Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

26

Ngay sáng hôm sau, tôi thấy lo lo. Cảm giác lo lắng kéo dài suốt chuyến đi tới Sea-Tac và đeo đuổi tôi tới tận chân cầu thang máy bay. Tôi không kiểm soát nổi thứ đang ẩn nấp bên trong ngăn kéo của đầu tôi, kéo dài qua bữa ăn do tiếp viên phục vụ, những nụ cười của chiêu đãi viên, những câu chuyện đùa của phi công. Tôi càng cố gắng làm sáng tỏ thì nó càng lẩn sâu vào trong. Tôi cảm thấy nôn nóng và thất vọng. Vì thế tôi mặc kệ không thèm để ý đến nữa, hi vọng mọi thứ dần dần sẽ sáng tỏ.

Mãi tới khi máy bay sắp hạ cánh thì tôi mới biết được đó là gì. Điều ách lại trong đầu tôi chính là cuộc nói chuyện đêm hôm trước với Robin. Nàng đã hỏi tôi về những nguy hiểm của thôi miên và tôi đã nói với nàng rằng nó hoàn toàn vô hại nếu như thôi miên không khuấy động những xung đột tâm lý tiềm tàng của đối tượng thôi miên. “Đưa đến những kỷ niệm thời ban sơ” chính là những từ mà tôi đã nói. Đưa đến những kỷ niệm thời ban sơ, phản ứng sẽ là sự sợ hãi...

Tôi ngập trong sự căng thẳng khi máy bay hạ cánh. Khi xuống khỏi máy bay, tôi chạy qua đoàn người và ra khỏi sân bay, lấy con Seville trong khu để xe qua đêm, trả tiền chuộc khá nhiều để được lấy nó ra khỏi cổng. Tôi lái về hướng đại lộ Century. Bị kẹt xe, tôi liền leo lên con Cadillac để đi nốt con đường dốc San Diego Freeway. Tôi theo con đường cao tốc này về phía Bắc, rẽ sang Tây Santa Monica và thoát ra ngay phía trước của đường cao tốc Duyên hải Thái Bình Dương. Tôi lái xe về phía biển và qua vài lần rẽ tôi đã tới được Palisades và nơi Morton Handler và Elena bị giết hại.

Cánh cửa căn phòng của Bonita Quinn vẫn mở. Nghe tiếng chửi rủa ở bên trong, tôi liền tiến vào. Một người đàn ông đang đứng ở phòng trước, đá chân vào cái ghế sô-pha hoa và lẩm bẩm điều gì đó. Người này khoảng 40 tuổi, tóc quăn, mềm và màu cát, đôi mắt chán nản và chòm râu dê cứng như thép phân chia cái cằm của anh ta ra làm hai. Anh ta mặc cái quần màu đen và áo sơ-mi vải ni lông màu xanh nhạt bám chặt vào từng thớ thịt rắn chắc của anh ta. Cầm điếu thuốc lá trong tay, anh ta vẩy tàn thuốc xuống tấm thảm trải nền. Tay còn lại anh ta dùng để tìm kiếm kho báu ở phía sau cái tai đầy thịt của mình. Anh ta lại đá vào cái ghế một lần nữa, ngước lên nhìn, thấy tôi, tay anh ta vẫy vẫy để quạt khói thuốc đang bay khắp căn phòng.

- Hay quá, anh làm luôn đi.

- Làm cái gì cơ?

- Thì chuyển những thứ chết tiệt này đi chứ gì nữa. Không phải anh là người đến mang đồ đi à? - Anh ta lại nhìn tôi, lần này bằng đôi mắt sắc bén - Không, anh không giống người đến chuyển đồ đi. Xin lỗi nhé - Anh ta nhún vai - Anh tới đây có việc gì vậy?

- Tôi đang tìm Bonita Quinn và con gái cô ta.

- Anh và tôi đều đang tìm họ đấy.

- Cô ta đi rồi à?

- Mụ chết tiệt ấy đi khỏi đây ba ngày rồi. Không trả biết bao nhiêu là hoá đơn thuê nhà. Tôi nhận được phàn nàn của những người đến thuê nhà rằng điện thoại của họ không nhận được trả lời, đến bây giờ vẫn chưa sửa xong. Tôi gọi cho cô ta, không có ai trả lời. Thế là tôi đến đây và thấy cô ta đi được ba ngày rồi, để lại những thứ rác rưởi này. Tôi chưa bao giờ có cảm tình với cô ta.

Anh ta rít thuốc, ho sù sụ rồi lại hút tiếp. Mống mắt anh ta có màu vàng; nước da xám xịt yếu ớt bao quanh đôi mắt. Anh ta giống một người vừa phục hồi sau khi giải phẫu tim hoặc là sắp bị bệnh tim.

- Anh là ai? Từ cơ quan thu tiền đến hả?

- Tôi là một trong các bác sỹ của con gái cô ta.

- Ô thế hả? Đừng nói với tôi về những bác sỹ nữa. Chính một trong số các anh đã đưa tôi vào vụ này.

- Towle có phải không?

Đôi lông mày anh ta nhướng lên:

- Hả. Có phải anh đến từ văn phòng của ông ta không? Bởi vì nếu đúng là thế thì tôi có nhiều, nhiều...

- Không. Tôi chỉ biết ông ta sơ sơ thôi.

- Vậy thì anh phải biết rằng ông ta là một con lừa hay xía mũi vào chuyện của người khác chẳng liên quan gì đến mình chứ. Vợ tôi nghe tôi nói điều này thì tôi sẽ bị cô ta giết mất. Mụ vợ tôi ái mộ ông ta lắm. Mụ nói rằng ông ta tốt với trẻ con, thế thì tôi còn biết cãi vào đâu được nữa, phải vậy không? Anh là bác sỹ gì vậy?

- Bác sỹ tâm lý.

- Con bé con có vấn đề phải không? Điều này không làm tôi ngạc nhiên. Nó có vẻ như lúc nào cũng ngai ngái, anh có hiểu ý tôi không? - Anh ta chìa tay ra, nghiêng bàn tay làm giống như một cánh của chiếc tàu lượn.

- Ông nói bác sỹ Towle đẩy anh vào chuyện rắc rối với Bonita Quinn phải không?

- Đúng thế. Tôi đã gặp ông ta một hai lần gì đó. Tôi không hề biết ông ta. Một hôm tự nhiên ông ta gọi điện cho tôi và đề nghị tôi tạo một công việc cho một bệnh nhân của ông ấy. Ông ấy nghe nói có một vị trí quản lý đang khuyết người tại nơi này và hỏi liệu tôi có giúp người đàn bà này được không. Tôi hỏi người này có kinh nghiệm quản lý không; ông ta nói là không nhưng cô ta có thể học tập để làm việc. Cô ta có một đứa bé, cần tiền. Tôi nói “Này bác sỹ, ngôi nhà đặc biệt này chủ yếu dành cho những hộ độc thân, công việc không phù hợp với người đang có con nhỏ. Nơi ở của người quản lý quá nhỏ” - Người đàn ông nhìn tôi cáu kỉnh:

- Liệu anh có nhét một đứa bé vào một nơi như thế không?

- Không.

- Tôi cũng không thể. Anh không cần phải là một bác sỹ thì cũng thấy được rằng nó hoàn toàn không phù hợp. Tôi nói điều này cho Towle. Tôi giải thích cho ông ta nghe. Tôi nói: “Này bác sỹ, công việc này là dành cho một người độc thân. Tôi vẫn thường nhận sinh viên ở Đại học California làm việc này vì họ không cần nhiều không gian.” Tôi nói với ông ấy: “Tôi còn có những căn nhà khác. Tại Van Nuys có một cái, tại công viên Canoga có hai cái, dành cho gia đình. Để tôi gọi tới người của tôi bảo kiểm tra xem có thể giúp được không”.

Towle nói rằng không được, phải ở chính toà nhà này. Con bé con đã đăng ký học ở gần đây, nếu phải chuyển trường cho nó thì sẽ gian khổ, ông ta là bác sỹ nên ông ta biết điều này. Tôi nói: “Thưa bác sỹ, ông không thể đưa bọn trẻ vào khu này để làm ồn được. Những người thuê nhà ở đây hầu hết là những người độc thân, nhiều người thích ngủ muộn”. Ông ta nói: Tôi đảm bảo con bé này sẽ ngoan, nó sẽ không làm ồn". Tôi nghĩ thầm: “Con bé này không làm ồn thì chắc là nó bị làm sao rồi”. Bây giờ anh đến đây thì tôi mới biết đúng là như vậy.

Tôi đã cố gắng thoái thác nhưng ông ta cứ ép tôi. Ông ta đúng là một gã mè nheo dai như đỉa đói. Vợ tôi ái mộ gã, nếu tôi mà để gã bực mình thì chắc mụ vợ tôi sẽ giết tôi mất vì thế tôi đành đồng ý. Ông ta hẹn tôi gặp người của ông ta, rồi đưa mụ Quinn và con bé đến. Tôi ngạc nhiên. Tối hôm trước tôi đã nghĩ về cuộc gặp gỡ này. Tôi mong đợi một cái gì đó hay hướm, có đường cong hẳn hoi, bét nhất cũng phải là dạng diễn viên điện ảnh đang có tham vọng thăng tiến gì đó, ông hiểu ý tôi nói không? Nhưng khi ông ta bước vào gặp tôi cùng với mụ ta và đứa bé thì họ chẳng khác gì một cặp đến từ khu Dust Bowl, những nông dân quê mùa thực sự. Bà mẹ thì bị một vết sẹo to tướng ở đầu, hút thuốc còn nhiều hơn tôi, điêu luyện lắm. Con bé con, như tôi đã nói với anh ban nãy ấy, hơi bất bình thường, cứ nhìn chằm chằm vào không trung, chẳng nói chẳng rằng. Nó không hề gây một tiếng ồn nào. Tôi nghi ngờ không biết cô ta có đảm nhiệm được công việc không nhưng cũng không biết phải làm gì vì đã hứa rồi. Tôi chấp nhận tuyển cô ta. Cô ta làm việc thì được. Là một công nhân chăm chỉ nhưng tiếp thu chậm chạp. Dù sao thì những người xung quanh cũng không phàn nàn gì về đứa bé. Cô ta ở đây một vài tháng rồi chuồn đi đâu đó không biết, để lại cho tôi những đồ rác rưởi này và đem theo 5 ngàn đô-la tiền thanh toán thuê nhà của tôi. Tôi phải trở lại và truy nguồn gốc của các hoá đơn và bảo những người thuê nhà thôi không phàn nàn nữa. Tôi phải viết những hoá đơn khác. Tôi phải lau dọn nơi này, thuê một người mới. Nói cho anh hay lần sau chắc tôi chẳng dám dễ dãi nữa. Kế cả với các bác sỹ hay bất kỳ ai khác.

Anh ta khoanh tay trước ngực.

- Anh không biết cô ta đi đâu phải không? - Tôi hỏi.

- Tôi mà biết thì giờ này còn đứng đây để lải nhải với anh nữa ư?

Anh ta đi vào buồng ngủ. Căn phòng trống trải như tôi đã từng trông thấy.

- Anh nhìn xem này. Làm sao người ta lại nuôi con như thế này cơ chứ? Tôi có ba đứa con, mỗi đứa đều có phòng riêng, có ti vi riêng, giá sách và máy chơi điện tử, vân vân. Không hiểu trí óc của một đứa trẻ sẽ phát triển ra sao ở một nơi như thế này?

- Nếu anh nghe tin cô ta ở đâu hay là tìm được nơi cô ta ở, anh làm ơn gọi cho tôi theo số máy này, nhé? - Tôi lấy một tấm danh thiếp cũ ra, gạch số điện thoại trên đó đi và viết số của nhà tôi vào đó.

Anh ta liếc nhìn tấm danh thiếp rồi bỏ ngay vào túi áo. Một ngón tay miết dọc theo đỉnh cái chạn bát, anh ta đã có được một lớp bụi bám vào ngón tay đó. Anh ta vẩy mạnh để cục bụi bắn đi.

- Ái chà. Tôi căm thù bụi bẩn. Tôi thích mọi thứ đều sạch sẽ, anh có biết tôi nói gì không? Những căn hộ của tôi luôn luôn sạch sẽ - Tôi đã phải trả thêm tiền cho các dịch vụ lau rửa tốt nhất. Quan trọng là những người đến thuê nhà cảm thấy mạnh khoẻ khi ở đây.

- Anh sẽ gọi điện cho tôi chứ?

- Tất nhiên, tất nhiên. Anh cũng sẽ làm tương tự với tôi, nhé? Tôi muốn tìm thấy cô Bonita, lấy lại các hoá đơn tiền nhà, và trị cho cô ta một trận - Anh ta đưa tay vào túi, lôi một cái ví da cá sấu ra và rút lấy một tấm danh thiếp. Tấm danh thiếp ghi: “Nhà đất M&M, thương mại và nhà ở, Marduk I. Minassian, Giám đốc”. Tiếp theo dòng chữ trên là một địa chỉ ở thành phố Century.

- Cảm ơn anh Minassian.

- Luôn sẵn sàng phục vụ.

Anh ta tiếp tục tìm kiếm và kiểm tra, tay mở các ngăn kéo, lắc đầu, cúi xuống nhìn ở dưới gầm giường nằm chung của mẹ con Bonita Quinn. Anh ta tìm thấy một cái gì đó, đứng dậy, nhìn kỹ rồi ném nó vào cái sọt rác bằng kim loại kêu đánh keng một tiếng.

- Lộn xộn quá.

Tôi nhìn vào cái sọt, thấy cái anh ta đã vứt vào đó. Tôi nhặt lấy.

Đó là cái đầu bị bẹp mà Melody đã đưa tôi xem hôm tôi cùng con bé ở ngoài bãi biển. Tôỉ cầm cái đầu đồ chơi trong lòng bàn tay, đôi mắt thạch anh của nó nhìn lại tôi, loang loáng và đáng sợ. Tóc giả đã bị bong ra gần hết nhưng vẫn còn một vài lọn mắc ở đỉnh đầu.

- Thứ đó là đồ bỏ đi bẩn thỉu - Minassian nói - Anh nên vứt nó đi.

Tôi nắm tay che kỷ vật của con bé, càng chắc chắn hơn rằng giả định tôi đặt ra trên máy bay là đúng. Và rằng tôi phải đi thật nhanh. Tôi bỏ cái đầu bẹp ấy vào túi, mỉm cười với Minassian, và rời đi.

- Này! - Anh ta gọi với theo, rồi lẩm bẩm điều gì đó đại loại như: “Bác sỹ điên khùng”.

***

Tôi trở lại đường cũ, ra đường cao tốc và lái về hướng Đông, lái như một con quỷ sứ hi vọng đội tuần tra đường cao tốc không phát hiện ra. Tôi có thẻ tư vấn viên của cảnh sát Los Angeles trong túi nhưng vẫn không đảm bảo chắc chắn rằng nó có ích. Ngay cả tư vấn viên cảnh sát cũng không được phép lái với tốc độ 120 ki-lô-mét/giờ trong lúc đường đông.

Tôi gặp may. Đường không đông, cảnh sát cơ động đường cao tốc không xuất hiện và đúng 1 giờ tôi đã ra khỏi đường Silver Lake. Năm phút sau đó, tôi đã ở bậc thềm nhà Gutierrez. Những cây hoa anh túc màu vàng và da cam ủ rũ khát nước. Hiên nhà không có ai. Khi tôi bước lên hiên, nó phát ra những tiếng kêu cọt kẹt.

Tôi gõ cửa. Bà Cruz Gutierrez ra mở, tay đang đan những sợi len màu tím sáng. Bà dường như không ngạc nhiên khi thấy tôi.

- Sr senor? (Có gì vậy, thưa ngài?)

- Tôi cần sự giúp đỡ của bà, thưa bà.

- No hablo inglés (Tôi không biết tiếng Anh).

- Tôi xin bà. Tôi biết bà hiểu được tiếng Anh đủ để có thể giúp được tôi.

Khuôn mặt tròn đen sạm vẫn dửng dưng.

- Thưa bà, cuộc sống của một đứa trẻ hiện đang gặp nguy hiểm - Tôi cố nói cho thật gọn - Una nina. Đứa bé 7 tuổi - siere anos. Nó đang gặp nguy hiểm. Nó có thể bị giết. Muerta - giống như Elena.

Tôi để những từ đó ngấm vào đầu bà. Hai bàn tay nhăn nheo nắm chặt vào hai que đan màu xanh. Bà ngoảnh mặt đi chỗ khác.

- Giống như thằng bé Nemeth. Học trò của Elena. Nó không chết trong một vụ tai nạn, đúng vậy không? Elena biết điều đó. Cô ấy đã phải chết vì biết được chuyện này.

Bà đặt bàn tay lên cửa và bắt đầu đóng. Tôi dùng bàn tay chặn lại.

- Tôi thông cảm vì sự mất mát của bà, thưa bà, nhưng nếu để cho cái chết của Elena có ý nghĩa thì cần phải ngăn chặn được những vụ giết người tiếp theo. Phải ngăn chặn để những người khác khỏi bị giết hại. Tôi xin bà đấy.

Đôi bàn tay bà bắt đầu run. Những que đan lắc mạnh như đôi đũa trong tay một kẻ bị chứng co giật. Bà đánh rơi que đan và cả cuộn len. Tôi cúi xuống nhặt lên cho bà.

- Của bà đây.

Bà cầm lấy, ôm vào lòng.

- Mời anh vào nhà - Bà nói bằng thứ tiếng Anh không sõi.

Tôi quá sốt ruột không muốn ngồi xuống nhưng khi bà chỉ tay mời tôi ngồi xuống cái ghế sô-pha đệm nhung xanh thì tôi cũng ngồi xuống. Bà ngồi đối diện với tôi ở phía bên kia bàn như thể chờ đợi tôi nói.

- Trước hết - Tôi nói - Bà cần phải hiểu rằng tôi không hề muốn bôi xấu những kỷ niệm về Elena. Nếu những người khác không gặp nguy hiểm thì tôi đã không có mặt ở đây.

- Tôi hiểu - Bà nói.

- Số tiền ấy... có ở đây không?

Bà gật đầu, đứng dậy, rời khỏi phòng và vài phút sau thì trở lại, tay cầm một hộp thuốc xì gà.

- Hãy cầm lấy - Bà đưa cho tôi cái hộp như thể nó lưu giữ một cái gì đó đang sống và nguy hiểm.

Số tiền lớn - toàn những tờ 20, 50 và 100 đô-la - tất cả đều được cuộn gọn ghẽ và buộc chặt bằng dây thun. Tôi đếm qua. Bét nhất cũng phải đến 50 ngàn đô-la trong hộp, một số tiền khá lớn.

- Xin bà hãy nhận lấy - Tôi nói.

- Không, không. Tôi không muốn. Những đồng tiền bẩn thỉu.

- Xin bà hãy giữ ở đây, cho tới khi tôi trở lại để lấy. Có ai biết về số tiền này không - hai cậu con trai của bà có ai biết không?

- Không - Bà lắc đầu một cách cương quyết - Rafael mà biết thì nó đã lấy để mua ma tuý rồi còn đâu. Không. Chỉ có mình tôi.

- Bà đã giữ nó được bao lâu rồi?

- Elena mang về cho tôi vào cái ngày trước khi nó bị giết. Mắt bà mẹ ngấn lệ. - Tôi hỏi, đây là cái gì, con lấy đâu ra. Nó bảo nó không thể nói cho tôi biết. Bảo tôi giữ cho nó, nó sẽ trở lại lấy. Nhưng nó không bao giờ trở lại cả.

Bà kéo một cái khăn tay viền đăng ten từ ống tay áo ra lau nước mắt.

- Xin bà nhận lại. Và giấu đi.

- Chỉ một thời gian ngắn thôi, được không ông? Những đồng tiền đen tối. Con mắt xấu xa. Mal ojo.

- Tôi sẽ trở lại để lấy nếu như đó là điều bà muốn.

Bà cầm lấy cái hộp, lại trở ra và trở lại phòng ngay sau đó.

- Bà có chắc Rafael không hề hay biết?

- Tôi dám chắc. Nó biết thì đã chẳng còn nữa.

Điều này có lý. Những kẻ nghiện ngập thì ai cũng biết là không thể tiết kiệm được tiền, nói chi đến số tiền không nhỏ này.

- Một câu hỏi nữa, thưa bà. Raquel nói với tôi rằng Elena có mấy cuốn băng trong hòm đồ của cô ấy - những cuốn băng đã được ghi, băng nhạc, và những bài tập thư giãn mà bác sỹ Handler đã đưa cho cô ấy. Khi kiểm tra những thứ đồ của cô ấy tôi đã không tìm thấy những cuốn băng này. Bà có biết gì về những thứ đó không?

- Tôi không biết. Đây là sự thật.

- Vậy có ai đã lục lọi các hộp này trước khi tôi tới đây không?

- Không. Chỉ có Rafael và Antonio. Bọn nó tìm sách truyện để đọc thôi. Trước đó các cảnh sát đã đến tìm. Ngoài ra không còn ai nữa.

- Mấy người con trai của bà hiện đang ở đâu?

Bà đứng dậy, đột nhiên trở nên phát khùng:

- Đừng có làm hại chúng nó. Chúng nó là những đứa tốt. Chúng nó không biết gì cả.

- Tôi sẽ không làm hại bọn chúng. Tôi chỉ muốn nói chuyện với chúng thôi.

Bà nhìn sang một bên, vào bức tường có treo ảnh của gia đình. Vào ba đứa con của bà, trẻ, ngây thơ và đang cười; nhũng đứa con trai thì tóc ngắn, bóng mượt và rẽ ngôi, mặc áo màu trắng hở cổ; cô con gái mặc áo cánh có tua đứng giữa hai người con trai. Tại bức ảnh tốt nghiệp: Elena đội mũ vuông và mặc áo chùng, mặt hăm hở và đầy tự tin, sẵn sàng tiếp nhận cả thế giới này với khối óc, sự hấp dẫn và thế giới quan của mình. Ở bức ảnh đã mờ, người chồng quá cố của bà mặc bộ com-lê vải xẹc màu nâu cổ cứng nghiêm trang, một người không biết nói đùa và cãi lộn.

Bà nhìn vào những bức ảnh, môi mấp máy, gần như là không nhận ra. Giống như một vị tướng quân đang quan sát chiến trường đầy khói, bà nhẩm đếm quân số.

- Andy đang làm việc - Bà nói, và đưa cho tôi địa chỉ ga-ra ở Figueroa.

- Còn Rafael?

- Rafael thì tôi không biết. Nó nói nó đi tìm việc làm.

Cả bà và tôi đều biết anh ta đang ở đâu. Nhưng tôi đã đụng chạm đến quá nhiều vết thương của nhà bà trong một ngày rồi nên tôi không nói gì, ngoại trừ lời cảm ơn.

***

Tôi tìm thấy anh ta sau nửa tiếng lượn đi lượn lại dọc đại lộ Sunset và qua nhiều con phố nhỏ. Anh ta đang đi về phương Nam trên đường phố Alvarado, đầu lảo đảo về trước, đôi chân lê bước theo sau, dáng điệu liêu xiêu như một kẻ đang đói thuốc. Anh ta đi sát vào các toà nhà, xỉa ra ngoài phố khi nào có người hay vật gì cản đường rồi lại nhanh chóng lướt vào bóng của những mái hiên. Trời nóng gần 40 độ C mà anh ta vẫn mặc một cái áo sơ-mi dài tay vải flannen buông ngoài chiếc quần ka- ki, cúc áo cài kín cổ. Chân anh ta đi giày cao cổ, dây buộc giày ở một bên chân đã tuột ra. Anh ta trông gầy hơn lúc tôi gặp lần trước.

Tôi lái xe từ từ, đi đúng phần đường ngoài tầm nhìn của anh ta và bám sát anh ta. Lúc anh ta đi qua một đám người trung niên, những nhà buôn, họ chỉ tay vào anh ta từ phía sau lưng, lắc đầu và nhăn mặt. Anh ta không hề biết họ, không còn biết gì thế giới bên ngoài nữa. Anh ta đứng vễnh mõm lên trời giống như một con chó đánh hơi khi ngửi thấy mùi lạ. Mũi anh ta liên tục bị chảy nước và anh ta dùng tay áo để lau đi. Mắt anh ta đảo liên hồi từ bên này sang bên kia khi thân thể tiếp tục chuyển động. Anh ta lấy lưỡi liếm môi, đập tay vào bộ giò gầy guộc theo một nhịp đều đều, môi mím lại như thể đang hát, đầu gật gật. Anh ta đang cố gắng để ra vẻ điềm tĩnh nhưng không lừa được ai. Giống như một kẻ say rượu cố gắng tỏ ra tỉnh táo thì hành vi của anh ta lại càng tệ hơn, mất tự nhiên và gò bó. Chúng tạo ra hiệu ứng ngược lại: Anh ta có vẻ như một con chó đói đang đi kiếm mồi, vô vọng, bị gặm nhấm từ bên trong và khắp người đau đớn. Da anh ta bóng nhẫy vì mồ hôi, xanh xao và như một bóng ma. Người đi đường tránh xa anh ta khi anh ta lảo đảo tới phía họ.

Tôi tăng tốc và lái thêm hai dãy nhà nữa thì tấp xe vào lề đường đậu cạnh một ngõ sau toà nhà ba tầng. Có một quán tạp phẩm La tinh ở tầng trệt và các phòng ở tầng hai.

Nhìn qua gương, tôi thấy anh ta đang đi về phía xe.

Tôi ra khỏi xe và lẻn vào trong ngõ hẻm sặc mùi nước tiểu và hoa quả thối. Những chai rượu vỡ rải rác khắp mặt đường. Cách đó 30 mét có một cái ga bốc dỡ hàng bỏ trống, cánh cửa sắt của ga đã đóng và cài bằng then. Một chục chiếc xe đậu trái phép ở hai bên đường, đầu kia của ngõ đã bị chặn bởi một chiếc xe tải nhỏ 500 ki-lô-gam đặt vuông góc với tường. Xa hơn một chút, một băng nhạc Mexico đang chơi bản Cielito Lindo. Một con mèo kêu ré lên. Tiếng còi vọng vào từ đại lộ. Một đứa bé oà khóc.

Tôi thò đầu ra nhìn. Anh ta còn cách chỗ tôi một nửa dãy nhà nữa. Tôi sẵn sàng để tiếp đón anh ta. Khi anh ta bắt đầu vượt qua ngõ hẻm, tôi gọi nhỏ đủ để anh ta nghe thấy:

- Này, tôi đang có cái anh cần đây.

Câu nói đó làm anh ta dừng bước. Anh ta nhìn tôi thật trìu mến, nghĩ rằng đã tìm thấy đấng cứu thế của anh ta. Anh ta chợt tỉnh ngộ khi tôi nắm lấy tay anh ta và kéo vào trong ngõ. Tôi lôi anh ta một đoạn cho tới khi chúng tôi tìm thấy một nơi ẩn náu phía sau một con Chevy đang tróc sơn và xịt lốp. Tôi dập mạnh anh ta vào tường. Hai tay anh ta giơ lên tự vệ. Tôi đẩy chúng xuống dưới và giữ chặt bằng một tay. Anh ta giằng co để thoát nhưng không còn sức lực. Nó giống như một cuộc giằng co với một đứa trẻ đang chập chững biết đi.

- Ông muốn cái gì, hả?

- Muốn những câu trả lời, Rafael. Có nhớ tôi không? Tôi đã từng đến thăm nhà anh mấy ngày trước. Với Raquel.

- Này, có, đúng rồi - Anh ta nói, nhưng trong đôi mắt đầy nước đã đỏ hoe của anh ta chỉ có sự bối rối. Nước nhầy đã chảy từ lỗ mũi của anh ta xuống miệng. Anh ta cứ mặc kệ như thế một lát rồi lấy lưỡi liếm, cố gắng làm cho sạch - Vâng phải, tôi nhớ rồi. Với Raquel, đúng rồi - Anh ta nhìn tới nhìn lui dọc theo ngõ hẻm.

- Anh nhớ rồi thì tốt. Tôi đang điều tra về vụ án mạng liên quan đến em gái của anh đấy.

- Đúng, đúng rồi. Là Elena. Thật là chuyện buồn, ông ạ - Anh ta nói mà lòng chẳng mảy may có gì xúc động. Em gái anh ta đã bị phanh thây và tất cả những gì anh ta có thể nghĩ bây giờ là cần một gói bột trắng có thể biến thành một thứ sữa đặc biệt của anh ta. Tôi đã đọc khá nhiều sách về nghiện ma tuý, nhưng chính ở đây, trong ngõ hẻm này tôi mới thấy hết sức mạnh của những cái kim tiêm chích.

- Cô ấy có những cuộn băng, Rafael. Chúng ở đâu, hả?

- Này ông, tôi không biết gì về mấy cuộn băng chết tiệt ấy - Anh ta cố giãy giụa để thoát ra. Tôi lại đập anh ta vào tường - Ôi ông, tôi đau quá, hãy để tôi xuống tôi sẽ nói chuyện với ông về những cuộn băng. Được chứ, ông?

- Không. Tôi muốn biết ngay bây giờ. Chúng ở đâu?

- Tôi không biết, thưa ông. Tôi đã bảo với ông rồi - Anh ta rên rỉ như một đứa trẻ lên 3, mặt đầy mũi dãi, mỗi giây trôi qua, anh ta càng trở nên điên cuồng hơn.

- Anh biết đấy và tôi muốn biết.

Anh ta chồm lên hụp xuống trong tay tôi, xương kêu răng rắc như một túi xương không buộc chặt.

- Mẹ mày chứ, buông tao ra - Anh ta vừa kêu vừa thở  hổn hển.

- Em gái anh đã bị giết hại, Rafael. Bị biến thành món Hăm-bơ-gơ. Tôi đã thấy những bức ảnh chụp cô ta lúc bị giết. Kẻ làm thế với em gái anh phải tốn thời gian cho việc đó. Hắn làm cho cô ấy bị đau đớn lắm. Anh có sẵn lòng giải quyết bọn ấy không?

- Tao không biết mày đang nói gì, hiểu không?

Lại giằng co, lại một lần nữa tôi dập anh ta vào tường. 

Lần này thì anh ta quỵ xuống, mắt nhắm lại. Lúc đó tôi nghĩ là đã làm cho anh ta ngất. Nhưng rồi anh ta lại mở mắt ra, liếm môi và ho khan mấy tiếng.

- Rafael, anh đã bỏ được thứ ấy. Thế rồi anh lại nghiện trở lại, ngay sau khi Elena chết. Vậy anh lấy đâu ra tiền? Anh đã bán em gái mình với giá bao nhiêu?

- Tao không biết gì hết - Anh ta lắc đầu như bị co giật - Thả tao ra. Tao không biết gì hết.

- Em gái của chính anh - Tôi nói - Anh đã bán những kỷ vật của cô ấy cho chính những kẻ đã giết hại cô ấy để có được một lần phê à?

- Tôi van ông, hãy thả tôi ra.

- Tôi sẽ không thả chừng nào anh chưa nói cho tôi biết. Tôi không còn thời gian để phí phạm với anh nữa. Tôi cần biết những cuộn băng ấy giờ ở đâu. Nếu không nói nhanh cho tôi biết, tôi sẽ đưa anh về nhà tôi, trói anh lại và để anh cai nghiện một mình trong góc nhà. Hãy tưởng tượng xem - bây giờ anh đau đớn như thế nào. Rồi sẽ đau đớn hơn ra sao.

Anh ta chịu khai:

- Tôi đã bán cho mấy gã đó rồi.

- Để lấy bao nhiêu tiền?

- Không phải là tiền, thưa ông. Đó là thuốc. Ông ta đưa cho tôi thuốc. Đủ để phê trong một tuần. Toàn đồ xịn. Bây giờ thì buông tôi ra chứ. Tôi còn có hẹn.

- Người đưa thuốc cho anh là ai?

- Là mấy gã công tử bột ấy. Nói tiếng Anh. Giống như ông.

- Gã đó mặt mũi thế nào?

- Tôi không biết, thưa ông. Giờ tôi không được tỉnh táo.

- Góc nhà, Rafael. Buộc chặt lại ở đó đấy.

- Tuổi 25, 26. Thấp. Lực lưỡng, cứng chắc. Không diêm dúa. Tóc màu, phủ lên cả trán, được chưa?

Anh ta đã tả đúng Tim Kruger.

- Gã đó nói vì sao gã cần những cái băng đó?

- Gã không nói, thưa ông, tôi không hỏi. Gã có hàng xịn, ông hiểu chưa?

- Anh không nghi ngờ gì à? Em gái anh bị chết còn anh thì không tự hỏi tại sao một người lạ mặt lại sẵn sàng cho anh thuốc để đổi lấy những cuộn băng của cô ấy ư?

- Này ông, tôi không tự hỏi gì cả, bây giờ cũng không tự hỏi gì cả. Tôi không nghĩ ngợi gì hết. Tôi chỉ muốn lên tiên. Tôi cần phải bay lên tiên ngay bây giờ. Tôi đang đau khắp người đây này, thưa ông. Thả tôi ra.

- Em trai anh có biết chuyện này không?

- Không! Nó giết tôi mất, thưa ông. Ông chỉ làm cho tôi đau, còn nó thì giết tôi mất, ông có hiểu không? Xin ông đừng bảo nó.

- Vậy thì trong những cuộn băng ấy ghi gì, hả Rafael?

- Tôi không biết. Tôi không nghe, thưa ông!

Tôi không tin anh ta.

- Cho anh vào góc nhà nhé. Buộc anh lại. Để cho xương anh khô ở đấy, có muốn không?

- Chỉ là đứa trẻ nào đó nói thôi, thưa ông. Tôi thề đúng là thế. Tôi không nghe hết những lời nó nói nhưng khi gã kia đề nghị đổi cái đó lấy thuốc thì tôi đã nghe trước khi đưa cho gã. Đứa trẻ con nào đó nói với em gái tôi. Nó đang nghe đứa bé và nói “Hãy kể cho cô nữa đi” và đứa bé đó lại nói.

- Về cái gì?

- Tôi không biết, thưa ông. Băng tự nhiên bị rè, thằng bé thì khóc, Elena cũng khóc. Tôi liền tắt đi. Tôi không muốn biết thêm gì nữa. 

- Bọn họ khóc về cái gì, hả Rafael?

- Tôi không biết, thưa ông, là về việc ai đó làm hại đứa trẻ ấy. Elena hỏi thằng bé có thấy đau không, nó nói rằng có, con bé khóc, rồi đứa trẻ cũng khóc.

- Còn gì nữa?

- Hết.

Tôi bóp cổ anh ta đủ mạnh khiến hàm răng anh ta va vào nhau kêu lạch cạch.

- Ông muốn tôi nói dối hả, tôi có thể làm được việc ấy, thưa ông. Nhưng đó là tất cả những gì tôi biết.

Anh ta gào lên, hít mạnh để lấy không khí.

Tôi giữ anh ta ở đầu cánh tay rồi thả ra. Anh ta nhìn tôi vẻ không thể tin được, trượt xuống theo bờ tường, tìm được một không gian giữa con Chevy và một chiếc xe thùng Dodge đã han gỉ. Nhìn chằm chằm vào tôi, anh ta lau mũi, len vào giữa hai cái xe và lủi đi thật nhanh.

***

Tôi lái xe tới một trạm xăng giữa đường Virgil và Sunset, đổ đầy xăng, và sử dụng điện thoại dịch vụ để gọi tới La Casa de los Ninos. Người tiếp viên có giọng vui vẻ trả lời. Giọng lè nhè, tôi yêu cầu cô ta cho gặp Kruger.

- Ông Kruger không có mặt ở đây, thưa ông. Ngày mai ông ấy sẽ đến.

- Ồ, thế hả. Thế cũng được. Ông ấy cũng đã bảo tôi rằng ông ấy vắng nhà vào ngày hôm nay.

- Thế ông có muốn để lại lời nhắn không, thưa ông?

- Không thưa cô. Tôi là một người bạn cũ từ thời còn đi học với Kruger. Tim và tôi làm nghề trái ngược nhau. Tôi vừa tạt qua đây trên một chuyến công du - tôi bán các dụng cụ, bu lông, ốc ếch, là giám đốc công ty Becker Machine Works, tại San Antonio, Texas. Lẽ ra theo kế hoạch thì tôi đến thăm ông bạn già Tim của tôi. Ông ấy cho tôi số điện thoại nhà riêng, nhưng chắc là tôi đánh mất mất rồi. Cô có số nhà riêng của ông ấy không?

- Ông thứ lỗi cho tôi, chúng tôi không được phép đưa ra ngoài những thông tin cá nhân của người trong Trung tâm.

- Tôi có thể tìm được cái đó. Nhưng mà như tôi đã nói, tôi và Tim là bạn thân. Tại sao cô không gọi điện về nhà riêng của ông ấy, bảo với ông ấy rằng ông bạn Jeff Saxon đang gọi cho ông ấy, sắp tới thăm nhưng mà bị kẹt vì không có địa chỉ.

Tôi nghe thấy tiếng lách cách quay máy điện thoại.

- Xin ông chờ cho một lát.

Khi cô ta quay trở lại, tôi hỏi ngay:

- Cô đã gọi cho ông ấy chưa?

- Chưa. Hiện đường dây đang bận, thưa ông...

- Saxon. Gọi tôi là Jeff Saxon. Cô gọi cho Tim và bảo với ông ấy rằng Jeff Saxon đang ở trên phố muốn gặp ông ấy, tôi đảm bảo với cô rằng ông ấy sẽ, sẽ...

- Hay là tôi cho ông luôn số điện thoại của ông ấy vậy - Cô ta đọc cho tôi 7 số, hai số đầu cho biết đó là một vị trí ở gần biển.

- Rất cảm ơn cô. Tôi nhớ Tim có nói với tôi rằng ông ấy sống cạnh bãi biển - xa sân bay thì phải?

- Ông Kruger sống ở Santa Monica. Từ sân bay đến nhà ông ấy khoảng 20 phút lái xe.

- Này, thế thì ổn rồi - có lẽ tôi sẽ đến thăm ông ấy ngay trong mấy phút nữa, chắc là ông ấy sẽ ngạc nhiên đấy, cô nghĩ sao?

- Thưa ông, tôi phải...

- Cô không tìm thấy địa chỉ phải không? Nói thật với cô, ngày hôm nay tôi thật xui xẻo, bên máy bay thì làm mất cái va li hàng mẫu của tôi và ngày mai tôi lại có hai cuộc họp. Tôi nghĩ tôi đã để cuốn sổ địa chỉ ở trong cái va li đó, nhưng giờ thì tôi không biết chắc và...

- Địa chỉ đây rồi, thưa ông.

- Cảm ơn cô. Cô đã giúp tôi nhiều. Và cô có giọng nói hay lắm.

- Cảm ơn ông, thưa ông.

- Cô có rảnh tối nay không?

- Xin ông thứ lỗi, tối nay tôi không rảnh.

- Chắc là đi thử thách với anh chàng người yêu phải không?

- Vâng, thưa ông. Xin tạm biệt ông.

***

Tôi lái xe về phía Bắc được khoảng 5 phút thì bắt đầu nghe thấy tiếng xe bám theo sau. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng tiếng xe này đã theo tôi kể từ khi tôi ra khỏi trạm bán xăng. Nhìn qua gương chiếu hậu tôi thấy đó là một chiếc xe máy, đi cách tôi một đoạn khá xa, đang chồm lên giống như một con ruồi đậu trên cái kính chắn gió. Người lái xe vặn tay ga mạnh và con ruồi ấy đã hiện lên to dần như một con ác quỷ trong một bộ phim kinh dị của Nhật Bản.

Người lái xe còn cách tôi hai cái thân xe ô tô nữa và đang tiến gần hơn. Khi anh ta lái tới gần tôi, tôi đã nhìn thấy anh ta, mặc quần jeans, đi ủng, mặc áo da màu đen, mũ bảo hiểm màu đen che kín mặt, kính chắn phản quang khiến cho không thể nhận ra mặt anh ta.

Tôi lái cùng với cái đuôi đi được một vài đoạn đường. Tôi đổi làn đường. Thay vì vượt qua, anh ta lại cho xe đi chậm lại, để một chiếc xe Ford chở đầy các bà sơ đi vào giữa. Khoảng một cây số rưỡi qua Lexington thì chiếc xe chở các bà sơ rẽ. Tôi đánh tay lái gấp vào lề đường và đỗ lại đột ngột trước một quán bán thịt chó. Chiếc xe máy tăng tốc vượt qua. Tôi đợi đến khi anh ta biến mất, tự nhủ mình đã bị hoang tưởng, rồi ra khỏi xe. Tôi nhìn quanh tìm kiếm anh ta nhưng không thấy. Tôi mua một chai Cô ca, ngồi sau tay lái và đưa xe trở lại đại lộ.

Tôi quay về hướng Đông trên đường Temple đi về đường cao tốc Hollywood thì lại nghe tiếng xe của anh ta. Mải nhìn anh ta qua kính chiếu hậu tôi đã bỏ qua cái dốc thoải rẽ sang đường Hollywood. Tôi tiếp tục lái xe trên Temple, chui xuống phía dưới cây cầu vượt. Chiếc xe máy vẫn bám lấy tôi. Tôi tăng ga vượt đèn đỏ. Anh ta phải dừng lại, nhấn ga và phụt khói. Điểm rẽ tiếp theo có nhiều khách bộ hành đi qua và tôi phải dừng lại.

Tôi tiếp tục theo dõi anh ta qua kính chiếu hậu. Anh ta đang phóng tới chỗ tôi, cách tôi khoảng gần 1 mét, bây giờ là 60 cen-ti-mét, đi về phía của người lái xe. Một tay anh ta cho vào túi áo da. Một bà mẹ trẻ đẩy cái xe đẩy, trong xe có một đứa bé, đi thẳng trước cái giảm chấn trước của xe tôi. Đứa trẻ khóc, người mẹ nhai kẹo cao su, chân bước nặng nề, đi như một con sên. Trong gương, tôi thấy có cái gì đó bằng kim loại đã nằm trong tay anh ta. Chiếc xe máy đã ở ngay sát tôi, sát sạt với cửa kính của lái xe. Giờ thì tôi đã nhìn thấy khẩu súng ngắn, một loại súng nòng ngắn và vênh lên dễ dàng che giấu trong lòng bàn tay. Tôi rú mạnh ga. Người phụ nữ đang đẩy con trên chiếc xe đẩy dường như không thèm quan tâm. Cô ta đi chậm chạp, hai hàm răng làm việc một cách lười biếng, đứa bé đang khóc to. Đèn vẫn đỏ nhưng cái đèn bên dưới dành cho người đi bộ đã bắt dầu chuyển sang màu vàng. Đây là ánh đèn dài nhất trong lịch sử kỹ thuật đèn tín hiệu giao thông... Không biết cái đèn vàng tồn tại trong bao lâu nữa?

Nòng khẩu súng Côn đã dí vào cửa kính thẳng hàng với thái dương trái của tôi. Một cái lỗ đen dài hàng cây số đã được gói gọn trong một vầng sáng tập trung màu bạc. Người mẹ vẫn tiếp tục kéo lê thân hình một cách lười nhác đi qua đoạn dường giao nhau, gót chân cô ta thẳng với bánh trước bên phải của xe tôi, không biết rằng người đàn ông trong chiếc xe ô tô màu xanh sắp sửa bị nổ tung bất kỳ giây phút nào. Ngón tay đặt trên cò súng mờ đi. Bà mẹ trẻ bước qua được 2 cen-ti-mét. Tôi đánh tay lái mạnh sang bên trái, nhấn ga hết cỡ và bắn một đường chéo vượt qua đoạn đường giao nhau và đi vào dòng xe đang chạy. Ngắm đường cho xe chạy, tạo thành một mảng dài vết cao su của bánh xe, tôi nghe thấy những tiếng chửi rủa ở đằng sau, tiếng còi bấm inh ỏi và tiếng kéo thắng từ những xe chạy hướng ngược lại. Tôi đánh lái sang một phố nhỏ, suýt đâm vào chiếc xe tải nhỏ đi ngược chiều.

Đường phố hẹp và ngoằn ngoèo đầy ổ gà. Con xe của tôi không phải là xe thể thao và phải cố gắng lắm mới giữ được tốc độ ở các chỗ quặt. Tôi cho xe bò trên đường, nó tung lên rồi lại hạ xuống, có chỗ như xuống dốc thẳng đứng. Chỗ kết thúc của đại lộ đã rõ ràng. Tôi tăng tốc vượt qua. Qua ba đoạn đường đất bằng phẳng với tốc độ 124 ki- lô-mét/giờ thì tôi thấy chiếc xe máy đã đuổi kịp đằng sau, tiếng kêu ngày một to hơn. Xe máy dễ điều khiển hơn đang đuổi kịp tôi rất nhanh...

Đường bị cụt tại một bờ tường đang xây chưa xong. Bây giờ phải rẽ trái hay rẽ phải? Tôi phải quyết định nhanh. Máu tôi đang dần đông lại, tiếng xe càng rú mạnh hơn, hai bàn tay đẫm mồ hôi, trượt khỏi tay lái. Tôi nhìn vào trong gương, thấy một tay người đàn ông đã buông khỏi tay lái và ngắm nòng súng vào lốp xe của tôi. Tôi quyết định rẽ trái, làm cho chiếc xe hơi bị xô mạnh. Đường lên cao, qua những đường phố vắng, lên cao hơn, chạy vòng trôn ốc vào trong vùng sương khói. Người lái xe máy tiếp tục tăng tốc cho xe chạy song song với xe ô tô, lia súng và buông tay khỏi tay lái bất cứ khi nào có thể, cố gắng ngắm chuẩn.

Tôi liên tục lạng lách xe, bay khỏi tầm ngắm của hắn, nhưng sự chật chội của đường phố khiến tôi gặp khó khăn. Tôi biết phải tránh không để cho xe chạy đều, vì nếu như vậy thì sẽ tạo điều kiện trở thành mục tiêu dễ dàng cho hắn. Tôi lái không đều, lúc bên này lúc bên kia, lúc nhanh lúc chậm. Trục xe của tôi phải chịu nhiều áp lực và tôi không biết nó còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa.

Chúng tôi tiếp tục leo dốc. Ở một góc tôi đã nhìn thấy đại lộ Sunset. Tôi đã trở lại công viên Tiếng vọng ở rìa Nam của đại lộ. Con đường đã lên tới đỉnh cao nhất. Một phát đạn vút qua khiến cho các cánh cửa của con Seville đều rung lên. Tôi lại lạng lách và phát súng thứ hai đã đi tìm chim.

Mặt đất thay đổi, độ cao tăng lên. Những khu nhà thưa dần rồi đến những đoạn đường dài không có lấy một bóng nhà, chỉ có bụi cây, thỉnh thoảng đó đây có một vài đống đổ nát. Không còn những bốt điện thoại, không còn ô tô, không có dấu hiệu của người định cư sinh sống... Một nơi tuyệt hảo cho một vụ giết người.

Chúng tôi tiếp tục đuổi nhau xuống đồi và tôi hết hồn nhận ra rằng tôi đang đi hết tốc độ về một đoạn đường cụt, chỉ còn một vài mét nữa là đâm vào đống đất trước cửa một khu xây dựng không có người. Không còn lối thoát, con đường bị chặn bởi những đống xỉ, hồ vữa, gỗ và đống đất đã được đào lên. Một cái vực đã được đào. Nếu cú va đập cắm đầu xuống trước của xe không giết chết tôi thì tôi cũng sẽ bị gắn chặt vào xe, bánh xe quay tròn vô vọng như cọng mùi tây trong món at-pic, một mục tiêu bất động, hết ý.

Người đàn ông lái chiếc xe mô tô chắc cũng có ý nghĩ tương tự trong tích tắc ấy vì hắn cùng lúc thực hiện một loạt hành động tự tin. Hắn buông tay cầm súng ra khỏi tay lái, đi chậm lại và vòng sang bên trái, sẵn sàng đến cạnh tôi khi tôi hết lối thoát.

Tồi chỉ còn một nước đi duy nhất: nhấn phanh thật gấp. Chiếc xe lồng lên dữ dội, trượt một đoạn cháy đường, xoay tròn và đảo mạnh, chực lật. Tôi cần phải giữ cho nó tiếp tục trượt không lăn bánh vì thế tôi đánh tay lái quặt sang phải. Chiếc xe xoay tròn như cái cái mô tơ.

Rồi một cú va đập đột ngột làm tôi bắn khỏi ghế lái. Phần đầu chiếc xe mô tô đã không còn chịu được nữa, bắn khỏi xe và đập vào chiếc ô tô. Chiếc mô tô bay chồm qua con Seville của tôi, lật tung và bay lên không trung thành một đường vòng cung rộng qua đống đất. Tôi nhìn người đàn ông và cái xe rời xa nhau, chiếc xe rơi xuống, lộn vòng; người lái xe bị ném ra xa, bay cao hơn, như một con bù nhìn bị chặt rụng khỏi cái cọc, rơi xuống, không nhìn thấy chỗ đáp.

Chiếc Seville dừng lại trong thế xoay tròn, máy chết hẳn. Tôi ngồi dậy. Cánh tay bị thương của tôi đập mạnh vào cánh cửa hành khách và đau tê tái. Trên công trường không thấy có một dấu hiệu chuyển động nào. Tôi nhẹ nhàng ra khỏi xe, rạp mình đằng sau xe và chờ đợi cho đầu óc tỉnh táo và nhịp thở đều trở lại. Vẫn không thấy gì. Tôi thám thính cách đó một vài mét, đi quanh đống đất, người vẫn cúi sát rạp. Trườn dần lên trên khu vực xây dựng, tôi nhìn thấy một cái móng nhà đang được đổ. Có một hàng bê tông thẳng đứng, các thanh thép xoắn nhô lên như những nhánh cây không có hoa. Tôi lập tức nhìn thấy phần còn lại của chiếc mô tô, chỉ còn là một đống sắt vô dụng, kính chắn gió đã bị vỡ tan tành.

Phải mất mấy phút lớn bới giữa đống gạch vụn tôi mới tìm thấy thi thể của người lái xe mô tô. Nó đã hạ cánh xuống một cái hố móng tại giao điểm của hai dầm bê tông.

Cái mũ bảo hiểm vẫn còn ở trên đầu nhưng không chống lại được thanh sắt đâm xuyên qua cổ họng của người lái xe. Cái thanh sắt đâm ngay dưới cục yết hầu; tạo thành một lỗ xuyên từ bên này sang bên kia. Máu chảy ra từ cái lỗ tạo thành khu đất nhão xung quanh. Có thể nhìn thấy cả khí quản, màu tím nhưng bây giờ đã nhỏ lại, nước rỉ ra. Trên đỉnh cọc có một vài hòn máu và thịt bầy nhầy.

Tôi quỳ xuống tháo cái dây mũ bảo hiểm ra và cố gỡ cái mũ ra khỏi đầu. Cổ đã bị cong vẹo bất thường do bị thanh thép xuyên qua nên việc tháo mũ khá khó khăn. Trong lúc cố gắng kéo mũ ra, tôi còn nghe thấy tiếng lạo xạo của thanh thép cọ vào xương sống và sụn. Bụng tôi chấn động bởi cơn buồn nôn. Tôi thở mạnh, quay đi để nôn ra đất.

Với vị cay cay ở miệng, mắt đã có vành nước, tôi quay lại với đống thịt ghê tởm. Cái mũ cuối cùng cũng được tháo ra và cái đầu lâu trần rơi bịch xuống đất. Tôi nhìn xuống cái mặt không còn sức sống đầy râu của Jim Halstead, huấn luyện viên tại La Casa de los Ninos. Đôi môi của hắn đã bị tụt lại, tạo thành một điệu cười vĩnh cửu. Lực hạ cánh sau cú nhảy tự do của hắn đã làm cho hàm răng hắn cắn vào lưỡi, cái đầu lưỡi bị cắn đứt nằm chềnh ềnh trên cái cằm đầy râu giống như một con bọ lớn ký sinh vào thịt. Mắt hắn mở và kéo về phía sau, lòng trắng đã bị tràn ngập trong máu. Mặt hắn chảy toàn lệ màu đỏ.

Tôi nhìn ra chỗ khác và thấy ánh nắng chiếu vào một cái gì đó sáng lấp lánh cách chỗ tôi đứng phía bên phải. Tôi đi tới, thấy khẩu súng và nhặt lên. Đó là một khẩu súng mạ crôm cỡ nòng 9 ly. Tôi nhét nó vào trong thắt lưng quần.

Vùng đất dưới chân tôi toả nhiệt và có mùi cái gì đó cháy. Nhựa đường đã đóng cục. Chất thải độc. Những thứ không tiêu hủy được bằng biện pháp sinh học. Những nhựa PVC. Một con chim giẻ cùi màu xanh đã đậu lên Halstead. Nó mổ vào mắt hắn ta.

Tôi tìm thấy một mảnh vải đầy bụi có một vài vết xi măng khô ở trên đó. Con chim giẻ cùi bay đi khi tôi đến. Tôi che cái xác lại bằng mảnh vải, xếp những tảng đá to vào góc tấm vải và để hắn ở đó như thế. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.