Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

30

Robin nhìn tôi, đôi môi nín lặng, mắt tối sầm và bật khóc. Nàng ôm lấy tôi, cuống quýt hỏi han và ngồi cạnh giường cho tôi ăn cháo, uống sô đa. Chuyện đó kéo dài một ngày. Sau đó nàng giận dữ và mắng mỏ tôi là điên khùng vì đã đặt cuộc sống của mình trên một sợi dây. Tôi không còn gì để tự biện minh cho mình. Nàng cố tình không nói chuyện với tôi sáu tiếng đồng hồ liền, rồi động lòng thương và mọi thứ trở lại bình thường.

Khi có thể nói được, tôi gọi điện tới Raquel Ochoa.

- Chào anh - Cô nàng nói - Nghe anh nói có vẻ vui vui.

Tôi kể cho cô nàng nghe toàn bộ câu chuyện, cố gắng nói thật gọn vì tôi vẫn còn đau. Cô nàng không nói gì lúc lâu, rồi thỏ  thẻ:

- Đúng là có những con ác quỷ.

- Đúng thế.

Sự yên lặng giữa chúng tôi thật nặng nề. Cuối cùng cô nàng lên tiếng:

- Anh là người đàn ông sống có phép tắc.

- Cảm ơn cô.

- Anh Alex này, tối hôm đó... chúng ta. Em không cảm thấy hối hận về chuyện đó. Chuyện đó làm cho em phải suy nghĩ, làm  cho em nhận ra rằng em phải đi tìm một cái gì đó... một ai đó cho bản thân mình.

- Thôi cô đừng nói đến chuyện đó nữa mà, tôi thấy ngại lắm.

- Em... cảm ơn anh. Hãy tự bảo trọng. Chúc anh mau lành.

- Tôi sẽ nhanh lành thôi. Tạm biệt cô.

- Tạm biệt.

Cú điện thọai tiếp theo là tới Ned Biondi. Anh ta liền tới ngay chỗ tôi chiều hôm đó và phỏng vấn tôi cho tới khi các y tá đuổi anh ta ra. Tôi đọc câu chuyện của anh ta trên báo đăng nhiều kỳ. Anh ta đã đưa lên trang báo tất cả, những ngày ở Mexico của McCaffrey, vụ giết Hickle, Đội quân Các quý ông, việc tự tử của Edwin Hayden vào cái đêm hắn bị bắt. Hắn đã bắn vào miệng mình trong khi đang thay quần áo để đi cùng Milo tới sở cảnh sát. Dường như cũng giống với cách mà hắn đã thực hiện với Hickle, và Biondi không quên chua vào một câu triết lý.

Tôi gọi điện cho Olivia Brickerman và đề nghị bà chăm sóc cho Melody. Hai ngày sau, bà đã tìm được một cặp vợ chồng già không con cái ở Bakersfield, những người mà bà biết và tin tưởng, đầy kiên nhẫn và có tới 5 mẫu ruộng để trồng cây. Bên cạnh đó là một nữ bác sỹ tâm lý trẻ em có tài mà tôi biết từ thời học đại học, từng có kinh nghiệm trong vấn đề căng thẳng và mất người thân. Với họ, hoàn toàn tin tưởng để giao cho nhiệm vụ giúp đứa trẻ khốn khổ này chắp nối những mảnh còn lại của cuộc đời nó.

Sáu tuần sau vụ tấn công vào La Casa de los Ninos, Robin và tôi gặp Milo và Rick Silverman để ăn tối cùng nhau trong một nhà hàng hải sản sang trọng ở Bel Air.

Người tình của bạn tôi hoá ra lại là một gã đẹp trai - cao 1 mét 85, vai rộng, hông hẹp, mặt dầy nam tính và đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn, tóc quăn, ria mép cứng. Anh ta mặc bộ com- lê đen đặt may, áo sơ-mi kẻ sọc đen trắng và một chiếc ca-ra-vát màu đen.

- Milo thật may - Robin thầm thì khi họ cùng ngồi vào bàn với chúng tôi.

Bên cạnh anh ta, Milo trông phì thộn hơn bao giờ hết, mặc dù đã cố gắng chải chuốt cho gọn ghẽ, tóc được xịt gôm mượt thành đường nếp như một đứa trẻ trong nhà thờ.

Milo giới thiệu. Chúng tôi gọi đồ uống và làm quen với nhau. Rick ít nói, kín đáo, hai bàn tay run run, bàn tay của bác sỹ phẫu thuật phải cầm một cái gì đó - một cái ly, một cái dĩa, một cái thìa khuấy. Anh ta và Milo trao nhau những cái liếc nhìn tình tứ. Tôi còn nhìn thấy bọn họ nắm tay nhau, chỉ trong khoảng một giây. Bữa tiệc tiếp diễn. Dần dần anh ta đã cởi mở và nói về công việc của mình, về những thứ anh ta thích hay không thích khi làm một bác sỹ. Thức ăn được mang lên. Tôi chỉ ăn trứng rán phồng còn những người khác thì ăn món tôm và thịt bò. Chúng tôi nói chuyện, tất cả mọi thứ diễn ra tốt đẹp.

Sau khi bát đĩa đã được dọn đi hết, trước khi bánh và rượu được bày ra, máy nhắn tin của Rick đổ chuông. Anh ta xin lỗi ra ngoài gọi điện thoại.

- Nếu các quý ông không phiền, tôi xin đi ra phòng vệ sinh nữ một chút - Robin lấy khăn ăn lau miệng và đứng dậy. Tôi nhìn theo dáng đi của nàng cho tới khi nàng biến mất.

Tôi và Milo nhìn nhau. Anh gẩy một miếng thịt cá đậu ở trên ca-ra-vát của mình.

- Này bạn - Tôi nói.

- Gì hả.

- Cậu ta là một gã đẹp trai đấy. Tôi thích cậu ta.

- Tôi muốn mối tình này được bền lâu. Thật khó. Cách chúng tôi sống không được hợp nhau. 

- Tôi thấy hai người hạnh phúc đấy chứ.

- Đúng thế. Chúng tôi khác nhau về nhiều thứ nhưng cũng có nhiều điểm chung. Cậu ta vừa mới mua một con Porsche 928 - Anh vừa cười vừa nói.

- Xin chúc mừng. Giờ thì anh có một cuộc sống tốt đẹp rồi.

- Tất cả những ai biết chờ đợi sẽ có được những điều tốt đẹp.

Tôi gọi người hầu bàn đến và gọi đồ uống nhẹ. Khi đồ uống được mang đến, tôi nói:

- Anh Milo này, có một vài điểm tôi muốn hỏi anh. Về vụ vừa qua ấy.

Anh tợp một hơi Whisky dài:

- Về cái gì?

- Về Hayden.

Mặt anh trở nên nghiêm nghị.

- Anh là bác sỹ tâm lý của tôi vì vậy cuộc nói chuyện này được giữ bí mật đấy chứ?

- Còn hơn thế nữa. Tôi là bạn của anh.

- Được rồi - Anh thở dài - Hãy hỏi đi.

- Về vụ tự tử ấy. Nó không được hợp lý ở hai lý do. Thứ nhất là kiểu người của tên này. Từ tất cả những người tôi gặp, tôi đã có được một hình ảnh về hắn. Một kẻ kiêu ngạo, dã man, hay châm chọc. Hắn yêu con người hắn lắm. Không bao giờ biết ngờ vực chính mình. Loại người đó không bao giờ tự tử cả. Chúng sẽ tìm cách đổ tội cho người khác, chúng sẽ lẩn tránh tất cả. Thứ hai, anh là một cảnh sát chuyên nghiệp. Làm sao anh lại tuỳ tiện để cho hắn tự tử được?

- Tôi nói với người của nội vụ rằng hắn là một thẩm phán, tôi đã đối xử với hắn một cách tôn trọng. Tôi để cho hắn vào thay quần áo. Trong phòng làm việc của hắn. Họ đã tin như thế. 

- Hãy nói cho tôi biết sự thật.

Anh nhìn xung quanh nhà ăn. Những bàn cạnh đó đều không có người. Rick và Robin vẫn chưa về. Anh uống nốt chỗ rượu rồi nói:

- Tôi đi tìm hắn ngay sau khi rời khỏi chỗ anh. Lúc đó chắc là phải hơn 10 giờ tối. Hắn sống tại một trong những cung điện kiểu kiến trúc Tudor nước Anh đồ sộ ở công viên Hancock. Tiền do thừa kế để lại. Sân cỏ rộng thênh thang. Một con Bentley đậu ở lối vào. Vườn có cây cảnh tạo hình. Tôi nhấn chuông.

Hắn ta ra mở cửa, một gã như đàn bà, tầm 1 mét 50. Mắt kỳ dị. Trông mà phát sợ. Hắn lúc đó đang vẫn mặc chiếc áo choàng lụa, một tay cầm chai rượu Whisky. Tôi nói cho hắn biết tôi đến để làm gì. Hắn không hề thấy nao núng.

Hắn vẫn tự nhiên, tỏ thái độ lạnh nhạt như thể việc tôi đến chẳng liên quan gì đến hắn. Tôi theo hắn vào trong nhà. Rất nhiều ảnh gia đình. Trên trần nhà toàn những đường gờ chỉ, đèn chùm khắp nơi - tôi muốn anh tưởng tượng được ra nơi này. Một ông chủ thái ấp. Hắn dẫn tôi vào phòng làm việc của hắn ở phía sau. Những tấm gỗ sồi đẹp, dọc theo các bức tường là sách bọc da - những thứ người ta sưu tầm mà không đọc. Một cái lò sưởi với hai con chó màu nâu bằng sứ, ghế ngồi được chạm trổ, miệng hắn huênh hoang giới thiệu.

Tôi bảo hắn ngồi xuống. Tôi tìm thấy một khẩu 6 ly trong nhà hắn và cầm lấy. Hắn bảo tôi: “Cái đó là để tôi tự vệ vào ban đêm, thưa ngài sỹ quan. Ông không bao giờ biết trước là có ai sẽ đến gõ cửa nhà tôi vào ban đêm đâu”. Hắn cười ha hả, anh Alex ạ, tôi thề là tôi không thể tin được. Cuộc sống của thằng cha đó sắp tàn, hắn sắp được đưa lên mặt báo như một kẻ lừa gạt trẻ con làm chuyện bẩn thỉu, thế mà hắn còn cười được.

Tôi đọc lệnh bắt, trông hắn có vẻ chán không muốn nghe. Hắn ngồi xuống bàn làm việc, như thể tôi đến đây để cầu xin một ân huệ. Rồi hắn bắt đầu nói chuyện với tôi. Hắn cười vào mặt tôi và nói: “Buồn cười quá, họ cử anh tới đây, một cảnh sát đồng tính nam, để bắt tôi trong một vụ án như thế này. Tất cả các anh cần phải hiểu rằng...” Hắn tiếp tục thuyết giáo cho tôi một lúc, cười tự mãn, ám chỉ điều này điều nọ, rồi nói thẳng luôn. Hắn nói rằng chúng ta cùng một giuộc. Những người cùng gây tội ác. Những kẻ hư hỏng. Tôi đứng đó nghe hắn nói và tức khí bùng lên. Hắn tiếp tục cười và tôi biết đó là điều hắn muốn - hắn muốn kiểm soát được tình hình. Vì thế tôi bình tĩnh lại, cười với hắn. Tôi huýt sáo. Hắn bắt đầu kể cho tôi nghe những gì hắn đã làm với bọn trẻ, như thể chuyện đó sẽ kích thích tôi. Như thể tôi và hắn đều là những người bạn trong một bữa tiệc đàn ông. Bụng tôi đang sôi lên, trong khi hắn lại đặt hắn và tôi ở trên cùng một con thuyền.

Khi hắn nói, hắn tự nhiên đi vào tâm điểm chú ý của tôi, tâm điểm tâm lý. Điều đó giống như là tôi có thể nhìn thấy đằng sau đôi mắt đáng sợ ấy, nhìn vào sâu trong đầu óc hắn. Và tất cả những gì tôi nhìn thấy là màu đen và sự xấu xa. Không có gì tốt đẹp ở đó cả. Không có gì tốt đẹp từ gã này. Hắn là một kẻ không thể cải tạo được. Tôi phán quyết một thẩm phán. Tôi tiên đoán. Trong khi đó, hắn tiếp tục nói về những vụ truy hoan với bọn trẻ, về nỗi nhớ bọn chúng.

Anh dừng lại hắng giọng, cầm lấy cốc đồ uống của tôi và uống cạn.

- Tôi vẫn tiếp tục nhìn thấu hắn ta, tiên tri về tương lai của hắn. Và tôi biết điều gì sắp xảy ra. Tôi nhìn xung quanh căn phòng rộng lớn ấy. Tôi biết hắn có nhiều tiền. Hắn sẽ được phán quyết là không có tội vì lý do không tỉnh táo, người ta sẽ đưa hắn đến một câu lạc bộ nào đó ở vùng quê. Cuối cùng hắn sẽ lại được thả ra bằng tiền và bắt đầu lại từ đầu. Vì thế tôi quyết định. Ngay tại nơi đó.

Tôi đi ra phía sau hắn, túm cái đầu toàn xương của hắn và kéo ngược về phía sau. Tôi rút khẩu 6 ly ra và nhét vào miệng hắn. Hắn giãy giụa, nhưng hắn chỉ là một kẻ yếu đuối. Giống như là giữ một con côn trùng, một con côn trùng khốn nạn. Tôi đặt gã đúng vào tư thế cần thiết, tôi đã đọc được nhiều báo cáo pháp y đủ để biết cần phải làm như thế nào. Tôi nói: “Thưa ngài, chúc ngài ngủ ngon”, và kéo cò. Đoạn kết câu chuyện thì anh cũng biết rồi đấy. Thế nào?

- Hay lắm.

- Bây giờ uống thêm một chút nữa nhé. Tôi khát khô cổ rồi đây. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.