm sóc cho mình, lẩn tránh mọi trách nhiệm, buông xuôi để cuộc sống đưa đẩy. Thằng bé vượt quyền thì có sức khoẻ, có khả năng, làm hai ba công việc khi cần thiết, bổ khuyết những yếu kém của kẻ nhếch nhác, chiếm được sự ngưỡng mộ của mọi người trong gia đình, không chịu cúi đầu trước những gánh nặng, kiềm chế cơn tức giận - những không phải lúc nào cũng làm được điều này.

Tôi tự hỏi vậy thì Elena có vai trò gì trong gia đình khi cô ta còn sống. Phải chăng cô ấy là người dàn hoà, người trung gian? Phải đứng giữa hai làn đạn của một kẻ nhếch nhác ăn bám và một thằng bé lấn quyền trên thì không dễ dàng chút nào.

Tôi cố gắng hết sức để xếp gọn lại những đồ đạc của cô ta.

Khi tôi bước lên hiên nhà thì Rafael vẫn còn đang phê một cách ngây dại. Nghe tiếng nổ máy khởi động của chiếc Seville anh ta mới tỉnh, mắt chớp chớp liên hồi như thể vừa mới thoát khỏi một cơn ác mộng, gượng đứng dậy và lấy ống tay áo quệt lau mũi. Anh ta nhìn về hướng chúng tôi, bối rối. Raquel quay mặt không nhìn anh ta nữa, như một khách du lịch tránh một tên ăn xin hôi thối. Khi lái xe đi tôi nhìn thấy trên vẻ mặt phê đặc của anh ta một tia sáng của sự nhận thức, nhưng rồi lại trở nên tối tăm hơn.

Bóng tối đang kéo đến đã làm giảm mức độ hoạt động trên đại lộ Hoàng hôn nhưng trên các đường phố vẫn khá nhộn nhịp. Còi ô tô rú inh ỏi, những tiếng cười khàn khàn hoà lẫn trong khói, tiếng nhạc đồng quê Mexico vọng ra từ những quán bar đang mở cửa. Những vệt đèn nê ông xuất hiện, ánh đèn nhấp nháy ở chân đồi.

- Tôi đã làm cho tình hình trở nên rối bời rồi - Tôi nói.

- Không, anh không phải tự trách mình làm gì.

Trong tâm trạng lúc này của cô nàng, nói lời động viên với tôi thật là một sự cố gắng. Tôi biết ơn lời động viên ấy và nói với cô nàng như thế.

- Anh Alex ạ, em nói thật lòng đấy. Anh đã thông cảm với gia đình nhà Cruz. Em có thể hiểu tại sao anh lại là một bác sỹ tâm lý thành đạt. Bác ấy thích anh lắm.

- Nhưng rõ ràng những người khác trong gia đình không như vậy.

Cô nàng im lặng khá lâu.

- Andy là một chàng trai tốt - cậu ta không gia nhập bọn băng nhóm và đã bị đánh đập nhiều vì điều này. Cậu ấy mong chờ nhiều điều ở bản thân. Mọi thứ đều đè trên vai của cậu ấy.

- Sao tự dưng lại vác nặng thêm vào mình làm gì?

- Anh nói đúng. Cậu ta tự tạo cho mình khá nhiều rắc rối. Chúng ta cũng đều thế cả đấy thôi, phải không? Cậu ta mới có 18 tuổi. Có thể cậu ta sẽ nhanh trưởng thành hơn.

- Tôi vẫn tự hỏi có cách nào đó để xử lý tình huống tốt hơn không - Tôi kể lại chuyện xung đột với Andy.

- Câu nói của anh tất nhiên là không làm cho tình hình tốt hơn nhưng cũng chẳng có gì ghê gớm lắm. Cậu ta đi vào là đã sẵn sàng tư thế muốn đánh nhau rồi. Khi một người đàn ông La tinh đã muốn đánh nhau thì anh khó mà làm gì được. Thêm một chút rượu nữa vào là anh sẽ hiểu tại sao các phòng cấp cứu cứ đầy ắp nạn nhân bị đâm dao vào các buổi tối thứ Bảy.

Tôi nghĩ tới Elena Gutierrez và Morton Handler. Họ đã không tìm được đường tới phòng cấp cứu. Tôi để cho dòng suy nghĩ đó tiếp tục lởn vởn một lát rồi dừng lại và vùi nó vào một nơi nào đó tối tăm của tiềm thức.

Tôi nhìn qua Raquel. Cô nàng đang cứng đơ trên chiếc ghế da, không để cho cơ thể được nghỉ ngơi thoải mái lấy một chút. Thân thể cô nàng bất động nhưng đôi tay thì mân mê cái váy.

- Cô đói à? - Tôi hỏi.

Khi có gì đó còn chưa chắc chắn thì cách tốt nhất là cứ hỏi về những điều cơ bản của con người.

- Không. Nếu anh đói thì anh có thể dừng lại để ăn.

-Tôi vẫn còn đầy một bụng món xúc xích cay đây.

- Thế thì anh đưa em về nhà nhé.

Khi tôi tới căn hộ của cô nàng, trời đã nhập nhoạng tối, đường phố vắng tanh.

- Cảm ơn vì đã đi với tôi.

- Em hi vọng giúp được chút ít cho anh.

- Không có cô thì có lẽ tôi đã gặp tai họa rồi.

- Cảm ơn anh - Cô nàng cười và ngả người về phía tôi. Tôi định hôn lên má cô nàng nhưng một hoặc là cả hai chúng tôi đều cử động và thế là biến thành một nụ hôn trên môi. Rồi một vài cái ngửi thăm dò, được nuôi dưỡng bởi sức nóng và sự ham muốn, biến thành một nụ hôn gấp gáp, mạnh mẽ. Cả hai chúng tôi đồng thời di chuyển lại gần nhau hơn, cánh tay của cô nàng đã ôm lấy cổ tôi, tay tôi luồn vào tóc cô nàng, rồi xuống cổ, tới eo. Miệng chúng tôi mở to và hai cái lưỡi nhảy điệu van chậm. Chúng tôi thở gấp gáp, quấn lấy nhau và cố để được sát nhau hơn.

Hai chúng tôi âu yếm nhau như hai cô cậu mới lớn. Tôi cởi cúc áo ngoài của cô nàng. Mấy tiếng kêu ư ử đã phát ra từ trong cổ họng của cô, hàm răng cô ngậm lấy lưỡi tôi, rồi liếm tai tôi. Tay tôi luồn qua cái áo nhỏ của cô nàng, nó đã nằm ngoài sự điều khiển của lý trí, tháo luôn cái nịt vú ra, tay đã nắm trọn quả bồng đảo. Cái đầu vú đã cứng như hòn đá cuội nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay tôi. Cô nàng hạ thấp một tay xuống và những ngón tay nhỏ nhắn đã bắt đầu kéo cái khoá quần của tôi.

Tôi là người chủ động dừng lại.

- Chuyện gì thế anh?

Trong một tình huống như thế thì tôi còn biết nói gì nữa. Nếu nói ra chắc là một câu sáo rỗng ngu ngốc nào đó. Nhưng tôi phải nói:

- Cho tôi xin lỗi. Cô đừng nghĩ gì nhé.

Cô nàng đứng thẳng người lại, tay nhanh chóng đóng cúc áo, buộc lại dây áo con, vuốt tóc cho ngay ngắn.

-Vậy em phải nghĩ thế nào?

- Cô hấp dẫn lắm.

- Thật à.

- Tôi đã bị sức hấp dẫn của cô đánh gục, trời ạ. Tôi đã muốn làm tình với cô.

- Thế sao lại không?

- Vì có một điều ràng buộc.

- Anh chưa lập gia đình đúng không? Không có vẻ nào cho thấy anh đã lập gia đình.

- Còn có những ràng buộc khác ngoài hôn nhân.

- Em hiểu rồi - Cô vơ lấy cái bóp và đặt một bàn tay lên tay kéo cửa - Người mà anh đã hứa hôn, việc này có thể không hay cho cô ấy chứ gì?

- Đúng vậy. Quan trọng hơn, nó có thể làm lương tâm tôi cắn rứt.

Cô bật cười hả hả, gần như điên cuồng.

- Cho em xin lỗi nhé - Cô nàng vừa nói vừa hít một hơi dài - Thật là trớ trêu quá. Anh nghĩ em thường làm thế này phải không? Đã từ lâu lắm rồi em không thấy hứng thú ở đàn ông. Đây là lần đầu tiên sau bao năm đấy. Một ni cô phóng túng đã gặp phải một vị thánh.

Cô nàng cười khúc khích. Nghe tiếng cười đến phát sốt khiến tôi cảm thấy khó chịu. Tôi không có hứng thú trở thành người phải nhận sự thất vọng của người khác, dù là ai. Nhưng trong lúc này thì tôi nghĩ cô có quyền trút sự thất vọng của cô lên tôi.

-Tôi không phải là thánh thần, xin cô hãy tin tôi.

Cô nàng đưa tay lên sờ má tôi. Tôi có cảm giác như bị người ta lấy que cời than đang nóng bỏng cào vào mặt.

- Đúng vậy, anh chỉ là một gã đàn ông đẹp trai, Delaware ạ.

- Tôi cũng không cảm thấy mình đẹp trai gì cả.

- Em sắp hôn anh lần nữa đấy - Cô nàng nói - nhưng sẽ hoàn toàn trong trắng. Lẽ ra nó nên như thế ngay từ lúc đầu.

Và cô nàng hôn tôi thật. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.