
Tôi về tới nhà, gọi điện ngay tới tờ Los Angeles Times, và xin gặp Ned Biondi. Biondi là nhà báo lâu năm của tờ báo này, một người thấp, luôn có dáng vẻ bồn chồn. Tôi đã điều trị chứng biếng ăn cho đứa con gái mới lớn của ông mấy năm về trước. Với đồng lương của một nhà báo, Biondi đã không có đủ tiền để trả cho việc điều trị của con - càng thêm tồi tệ khi ông ta cứ thích đến Santa Anita để điều trị. Đó là một sai lầm. Bệnh tình con gái ông không thuyên giảm và hồi đó tôi cũng định bỏ mặc. Phải 1 năm rưỡi sau ông mới trả được hết nợ. Con gái ông đã được chữa khỏi sau vài tháng tôi kỳ công điều trị để xóa đi trong cô bé sự căm thù chính mình, điều ngạc nhiên là nó lại hình thành ở một cô bé mới 17 tuổi. Tôi nhớ rõ về nó, một con bé cao, đen, thường mặc quần soóc để chạy và áo thun ngắn làm nổi rõ hơn thân hình toàn xương; một cô gái có bộ mặt xám như tro và đôi chân mảnh khảnh, lúc thì trầm ngâm như một học giả, lúc lại hiếu động thái quá. Trong lúc đó nó chỉ cần có 300 calo mỗi ngày.
Tôi đã cho nó nhập viện tại Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây. Nó ở đó 3 tuần. Sau đó là vài tháng điều trị tâm lý, cuối cùng nó cũng khỏi bệnh để về với người mẹ quá xinh đẹp, người anh quá dáng thể thao và người cha quá dí dỏm của nó...
Biondi đấy.
- Này Ned, tôi là Alex.
Phải mất một giây ông mới nhập được cái tên tôi vào bộ nhớ để tra cứu, cái tên ít đáng để ông nhớ.
- A, bác sỹ. Ông khoẻ không?
- Tôi vẫn khoẻ. Anne Marie thế nào?
- Rất khoẻ, ông ạ. Nó đã học xong năm thứ hai tại Wheaton - ở Boston rồi đấy. Nó đạt điểm A và một số điểm B, nhưng điểm B không làm cho nó sợ hãi. Nó vẫn còn ăn uống chưa tốt lắm, nhưng dường như bây giờ đã biết điều chỉnh để sống rồi. Cân nặng của nó đã ổn định, ở khoảng 45 đến 46 ki-lô-gam.
- Tốt lắm. Gửi lời hỏi thăm của tôi tới cô bé khi nào ông nói chuyện với nó nhé.
- Tôi sẽ nói với nó. Rất vui vì ông đã gọi điện cho tôi.
- Thực ra, ngoài chuyện hỏi thăm về bệnh nhân sau điều trị tôi còn một chút việc cần phiền tới ông.
- Thế hả? - Giọng ông có vẻ lo âu của một người vừa cạy tung những cái hộp bị khoá để tìm vật báu.
- Tôi cần ông giúp một việc.
- Nói đi.
- Tối nay tôi sẽ bay tới Seattle. Tôi cần xem một số lý lịch học tập tại một trường đại học nhỏ ở đó. Trường Jedson.
- Này, đó không phải là cái tôi đã mong chờ đâu. Tôi nghĩ ông muốn có lời giới thiệu về một cuốn sách trong số báo ngày Chủ nhật hay cái gì đó tương tự chứ. Điều này nghe chừng nghiêm trọng đấy.
- Đúng là như vậy, thưa ông.
- Đại học Jedson. Tôi biết trường này. Anne Marie sắp xin học ở đó - chúng tôi nghĩ là một trường đại học nhỏ sẽ ít áp lực hơn với nó - nhưng lại đắt hơn những trường khác như Wheaton, Reed và Oberlin tới 50 phần trăm - Bản thân trường này cùng có ít học bổng. Vậy ông muốn làm gì với những cái lý lịch học tập của trường ấy?
-Tôi không thể nói được.
- Bác sỹ - Ông cười lớn - Nói không phải ông bỏ qua cho nhé. nhưng mà ông đang thọc gậy vào mông tôi đấy. Tôi là chuyên gia hay chõ mùi vào việc của người khác. Cứ dứ dứ trước mặt tôi cái gì là lạ là tôi không thể nào chịu để yên đâu.
- Điều gì khiến ông nghĩ rằng có cái gì đó lạ?
- Một bác sỹ cố đi tìm hiểu các hồ sơ không phải là điều lạ ư? Nếu tôi không nhớ nhầm thì thường các bác sỹ tâm thần hay có những điều bí mật lắm.
- Ned này, hiện tôi chẳng có gì bí mật cả.
- Bác sỹ ạ, tôi là người nhạy cảm với các bí mật đấy.
- Không, không phải lúc này. Tin tôi đi. Chính ông đã biết điều đó rồi mà.
- Chơi xấu hả, bác sỹ.
- Tôi biết. Và tôi sẽ không làm phiền ông nếu việc này không quan trọng. Tôi cần sự giúp đỡ của ông. Có thể tôi đang theo dõi một cái gì đó, có thể không. Nếu tôi thấy có điều gì đó bí ẩn, ông sẽ là người đầu tiên được biết đấy.
- Có cái gì đó quan trọng à?
Tôi nghĩ về câu nói của ông một lát:
- Có thể lắm.
- Được rồi - Ông ta thở dài - vậy ông muốn tôi làm gì?
- Tôi sẽ lấy tên ông làm người giới thiệu. Nếu ai đó gọi điện cho ông, ông hãy nghĩ ra câu chuyện để nói với họ cho hợp lý nhé.
- Chuyện gì?
Ông lắng nghe tôi nói.
- Có lẽ cũng không có hại gì. Tuy vậy - Ông ta nói thêm một cách vui vẻ - nếu ông bị người ta phát giác thì có lẽ tôi sẽ mất việc đấy.
- Tôi sẽ cẩn thận.
- Được. Gì thì gì tôi cũng phải sẵn sàng để nhận quyết định sa thải thôi - Ông ta ngừng lại như thể đang tưởng tượng về cuộc sống sẽ thế nào sau khi nghỉ hưu. Rõ ràng ông ta không thích điều mà ông ta nghĩ đến, vì khi trở lại dây nói, giọng ông ta đã có vẻ hào hứng. Ông ta than:
- Tôi sắp phát điên lên mất rồi. Ông chắc là không định tiết lộ tí nào về điều ông đang theo đuổi đấy chớ?
- Ned, tôi không thể.
- Được rồi, được rồi. Hãy cứ tiếp tục đi và ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây đấy.
- Tôi sẽ nhớ, cảm ơn ông.
- Ôi trời, đừng có cảm ơn tôi. Tôi thấy thời gian tôi dành ra cho ông chẳng đáng để báo đáp công ơn ông đâu. Tôi đang nhìn con gái tôi đây, một cô gái trẻ, đang cười má ửng hồng, đúng là một mỹ nhân, nhưng theo ý tôi thì vẫn hơi gầy. Nhưng nó đã không còn là một cái xác không hồn như trước nữa rồi. Nó đã bình thường, ít nhất tôi có thể nói như vậy. Tôi nợ ông, bác sỹ ạ.
- Ned, ông ở đấy mạnh giỏi nhé.
- Ông cũng vậy nhé.
Tôi đặt máy. Những lời cảm tạ của Biondi lại làm tôi thấy nghi ngờ về quyết định nghỉ hưu của tôi. Rồi tôi nghĩ đến những cái xác chết đầy máu, thế là những nỗi nghi ngờ nghề nghiệp của tôi biến mất.
***
Tôi phải vòng vèo mãi mới tìm được một người thích hợp tại Đại học Jedson. Tôi gọi điện thoại tới.
- Tôi là Dopplemeier, phòng đối ngoại đây.
- Chàọ cô Dopplemeier, tôi là Alex Delaware. Tôi là một phóng viên cộng tác với tờ Los Angeles Times đây.
- Tôi có thể giúp gì được cho ông, ông Delaware?
- Tôi đang thực hiện một phóng sự về các trường đại học nhỏ ở miền Tây, tập trung vào các cơ sở giảng dạy không nổi tiếng lắm nhưng lại có kết quả giảng dạy tốt. Đó là những trường như Claremont, Occidental, Read, vân vân... Chúng tôi muốn đưa thêm cả Đại học Jedson vào danh sách phóng sự.
- Ô, thật thế sao? - Cô ta nói giọng có vẻ ngạc nhiên, như thể đây là lần đầu tiên có người xếp Đại học Jedson vào danh sách trường có thành tích giảng dạy xuất sắc - Thế thì hay lắm ông Delaware ạ. Tôi vui được tiếp chuyện ông ngay bây giờ và sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi mà ông đặt ra.
- Đó không hẳn là điều tôi đang nghĩ. Tôi đang muốn làm theo một phương pháp tiếp cận có tính cách cá nhân hơn. Ban biên tập của chúng tôi không thích các số liệu thống kê. Nội dung chính của bài phóng sự là các trường đại học nhỏ tạo ra sự tiếp xúc và thân thiện giữa người với người - điều không có ở các trường đại học lớn hơn.
- Đúng quá.
- Thực tế, tôi đang đi tham quan các khuôn viên của các trường đại học, nói chuyện với giáo viên và học sinh - những thứ tôi thu được khá ấn tượng.
- Tôi hiểu điều ông muốn viết rồi. Ông muốn nghe một tiếng nói có tính cách nhân bản đúng không?
- Chính xác. Cách diễn đạt của cô thật tuyệt vời.
- Tôi cũng đã làm cho một tờ báo thương mại ở New Jersey 2 năm trước khi đến với Jedson.
Đúng là một tin sốt dẻo.
- A, vậy là gặp đồng nghiệp rồi.
- Tôi đã bỏ nghề, nhưng nhiều lúc cũng muốn quay trở lại.
- Nghề báo không phải nghề có thể làm giàu được, nhưng nó thực sự làm cho tôi được bay nhảy nhiều, cô Dopplemeier ạ.
- Hãy cứ gọi tôi là Margaret.
- Vâng cô Margaret. Tôi đã lên kế hoạch bay vào tối nay và không biết ngày mai tôi có thể gặp cô được không?
- Để tôi xem lại đã - Tôi nghe thấy tiếng giấy sột soạt - Khoảng 11 giờ ông tới được không?
- Được.
- Vậy ông có muốn tôi làm công tác chuẩn bị ra sao?
- Điều mà chúng tôi đang quan tâm hiện nay là những sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học nhỏ đã tiến thân ra sao. Tôi muốn được nghe về một số nam sinh viên nổi tiếng của trường. Các bác sỹ, luật sư, đại loại là như vậy.
- Tôi vẫn chưa có cơ hội để nghiên cứu kỹ về danh sách các nam sinh đã tốt nghiệp - tôi vừa mới đến làm việc ở đây được vài tháng. Nhưng để tôi tìm cho ông một người nào đó thích hợp cho việc này.
- Tôi biết ơn sự giúp đỡ của cô.
- Thế tôi liên lạc với ông thế nào nếu cần?
- Tôi chạy ở ngoài đường suốt. Vậy cô cứ để lại lời nhắn cho đồng nghiệp của tôi tại tờ Times, ông Edward Biondi - Tôi đưa cho cô ta số điện thoại của Ned.
- Rất tốt. Tôi sẽ hoàn thành mọi thứ để tiếp ông vào lúc 11 giờ ngày mai. Trường ở tại Bellevue, ngay ngoại ô Seattle. Ông biết nó ở đâu rồi chứ?
- Có phải ở trên bờ Đông của hồ Washington không? - Mấy năm trước, tôi đã từng là một giáo sư được mời giảng dạy tại Đại học Washington và đã tới thăm ngôi nhà của ông hiệu trưởng ở Bellevue. Tôi nhớ con đường này rõ đến từng bãi cỏ, trung tâm mua bán và những cửa hàng đồ cổ.
- Chính xác đấy. Nếu ông từ phố xuống thì đi theo đường 1-5 tới đường 520. Đường này đi vào cầu Evergreen Point Floating. Lái xe qua cầu tới bờ Đông, rẽ hướng Nam tại Fairweather và tiếp tục đi theo đường Duyên hải. Trường Jedson ở trên vịnh Meydenbauer, ngay cạnh câu lạc bộ đua thuyền. Tôi ở tầng một của Crespi Hall. Ông sẽ ở lại ăn trưa chứ?
- Tôi không thể khẳng định ngay được. Điều đó còn phụ thuộc vào thời gian - và tất nhiên là vào điều mà tôi sẽ tìm ra.
- Tôi sẽ cho người chuẩn bị cái gì đó cho ông, trong trường hợp ông muốn ăn trưa ở trường.
- Cô chu đáo quá, cô Margaret ạ.
- Đó chỉ là một việc tôi muốn làm cho ông bạn nhà báo đồng nghiệp thôi, ông Alex ạ.
Cuộc gọi tiếp theo của tôi là cho Robin. Phải 9 tiếng chuông nàng mới nhấc máy.
- Chào cưng - Nàng nói như tắt thở - Cái cưa máy kêu to quá nên em không nghe thấy tiếng chuông. Có điều gì xảy ra vậy anh?
- Anh sẽ đi xa một vài ngày, em ạ.
- Đến Tahiti đúng không? Không cho em đi cùng à?
- Không phải chuyện lãng mạn đâu. Anh tới Seattle.
- Ồ, thế thì lại là chuyện làm trinh thám hả?
- Chỉ là đi nghiên cứu về tiểu sử người ta thôi - Tôi nói với nàng về việc Towle đã từng học tại Jedson.
- Anh đang theo dõi người này thật đấy à?
- Lão ta mới theo dõi anh thì có. Sáng nay, khi anh tới Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây, lão Henry Bork đã tóm lấy anh ở hành lang, đẩy anh vào phòng của lão và đưa ra lời cảnh cáo với anh. Dường như Towle đang công khai đặt câu hỏi về lương tâm nghề nghiệp của anh. Lão ta cứ lởn vởn như nấm độc sau một trận lụt ấy. Lão ta và Kruger cùng học một trường, điều này đã khiến anh muốn biết nhiều hơn về Đại học Jedson.
- Cho em đi với anh, đi.
- Không được đâu. Đây là công việc. Anh sẽ đưa em đi chơi thực sự ngay sau khi xong chuyện này.
- Nghĩ anh phải đi một mình đến đó làm em lo lắm. Nhất là vào lúc này.
- Anh sẽ ổn thôi. Em tự bảo trọng và chú tâm vào công việc nhé. Khi nào xong anh sẽ gọi điện thoại cho em.
- Vậy là anh thực sự không muốn cho em đi cùng à?
- Anh rất muốn có em bên cạnh, nhưng không có thời gian để ngắm cảnh đâu. Em sẽ buồn mất.
- Thôi được rồi - Nàng nói một cách miễn cưỡng - Em sẽ nhớ anh.
- Anh cũng nhớ em. Anh yêu em. Bảo trọng nhé.
- Anh cũng thế đấy nhé. Yêu anh. Tạm biệt.
- Tạm biệt em.
***
Tôi bay chuyến 9 giờ tối khỏi Los Angeles và hạ cánh xuống đường sân bay Sea - Tac vào lúc 11 giờ 25 đêm. Tôi thuê một chiếc Nova tại Hertz. Nó không phải là chiếc Seville nhưng cũng có một chiếc đài sóng FM. Bản nhạc Bach đang vang lên trong loa và tôi không muốn tắt nó đi. Bản nhạc hợp với tâm trạng của tôi. Tôi đặt trước phòng ở khách sạn Westin, lái khỏi sân bay vào đường cao tốc liên bang và đi về hướng Bắc tới khu thị tứ của Seattle.
Bầu trời lạnh và cứng như một khẩu súng. Mấy phút sau, trời đã đổ mưa, sấm chớp đùng đoàng. Đây là một trong những trận mưa to ở vùng đất phía Tây Bắc, biến đường cao tốc thành biển nước.
Thế là đã đến Tây Bắc Thái Bình Dương! - Tôi hét lên như vậy.
Những cây thông, bụi lùn và linh sam mọc ở hai bên đường. Những bảng quảng cáo nhấp nháy giới thiệu các khách sạn bên đường cho khách đi ô tô và những quán ăn rẻ tiền. Trừ những con dế mèn đang kêu ra thì tôi là người duy nhất đi trên con đường. Tôi tưởng tượng cảnh đang cùng với Robin chạy vào một túp lều nhỏ ở cạnh núi, thật thơ mộng làm sao. Đột nhiên tôi thấy thật cô đơn và ước ao có người để nói chuyện.
Ngay sau 12 giờ đêm là tôi đã tới được khu thị tứ. Khách sạn Westin giống như một chiếc ống thí nghiệm khổng lồ nằm giữa phòng thí nghiệm tối om của thành phố. Phòng tôi đặt ở tầng bảy, khá đẹp, mặt trước nhìn ra phía Puget Sound, phía Tây thì nhìn ra bến cảng, phía Đông nhìn ra hồ Washington và các hòn đảo. Tôi đá bay đôi giày khỏi chân và nằm sõng soài trên giường, đã thấm mệt nhưng bồn chồn khó ngủ.
Tôi lắng nghe bản tin đang được phát trên đài truyền hình địa phương. Người đọc tin giọng khô khan và có con mắt đảo điên, bản tin anh ta đọc nghe vô cảm. Chẳng có gì khác nhau khi anh ta đọc bản tin về một vụ giết người tập thể ở Ohio và kết quả trận khúc côn cầu. Giữa chừng, tôi tắt ti vi, tắt điện, khoả thân trong bóng tối và nhìn không chớp mắt vào những ánh đèn ở bến cảng cho tới khi ngủ thiếp đi.