Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Văn phòng của Towle ở một đường phố phụ rẽ từ phố San Vicente vào, không xa chợ Bentwood Country - một trong số ít nơi mà các ngôi sao điện ảnh có thể dừng lại mà không bị người hâm mộ quấy nhiễu. Nó là một toà cao ốc thiết kế những năm đầu thập kỷ 50, khi mà gạch màu nâu, mái thấp và các khối thuỷ tinh găm tường được sử dụng phổ biến. Những bức tranh cây măng và hoa giây leo đã làm bớt đi sự trơ trụi nhưng trông vẫn khá cứng nhắc.

Towle là người chủ duy nhất của toà cao ốc này và tên ông được in trên tấm biển màu vàng ở cửa kính trước nhà. Khu đậu xe là một nơi đậu cho các xe bò gỗ. Tôi cho xe đậu cạnh một chiếc Lincoln với khẩu hiệu được dán trên xe: “Lên tiếng vì trẻ em”. Tôi nghĩ khẩu hiệu này là của vị bác sỹ tốt bụng Towle.

Bên trong được trang hoàng hoàn toàn khác. Có lẽ nhà trang trí nội thất nào đã thử bổ khuyết sự trơ trụi của ngôi nhà bằng cách đem vào phòng đợi đầy ắp sự lãng mạn. Trang bị trong nhà gồm ghế đá cẩm thạch có đệm ngồi kiểu hòn nổi. Trên tường treo nhiều bức hướng dẫn huyệt đạo và tranh giải phẫu, các bức tranh nhái vẽ những đứa bé trai câu cá, những đứa bé gái soi gương, mang mũ và giày của mẹ. Căn phòng đầy trẻ và các bà mẹ có vẻ mặt lo âu. Báo, tạp chí, sách và đồ chơi rải khắp sàn. Trong không khí có mùi khăn vệ sinh bẩn. Nếu đây là lúc mà Towle được rảnh rỗi thì ý nghĩ ông ta thế nào khi đang bận làm tôi phát ngán.

Hai chúng tôi, những kẻ chưa có con cái, bưởc vào đã thu hút cái nhìn chòng chọc của những người phụ nữ. Chúng tôi đã có cùng quan điểm cho rằng giữa những bác sỹ với nhau thì Towle sẽ đối xử tốt hơn. Vì vậy, Milo chọn một chỗ ngồi giữa hai đứa bé khoảng 5 tuổi còn tôi thì bước tới cửa lễ tân. Người con gái ở phía bên kia còn trẻ và khá xinh xắn có bộ tóc kiểu của nữ tài tử Farah Fawcett và một bộ mặt chẳng kém gì thần tượng của cô ta. Cô ta mặc bộ đồ màu trắng. Thẻ tên của cô ta cho biết cô ta là Sandi.

- Xin chào cô. Tôi là bác sỹ Delaware. Tôi có hẹn với bác sỹ Towle.

Cô ta nở một nụ cười với tôi, để lộ ra những chiếc răng trắng và đẹp.

- Hẹn gặp ông chiều nay thì khó gặp được. Nhưng không sao. Xin mời ông vào. Bác sỹ sẽ tiếp ông trong một vài phút nữa.

Tôi bước qua cửa, nhiều ánh mắt của các bà mẹ ở đó xoáy vào lưng tôi. Một số người trong số họ có lẽ đã đợi ở đây hơn một giờ rồi. Tôi thấy lạ là tại sao Towle không thuê lấy một người cộng sự nữa.

Sandi dẫn tôi vào phòng chẩn bệnh của Towle, một phòng được bao quanh bởi các tấm kính màu tối một chiều với diện tích khoảng 12 mét vuông.

- Có phải ông đến đây về chuyện của con gái cô Quinn không?

- Đúng là như vậy, thưa bác sỹ.

- Để tôi đi lấy phác đồ điều trị - Cô ta trở lại với một cái cặp tài liệu có dây chằng và đặt lên mặt bàn làm việc của Towle. Trên vỏ bọc cặp tài liệu có một cái nhãn màu đỏ. Cô ta thấy tôi nhìn vào cái đó thì nói:

- Những cái nhãn màu đỏ là cho những trẻ quá hiếu động. Chúng tôi tự đặt mã hiệu này. Nhưng cái màu vàng cho những bệnh nhân ốm kinh niên. Nhưng cái màu xanh cần phải được khám kỹ càng.

- Thế này thật là hiệu quả.

- Nhưng ông không biết đâu - Cô ta rúc rích và đặt một tay lên cái hông đầy đặn của mình.

- Ông biết không - Cô ta nói, đồng thời cúi người gần tôi hơn khiến tôi cảm nhận được mùi thơm phảng phất từ người cô ta tỏa ra - Có tôi với ông, tôi nói thật, đứa bé đó đúng là bất hạnh vì được sinh ra và nuôi dưõng bởi một người mẹ như vậy.

- Tôi hiểu ý cô - Tôi gật đầu, không biết cô ta định nói cái gì nhưng hi vọng cô ta sẽ nói cho tôi biết. Người đời thường vẫn làm vậy khi ta giả vờ như không thèm để ý.

- Ý tôi là cô ta đúng là người mau quên - mẹ con bé ấy. Mỗi khi cô ta tới đây, cô ta đều quên một cái gì đó, hoặc là mất một cái gì đó. Lúc thì đó là cái ví của cô ta, lúc thì để quên chìa khoá trong xe hơi. Mà cô ta không có trí óc thì đúng hơn.

Tôi cười tỏ ra thông cảm với ý kiến của cô ta.

- Nhưng đúng là số phận của cô ta không dễ dàng gì. Lớn lên ở vùng nông thôn, làm công việc đồng áng rồi cưới một người mà bây giờ đang phải ở tù.

- Cô Sandi đâu rồi?

Cả hai chúng tôi cùng quay ra, nhìn thấy một người phụ nữ thấp, khoảng 60 tuổi, tóc cắt ngắn, đầu đội mũ cát màu sắt, đứng ở cửa ra vào, tay khoanh trước ngực. Đôi kính của bà ta treo lủng lẳng trước ngực bằng một vòng dây đeo quanh cổ. Bà này cũng mặc bộ đồ trắng, nhưng có vẻ bộ đồ của bà ta là đồng phục. Thẻ tên trên ngực bà ta cho tôi biết bà tên là Edna.

Ngay lập tức tôi nhận ra bà. Bà chính là cánh tay mặt của bác sỹ Towle. Chắc chắn bà đã phục vụ Towle từ khi ông trương biển chữa trị và đến nay vẫn nhận mức lương như ban đầu. Nhưng không vấn đề gì. Bổng lộc không phải là cái mà bà theo đuổi. Bà đã thầm yêu Người đàn ông vĩ đại của bà. Tôi sẵn sàng bỏ cả gia tài để cược rằng bà ta luôn gọi Towle là Bác sỹ. Không gọi tên, chỉ có từ Bác sỹ thôi, như thể ông là người đàn ông duy nhất trên thế gian này.

- Có một số phác đồ cần được hoàn thiện - Bà ta nói.

- Vâng, thưa bà Edna - Sandi quay sang tôi ném một cái nhìn đầy đẩy ẩn ý như muốn nói “Mụ phù thuỷ này thật là phiền phức” rồi khệnh khạng bước xuống cầu thang.

- Anh còn yêu cầu gì nữa không? - Edna hỏi tôi, tay vẫn khoanh trước ngực.

- Không có gì, cảm ơn bà.

- Vậy thì Bác sỹ sẽ đến gặp anh ngay sau đây.

- Cảm ơn - Tôi tỏ ra khách khí.

Cái liếc nhìn của bà cho tôi cảm giác bà không muốn tôi có mặt ở đây. Không còn ngờ vực gì nữa, bất kể cái gì làm đảo lộn công việc hàng ngày của Bác sỹ đều bị bà xem là một sự xâm nhập đến Thiên đường. Nhưng cuối cùng bà cũng để tôi một mình trong phòng chẩn bệnh.

Tôi nhìn quanh căn phòng. Bàn làm việc gỗ gụ đã mòn vẹt. Trên đó chất đầy các phác đồ điều trị, cảc tạp chí y học, sách, thư, mẫu thuốc và một cái bình chứa đầy kẹp giấy. Mấy cái ghế làm việc và cái ghế tôi đang ngồi trước kia là những thứ tốt - bọc da bóng lộn - thì bây giờ đã cũ và rạn nứt khắp nơi.

Trên hai bức tường có treo nhiều giấy khen, bằng khen, nhiều cái bị treo xiên xẹo và chồng chéo lên nhau. Nhìn căn phòng như thể nó vừa mới bị chấn động bởi một trận động đất nhẹ - không đổ vỡ cái gì nhưng cái gì cũng hơi bị xộc xệch.

Tôi xem xét những giấy khen, bằng khen này cẩn thận. Trong thời gian hành nghề của mình, Lionel W. Towle đã sưu tầm được một khối lượng giấy tờ công nhận ấn tượng: Bằng cấp, chứng chỉ bác sỹ thực tập nội trú; một tấm gỗ óc chó có một cái búa, trên đó để vật kỷ niệm chức chủ tịch trong một số lực lượng y tế đặc biệt; thành viên danh dự ở đây ở đó; giấy chứng nhận là thành viên đoàn chủ tịch đặc biệt; giấy khen phục vụ cộng đồng tại Good Ship Hope; chứng nhận là cố vấn cho tiểu ban Thượng nghị sỹ California về vấn đề phúc lợi trẻ em, v.v...

Trên bức tường khác có treo các bức ảnh. Phần lớn là ảnh của Towle: Towle mặc bộ đồ dân chài đang lội sông nước ngập đến đầu gối, tay giơ cao chiếc đầu người bằng thép; Towle với con cá maclin to bằng cái xe ô-tô; Towle với ngài thị trưởng và một số gã to, béo, lùn có những con mắt như của diễn viên Peter Lorre (diễn viên điện ảnh người Hungary chuyên đóng vai sát nhân - ND) - ai ai cũng cười, tay bắt, mặt mừng.

Có một bức ảnh đặc biệt trong số những bức ảnh tự kỷ này: giữa tường có treo một bức ảnh màu của một phụ nữ đang bế một đứa con nhỏ, màu bức ảnh đã phai. Nhìn vào quần áo những người trong ảnh mặc thì có vẻ bức ảnh được chụp từ cách đây ba thập kỷ, đã được phóng ra khổ to, bị mờ đi trông thấy, màu đã phai gần như biến thành màu xanh nhạt.

Người phụ nữ khá xinh xắn, bộ mặt tươi rói có điểm một vài nốt tàn nhang trên mũi, đôi mắt đen lay láy, tóc nâu chấm ngang vai và quăn tự nhiên. Cô mặc một cái áo mỏng và dài, ngắn tay, vải cốt-tông Thuỵ Sỹ có chấm. Đôi cánh tay mảnh mai và duyên dáng, ôm đứa bé - một đứa bé trai – nhìn chừng 2 hay 3 tuổi, xinh xắn, má hồng, tóc vàng, môi cánh cung của thần tình ái và có đôi mắt màu xanh lá cây. Thằng bé mặc bộ đồ thủy thủ trắng, mắt nhìn rạng rỡ trong vòng tay mẹ. Những ngọn núi và hồ nước ở phía xa trông rất thật.

- Bức ảnh đẹp lắm phải không? - Tiếng người đàn ông mà tôi đã từng nghe trên điện thoại.

Ông là một người cao, ít nhất cũng đến 1 mét 86, gầy, tay chân cũng có chút cơ bắp mà các tiểu thuyết ba xu gọi là cuồn cuộn. Ông là một trong những người đàn ông điển trai nhất ở tuổi trung niên mà tôi từng gặp. Mặt ông sáng lên vẻ lịch lãm, cằm rắn rỏi được chia làm hai phần ngay ngắn bởi một cái khe hoàn hảo, chiếc mũi của một Thượng nghị sỹ La Mã, đôi mắt sáng như một bầu trời không gợn mây. Tóc của ông dày và trắng như tuyết, rủ xuống trước trán, kiểu tóc như của nhà thơ Carl Sandburg (nhà thơ Mỹ nổi tiếng - ND); hai bộ lông mày như hai đám mây trắng giống hệt nhau.

Towle mặc một chiếc áo choàng trắng ngắn bên ngoài chiếc áo sơ- mi màu xanh Oc-phốt, ca-ra-vát màu đỏ tía, quần đen có sọc nhỏ. Đôi giày ông đi là loại giày da đen, đẹp và hợp thời trang. Nhưng quần áo không tạo nên con người. Cho dù ông có mặc khố thì vẫn có dáng vẻ của một con nhà dòng dõi.

- Bác sỹ Delaware phải không? Tôi là Will Towle!

- Hãy cứ gọi tôi là Alex.

Tôi đứng dậy bắt tay Towle. Cái bắt tay của ông chắc chắn và mạnh mẽ. Những ngón tay nắm chặt vào tay tôi, to lớn. Tôi nhận ra sức mạnh dồi dào của ông từ cái bắt tay ấy.

- Mời anh ngồi!

Ông ngồi sau bàn làm việc, xoay tròn một vòng trên chiếc ghế và tung đôi bàn chân lên mặt bàn, lên trên đống Tạp chí Nhi khoa.

Tôi trả lời câu hỏi của ông:

- Bức ảnh này đẹp thật. Chắc là được chụp ở Tây Bắc Thái Bình Dương.

- Là bang Washington. Đó là rừng Quốc gia Olympic. Vào năm 1951, gia đình chúng tôi nghỉ mát ở đó. Tôi là một bác sỹ nội trú tại đây. Kia là vợ và con trai tôi. Tôi mất họ trong một vụ tai nạn xe hơi một tháng sau chuyến nghỉ mát ấy.

- Tôi lấy làm tiếc.

- Vâng - Một cái nhìn xa ngái hiện lên mặt ông; nhưng vẻ mặt ấy chỉ tồn tại trong vòng một phút rồi ông lấy lại được vẻ mặt bình thản ban đầu, tập trung vào cuộc đối thoại.

- Tôi biết anh qua danh tiếng, anh Alex ạ. Vì vậy, gặp anh là một vinh hạnh cho tôi.

- Tôi cũng vậy, thưa bác sỹ.

- Tôi đã theo dõi công việc của anh vì tôi hứng thú với các vấn đề trẻ em liên quan tới hành vi. Tôi đặc biệt quan tâm tới những việc anh làm với những đứa trẻ là nạn nhân của Stuart Hickle. Nhiều trẻ vẫn đang được điều trị. Các bậc cha mẹ ca ngợi công lao của anh nhiều lắm.

- Cảm ơn ông - Tôi cảm thấy có vẻ ông muốn tôi nói nhiều hơn nhưng đó là một chủ đề không thể tiếp tục được nữa - Tôi nhớ là đã gửi cho ông đơn xin ý kiến của tôi.

- Đúng thế, đúng thế. Tôi vui được hợp tác với anh.

Cả hai chúng tôi đều yên lặng, rồi đột nhiên lên tiếng cùng một lúc:

- Điều tôi muốn - Tôi nói.

- Điều tôi có thể làm cho - Towle nói.

Sự việc khiến cho cuộc đối thoại của chúng tôi rối tung lên. Cả hai cùng phá lên cười như những người bạn cũ gặp nhau tại Câu lạc bộ Đại học. Tôi nhường cho ông nói trước. Bất chấp vẻ lịch lãm của ông, tôi vẫn cảm nhận được cái tôi mạnh mẽ ẩn náu đằng sau làn tóc trắng của ông.

- Anh đến đây về vấn đề của con gái cô Quinn, không biết tôi có thể giúp gì được anh?

Tôi nhanh chóng thông báo sơ qua vài chi tiết cần thiết cho ông, nhấn mạnh đến sự cần thiết phải tiến hành thôi miên đối với Melody và kết thúc bằng yêu cầu ông cho con bé ngừng dừng Ritalin một tuần.

- Vậy anh tin rằng con bé này có thể sẽ cho anh được một chút thông tin có giá trị chứ?

- Tôi không dám chắc. Tôi cũng đã đặt ra câu hỏi tương tự như ông đối với cảnh sát. Nhưng nó là manh mối duy nhất mà cảnh sát hiện có.

- Còn vai trò của anh trong vụ này là gì?

Tôi nghĩ nhanh ra cho mình một chức danh:

- Tôi là một chuyên viên tư vấn đặc biệt. Thỉnh thoảng họ vẫn mời tôi khi có gì liên quan tới trẻ con.

- Tôi hiểu rồi.

Hai bàn tay ông khum lại với nhau tạo thành một con nhện mười chân rồi lại bỏ ra.

- Tôi không biết, anh Alex ạ. Khi chúng ta bắt đầu cho một bệnh nhân ngưng điều trị theo phác đồ tối ưu thì có thể chúng ta sẽ làm đảo lộn toàn bộ chuỗi phản ứng sinh hoá của bệnh nhân.

- Ông cho rằng con bé cần được uống thuốc liên tục?

- Tất nhiên là vậy. Lẽ nào còn lý do khác nữa khiến tôi kê thuốc đó cho nó?

Ông không hề giận dữ cũng không chống đối. Ông cười bình tĩnh và nhẫn nhịn. Thông điệp rõ ràng: Chỉ có một kẻ ngu mới nghi ngờ ông.

- Thế không có cách nào để giảm liều lượng thuốc được sao?

- A, điều đó thì tất nhiên là được nhưng cũng gây ra vấn đề tương tự. Tôi không muốn thay đổi một liều lượng thuốc điều trị đang có tác dụng tốt.

- Tôi hiểu - Tôi lưỡng lự, rồi nói tiếp - Nhưng chắc chắn con bé có vấn đề khi sử dụng tới 60 miligram mỗi ngày.

Towle kéo cặp kính trễ xuống mũi, lấy ra tập phác đồ và lật qua lật lại vài trang.

- Để tôi xem nào. À, đây rồi, “bà mẹ phàn nàn về các vấn đề hành vi nghiêm trọng” - Sau khi lật qua một vài trang khác nữa - “Các giáo viên nói là nó không làm các bài tập được giao ở trường. Không tập trung tư tưởng trong học hành”. À còn một điều nữa: “Con đã đánh mẹ khi hai mẹ con cãi nhau về việc giữ gìn nhà cửa ngăn nắp”. Còn đây là ghi chép của tôi: “Quan hệ với bạn bè kém, bạn bè ít”.

Tôi biết ông đang nói về chuyện con hải mã khổng lồ tên là Fatso. Đây là món quà của bố con bé. Còn về vấn đề bạn bè - chắc là công ty M & M Properties sẽ không đồng ý để bác sỹ giải quyết vấn đề này cho con bé.

- Nghe bác sỹ nói có vẻ nghiêm trọng quá?

Tôi nghĩ ngay đây là một điều hết sức vớ vẩn. Không có gì thể hiện là đã có sự đánh giá về tâm lý tỉ mỉ. Toàn là theo lời nói của bà mẹ con bé. Nhìn Towle tôi thấy ông đúng là một lang băm, một tay lang băm đẹp trai, tóc trắng có nhiều mối quan hệ và biết trang trí cho mình bằng những bằng khen, giấy khen trên tường. Tôi muốn choảng thẳng vào mặt ông ta những lời lẽ như vậy nhưng sẽ chẳng có lợi cho ai cả, cả Milo và Melody.

Vì vậy tôi tìm cách nói tránh:

- Thế thì tôi chịu rồi. Ông là bác sỹ của con bé - Vừa nói tôi vừa giả bộ cười tỏ ra thông cảm với đồng nghiệp.

- Đúng vậy, anh Alex ạ. Tôi là bác sỹ của nó - Ông ngả lưng về phía sau và đưa hai bàn tay ôm sau gáy - Tôi biết anh đang nghĩ gì. Chắc anh nghĩ rằng Will Towle tôi đây là một kẻ buôn thuốc, rằng thuốc kích thích cũng là một cách ngược đãi trẻ em, phải vậy không?

- Tôi đâu có nói thế.

Ông vẫy tay vẻ không công nhận lời thoái thác của tôi:

- Không, không, tôi biết mà. Tôi đâu có dùng những cái đó để chống lại anh. Nghề của anh là về bệnh lý hành vi nên anh thường nhìn mọi thứ ở khía cạnh hành vi tâm lý. Tất cả chúng ta đều làm như vậy, đều đưa mọi thứ vào cách nhìn nghề nghiệp của chúng ta. Bác sỹ phẫu thuật thì chỉ muốn cắt phăng tất cả mọi thứ. Chúng tôi thì kê đơn còn các anh thì thích phân tích đến chân tơ kẽ tóc.

Ông bắt đầu lên lớp:

- Đương nhiên, thuốc bao giờ cũng kèm theo những rủi ro. Nhưng đó chỉ là chuyện phân tích của các hãng bảo hiểm. Hãy xem một đứa bé như con gái cô Quinn. Nó xuất thân như thế nào? Dòng giống thì thấp kém: cả bố lẫn mẹ đều hạn chế về trí tuệ - Ông đặc biệt nhấn mạnh từ hạn chế nghe mỉa mai - dòng giống thấp kém, nghèo hèn và hôn nhân tan vỡ. Không có mặt cha trong gia đình - mặc dù tôi biết trong một số trường hợp nhất định trẻ lại trở nên tốt hơn khi không có sự hiện diện của người cha để tạo mẫu người của họ cho chúng. Dòng giống đã chả ra gì thì môi trường cũng lại tồi tệ. Ngay từ trong bụng mẹ con bé đã bị hai ngón đòn tra tấn rồi. Vậy nên, còn gì là lạ khi ngay từ đầu chúng tôi đã nhận thấy tất cả các biểu hiện rõ ràng của con bé như thái độ lảng tránh xã hội, thái độ không nghe lời, kết quả học tập kém, sự kiềm chế tính hiếu động tồi.

Đột nhiên, những lời nói của ông thôi thúc tôi phải bảo vệ Melody. Vị bác sỹ tốt bụng của nó đã cho nó dùng liều lượng thuốc điều trị hoàn toàn không thích hợp. Tôi giữ yên lặng.

- Đấy, một đứa bé như thế - ông bỏ kính ra khỏi mũi và dặt phác đồ xuống bàn - sẽ phải học hành kha khá thì sau này mới mong có được một cuộc sống ấm no chứ. Nếu làm khác đi tôi e rằng sẽ lại tạo ra một thế hệ thiểu năng trí tuệ khốn khổ như cha mẹ của chúng thôi.

Thiểu năng trí tuệ khốn khổ là một cụm từ mà giới y học tự nghĩ ra để nói về những bệnh nhân đặc biệt không may mắn.

Nói đốp chát thẳng thắn với Towle không phải là điều tôi thích làm trong một buổi chiều vui vẻ, nhưng tôi linh cảm đây chỉ là nghi thức gì đó thôi, rằng nếu tôi tiếp tục kiên nhẫn và để cho ông đắc ý hăm doạ chút nữa thì tôi sẽ đạt được mục đích của chuyến viếng thăm.

- Nhưng đứa bé này thì hết cách rồi. Cả dòng giống lẫn môi trường đều chống lại nó. Tất nhiên nếu được giúp đỡ thì khác. Đó chính là vai trò của cách điều trị bằng chất kích thích. Những viên thuốc đó sẽ giúp nó ngồi và tập trung được ở mức độ cần thiết để mà học hành. Thuốc ấy kiềm chế được hành vi của con bé, làm cho nó không xa lánh những người xung quanh.

- Tôi có cảm tưởng mẹ nó đang sử dụng thuốc một cách nguy hiểm - cho nó uống quá liều mỗi ngày một viên khi khu nhà có nhiều khách đến chơi.

- Tôi sẽ kiểm tra điều này - Ông tỏ ra không quan tâm - Anh Alex ạ, anh nên nhớ rằng không phải con bé sống một mình trên thế gian. Nó còn có hoàn cảnh xã hội. Nếu như nó và mẹ nó không còn chỗ nào để sống nữa thì đó đâu phải là vấn đề thuộc về y học?

Tôi lắng nghe và bài thuyết giảng lại tiếp tục:

- Giờ thì anh có thể đặt câu hỏi “Thế còn liệu pháp tâm lý thì sao? Liệu pháp cải biến hành vi thì sao?”, câu trả lời của tôi là: Anh tính sao về mẹ con họ? Bà mẹ kỳ quái ấy thì làm sao có đủ hiểu biết sâu sắc để mà tiếp nhận được lợi ích của liệu pháp tâm lý. Thậm chí cô ta cũng không đủ khả năng để mà tuân theo được một hệ thống các quy tắc, quy định nghiêm ngặt cần thiết cho liệu pháp cải biến hành vi. Điều mà cô ta có đủ khả năng làm là cho đứa bé uống ba viên thuốc mỗi ngày. Còn tôi, tôi cũng nói thẳng với anh rằng tôi chẳng thấy gì là tội lỗi khi cho nó uống những viên thuốc này với liều lượng như thế, vì tôi nghĩ đó là hi vọng duy nhất của đứa bé.

Một kết luận đầy chất hùng biện. Thế chả trách các quý bà tại Bệnh viện Nhi đồng miền Tây ai cũng thích. Nhưng về căn bản thì đó toàn là cặn bã: thuật ngữ giả khoa học không chính xác cộng với cách nói mang dáng vẻ của chủ nghĩa phát xít. Đúng là kiểu tư tưởng đầu độc dân chúng bằng ma tuý để biến họ thành những công dân tốt.

Quả đúng là ông đã hơi bốc đồng một chút, nhưng bây giờ thì hoàn toàn bình tĩnh, trở nên một lão già điển trai và hoàn toàn làm chủ được bản thân.

- Phải chăng tôi vẫn chưa thuyết phục được anh? - Ông mỉm cười.

- Vấn đề không phải vậy, thưa ông. Ông đã đặt ra một số vấn đề thú vị. Tôi sẽ phải suy nghĩ về những vấn đề này.

- Đó luôn luôn là một suy nghĩ đúng đắn, suy nghĩ vấn đề thật kỹ! - Ông xoa hai tay vào nhau - Còn bây giờ, hãy bàn về mục đích chuyên viếng thăm của anh, những gì tôi nói vừa rồi chỗ nào không nên không phải anh bỏ quá cho. Phải chăng anh thực sự cho rằng nếu con bé ngưng dùng thuốc thì nó sẽ dễ dàng bị thôi miên hơn?

- Đúng là tôi nghĩ như vậy.

- Bất chấp cả việc sự tập trung của nó sẽ kém đi?

- Bất chấp điều đó. Tôi đã có được những liệu pháp đặc biệt phù hợp với các trẻ có thời gian duy trì độ tập trung ngắn.

Đôi lông mày trắng như tuyết nhướn lên:

- Ồ, có thật như vậy không? Tôi sẽ phải xem xét kỹ về những liệu pháp này mới được. Anh biết đấy, tôi cũng đã từng làm thôi miên. Hồi còn trong quân ngũ, tôi làm thôi miên để giảm đau. Tôi biết nó có hiệu quả thế nào.

- Tôi có thể gửi cho ông một số xuất bản phẩm gần đây của tôi.

- Cảm ơn anh, anh Alex - ông đứng dậy, ám chỉ rằng tôi đã hết thời gian.

- Vui đã được gặp anh, anh Alex ạ - Lại một cái bắt tay nữa.

- Tôi cũng vậy, ông Will - Tình hình làm tôi phát ngán.

Vấn đề được nêu ra vẫn chưa có kết luận. Vậy mà Towle lại chấm dứt ở đây.

- Tôi sẽ thông báo cho anh biết quyết định của tôi - Ông vừa cười vừa nói, điệu cười nhạt nhẽo.

- Nghĩa là...

- Tôi sẽ suy nghĩ về điều anh đề nghị.

- Tôi hiểu.

- Tôi sẽ suy nghĩ kỹ. Hai ngày nữa hãy gọi lại cho tôi nhé.

- Tôi sẽ làm như ông yêu cầu, thưa ông Will - Ước gì răng, tóc ông ta rụng hết vào sáng ngày mai. Đúng là một kẻ tàn nhẫn hết chỗ nói.

Trên đường ra khỏi văn phòng của Towle, Edna đã nhìn tôi chằm chằm còn Sandi nở nụ cười đỏng đảnh với tôi. Tôi chẳng thèm để ý đến hai người bọn họ và đến để cứu Milo thoát khỏi ba đứa trẻ đang trèo leo quanh người anh như thể anh là một thiết bị ở sân chơi của trẻ con. Chúng tôi chuồn nhanh khỏi đám trẻ con và các bà mẹ của chúng đang ồn ào như ong vỡ tổ và tới xe an toàn.

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.