Trên đường lái xe về nhà, tôi kể lại cho Milo cuộc tiếp kiến với Towle.
- Đúng là cuộc đấu trí căng thẳng - Anh nhăn trán, một cái bướu to bằng quả anh đào nổi lên ở bên dưới đường viền hàm dưới.
- Cái đó và còn gì nữa mà tôi vẫn chưa thể hoàn toàn mường tượng ra. Ông ta là một gã cổ quái. Khi mới gặp thì lịch sự - và khá là dễ bảo - rồi sau đó mới nhận ra lão đang chơi trò với mình.
- Không hiểu sao ông ta lại mời anh tới chỉ để chơi mỗi trò này nhỉ?
- Tôi không biết. Đó là một câu hỏi hóc búa, ông ta đã bỏ thời gian trong một buổi chiều đầy bệnh nhân để lên lớp cho tôi. Cuộc đối thoại giữa tôi với ông ta có lẽ chỉ cần đến năm phút trên điện thoại là đủ. Có thể đây là cách giải trí của ông ta. Ông ta muốn chơi trò giành ưu thế nghề nghiệp so với người khác.
- Vậy thì đúng là một trò tiêu khiển khốn nạn dành cho một người bận rộn như ông ta.
- Đúng vậy, nhưng mà cái tôi cá nhân vẫn luôn được đặt lên trên hết. Tôi đã từng gặp những người như kiểu gã Towle này rồi, luôn tự cho mình là có quyền lực, là ông chủ. Nhiều người trong số họ trở thành trưởng các phòng ban, hiệu trưởng hay chủ tịch các ủy ban.
-Và cả là các thuyền trưởng, thanh tra cảnh sát và các lãnh đạo trong ngành cảnh sát nữa.
- Đúng vậy.
- Vậy là anh sẽ gọi điện cho lão ta như lão ta đã bảo phải không? - Anh nói vẻ mệt mỏi.
- Tất nhiên là sẽ gọi. Phải xem thu được cái gì không chứ.
- Ừ, phải đấy.
Milo trở lại với con Fiat của anh. Sau một hồi cầu nguyện và bơm xăng, nó đã nổ máy. Anh thò đầu ra ngoài cửa xe và nhìn tôi với vẻ mệt mỏi.
- Cảm ơn nhé, anh Alex. Tôi sắp được về nhà và đánh một giấc thoải mái rồi. Công việc hàng ngày cộng với mất ngủ đang làm tôi kiệt sức đây...
- Anh có muốn ngủ nhanh một giấc ở đây rồi về không?
- Không đâu. Tôi sẽ ở đây nếu như cái cục sắt này cho phép - Anh vỗ vỗ vào cái cánh cửa xe đã có nhiều vết xước, lồi lõm loang lổ - Dù sao cũng cảm ơn anh.
- Tôi sẽ tiếp tục làm với Melody đấy!
- Được thế thì tốt quá. Mai tôi sẽ gọi cho anh - Anh đang lái đi thì tôi gọi giật lại. Anh quay xe:
- Gì thế?
- Có điều này có thể là không quan trọng lắm nhưng tôi nghĩ phải nói với anh. Cô y tá tại văn phòng của Towle nói với tôi rằng bố của con bé Melody hiện đang ở tù.
Anh gật đầu như kẻ mộng du:
- Chuyện đó không có gì lạ cả. Khi kinh tế khó khăn thì chuyện đó vẫn thường xảy ra. Cảm ơn anh đã cho biết điều này.
Nói rồi anh vụt đi ngay.
Lúc này là 6 giờ 15, trời đã tối. Tôi ngả lưng xuống giường vài phút, khi tỉnh dậy đã hơn 9 giờ. Tôi ra khỏi giường, rửa mặt và gọi diện cho Robin. Không có tiếng trả lời ở đầu bên kia.
Tôi cạo râu gấp, khoác vội cái áo gió và lái xe tới phố Hakata ở thành phố Santa Monica. Tôi ngồi uống rượu sakê, ăn món sushi trong vòng một tiếng đồng hồ và tán dóc với ông đầu bếp. Ông này hoá ra lại là người đang giữ trong tay tấm bằng thạc sỹ về tâm lý nhận từ Đại học Tokyo.
Tôi trở về nhà, cởi tung hết quần áo và xả nước ấm để tắm, cố gắng xua đi những hình ảnh trong óc về Morton Handler, Melody Quinn và bác sỹ L.w. Towle. Tôi dùng liệu pháp tự miên, tưởng tượng Robin và tôi đang ân ái trên đỉnh một quả núi giữa một khu rừng nhiệt đới. Chấn động mạnh bởi cảm giác yêu đương, tôi nhảy ra khỏi bồn tắm và gọi cho nàng một lần nữa. Sau độ chục tiếng chuông, nàng đã cầm máy, miệng cứ lầm bầm nói gì không rõ, có vẻ như đang buồn ngủ.
Tôi xin lỗi vì đã đánh thức nàng, nói vói nàng rằng tôi yêu nàng rồi cúp máy luôn.
Nửa phút sau đó, nàng gọi lại cho tôi.
- Phải anh đấy không, anh Alex? - Nàng nói như đang trong giấc mơ.
- Anh đây em yêu. Anh xin lỗi vì đã đánh thức em dậy.
- Không sao đâu. Mấy giờ rồi hả anh?
- 11 giờ 30.
- Ôi trời, có lẽ em chết mất. Anh khoẻ không, anh yêu?
- Anh vẫn khoẻ. Anh đã gọi cho em khoảng lúc 9 giờ.
- Em vắng nhà suốt cả ngày hôm nay để đi mua gỗ. Có một người làm violin già ở thung lũng Simi đã nghỉ hưu. Em ở đó 6 tiếng đồng hồ để chọn đồ và mua gỗ thích, gỗ mun. Em xin lỗi vì đã không có nhà để nhận điện của anh.
Nghe nàng nói có vẻ mệt mỏi.
- Anh cũng vậy. Thôi em ngủ đi. Hãy ngủ cho ngon, sáng mai anh gọi lại.
- Anh có muốn đến với em giờ này không?
Tôi cũng muốn nhưng giờ này vẫn chưa ngủ thì làm sao có thể vui vẻ được với nàng.
- Thôi em ạ. Em nghỉ đi. Mai chúng ta ăn tối cùng nhau nhé. Cho em chọn chỗ đấy.
- Được rồi cưng của em - Nàng ngáp một cái. Một âm thanh ngọt ngào và nhẹ nhàng vọng lên trong điện thoại - Em yêu anh!
- Anh cũng vậy, cưng.
***
Phải một lúc lâu sau tôi mới có thể chợp mắt. Nhưng khi ngủ được thì giấc ngủ cũng không yên lành, bị ngắt quãng liên tục bởi các giấc mơ màu trắng và đen, trong khi đó tôi phải cử động nhiều. Tôi không nhớ nội dung những giấc mơ này là gì nhưng lời thoại trong mơ thật chậm chạp và khó khăn, như thể mọi người đang nói chuyện với đôi môi bị liệt và mồm đầy cát ướt.
Đến giữa đêm, tôi đột ngột vùng dậy để kiểm tra xem các cánh cửa và cửa sổ đã đóng hết lại chưa.