Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

29

Tôi nằm trên sàn của chiếc Lincoln, lấy một tấm chăn che lên người.

- Súng tôi đang ngắm vào xương sống của ông - Tôi nói với lão - Tôi không muốn rắc rối gì cả nhưng chúng ta chưa biết nhau lâu đủ để tin tưởng nhau.

- Tôi hiểu - Lão nói - Tôi không hề cảm thấy bị xúc phạm.

Lão lái xe tới con đường vào La Casa, rẽ trái và lái chậm, từ từ tới cái barie dây xích. Lão khai báo tên và được cho vào. Lão cho xe dừng lại một lát chỗ trạm gác, trao đổi một vài lời lịch sự với người gác rồi chúng tôi vào bên trong.

Lão lái xe tới đầu bên kia của bãi đậu xe.

- Hãy tránh xa chỗ có ánh đèn - Tôi khẽ ra lệnh.

Chiếc xe dừng lại.

- Bây giờ thì không còn ai cả - Lão nói.

Tôi chui ra khỏi cái chăn, luồn ra khỏi xe và vẫy lão đi theo. Chúng tôi đi bộ ngược theo con đường, sát bên nhau. Những người tư vấn đi qua chúng tôi từng cặp một, chào lão vẻ kính trọng và tiếp tục đi. Tôi cố gắng làm ra vẻ là một cộng sự của lão.

La Casa yên tĩnh về đêm. Những bài hát lửa trại bay xuyên qua các cành cây. Tiếng trẻ con hát vang bài “A hundred bottlos of beer”, hay bai “Oh Susanna. Một tiếng đàn guitar lạc điệu. Tiếng ra lệnh của ngươi lớn truyền từ microphone. Muỗi và bướm đêm thi nhau bay lượn quanh những đốm sáng của nấm ở thảm lá mục dưới chân chúng tôi. Mùi thơm của hoa nhài và hoa trúc đào phảng phất trong không khí. Thỉnh thoảng có một luồng gió biển mặn thổi vào, gần nhưng không nhìn thấy. Mé bên phải là cánh đồng cỏ. Một cái bãi chôn người dễ chịu... rừng cây Grove, đen tối, một nơi toàn thông...

Chúng tôi vượt qua cái hồ, bước đi cẩn thận để không bị trơn ngã trên mặt xi măng ẩm ướt. Towle di chuyển như một chiến binh già xông vào trận đánh cuối cùng, mặt ngửa lên trời, cánh tay vung vẫy như đang diễu hành. Tôi để khẩu 9 ly ở tầm tay với.

Chúng tôi đi tới khu nhà kho, không một ai nhìn thấy.

- Cái nhà đó - Tôi nói - Cái nhà có cánh cửa màu xanh da trời.

Chúng tôi xuống một cái dốc thoải. Một cái vặn chìa khoá mạnh và chúng tôi đã ở bên trong.

Toà nhà được chia thành hai phòng. Phòng trước không có gì ngoại trừ một cái ghế gấp đơn được đẩy xuống phía dưới một cái bàn khung nhôm. Bốn bức tường là những khối bê tông không được sơn vẽ và bốc mùi mốc. Sàn nhà là những tấm bê tông lạnh ngắt, giống như trần nhà. Ở giữa trần nhà là một ô thoáng. Ánh sáng duy nhất phát ra từ một bóng đèn tròn thô kệch.

Con bé ở trong phòng hậu, nằm trên một cái võng quân đội, được che bằng một cái chăn màu nâu xám và bị buộc bằng dây da quanh mắt cá chân và ngực. Cánh tay bị trói chặt bên dưới cái chăn. Con bé thở chầm chậm, miệng mở ra, đang ngủ, đầu ngẹo sang một bên, làn da tái và đầy vết xước do co kéo. Nó hiện ra lờ mờ trong căn phòng nửa sáng nửa tối. Những lọn tóc phất phơ trước mặt.

Ngay dưới chân của chiếc võng là cái khay nhựa đựng một quả trứng chiên đông lạnh còn nguyên. Ít thịt rán kiểu Pháp mềm nhũn, rau thơm đã bị khô héo, đầu lá chuyển sang màu nâu và hộp sữa mở sẵn.

- Hãy cởi trói cho con bé - Tôi chỉ trỏ khẩu súng.

Towle cúi xuống con bé, lần mò trong bóng tối lờ mờ để cởi dây trói.

- Ông đã cho con bé uống gì?

- Valium. Liều cao. Có thêm một chút Thorazine.

Đó là thuốc tiên của Towle.

Lão tháo được dây buộc và lật cái chăn ra. Con bé mặc quần jeans bẩn và áo phông kẻ sọc đỏ trắng với hình con chó Scoopy ở đằng trước. Lão kéo áo phông của con bé lên và sờ mạch ở bụng nó, bắt mạch tay, sờ trán, làm các động tác của một bác sỹ.

- Nó chỉ gầy yếu còn ngoài ra vẫn khoẻ - Lão tuyên bố.

- Hãy quấn con bé lại như lúc nãy. Ông có vác được con bé không?

- Được - Lão đáp lại, ra vẻ phật ý vì tôi nghi ngờ sức khoẻ của lão.

- Được rồi. Hãy đi thôi.

Lão ôm con bé lên, trông giống hệt như một người cha. Con bé thở dài một tiếng, rùng mình một cái rồi bám chặt lấy lão.

- Hãy trùm kín cả người lẫn đầu con bé khi chúng ta ra ngoài.

Tôi bắt đầu quay mình. Được nửa vòng thì một giọng nói êm ái như tiếng nhạc vang lên ở sau lưng:

- Không được cử động. Bác sỹ Delaware, nếu không cái đầu khốn nạn của mi sẽ bị nổ tung đấy.

Tôi đứng yên.

- Đặt con bé xuống đất, anh Will. Tước khẩu súng của nó. 

Towle ngây người nhìn tôi. Tôi nhún vai. Lão nhẹ nhàng đặt Melody xuống cái võng và kéo chăn đắp cho con bé. Tôi đưa khẩu 9 ly cho lão.

- Đứng quay mặt vào tường, giơ tay lên đầu, anh bác sỹ. Còn anh Will, anh hãy khám người nó.

Towle vỗ dọc người tôi từ trên vai xuống dưới chân.

- Quay mặt lại.

McCaffrey đứng đó cười nhăn nhở, choán hết lối mở giữa hai căn phòng, trong tay cầm khẩu Magnum 9 ly, một tay cầm cái máy ảnh chụp lấy ngay. Ông ta mặc bộ đồ áo liền quần màu xanh lá cây lóng lánh được trang trí bằng một loạt túi có khoá và đôi giày da đắt tiền màu xanh lá cây. Trong bóng tối lờ mờ, nước da ông ta cũng trở thành màu xanh.

- Tặc, tặc, Willie. Tối nay chúng ta lại được xem trò tinh quái gì đây?

Ông bác sỹ vĩ đại nghiêng đầu và lắc lắc một cách lo lắng.

- Tối nay anh không thích nói nhiều hả Willie? Được, vậy thì chúng ta sẽ nói chuyện sau - Đôi mắt trắng dã nheo lại - Ngay bây giờ có việc phải làm đây.

- Đây có phải là ý tưởng vị tha của ông không? - Tôi nhìn hình dạng mềm rũ của Melody.

- Câm mồm! - Ông ta quát. Quay sang Towle ông ta nói:

- Cởi quần áo của con bé ra.

- Gus... Tôi... Tại sao lại làm thế? 

- Willie, hãy làm như tôi nói.

- Tôi không làm nữa đâu, Gus ạ - Towle van xin - Chúng ta đã làm đủ rồi.

- Không được, đồ ngu. Chúng ta chưa làm đủ đâu. Con lừa này có khả năng gây ra cho chúng ta - anh và tôi - nhiều chuyện rắc rối. Tôi đã lập kế hoạch trừ khử nó, nhưng rõ ràng tôi sẽ phải tự làm công việc đó mất rồi.

- Kế hoạch à - Tôi cười nhạo báng - Halstead hiện đang thối rữa ở một nơi vắng vẻ với một cái cọc đâm vào cổ họng. Hắn ta đã trở thành kẻ vô ích, giống như tất cả những nô lệ của ông rồi.

McCaffrey cắn đôi môi dày.

- Tao cảnh cáo mày rồi đấy - Ông ta nói.

- Đó là món đặc sản của ông, phải vậy không? - Tôi tiếp tục, cố kéo dài thời gian.

Tôi thấy cái bóng của ông ta di động khi ông ta cố gắng nhìn tôi. Nhưng bóng tối cùng với thân hình của Towle làm cho ông ta khó quan sát. Towle đang đứng giữa tôi và ông ta, đang bồn chồn lo lắng dưới cái nhìn chằm chằm của ông chủ lão.

- Ông đúng là có tài trong việc tìm ra những kẻ vô dụng và thất bại, những kẻ tàn phế về tình cảm, những kẻ không tương xứng với địa vị của họ. Ông cũng có tài tìm ra những thứ rác rưởi. Ông bâu quanh những vết thương của chúng, ngoạm nanh vuốt vào đó, hút máu cho đến khô.

- Nói hay lắm - Ông ta đáp lại bằng giọng du dương, rõ ràng đang cố kiểm soát bản thân.

Chúng tôi đã ở sát nhau và sự hấp tấp sẽ dẫn đến thảm hoạ nhanh chóng.

- Quần áo của nó, cởi ra mau, Will - Ông ta nói - cởi hết ra.

- Kìa Gu...u...us.

- Làm mau lên đi. Anh đúng là một cục phân hay than vãn. 

Towle giơ tay lên che mặt như một đứa trẻ đỡ cú đánh. Khi không có gì xảy đến, lão mới đi về phía con bé.

- Ông là bác sỹ - Tôi nói - một bác sỹ đáng kính. Đừng nghe lời ông ta...

Rất nhanh, McCaffrey bước vào chỗ trống mà Towle vừa di chuyển tạo ra. Ông ta quất mạnh cái ống tay áo đồ sộ và thúc nòng súng vào một bên đầu tôi. Tôi ngã xuống sàn nhà, mặt đau nhức, hai tay đưa lên che đỡ những đợt tấn công tiếp theo, máu chảy giữa những ngón tay tôi.

- Bây giờ quý ngài ở yên đấy, và nhớ giữ mồm giữ miệng.

Towle cởi cái áo phông của con bé. Cái ngực của nó lõm hình lòng chảo và trắng muốt, những xương sườn nhô ra tạo thành cái bóng màu xám.

- Cởi quần, cả quần lót. Tất cả mọi thứ.

- Tại sao chúng ta lại làm chuyện này, hả Gus? - Towle gặng hỏi.

Với tai tôi, đôi tai không còn hoàn hảo nữa, một bên đã bị xước và đầy máu, một bên thì đang ong ong tiếng nước, những lời nói của lão nghe líu ríu. Tôi tự hỏi không biết sự căng thẳng có phá vỡ mất bức tường thành sinh hoá do lão đã tạo dựng nên xung quanh đầu óc bị hư hỏng của lão không.

- Tại sao à? - McCaffrey cười ngất - Anh không quen chứng kiến tận mắt những cảnh này phải không, anh Willie? Anh đã luôn có một vai trò sạch sẽ cho tới ngày hôm nay. Hãy hưởng niềm khoái lạc xa xôi. Không sao, tôi sẽ giải thích cho anh hiểu.

Ông ta nhướng một bên lông mày nhìn Towle vẻ khinh bỉ, nhìn xuống tôi rồi cười phá lên. Tiếng cười của ông ta vọng lại trong đầu óc bị thương tổn của tôi sự đau đớn. Máu tiếp tục chảy xuống mặt tôi. Đầu tôi cảm thấy yếu đuối, mềm oặt. Tôi bắt đầu thấy buồn nôn và chóng mặt, và cảm tưởng sàn nhà đảo điên trước mắt. Tôi hoảng sợ khi nghĩ không biết ông ta có đánh tôi đủ mạnh để gây tổn thương não không. Tôi biết tác động của một cú đánh vào chẩm sẽ có tác dụng đối với não bộ như thế nào. Cố gắng điên cuồng để có sức mạnh và nhìn rõ, tôi mường tượng ra não của tôi được đem giải phẫu, và cố gắng tìm xem chỗ bị thương là thuộc khu vực nào. Cái súng đánh vào bên trái đầu tôi, đó là bán cầu não trái, vì tôi thuận tay phải... nên tình hình thật tồi tệ. Bán cầu não trái kiểm soát các quá trình lô gíc: suy luận, phân tích, suy diễn - đó là những thứ tôi đã nghiện trong hơn 33 năm qua. Tôi nghĩ tới việc sẽ bị mất hết những hứng thú ấy, về việc mình sẽ bị lẫn mà và rơi vào tình trạng lơ mơ, rồi tôi chợt nhớ đến thằng bé Willie 2 tuổi, bị đánh vào đầu giống như tôi. Thằng bé đó đã mất tất cả... mà như thế có thể đã là điều khoan đung nhân từ với nó. Vì nếu nó còn sống chắc tổn thương sẽ là rất lớn. Bên trái, bên phải.... những đợt thuỷ triều....

- Chúng ta sắp sửa dựng lên một vở kịch nhỏ, Willie - McCaffrey thuyết giảng - Tôi sẽ là nhà sản xuất và đạo diễn. Anh sẽ là trợ lý của tôi, giúp tôi về công tác trang phục, biểu diễn - Ông ta vung cái máy quay phim thành một đường vòng cung - Những ngôi sao cho màn kịch hôm nay sẽ là con bé Melody và ông bạn cũ của chúng ta, bác sỹ Delaware. Tên của vở kịch sẽ là “Cái chết của một bác sỹ tâm thần”, phụ đề là: “Bị bắt quả tang”. Một vở kịch nói về đạo đức.

- Ông Gus...

- Cốt truyện như sau: Bác sỹ Delaware, tên côn đồ cũ của chúng ta, nổi tiếng là một bác sỹ tâm thần trẻ em nhạy bén và ân cần. Tuy nhiên, các đồng nghiệp của gã cũng như các bệnh nhân đều không hề hay biết rằng sự lựa chọn nghề nghiệp của gã không hề bắt nguồn từ lòng vị tha. Không, bác sỹ Delaware đã lựa chọn trở thành một bác sỹ tâm thần trẻ em chỉ vì muốn gần gũi hơn với bọn trẻ, để được chơi đùa và nghịch ngợm bộ phận sinh dục của chúng. Nói tóm lại, gã là một kẻ bệnh hoạn, một kẻ cơ hội chủ nghĩa thuộc tầng lớp hạ lưu nhất của những người hạ lưu. Một người đàn ông bệnh hoạn và gian ác - ông ta dừng lại để nhìn xuống tôi cười khoái trá, thở  dốc. Bất chấp trời đang lạnh nhưng ông ta toát mồ hôi đầm đìa, cặp kính đã trễ xuống mũi. Cái đỉnh đầu tóc xoăn của ông ta là một quầng hơi nước. Tôi nhìn vào khẩu 9 ly trong tay Towle, và nhẩm tính khoảng cách giữa nó và nơi tôi nằm. McCaffrey nhìn thấy tôi, lắc đầu và mở miệng nói ra từ “không”, rồi nhe răng cười.

- Với những động cơ truỵ lạc này trong đầu, bác sỹ Delaware đã xin làm thành viên của Đội quân Các quý ông. Gã đến thăm La Casa. Chúng ta đã giới thiệu qua cho gã. Chúng ta đã thử gã và các bài thử cho thấy gã không hợp để được làm thành viên của những người cao quý. Vậy nên chúng ta đã bác đơn của gã. Tức giận và thất vọng vì bị từ chối một nguồn cung cấp các bé gái, bé trai cho đến hết cuộc đời, gã âm thầm nuôi chí nhớn.

Ông ta ngừng kể và phát ra tiếng kêu soàm soạp. Melody khẽ cựa quậy trong giấc ngủ.

- Gã âm thầm nuôi chí nhớn - Ông ta nhắc lại - tự mình làm lấy. Cuối cùng, khi cơn điên bệnh hoạn của gã lên đến đỉnh cao, một đêm gã đã lẻn vào La Casa và đi loanh quanh khu vực cho tới khi tìm thấy một nạn nhân. Một đứa bé gái mồ côi cha mẹ đáng thương, không tự vệ được, một mình ở trong ký túc xá vì con bé đang bị cúm. Tên đàn ông điên rồ ấy đã không kiềm chế nổi bản thân, xông vào hiếp con bé và xé toang con bé ra từng mảnh - khám nghiệm pháp y sẽ cho thấy hành vi tàn bạo không bình thường. Will sẽ chụp ảnh những hành vi kinh tởm này. Một tội ác dã man. Con bé thét lên kêu cứu, chúng ta - anh và tôi, Will... tình cờ đi qua. Chúng ta chạy đến cứu con bé, nhưng đã quá muộn. Con bé đã chết.

- Chúng ta đã chứng kiến tận mắt những cảnh đáng sợ và kinh tởm như thế, Delaware thấy bị phát hiện đã vùng dậy chống lại chúng ta, một tay cầm súng. Với tinh thần anh hùng chủ nghĩa, chúng ta xông vào vật lộn với gã, cố gắng để tước vũ khí và trong quá trình đó, kẻ giết người đã bị giết chết. Người tốt đã thắng, và thế là từ nay thung lũng được yên bình.

- A men - Tôi nói.

Ông ta không để mắt tới tôi.

- Không tồi đấy chứ, hả Will?

- Gus, nó sẽ không tác dụng gì cả - Towle bước vào giữa tôi và ông ta - Anh ta đã biết tất cả, biết chuyện cô giáo, thằng bé Nemeth nữa.

- Im đi, nó sẽ có tác dụng. Quá khứ là nhà tiên tri tốt nhất cho tương lai. Trước kia ông đã thành công ở một vài việc. Nay chúng ta sẽ tiếp tục chiến thắng.

- Ông Gus...

- Câm ngay! Tôi không cầu xin anh, tôi ra lệnh cho anh đấy. Cởi quần nó ra!

Tôi dùng khuỷu tay để chống và nói qua cái hàm đang sưng tấy, đau đớn, cố gắng để Towle hiểu những gì tôi nói:

- Thế còn một kịch bản khác thì sao? Kịch bản này gọi là “Lời nói dối vĩ đại”. Nói về một người đàn ông nghĩ rằng mình đã giết vợ và con trai, và bán toàn bộ cuộc sống của mình cho một kẻ tống tiền.

- Câm miệng - McCaffrey tiến đến chỗ tôi. Towle chặn đường ông ta lại, ngắm khẩu 9 ly vào thân hình to lớn của ông ta. Đó là một cuộc đụng độ kiểu Mexico.

- Tôi đang muốn nghe những lời anh ta nói, Gus ạ. Mọi thứ đang làm tôi rối trí. Đang làm tôi đau đớn. Tôi muốn anh ta giải thích...

- Hãy nghĩ xem - Tôi nói, nói thật nhanh những khi ngớt cơn đau - Ông có kiểm tra xác của Willie xem nó còn dấu hiệu nào của sự sống không? Không. Ông ta đã làm việc đó cho ông. Ông ta bảo ông rằng thằng con của ông đã chết. Rằng ông đã giết nó. Nhưng cái xác thì không bao giờ được tìm thấy cả đúng không? Ông có bao giờ nhìn thấy cái xác chưa?

Mặt Towle căng thẳng vì tập trung. Lão đang trồi dần, tuột dần khỏi hiện tại, những ngón tay nắm chặt vào nhau, cố gắng không bị trôi dạt vào quá khứ.

- Tôi không... không biết. Willie đã chết. Bọn họ nói với tôi như thế. Những cơn thuỷ triều...

- Có thể như thế. Nhưng hãy nghĩ xem: Đó là một cơ hội tốt. Lilah chết sẽ không khiến ông phải nhận một mức án cao hơn mức giết người không có chủ ý. Thời đó bạo lực trong gia đình không được xem trọng lắm. Với những luật sư mà gia đình ông thuê thì ông có thể chỉ bị án treo. Nhưng hai người chết - đặc biệt là một đứa trẻ thì sẽ hết đường thoát tội. Ông ta cần ông tin rằng thằng con ông đã chết cốt để mắc ông vào bẫy...

- Này Willie - McCaffrey nói giọng đe doạ.

- Tôi không biết, lâu quá rồi...

- Hãy nghĩ xem. Ông có đánh nó đủ mạnh để giết chết nó không? Có thể là không. Hãy sử dụng trí não thông minh của ông đi nào. Trước kia ông từng nhớ được rồi đấy.

- Tôi vẫn thường có một trí não thông minh tỉnh táo - Lão lầm bầm.

- Bây giờ ông cũng đang có đấy. Hãy nhớ lại xem. Ông đánh thằng Willie vào phần nào của đầu. Vào bên nào?

- Không biết...

- Này Will, đó toàn là những lời nói dối đấy. Thằng đó đang cố tìm cách đầu độc đầu óc của anh.

McCaffrey tìm cách làm tôi câm miệng. Nhưng khẩu súng của Towle dã giơ lên cao và chỉ vào nơi một người bình thường có trái tim ở đó.

- Bên nào, hả bác sỹ? - Tôi quát.

- Tôi thuận tay phải - Lão trả lời, như thể lần đầu tiên trong đời phát hiện ra một sự thật - Tôi sử dụng tay phải. Tôi đánh nó từ phía buồng ngủ của nó. Nó đang khóc gọi mẹ. Nó lại chỗ tôi từ phía bên phải, nhào vào tôi. Tôi đánh... đánh nó... đánh vào bên phải. Vào mé bên phải.

Sự đau đớn trong đầu tôi khiến cho việc nói chuyện trở thành một cuộc tra tấn, nhưng tôi cố chịu đựng.

- Đúng. Chính xác. Hãy nghĩ tiếp đi. Điều gì xảy ra nếu McCaffrey lừa ông - ông không giết Willie. Ông làm nó bị thương, nhưng nó vẫn còn sống. Nó bị thương loại gì, triệu chứng gì có thể bị gây ra bởi tổn thương ở bán cầu não phải ở một đứa trẻ đang phát triển?

- Tổn thương tuỷ não phải, não phải kiểm soát hoạt động ở bên trái - Lão nói - Tổn thương ở bán cầu não phải gây ra những hoạt động bất bình thường ở bên trái thân thể.

- Chính xác - Tôi giục lão tiếp tục - một cú đánh mạnh vào não phải có thể gây ra bán thân bất toại. Một bên trái bị hư hỏng.

- Earl...

- Đúng. Cái xác không bao giờ được tìm thấy bởi vì đứa bé đó không chết. McCaffrey bắt mạch, thấy có mạch, nhìn thấy ông đang bị sốc trước những gì đã làm và lợi dụng tội lỗi của ông. Ông ta đã gói cả hai cái xác đó, cùng với sự giúp đỡ của những người bạn của ông. Lilah được đặt vào sau tay lái của xe ô tô và đẩy xuống cầu Evergreen. McCaffrey mang đứa bé đi. Có lẽ ông ta đã đưa nó đi chữa trị, nhưng không phải là sự chữa trị tốt nhất, bởi vì một bác sỹ có tiếng có thể sẽ báo cáo việc này với cảnh sát. Sau đám tang, ông ta biến mất. Đây là những lời ông đã kể cho tôi. Ông ta biến mất bởi vì ông ta phải làm thế. Ông ta đã đem theo đứa bé. Đưa nó đến Mexico, không biết là chỗ nào, đặt lại tên cho nó, biến nó từ đứa con của ông thành một loại người được một con quỷ nuôi dưỡng, giáo dục. Ông ta đã biến nó thành con rô bốt của ông ta.

- Earl... Willie con - Đôi lông mày của Towle nhăn lại.

- Lố lăng quá! Tránh ra chỗ khác mau, anh Will. Tôi ra lệnh đấy.

- Đó là sự thật - Tôi nói qua cơn đau dữ dội trong đầu - Tối nay, trước khi ông uống những viên thuốc, ông nói Melody nhìn quen quen. Ông hãy cẩn thận quay đầu lại - đừng để ông ta thoát khỏi tầm nhìn của ông - và nhìn con bé đi. Hãy nói cho tôi biết tại sao nó lại trông quen quen?

Towle lùi lại, giữ khẩu súng trên người McCafrey, nhìn nhanh vào Melody, rồi lại nhìn lâu hơn.

- Nó trông giống - Lão nói, giọng êm ái - giống Lilah quá.

- Bà của nó đấy.

- Tôi không thể biết được...

Tất nhiên là lão không thể. Mẹ con nhà Quinn đều là những người nghèo khốn khổ, không được học hành, là cặn bã của xã hội. Kẻ bỏ đi. Quan điểm của lão về tính vượt trội của tầng lớp thượng lưu có thể đã ngăn không cho lão ngay cả việc mường tượng nổi một mối quan hệ nào đó giữa lão với mẹ con họ và máu mủ của lão. Bây giờ những hàng rào phòng vệ trong đầu óc lão đã bị hạ gục và sự hiểu biết sâu sắc sự việc đang đánh vào nhận thức của lão giống như những giọt a xít - mỗi điểm tiếp xúc đều tạo ra những vết thương tinh thần. Con trai lão là một kẻ giết người, một kẻ đã bị biến thành con ác thú chuyên đi săn trong bóng đêm. Đã chết. Con dâu của lão, bị hạn chế về trí óc, một con thú đáng thương, vô tích sự. Đã chết. Cháu gái của lão, một đứa trẻ mà lão sử dụng làm vật thí nghiệm, cho nó uống thuốc đến mức ngẩn ngơ ngơ ngẩn, vẫn còn sống. Nhưng không được lâu nữa.

- Ông ta muốn giết con bé. Muốn xé nó ra thành từng mảnh. Ông có nghe thấy ông ta nói không. Khám nghiệm pháp y sẽ cho thấy hành vi tàn bạo không bình thường.

Towle quay lại đối mặt với người đàn ông mặc bộ đồ xanh.

- Ôi Gus... - Lão khóc.

- Thôi nào, thôi nào, anh Will - McCaffrey nói dỗ dành. Ngay sau đó ông ta đánh bật Towle đi bằng một phát đạn từ khẩu Magnum. Viên đạn xuyên qua bụng lão và thoát ra ở đằng lưng, máu phun xối xả cùng với da thịt và mảnh áo ca-sơ-mia của lão. Lão bật lại phía sau rơi xuống cạnh cái võng. Tiếng nổ của khẩu súng lớn vang vọng qua căn phòng bê tông. Một tiếng sấm. Con bé tỉnh giấc, bắt đầu khóc thét lên.

McCaffrey nhằm khẩu súng vào con bé, suy nghĩ. Tôi lao vào ông ta, tung một cước vào cổ tay ông ta, khẩu súng bị đánh bật xuống sàn. Tôi bật người trở lại phía sau, vào phòng trước. Ông ta gầm lên, điên dại. Tôi bồi thêm một cước nữa vào cẳng chân. Chân ông ta như một khúc thịt bò. Ông ta lui vào phòng trước, muốn có khẩu súng. Tôi đuổi theo. Ông ta lao tới chỗ khẩu súng, người ông ta lăn lông lốc. Tôi sử dụng cả hai tay để tông vào lưng dưới ông ta. Những cú đấm của tôi đánh vào phần mềm trên lưng ông ta. Ông ta gần như không nhúc nhích được. Một tay ông ta còn cách khẩu Magnum vài cen-ti-mét. Tôi dùng chân đá bay nó ra chỗ khác, rồi dập mạnh xuống xương sườn ông ta, nhưng không ăn thua là mấy. Ông ta quá to lớn nên tôi tìm tới đùi và chân ông ta để tấn công.

Ông ta lăn xuống như một thân cây bị đốn và kéo luôn tôi cùng lăn. Gầm gừ, chửi rủa, mũi dãi chảy lề dề, ông ta lăn lên trên mình tôi và dùng hai tay bóp chặt cổ họng tôi. Ông ta phả hơi thở chua nồng vào mặt tôi, cái mặt béo phị chuyển sang màu đỏ, đôi mắt phồng to, những thớ thịt rung mạnh. Tôi cố gắng thoát ra từ bên dưới ông ta nhưng không thể cử động được. Tôi bắt đầu có cảm giác phát hoảng vì tê liệt. Ông ta bóp chặt hơn. Tôi đẩy tay lên một cách vô vọng.

Mặt ông ta tối sầm lại. Tôi cố duy trì sự tỉnh táo của đầu óc. Màu đỏ trên khuôn mặt ấy đã biến thành màu nâu sẫm và thành màu đen, rồi thành những vết đốm đủ màu. Mái tóc xoăn của ông ta tung lên. Máu đỏ tươi, chảy ròng ròng từ mũi, từ tai và miệng ông ta. Đôi mắt trợn ngược, nhấp nháy liên hồi không ngớt. Một vẻ mặt đầy sỉ nhục trên khuôn mặt kệch cỡm. Từ thực quản phát ra những tiếng òng ọc như súc miệng. Những mảnh kính vỡ rơi như mưa xuống người tôi và ông ta. Thân hình bất động của ông ta trở thành tấm chắn cho tôi khỏi trận mưa kính ấy.

Cái cửa sổ trên mái nhà đã bị phá tan. Một khuôn mặt ngó xuống. Đen sì, nghiêm nghị. Đó là Delano Hardy. Có cái gì đó màu đen: họng của một khẩu súng trường.

- Giữ nguyên ở đó, thưa chuyên viên - Gã nói - Chúng tôi đến để đón anh đây.

- Mặt anh bây giờ trông xấu hơn mặt tôi nhiều - Milo nói khi anh kéo McCaffrey khỏi người tôi.

- Ừ - Tôi nói, cố gắng nói cho rõ ràng qua cái miệng có cảm giác như đang nuốt phải lưỡi dao lam - Nhưng mặt tôi sẽ đẹp hơn trong vài ngày nữa.

Anh toét miệng cười.

- Con bé dường như không hề hấn gì - Hardy nói từ phòng trong vọng ra.

Gã bế Melody trên tay đi ra ngoài. Con bé đang run rẩy. Sợ hãi nhưng không bị tổn thương ở đâu.

Milo giúp tôi đứng dậy. Tôi bước tới con bé và xoa đầu nó.

- Này cháu, mọi thứ sẽ ổn cả.

Những từ sáo rỗng buồn cười như thể lại tìm được vị trí của mình vào thời điểm khó khăn này.

- Bác Alex - Con bé nói. Nó cười: - Trông bác buồn cười quá.

Tôi véo vào tay con bé và nó nhắm mắt lại, chìm vào những giấc mơ ngọt ngào.

Trong xe cấp cứu, Milo tháo giày và ngồi phệt xuống sàn, kiểu ngồi thiền ngay bên cạnh cái cáng có tôi.

- Người anh hùng của tôi - Tôi nói. Câu nói đó phát ra khỏi miệng thành “ngờ a ùng ủa ôi”.

- Lần này sẽ được thoải mái trong một thời gian dài đây, anh bạn. Thoải mái mà ăn kẹo, cho vay tiền không cần lãi, tiền biếu không.

- Nói cách khác - Tôi cố nói thật rõ từ cái miệng đang sưng phồng - công việc như thường lệ.

Anh cười, vỗ vào cánh tay tôi và bảo tôi không nói nữa. Người phục vụ xe cấp cứu cũng đồng ý.

- Có thể cần bịt mồm anh ta lại. Anh ta không nên nói chuyện - Anh nói.

Tôi đưa tay phản đối.

- Suỵt! - Tiếng người phục vụ ra hiệu.

Đi khoảng được gần cây số, Milo nhìn tôi lắc đầu:

- Anh là một con gà tây may mắn đấy, anh bạn ạ. Tôi mới về thị trấn được một tiếng rưỡi trước và nhận được giấy nhắn của Rick để lại là gọi cho anh. Tôi gọi tới nhà anh. Robin ở đó, không có anh, đang lo lắng. Cô ấy bảo anh có hẹn ăn tối với cô ấy lúc 7 giờ, nhưng không có anh ở nhà. Cô ấy bảo anh không trễ hẹn bao giờ, và giục tôi phải làm cái gì đó. Cô ấy còn kể cho tôi về cuộc đi chơi của anh. Lúc vắng tôi, anh đã là một con ong chăm chỉ đúng không? Tôi gọi điện đến Sở và nhận được lời nhắn kinh khủng về việc Kruger do Del Hardy viết nguệch ngoạc và việc anh sắp đến La Casa. Tôi tới nhà Kruger, phá cửa vào nhà và thấy gã bị trói gô trong đó, mặt cắt không ra giọt máu. Gã đã là một người bị suy nhược hoàn toàn, cứ thế tuôn hết những gì có trong bụng mà không đợi tôi hỏi. Tôi gọi điện cho Del, tóm được anh ta trong xe trên đường cao tốc Pacific Coast - lúc đó đường đông nghẹt, hình như là chuyến trở về của các nhà sản xuất và các ngôi sao điện ảnh thì phải - và tôi phải giả làm tín hiệu khẩn cấp và cho đèn đỏ nháy liên hồi. Tôi đã chiến thắng, đám đông đã đi vào lịch sử.

- Tôi không muốn một vụ tấn công quy mô lớn - Tôi cố gắng nói được mấy từ trong đau đớn - Tôi không muốn bất cứ điều gì không hay xảy ra với con bé...

- Xin ông đừng nói nữa - Người phục vụ nhắc.

- Im nào - Milo nói giọng nhẹ nhàng - Anh đã làm một việc tốt. Cảm ơn, được chứ? Đừng làm việc này lần nữa đấy nhé. Gà tây.

Chiếc xe cứu thương đỗ lại trước phòng cấp cứu của bệnh viện Santa Monica. Tôi biết nơi này bởi vì tôi đã từng giảng một loạt bài cho nhân viên ở đây về khía cạnh tâm lý của sự đau đớn ở trẻ em. Tối nay, tôi không phải đến đề giảng bài.

- Anh ổn chứ? - Milo hỏi.

--Ừm.

- Được rồi. Tôi để cho những cái áo trắng làm việc. Tôi phải đi bắt một thẩm phán. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.