Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi thức giấc vào lúc 6 giờ sáng, tự nhiên cảm thấy có một sức lực dồi dào. Đã hơn 5 tháng qua, tôi không có cảm giác này. Sự căng thẳng cũng không ghê gớm lắm, vì nó là sự căng thẳng có mục đích. Nhưng đến 7 giờ thì nó đã lên đến cao độ, vì thế tôi đi lại quanh nhà như một con báo đang đi kiếm mồi.

Đến 7 giờ 30, tôi cho rằng đã khá muộn rồi. Tôi quay số nhà Bonita Quinn. Cô ta đã tỉnh giấc hoàn toàn và nói ra vẻ đang đợi điện thoại của tôi.

- Chúc bác sỹ có một buổi sáng tốt lành.

- Chào cô. Tôi muốn đến thăm và nói chuyện một chút với cháu Melody.

- Bác sỹ đến đi. Nó đang không làm gì cả. Ông biết không - Cô ta hạ thấp giọng - Tôi nghĩ là con bé thích ông đấy. Nó bảo rằng hôm trước ông và nó đã chơi với nhau vui vẻ.

- Vậy thì tốt. Hôm nay, tôi sẽ nói chuyện với cháu một chút nữa. Khoảng nửa tiếng nữa tôi sẽ có mặt ở nhà cô.

Khi tôi tới, con bé đã ăn mặc gọn gàng và đang chuẩn bị để đi đâu đó. Mẹ nó đã cho nó mặc bộ váy đi dạo màu vàng để lộ ra đôi vai gầy trắng trẻo và đôi cánh tay loèo khoèo như ống sậy. Tóc của nó được buộc ra đằng sau kiểu đuôi sam bởi một cái ruy-băng màu vàng. Tay nó cầm một cái bóp da nhỏ. 

Tôi đã định sẽ nói chuyện với con bé ở nhà một vài tiếng rồi đi ăn trưa, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, nó đã được trang bị để đi chơi.

- Chào cháu Melody.

Nó ngoảnh mặt đi chỗ khác và mút ngón tay cái.

- Sáng nay cháu xinh quá.

Nó cười ngượng nghịu.

- Bác nghĩ hai bác cháu mình sẽ đi ô-tô tới công viên chơi. Cháu nghĩ thế nào?

- Cháu thích - Giọng con bé run rẩy.

- Thế thì được rồi - Tôi thò đầu vào trong căn phòng. Bonita Quinn đang đẩy đi đẩy lại cái máy hút bụi như thể nó là một vật đầy tội lỗi. Cô ta vấn một cái khăn rằn màu xanh da trời trên đầu và trên môi vắt vẻo một điếu thuốc lá. Ti vi đang chiếu một chương trình giảng kinh, nhưng tuyết đã làm mờ hình ảnh, tiếng giảng kinh cũng bị át đi bởi tiếng của máy hút bụi.

Tôi vỗ vào vai cô ta. Cô ta nhảy dựng lên.

- Tôi đến đón con bé đi chơi, được chứ? - Tôi hét to để át tiếng máy đang rít ầm ĩ.

- Được - Khi cô ta nói, điếu thuốc nhô lên hụp xuống như cái mồi câu thả xuống dòng nước chảy xiết.

Cô ta tiếp tục công việc, cúi xuống chiếc máy hút đang gào thét và đẩy nó về phía trước.

Tôi đến với Melody.

- Ta đi nào.

Con bé đi cạnh tôi. Được nửa đường từ khu nhà tới nơi đỗ xe, một bàn tay bé nhỏ đã luồn vào tay tôi.

Qua một loạt các đoạn đường quanh co khúc khuỷu lên dốc xuống dốc, tôi cho xe chạy vào đại lộ Đại Dương. Tôi lái theo hướng Nam về phía Santa Monica cho tới khi tới đỉnh bờ đá nhìn ra đường cao tốc Pacific Coast. Lúc đó là 8 giờ 30 sáng. Bầu trời sáng rõ hơn, thỉnh thoảng mới có một vài gợn mây xa xăm. Tôi tìm được một nơi đậu xe trên đường phố, ngay trước mặt đài Quan sát Mặt trời và Trung tâm Giải trí Các đại gia.

Ngay cả vào buổi sáng sớm như vậy mà nơi này đã náo nhiệt. Những người già chiếm hết chỗ trên các ghế băng và sân chơi đánh đĩa. Một số người đang cãi nhau ỏm tỏi. Số khác nhìn chằm chằm ra đại lộ vẻ câm lặng xuất thần. Các cô gái chân dài trong những bộ áo thiếu vải và quần sa tanh cực ngắn che 1 phần 10 vùng mông trượt pa-tanh qua vùn vụt, biến phần lề đường giữa những cây cọ thành một xa lộ đầy thịt người. Một số trong đám hành khách đeo tai nghe trông giống như những nữ du hành vũ trụ với vẻ mặt ngây thơ, hạnh phúc đặc chất California.

Du khách Nhật Bản chụp ảnh, lấy tay thọc nhau, chỉ trỏ và phá lên cười. Những kẻ rách rưới đi lang thang dọc theo thành lan can của công viên, hút thuốc lá phía sau những bàn tay khum khum, nhìn thế giới bằng sự sợ hãi và không tin tưởng. Nhiều người trong số họ là những nam thanh niên. Tất cả họ đều có vẻ như là mới bò ra từ một mỏ than đã khai thác cạn kiệt, sâu và tối tăm.

Một số sinh viên đang đọc sách, một vài cặp vợ chồng nằm dài trên bãi cỏ, mấy thằng bé con chạy vòng qua vòng lại giữa những gốc cây và một vài kẻ lấm lét - khả năng là mấy tay buôn ma tuý.

Tôi và Melody thả bước dọc theo hàng rào ngoài của công viên, tay trong tay, hầu như không nói câu nào. Tôi ướm hỏi định mua cho nó một chiếc quẩy xoắn nóng của một người bán dạo trên phố nhưng nó nói là chưa đói. Tôi chợt nhớ ra rằng chán ăn cũng là một tác dụng phụ khác của thuốc Ritaiin. Hoặc là sáng nay nó đã được mẹ cho ăn một bữa no nê.

Hai chúng tôi tới chỗ vỉa hè dẫn tới chiếc cầu.

- Cháu đã bao giờ chơi đu quay chưa? - Tôi hỏi nó.

- Đã một lần rồi. Chúng cháu đi tham quan núi Phép thuật (Magic Mountain - Một trong những khu công viên giả trí lớn ở Los Angeles - N.D) cùng với nhà trường. Cháu sợ quay nhanh nhưng thích chơi đu quay lắm.

- Thế thì đi nào - Tôi chỉ ra phía cầu - có một chỗ đu quay ở đây, bác cháu mình sẽ cùng chơi nhé.

Ngược lại với công viên, cái cầu này gần như bị bỏ hoang. Thỉnh thoảng mới nhìn thấy một vài người câu cá, phần lớn là những ông lão da đen và người châu Á, những khuôn mặt họ biểu lộ sự bi quan, giỏ câu chẳng có con cá nào, vẩy cá khô còn dính trên những tấm ván gỗ lâu năm của đường đi trên cầu tạo ra những ánh lấp lánh dưới nắng ban mai. Thời tiết đã làm nhiều miếng ván lát sàn mục nát. Trong lúc đang sải bước trên mặt cầu, tôi thỉnh thoảng còn nhìn thấy nước phía dưới vỗ vào trụ cầu bì bọp. Bên dưới, nước in bóng gầm cầu trông xanh thẫm. Mùi creozốt xông lên nồng nặc và có vị mằn mặn trong không khí, một thứ mùi vị của sự cô đơn và trống trải bởi thời gian.

Phòng chơi pool (bi-a), nơi tôi thường trú chân khi chơi khúc côn cầu đã bị đóng cửa. Thay vào đó bây giờ là nhà trò chơi điện tử. Một thằng bé người Mexico đơn độc chăm chú kéo cái cần điều khiển của một trong những con rô-bốt được vẽ vời lòe loẹt. Tiếng bíp, bíp vọng ra từ những chiếc máy vi tính nghe loạn cả tai.

Cái đu quay được để trong một tầng hầm thô sơ của một toà cao ốc mà nó thì có vẻ như sắp sập đến nơi trong đợt thuỷ triều tới. Người quản lý là một ông lão nhỏ bé có cái bụng tròn nhô ra như một quả dưa hấu, vùng da quanh tai ông này bong ra từng mảng vẩy lớn. Ông ta đang ngồi trên một cái ghế đọc bảng kết quả đua ngựa, cố tình giả như không thấy chúng tôi ở dó.

- Chúng tôi muốn chơi đu quay một lát.

Ông ta ngước mắt nhìn lên, nhìn qua chúng tôi một lượt. Melody đang chăm chú nhìn vào những tấm quảng cáo cũ trên tường. Buffalo Bill. Victorian Love.

- 25 xu một cuốc.

Tôi đưa cho ông ta một vài đồng bạc:

- Để cho chúng tôi chơi lâu lâu một chút nhé.

- Được.

Tôi nhấc con bé lên một con ngựa trắng mạ vàng lớn có cái đuôi màu tím. Cái cọc màu đồng mà con ngựa gỗ được cắm trên đó có những sọc chéo xung quanh. Tôi chắc mẩm nó sẽ đảo lên xuống liên tục nên đứng cạnh con bé.

Ông lão nhỏ bé đang chúi đầu vào đọc. Ông ta với một tay ra, ấn cái nút trên cái dầm chìa đã han gỉ, kéo cái cần một cái thế là từ đâu đó vọng ra tiếng nhạc điệu van-xơ ngái ngái của bài “Blue Danube” (Dòng Danube xanh). Vòng ngựa gỗ bắt đầu quay chầm chậm rồi nhanh hơn. Những con ngựa, khỉ, những cỗ xe trở nên sống động, chuyển động lên xuống một chút rồi quay tròn.

Đôi bàn tay bé nhỏ của Melody bám chặt lấy cổ con ngựa gỗ, mắt đăm đăm nhìn thẳng. Dần dần, nó thả lỏng đôi tay và bắt đầu nhìn ra xung quanh. Được khoảng 20 vòng thì người nó liền đu đưa theo tiếng nhạc, mắt nhắm lại, miệng mở ra cười không thành tiếng.

Cuối cùng thì tiếng nhạc cũng ngưng lại. Tôi đưa nó xuống đất. Nó bước đi như người say trên nền bê-tông bẩn thỉu. Nó cười khúc khích và nhịp nhàng đu đưa cái bóp của nó vẻ thích thú. Đúng lúc đó thì bản nhạc van -xơ chấm dứt.

Tôi và nó rời khỏi khu hầm và lần mò về phía cuối cây cầu. Nó bị thu hút bởi những cái thùng mồi câu to lớn có đầy những con cá trống đang bơi ngoằn ngoèo, sửng sốt trước thùng cá quân mà ba người dân chài râu ria xồm xoàm lực lưỡng vừa đưa lên, những con cá màu hồng này nằm chết thành một đống, do bị đưa lên đột ngột từ dưới đáy biển, bong bóng khí của nhiều con đã bị nổ tung và thòi ra qua những cái miệng đang mở toang hoác của chúng. Những con cáy to bằng con ong mật bò lổm ngổm bên trên và xung quanh những cái xác bất động. Mòng biển xà xuống cướp bóc và bị dân chài xua đuổi đi bằng những bàn tay gân guốc rám nắng.

Một trong số những dân chài là một cậu bé khoảng chưa đầy 18 tuổi phát hiện ra đang bị con bé chăm chú nhìn mình.

- Kinh lắm hả?

- Vâng.

- Bảo bố cho đi chơi chỗ nào đẹp hơn vào ngày nghỉ nhé - Cậu ta nói rồi cười hô hố.

Melody mỉm cười. Nó không chỉnh lại câu nói vừa rồi của cậu con trai.

Có ai đó đang rán tôm. Tôi thấy mũi nó nhăn:

- Cháu đói rồi phải không?

- Cháu chỉ hơi hơi thôi - vẻ mặt nó không được thoải mái.

- Cháu sao thế?

- Mẹ bảo cháu không được quá tham lam.

- Đừng lo. Bác sẽ bảo cho mẹ cháu biết cháu là đứa con ngoan, thế cháu ăn sáng chưa?

- Cũng ăn một chút rồi ạ.

- Cháu đã ăn những gì nào? 

- Một ít nước hoa quả, một mẩu bánh rán, ít bột trắng.

- Thế thôi à?

- Ư, ự!

Nó ngước nhìn tôi như thể chờ đợi sự trách mắng. Tôi dịu giọng:

- Bác đoán là lúc ăn sáng cháu không đói đúng không?

- Ư ự!

Vậy là đã rõ. Sáng nay nó không được ăn no.

- Nhưng bác thì đói rồi - Tôi đói thật sự. Sáng tới giờ tôi chỉ mới có một chút cà phê trong bụng - Cháu có muốn cùng bác ăn cái gì đó không?

- Cảm ơn bác, bác sỹ Del - Con bé không nhớ tên tôi.

- Cứ gọi bác là bác Alex.

- Cảm ơn bác Alex.

Chúng tôi xác định nơi phát ra mùi tôm nướng. Nó là một quán cóc nằm giữa một cửa hàng lưu niệm và một quầy bán đồ câu. Người phụ nữ bán hàng có nước da trắng xanh và to béo. Hơi nước và khói bốc lên thành từng cuộn quanh khuôn mặt tròn như trăng rằm của cô, tạo ra một vầng hào quang mờ ảo. Chảo rán đang nổ lách tách ở dưới đất.

Tôi mua một túi đồ lớn gồm hai gói tôm và cá tuyết nướng, một ổ khoai tây chiên to như cái dùi cui, ống nước dùng và nước sốt cà chua, một ống muối ăn, hai lon cô ca.

- Quý khách, đừng quên cái này - Cô bản hàng đưa ra cho tôi một nắm giấy ăn.

- Xin cảm ơn.

- Này bé con, bây giờ thì ta tha hồ chén.

Chúng tôi đem chỗ thức ăn đó ra ngoài cầu và tìm một nơi yên tĩnh trên bãi biển, không xa Trung tâm Trường thọ Pritikin. Chúng tôi vừa ăn vừa ngắm những người đàn ông trung niên dạo quanh khu Trung tâm và ăn những món đồ mà Trung tâm phục vụ.

Nó ăn như một người lái xe tải. Trời đã gần về trưa, nghĩa là nếu bình thường thì lúc này nó sắp phải uống liều Amphetamine thứ ba. Mẹ nó đã không đưa cho tôi thuốc, và tôi cũng không hề muốn yêu cầu cô ta đưa thứ thuốc này cho mình.

Sự thay đổi về hành vi của con bé trở nên rõ ràng vào quãng giữa bữa trưa, và mỗi phút thì nó càng thể hiện rõ hơn. Mặt nó trở nên sôi nổi hơn. Nó cứ nhúc nhích không yên như thể mới thức dậy sau một giấc ngủ dài và mê mệt. Nó nhìn xung quanh như thể lần đầu tiên được tiếp xúc với môi trường này.

- Nhìn kìa bác - Nó chỉ tay về phía một đám người đang lướt ván ở đằng xa.

- Trông họ như những con hải cẩu phải không?

Nó cười khúc khích.

- Bác Alex cho cháu xuống nước chơi nhé?

- Cởi giày của cháu ra, chỉ được lội ở gần bờ thôi đấy, chỗ mà nước chạm cát ấy. Đừng có để quần áo bị ướt nhé.

Tôi thả những con tôm nướng vào miệng, ngả lưng và nhìn con bé chạy dọc theo đường thuỷ triều, đôi chân gầy gò đá đá nước. Rồi đột nhiên, nó quay lại phía tôi và vẫy vẫy.

Tôi nhìn nó chơi đùa với nước biển chừng 20 phút, rồi tôi cũng xắn ống quần, tháo giày, tất và chơi cùng với nó.

Chúng tôi cùng nhau chạy. Chân con bé càng chạy càng hăng; chẳng bao lâu nó đã trở thành một con linh dương Gazel. Nó hò reo, đập nước và chạy nhảy cho tới khi cả hai cùng mệt lử. Chúng tôi quay trở lại chỗ cũ và đổ uỵch xuống nền cát. Tóc nó rối bời vì thế tôi cởi cái dây buộc tóc và buộc lại cho nó. Cái ngực bé nhỏ của nó phập phồng lên xuống. Chân nó dính đầy sạn cát từ mắt cá trở xuống. Cuối cùng, khi đã lấy lại được sức, nó hỏi tôi:

- Hôm nay cháu là một bé gái ngoan phải không bác?

- Cháu ngoan.

Nó có vẻ không được yên tâm lắm.

- Cháu không nghĩ vậy sao, Melody?

- Cháu không biết nữa. Đôi khi cháu cũng nghĩ cháu ngoan nhưng mẹ cháu lại nổi cáu hoặc là ông Brookhouse lại bảo cháu là đứa hư.

- Cháu vẫn luôn là một bé gái ngoan đấy chứ, cho dù có ai đó nghĩ rằng cháu đã làm điều gì đó sai. Cháu có hiểu ý bác nói không?

- Cháu hiểu.

- Thật không?

- Cháu không chắc chắn.

- Ai cũng đều không chắc chắn cả. Con cái, bố mẹ, cả bác sỹ cũng thế.

- Cả bác sỹ Towle cũng vậy chứ bác?

- Kể cả bác sỹ Towle.

Nó ngưng lại một giây để suy nghĩ. Đôi mắt to đen hết nhìn xung quanh, ra biển rồi lại nhìn vào tôi.

- Mẹ bảo bác sắp làm thôi miên cháu - Nó phát âm từ thôi miên nghe như “thôi miêng”.

- Chỉ khi nào cháu muốn thì bác mới làm. Cháu có biết tại sao bác nghĩ là thôi miên sẽ tốt không?

- Cháu hơi hơi hiểu. Có phải để làm cho cháu suy nghĩ được tốt hơn không?

- Không phải vậy. Cháu suy nghĩ tốt rồi. Cái này - Tôi vỗ vào đầu nó - hoạt động tốt. Bác muốn thử dùng thôi miên với cháu để cháu giúp bác một việc, để cháu có thể nhớ được một số thứ.

- Có phải là về lúc mà bác sỹ ấy bị đánh không?

Tôi hơi lưỡng lự. Tôi có thói quen nói thật với bọn trẻ, nhưng nếu con bé đã được người ta báo cho biết về việc Handler và Gutierrex bị giết thì có nghĩa là tôi không phải là người đưa đến tin này đầu tiên cho nó. Đây là lúc để tìm kiếm thêm thông tin từ nó.

- Đúng, đúng là về chuyện đó.

- Cháu đã bảo với các chú cảnh sát là cháu không nhớ gì cả rồi mà. Chỉ thấy bóng đen thôi.

- Một số người nhớ lại tốt hơn sau khi được thôi miên.

Nó nhìn tôi sợ hãi.

- Có phải cháu sợ bị thôi miên không?

- Ư, ự!

- Không sao cả. Sợ hãi những cái mới mẻ là chuyện bình thường. Nhưng thôi miên không có gì đáng sợ cả đâu cháu ạ. Nó còn thú vị nữa là khác. Cháu đã bao giờ trông thấy ai đó bị thôi miên chưa?

- Chưa ạ.

- Chưa? Ngay cả trong phim hoạt hình?

Mắt nó sáng lên:

- À, có, khi ông lão đội mũ nhọn thôi miên Popeye, sóng phát ra từ tay của ông ta. Popeye bước ra ngoài cửa sổ vào trong không trung mà không bị rơi.

- Đúng rồi. Bác cũng xem cảnh đó. Ông già đội mũ nhọn đã khiến cho Popeye làm đủ thứ kỳ lạ.

- Đúng thế.

- Nhưng mà đó là trong phim hoạt hình còn thôi miên thật không giống như thế đâu - Tôi dùng ngôn ngữ của trẻ con để nói cho nó hiểu về thôi miên như là tôi đã làm với mẹ nó. Dường như nó tin tôi bởi vì sự hấp dẫn giờ đã thế chỗ sự sợ hãi.

- Chúng ta có thể làm thôi miên ngay bây giờ được không?

Tôi ngập ngừng trong giây lát. Bãi biển trống vắng, thật yên tĩnh vô cùng. Và đó là thời điểm thích hợp. Towle cũng không thể can thiệp vào.

- Bác nhất trí làm thôi miên cho cháu ngay. Trước hết, cháu hãy thật thoải mái đã.

Tôi bảo nó nhìn chăm chú vào một hòn đá cuội nhẵn bóng mà nó cầm trên tay. Vài giây sau, mắt nó đã lấp láy theo sự chỉ dẫn của tôi, hơi thở chậm lại và đều đặn. Tôi bảo nó nhắm mắt lại và nghe tiếng sóng vỗ vào bờ. Rồi tôi hướng dẫn nó tưởng tượng đang đi xuống một cầu thang và qua một cái cửa đẹp tới một nơi mà nó ưa thích.

- Bác không biết nó là nơi nào, hay có cái gì ở trong đó, nhưng nó là một nơi đặc biệt với cháu. Cháu có thể bảo cho bác biết hoặc là giữ làm bí mật riêng cho cháu. Nhưng ở đó cháu sẽ cảm thấy thoải mái, vui sướng và hoàn toàn muốn làm gì thì làm...

Tôi tiếp tục nói thêm một chút nữa thì nó đã ở trong trạng thái thôi miên sâu.

- Bây giờ cháu có thể nghe thấy tiếng nói của bác mà không cần phải chú ý lắng nghe nữa. Cháu hãy cứ tiếp tục thưởng thức nơi mà cháu thích đi và thật thoải mái vào.

Tôi để nguyên cho con bé trong trạng thái thôi miên được làm theo ý nó trong khoảng 5 phút. Nét mặt của nó đã trở nên thư thái và xuất thần. Một ngọn gió nhẹ thổi bay những lọn tóc không được buộc chặt của nó. Nhìn nó thật nhỏ bé, ngồi giữa bãi cát mênh mông, hai tay đặt trong bọc.

Tôi gợi ý cho nó trở về thời điểm đêm hôm xảy ra vụ án mạng. Nó căng thẳng trong giây lát rồi lại lấy được nhịp thở đều đều.

- Melody này, cháu tiếp tục thả lỏng toàn thân. Thật thoải mái và tự do. Nhưng bây giờ cháu có thể tự nhìn thấy cháu rồi đây, như thể cháu đang là một diễn viên trên tivi ấy. Cháu nhìn thấy cháu đang ra khỏi giường...

Đôi môi nó mở ra, lấy đầu lưỡi liếm đôi môi.

- Cháu đi tới cửa sổ và ngồi ở đó, nhìn ra bên ngoài, Cháu nhìn thấy gì?

- Bóng đen - Tiếng nói của nó nhỏ.

- Đúng rồi, trời tối đen. Thế còn có cái gì nữa không?

- Không.

- Được rồi. Cháu hãy ngồi đó thêm một chút nữa.

Một vài phút sau:

- Melody này, cháu có nhìn thấy cái gì khác trong bóng tối không?

- Ư, ự... Bóng đen.

Tôi cố thử thêm một vài lần nữa rồi thôi. Hoặc là nó không nhìn thấy gì thật, và cuộc nói chuyện của hai hay là ba người đàn ông trong bóng tối quá nhỏ, hoặc là nó bị che mắt. Trong bất kỳ trường hợp nào thì tôi cũng sẽ chẳng thu thêm được thông tin từ nó.

Tôi tiếp tục để nó trong trạng thái thôi miên, gợi ý cho nó nắm được cách thôi miên, cách kiểm soát thôi miên và cảm thấy thật thoải mái rồi từ từ đưa nó ra khỏi trạng thái thôi miên. Nó thoát ra khỏi trạng thái ấy, miệng vẫn còn cười.

- Thích thật bác ạ.

- Bác vui vì cháu thích. Dường như cháu đã tìm thấy một nơi thật tuyệt.

- Bác nói là cháu không cần phải kể cho bác biết mà.

- Đúng rồi, cháu không cần kể cho bác đâu.

- Nhưng mà cháu lại muốn kể thì sao? - Nó trề môi.

- Thế thì cháu có thể kể.

- Hừ...ừ...m - Nó thưởng thức quyền lực của mình một thoáng - Cháu muốn nói cho bác biết rằng cháu đã tới chỗ đu quay. Đu vòng quay, quay nhanh, quay nhanh lắm.

- Cháu lựa chọn chỗ chơi thật thông minh.

- Mỗi lần cháu quay, cháu lại cảm thấy thích hơn. Lần sau chúng ta lại đến nữa nhé.

- Tất nhiên rồi.

Thế là hết, Alex ơi. Thế là tôi đã tự đưa mình vào một cuộc chơi khó mà rút chân ra được. Tôi đã trở thành ông bố bất đắc dĩ của nó. Thật là tội lỗi.

***

Khi đã ngồi trên xe, nó quay sang phía tôi.

- Bác Alex, bác nói là thôi miên có thể làm cho bác nhớ được tốt hơn phải không?

- Có thể,

- Thế cháu dùng thôi miên để nhớ tới bố cháu có được không?

- Thế cháu gặp bố cháu lần cuối vào khi nào?

- Cháu chưa được gặp bao giờ. Bố cháu đi công tác từ khi cháu còn nhỏ. Bố và mẹ không ở cùng nhau.

- Thế bố có hay đến thăm cháu không?

- Không, bố sống ở xa lắm. Một lần bố gọi điện cho cháu, trước Giáng sinh, nhưng cháu đang ngủ nên mẹ không đánh thức cháu dậy. Vì thế, cháu ghét mẹ cháu lắm.

- Bác hiểu rồi.

- Cháu đã đánh mẹ cháu.

- Chắc cháu phải giận mẹ lắm nhỉ?

- Vâng - Nó bậm môi lại - Thỉnh thoảng bố vẫn gửi quà cho cháu.

- Như là con Fatso phải không?

- Vâng, và cả những thứ khác nữa - Nó thò tay vào bóp và lấy ra một cái hạt khô lớn được chạm trổ giống như một khuôn mặt - khuôn mặt đang gầm gừ có đôi mắt thạch anh, mấy lọn tóc acrylic được gắn lên đỉnh đầu. Một cái đầu - một cái đầu bị méo mó. Đây là thứ đồ chơi góm ghiếc có thể mua được ở bất kỳ một quầy bán hàng lưu niệm cho khách đu lịch nào ở Tijuana. Nhìn cách gìn giữ của con bé cứ ngỡ cái đồ chơi ấy là một báu vật của hoàng gia.

- Đẹp quá - Tôi cầm lấy món đồ chơi trùng trục ấy rồi đưa lại ngay cho nó.

- Cháu muốn gặp bố nhưng mẹ bảo không biết chỗ bố ở. Liệu thôi miên có thể giúp cháu nhớ được tới bố cháu không?

- Có thể sẽ khó đấy, Melody ạ, vì đã lâu cháu không gặp bố. Nhưng chúng ta cứ thử xem sao. Cháu có cái gì đó để nhớ về bố không, ví dụ như một bức hình nào đó của bố cũng được?

- Có ạ.

Nó lại lục cái bóp và lôi ra được một bức ảnh đã bị cuộn thành ống và bị rách. Có lẽ nó đã bị sờ mó nhiều như cái tràng hạt của các nhà sư. Tôi chợt nghĩ tới bức ảnh treo trên văn phòng của Towle. Đây là tuần lễ nhớ về những thứ bằng gỗ. Ngài Eastman ơi (Nhà phát minh phim cuộn và sáng lập công ty Kodak - N.D), ước gì ngài đã có thể sáng chế ra được một cái máy lưu giữ được quá khứ như một bào thai được lưu giữ trong dung dịch formalin.

Đó là bức ảnh màu đã mờ chụp một người đàn ông và một người phụ nữ. Người phụ nữ trong ảnh chính là Bonita Quinn hồi còn trẻ. Ở tuổi chừng 20 mà mặt cô đã lộ rõ vẻ buồn, báo trước một tương lai vất vả. Chiếc váy dài cô mặc để lộ quá nhiều cặp đùi suy dinh dưỡng. Tóc cô dài và thẳng thuần thuột, rẽ đường ngôi giữa. Cô và bạn cô đang đứng trước một quán bar ở vùng nông thôn, kiểu quán nước thường thấy mọc ra đột ngột ở chỗ vòng của các đường cao tốc. Tường của cái quán là những tấm gỗ thô kệch ghép lại với nhau, cửa quán treo một tấm biển chào bán bia Budweiser.

Cô đang ôm quanh eo người đàn ông trong ảnh, anh này cũng đặt cánh tay quanh vai cô. Anh ta mặc chiếc áo thun ngắn, quần bò và giầy cao cổ. Cạnh anh ta còn nhìn thấy cái đuôi của một chiếc xe máy.

Anh chàng này trông kỳ quái. Một bên người của anh ta - bên trái - bị chùn hẳn xuống và dường như từ mặt cho đến chân anh ta đã bị teo. Hình như anh ta bị gù lưng, giống như một cái quả đã bị xắt ra thành từng mảnh rồi được ghép lại một cách không chính xác. Nhưng khi bỏ qua cái bất cân xứng của con người anh ta thì anh ta trông cũng không đến nỗi xấu trai - người cũng cao, hơi mảnh khảnh, tóc vàng, rối, dài chấm vai và ria mép dày.

Anh ta có bộ mặt hợm đời, ngược hẳn với vẻ mặt nghiêm nghị của Bonita. Đó là vẻ mặt của những người nông dân vùng quê khi bạn bước vào một quán rượu nhỏ ở một nơi xa lạ, muốn có chút đồ uống lạnh và sự yên tĩnh. Cái vẻ mặt mà bạn sẽ tìm cách tránh đi vì nó có nghĩa là đem rắc rối đến cho bạn.

Thế nên tôi không lấy làm lạ khi người chủ của bộ mặt ấy đã tìm nơi nghỉ ngơi tại nhà tù.

- Này, cháu cầm lấy đi - Tôi đưa tấm ảnh lại cho con bé, nó cẩn thận cất vào bóp.

- Cháu có muốn chạy nữa không?

- Cháu mỏi rồi.

- Thế muốn về nhà chưa?

- Dạ.

***

Trong suốt cuộc hành trình về khu nhà mình, con bé ít nói, như thể nó đã lại bị uống thuốc kích thích. Tôi có một cảm giác khó chịu rằng tôi đã không hành động đúng với con bé này, rằng tôi đã kích thích nó quá mức khiến nó lại trở về thói quen kinh khủng hàng ngày.

Vậy tôi đã sẵn sàng trở thành người cứu giúp nó thường xuyên chưa?

Tôi nghĩ đến bài giảng lúc sắp ra trường của một trong những vị giáo sư già trước những bác sỹ thôi miên đang khao khát hành nghề.

“Khi ta đã chọn con đường kiếm sống bằng cách giúp đỡ những người đang khổ đau về tinh thần thì ta cũng đã lựa chọn cõng họ trên lưng của mình những lúc ấy. Không cần gì phải nói tới trách nhiệm hay sự quyết đoán nữa. Ta sắp phải đấu tranh với sự bất lực hàng ngày trong cuộc sống của chúng ta. Các bệnh nhân của chúng ta sẽ in dấu vào chúng ta như những con ngỗng non đeo bám lấy con vật đầu tiên mà nó trông thấy khi ra khỏi vỏ trứng. Nếu không đủ sức để đảm đương việc này, hãy trở thành một người kế toán thì tốt hơn”.

Có lẽ bây giờ, tôi thà làm một người kế toán còn hơn.

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.