Nếu chúng tôi cùng đứng ở cửa ra vào thì có lẽ ông đã che hết cả ánh sáng mặt trời.
Ông cao 1 mét 90, nặng khoảng 90 cân, da hơi tái. Thân hình ông như một trái lê. Ông mặc bộ com-lê màu nâu vàng, áo sơ-mi trắng, ca-ra-vát lụa đen to bằng cái khăn tay ở khách sạn. Đôi giày màu nâu vàng của ông to như cái thuyền buồm nhỏ, còn đôi tay thì như hai cái bao cát. Ông đứng choán hết lối ra vào. Chiếc kính gọng sừng màu đen nằm chềnh ềnh trên cái mũi đầy thịt, cắt đôi khuôn mặt nổi cục nổi hòn như một đĩa bánh đúc lạc. Nào bướu, nào nốt ruồi và cả những lỗ chân lông rỗng hoác thi nhau mọc quanh đôi má sệ. Trên mũi ông ta có dấu tích của châu Phi, đôi môi đầy đặn đen và ẩm như gan sống, bộ tóc được xịt gôm cứng đơ có màu gỉ sắt. Mắt ông tai tái, gần như là không có màu. Tôi đã từng trông thấy cái màu này rồi. Đó là màu của con cá đối khi bị ướp đá.
- Chào bác sỹ Delaware. Tôi là Augustus McCaffrey.
Tay ông nuốt chửng tay tôi rồi thả ra. Giọng ông nhẹ một cách kỳ lạ. Cứ nhìn vào hình dáng của ông tôi nghĩ tiếng ông phải như còi tàu hoả mới đúng. Thứ tiếng phát ra từ miệng ông nghe du dương một cách đáng kinh ngạc, giọng nam trung được làm mềm đi bởi chất miền cực Nam, theo giọng của vùng Louisiana.
- Mời vào.
Tôi theo ông vào văn phòng giống một người Hindu theo sau một con voi. Nó là một căn phòng lớn và có nhiều cửa nhưng không đẹp hơn cái phòng đợi. Bốn bức tường đều được bọc bằng gỗ giả sồi và không có vật trang trí nào ngoại trừ một cái thánh giá gỗ lớn treo trên chiếc bàn làm việc vốn cũng chỉ là một cái bàn hình chữ nhật khung thép mặt phoóc-mi-ca. Trần nhà thấp, có những hình vuông trắng được đục vào trần nhà theo một khung ô bằng nhôm. Đằng sau cái bàn làm việc có một cái cửa.
Tôi ngồi vào một trong ba chiếc ghế có bọc nhựa PVC. Cha Gus ngồi xuống một cái ghế xoay. Cái ghế oằn xuống kêu kĩu kịt. Ông đan chéo những ngón tay vào nhau và ngả người về phía trước lên bàn làm việc mà lúc này trông chẳng khác gì một cái bàn nhỏ dành cho một đứa trẻ.
- Chắc là Tim đã đưa anh đi tham quan một vòng Trung tâm và đã trả lời hết các câu hỏi của anh.
- Anh ấy đã giúp tôi hiểu được nhiều điều về Trung tâm.
- Tô... ô... ốt - Giọng ông lè nhè khiến cho từ này có hẳn ba âm tiết - Anh ta là một người trẻ tuổi có năng lực. Tôi tự tay tuyển chọn nhân viên kỹ lưỡng - Ông liếc mắt nhìn - Và tôi cũng tự tay tuyển chọn kỹ lưỡng những người đến làm việc tình nguyện. Chúng tôi chỉ cần những điều tốt nhất cho bọn trẻ trong Trung tâm.
Ông ngả người ra sau, tựa lưng vào ghế và để đôi tay lên bụng.
- Bác sỹ ạ, tôi vô cùng vui mừng vì một người tầm cỡ như anh đến để tìm hiểu muốn tham gia vào đội ngũ của chúng tôi. Trong Đội quận Các quý ông vẫn chưa có bác sỹ tâm lý. Nghe Tim nói thì anh đã nghỉ làm việc rồi phải không?
Ông nhìn tôi chằm chằm, miệng nở nụ cười. Cái nhìn đó có nghĩa là ông cần một lời giải thích từ tôi.
- Vâng, điều đó là sự thật.
- Hừm - Ông lấy tay gãi một bên tai, miệng vẫn không ngớt cười. Chờ đợi. Tôi cũng cười đáp trả.
Cuối cùng ông lên tiếng:
- Anh biết đấy, khi Tim nhắc đến chuyến viếng thăm của anh, tôi thấy tên anh quen quen. Nhưng tôi không nhận ra là đã nghe ở đâu. Mãi mấy phút trước tôi mới nhớ ra. Hoá ra anh là người thực hiện chương trình điều trị những đứa trẻ là nạn nhân của vụ xì-căng-đan ở nhà giữ trẻ. Tôi nói có đúng không?
- Đúng, thưa ông.
- Việc anh làm thật tuyệt vời. Bọn trẻ bây giờ ra sao rồi?
- Chúng ổn cả.
- Vậy là ngay sau khi chương trình điều trị kết thúc, anh cũng nghỉ làm luôn phải không?
- Đúng thế.
Cái đầu to lớn lắc lắc, vẻ mặt hơi buồn.
- Đúng là một bi kịch. Nếu tôi nhớ không nhầm thì người đàn ông ấy đã tự kết liễu đời mình.
- Đúng là anh ta đã tự sát.
- Một bi kịch kép. Bọn trẻ thì bị ngược đãi như thế mà còn uổng luôn một mạng người, một linh hồn không có cơ hội để được cứu rỗi. Hoặc là - Ông cười - sử dụng ngôn từ thế tục hơn, có thể nói anh ta đã uổng mạng mà không có lấy cơ hội cải tạo. “Cứu rỗi linh hồn” và “cải tạo”. Hai cách nói là một và nghĩa như nhau. Anh có nghĩ vậy không, bác sỹ?
- Tôi thấy có sự giống nhau giữa hai khái niệm này.
- Tất nhiên. Nó phụ thuộc vào cách nhìn của từng người nữa. Tôi phải công nhận là - Ông thở dài - đôi khi tôi thấy khó đứng tách khỏi những tín ngưỡng của tôi khi xử lý những vấn đề về mối quan hệ con người. Tất nhiên là tôi phải cố gắng lắm để làm được điều đó khi mà xã hội chúng ta không muốn có mối quan hệ nào giữa nhà thờ và nhà nước.
Ông đang lên tiếng phản đối. Khuôn mặt phèn phẹt của ông đầy vẻ bình tĩnh, được nuôi dưỡng bởi trái ngọt của tinh thần tử vì đạo. Trông ông thật thanh thản, thoả mãn như một con hà mã tắm nắng trong vũng bùn.
- Anh có nghĩ rằng người đàn ông - cái người tự kết liễu đời mình ấy - có thể được cứu rỗi không? - Ông hỏi tôi.
- Rất khó nói thưa ông. Tôi không biết anh ta. Vả lại, những số liệu thống kê về việc điều trị cho những kẻ có quan hệ tình dục với trẻ em lâu dài không có nhiều.
- Sô... ố liệu thố... ông kê... ê - Ông chơi đùa với mấy từ này, làm cho nó bật từ từ ra khỏi lưỡi của ông. Ông thích kiểu nói như vậy - Số liệu thống kê chỉ là những con số lạnh lùng. Nó không tính đến từng cá nhân. Và, Tim nói với tôi rằng, ở một cấp độ tính toán nào đó thì những số liệu thống kê không có giá trị đối với một cá nhân. Điều này có đúng không?
- Đúng là như vậy.
- Khi người ta trích dẫn các số liệu thống kê, tôi lại nhớ đến câu chuyện khôi hài về gia đình nhà Okie. Câu chuyện này có từ trước thời của các anh. Nó kể rằng có một người phụ nữ sinh được mười người con tương đối dễ dàng nhưng khi biết có thai đứa con thứ 11 thì bà ta vô cùng hoảng hốt. Bác sỹ hỏi tại sao sau 10 lần đẻ đều dễ dàng cả mà đến lần thứ 11 bà ta lại sợ như vậy. Bà ta trả lời rằng đã đọc ở cuốn sách nào đó thấy nói rằng đứa trẻ nào là con thứ 11 được sinh ra ở Oklahoma đều là người da đỏ và la lối sợ hãi vì sắp phải nuôi một đứa con da đỏ.
Ông cười, cái bụng giật giật, đôi mắt hiện lên những vạch màu đen. Cái kính tuột xuống khỏi mũi nên ông phải dùng tay chỉnh lại.
- Bác sỹ ạ. Câu chuyện vừa rồi chính là quan điểm của tôi về những số liệu thống kê. Anh biết đấy, hầu hết bọn trẻ ở La Casa này đều là những số liệu thống kê trước khi chúng tới đây. Là những con số mà bác sỹ gán cho chúng trong hồ sơ của toà án vị thành niên, là các mã số do nhân viên Phòng Dịch vụ xã hội gán cho trong bảng danh sách của họ, là điểm số của chúng trong bài kiểm tra IQ. Tất cả những con số này đều nói rằng chúng là những người không còn hi vọng gì nữa. Nhưng chúng tôi đã nhận chúng về, cật lực làm việc để biến những con số này thành những con người nhỏ bé. Tôi không cần biết gì về điểm IQ của một đứa trẻ, mà muốn giúp nó đòi lại quyền làm một con người kể từ khi nó được sinh ra - đó là quyền có những cơ hội, có sức khoẻ và được hưởng các phúc lợi, và nếu anh cho phép tôi nói theo ngôn từ của một mục sư thì: nó cần đòi lại linh hồn của nó. Vì bất cứ đứa trẻ nào trong số lũ trẻ ở đây đều có một linh hồn, kể cả những đứa trẻ chỉ tồn tại ở mức độ thực vật.
- Tôi đồng ý rằng không thể chỉ lấy những con số để tính giới hạn của cá nhân mỗi con người.
Tay chân của ông, Kruger, đã giỏi với những con số thống kê khi dùng nó để đạt mục đích thuyết khách của mình, và tôi dám cá rằng La Casa có sử dụng một hoặc là hai cái máy vi tính để lấy ra những con số chính xác khi có cơ hội cần đến.
- Công việc của chúng tôi là đem lại sự thay đổi. Có thể xem nó là một kiểu thuật giả kim hoàn. Chính vì vậy, bất cứ một hành động tự sát nào cũng làm tôi buồn lắm. Vì lẽ tất cả mọi người đều có thể được cứu rỗi. Nói cho cùng, người đàn ông ấy là người bỏ cuộc. Nhưng tất nhiên - ông hạ giọng - đầu hàng và bỏ cuộc đã trở thành nguyên mẫu của con người hiện đại phải vậy không, bác sỹ? Phủi tay sạch trơn sau một việc làm bôi bác đã trở thành cái mốt thời nay. Mọi người đều muốn tìm đến cách giải quyết nhanh chóng và dễ dàng.
Lời ông ta tất nhiên là bao gồm luôn cả những người nghỉ hưu ở tuổi 32 như tôi.
- Hàng ngày đều có sự thần kỳ xảy ra ngay tại sân trường này. Những đứa trẻ mà người ta đã phải bó tay đang tìm lại được một ý nghĩa mới của chính chúng. Một thiếu niên hoang dâm vô độ nay đã học được cách kiểm soát nổi cái bụng của mình - Ông dừng lại, giống như một chính trị gia sau một tràng vỗ tay - Những đứa trẻ được xem là chậm phát triển trí não thì nay học đọc, học viết. Có lẽ, nên coi đây là những điều kỳ diệu nho nhỏ khi đem so với sự kiện con người đặt chân trên mặt trăng - Đôi lông mày ông nhướng lên, đôi môi dày mở ra để lộ hàm răng ngựa thưa thuếch thoác - Tất nhiên, nếu ông bác sỹ thấy cụm từ “kỳ diệu” mang tính chất tín ngưỡng tôn giáo quá đáng thì chúng ta có thể thay nó bằng cụm từ “thành công” cũng được. Đây là cụm tự mà người Mỹ bình thường nào cũng có thể liên tưởng được. “Thành công”.
Nếu những từ này được phát ra từ miệng của một người nào khác thì có lẽ đã bị xem là bài thuyết pháp rẻ tiền của một kẻ buôn thần bán chúa. Nhưng McCaffrey tốt và những lời của ông mang sức thuyết phục của một người đã được tấn phong để thực thi một nhiệm vụ thiêng liêng.
Ông hỏi tôi một cách hoà nhã:
- Cho tôi hỏi anh một câu: Tại sao anh lại nghỉ hưu?
- Tôi muốn có một sự thay đổi về nhịp sống, thưa Cha. Hay đó chính là lúc để tôi nhận thức được giá trị của mình.
- Tôi hiểu. Sự suy nghĩ về mình có thể có giá trị sâu sắc. Tuy nhiên, tôi tin rằng anh sẽ không bỏ nghề nghiệp của mình. Chúng tôi đang cần những người giỏi giang trong lĩnh vực của anh đấy.
Ông vẫn tiếp tục thuyết giảng, nhưng bây giờ đưa thêm vào những lời để xoa dịu cái tôi của người nghe. Tôi hiểu tại sao những ông chủ của các công ty lớn lại quý trọng ông.
- Thực tế tôi đã bắt đầu thấy nhớ làm việc cùng bọn trẻ, đó chính là lý do tôi gọi diện thoại đến Trung tâm.
- Tuyệt vời. Sự mất mát của ngành tâm lý sẽ là sự thu được của chúng tôi. Có phải trước kia anh làm việc tại Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây không? Dường như tôi nhớ được điều này là nhờ một tờ báo.
- Vâng, tôi đã làm việc ở đó và làm cả tư nữa.
- Đó là một bệnh viện hạng nhất. Chúng tôi đã gửi nhiều trẻ của chúng tôi tới đó khi có nhu cầu cần chăm sóc y tế. Tôi quen nhiều bác sỹ là nhân viên ở đó và nhiều người trong số họ rất hào phóng - họ cống hiến hết mình cho nhân loại.
- Thưa Cha, các bác sỹ ở đó bận lắm, nên chắc phải giỏi lắm nên cha mới thuyết phục được họ.
- Không hẳn như vậy. Tuy nhiên, đúng là tôi nhận ra ở đó có tồn tại nhu cầu căn bản của con người, đó là sự cho, một lòng vị tha, anh ạ. Tôi biết, điều này hoàn toàn đi ngược lại những lý thuyết của tâm lý học hiện đại, cái đặt giới hạn khái niệm nghị lực của con người ở sự tự thỏa mãn với mình, nhưng tôi xin cam đoan rằng tôi đã đúng. Lòng vị tha của con người cũng căn bản như là sự đói khát vậy. Lấy thí dụ là anh, chính anh cũng đã thoả mãn nhu cầu vì người khác của mình trong lĩnh vực nghề nghiệp mà anh lựa chọn. Nhưng khi anh không làm việc nữa thì ham muốn mãnh liệt ấy đã lại quay trở lại. Và - Ông dang rộng hai cánh tay - chúng tôi sẵn sàng đón tiếp anh.
Ông mở một cái ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một cuốn sách giới thiệu về Trung tâm đưa cho tôi. Cuốn sách được làm công phu, trang trí hào nhoáng chẳng khác gì một bản báo cáo quý của một tập đoàn công nghiệp lớn.
- Ở trang 6 anh sẽ thấy danh sách một phần các nhà lãnh đạo và bảo trợ của Trung tâm.
Tôi lật đến trang 6 và thấy rõ. Mới chỉ là danh sách một phần thôi mà nó đã dài, hết cả trang giấy in chữ nhỏ. Danh sách rất ấn tượng. Trong danh sách có liệt kê hai giám sát viên thị trấn, một thành viên của hội đồng thành phố, thị trưởng thành phố, các thẩm phán, các nhà nhân chủng học, những ông chủ lớn trong ngành giải trí, các luật sư, doanh nhân và nhiều bác sỹ tâm thần mà tôi nhận ra được tên của họ, ví dụ L.Willard Towle.
- Tất cả những người này đều làm việc bận rộn, bác sỹ ạ, nhưng họ vẫn dành chút thời gian vàng ngọc của họ cho bọn trẻ ở đây. Bởi vì ở đây chúng tôi biết cách khai thác nguồn lạch bên trong con người họ, đó là suối nước của lòng vị tha đấy.
Tôi lật qua vài trang thấy có những chữ ký và xác nhận của thống đốc bang, nhiều ảnh trẻ con nô đùa và cả nhiều ảnh McCaffrey. Có ảnh thì ông mặc bộ com-lê kẻ sọc trong chương trình nói chuyện với Donahue, có ảnh thì mặc bộ xì-môc-kinh trong một buổi biểu diễn nhạc tại Trung tâm Âm nhạc, có ảnh lại trong bộ đồ chạy cùng những người đồng sự trẻ tại vạch chiến thắng ở giải Special Olympics. Lại còn có ảnh ông chụp cùng với các danh nhân trên ti vi, với các nhà lãnh đạo dân quyền, các ca sỹ và các giám đốc ngân hàng.
Khoảng giữa cuốn sách giới thiệu tôi thấy một bức ảnh McCaffrey đang đứng tại một căn phòng mà tôi nhận ra đó là giảng đường của Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây. Đứng cạnh ông là bác sỹ Towle lóng lánh với mái tóc màu trắng, phía bên kia là một người đàn ông nhỏ, mập, lùn, trông dữ tợn kể cả lúc miệng người này đang cười. Đó chính là gã - đôi mắt của diễn viên chuyên đóng vai côn đồ Peter Lorre tôi đã nhìn thấy trong một bức ảnh treo ở văn phòng của bác sỹ Towle. Dòng chữ ghi bên dưới tấm ảnh cho biết gã này là ngài Edwin G. Hayden, thẩm phán tối cao của Toà án vị thành niên. Bức ảnh này được chụp trong dịp McCaffrey có bài phát biểu với đội ngũ những người làm công tác y học, để tài: “Phúc lợi của trẻ em: Quá khứ, Hiện tại và Tương lai”.
Tôi hỏi:
- Bác sỹ Towle có tham gia nhiều vào hoạt động của La Casa không, thưa Cha?
- Ông ấy là một thành viên ban quản trị và tài trợ của Trung tâm, và là một trong những bác sỹ luân phiên làm việc tại đây. Anh biết ông ấy à?
- Chúng tôi đã từng gặp nhau. Chỉ là tình cờ thôi. Tôi biết ông ấy qua tiếng tăm là chủ yếu.
- Đúng vậy. Ông ấy là một nhân vật có tiếng về nhi khoa hành vi đấy. Với chúng tôi, sự phục vụ của ông ấy là vô giá.
- Tôi cũng cho là như vậy.
Ông dành thêm 15 phút nữa để giới thiệu cho tôi về cuốn sách do ông viết, một cuốn sách gồm toàn những lời sáo rỗng bùi tai tự in lấy, có bìa mềm nhưng hình ảnh trang trí trong ngoài đều đẹp. Tôi mua một cuốn với giá 15 đô-la sau khi ông đã đem hết tài ra để quảng cáo nhằm moi tiền từ túi của tôi giống như Kruger đã từng thể hiện, vả lại, lấy văn phòng này làm nơi chào hàng thì thật không còn gì để từ chối. Ngoài ra, tôi đã bị ông nhồi nhét cho cả mớ phương pháp tư duy tích cực và dường như số tiền ấy cũng là cái giá không đắt cho công lao của ông.
Ông cầm lấy 3 tờ 5 đô-la gấp lại và nhét vào một cái hòm quyên góp để ở mặt bàn. Cái hòm được dán giấy kín, trên đó có vẽ một đứa trẻ trang nghiêm có đôi mắt chẳng kém gì Melody Quinn, sáng và có khả năng biểu lộ một cảm giác đau đớn nội tâm.
Ông đứng đó, nói cảm ơn vì tôi đã đến thăm Trung tâm, và đưa hai tay nắm lấy hai tay tôi:
- Tôi hi vọng Trung tâm sẽ thường xuyên được thấy anh, bác sỹ ạ. Mà mong gặp anh sớm.
Bây giờ đến lượt tôi nở nụ cười.
- Thưa Cha, tôi sẽ lên kế hoạch mau thôi.
Bà cụ tiếp viên đã đợi sẵn khi tôi bước vào phòng đợi với hai cuốn sách nhỏ tự đóng và hai cái bút chì loại hai.
- Bác sỹ Delaware, ông có thể trả lời luôn bảng câu hỏi của chúng tôi tại đây - Bằng giọng ngọt ngào, bà lão nói.
Tôi nhìn đồng hồ:
- Ôi, giờ đã muộn so với kế hoạch của tôi. Tôi xin kiếu đến lần khác nhé.
- Nhưng mà... - Bà tỏ ra lúng túng.
- Hay cho phép tôi mang về nhà để điền được không? Tôi sẽ trả lời nhanh rồi gửi tới cho bà bằng thư.
- Ồ không, tôi không thể làm vậy được. Đây là những bài kiểm tra tâm lý - Bà ôm chặt mấy tờ giấy ấy vào ngực - Theo quy định ở đây, ông phải điền vào các câu hỏi ngay tại chỗ.
- Thế ư? Vậy thì để lần sau tôi trở lại nhé - Tôi bắt đầu bước chân ra về.
- Gượm tí đã. Để tôi hỏi lại xem sao. Tôi sẽ hỏi cha Gus xem liệu...
- Ông vừa bảo tôi là ông về nghỉ ngơi, thiền định gì đó. Tôi nghĩ ông ấy không muốn bị quấy rầy đâu.
Thế là bà lão thực sự bối rối:
- Ồ, vậy thì để tôi hỏi người khác. Ông đợi ở đây nhé, bác sỹ, để tôi đi tìm anh Tim xem sao.
- Vậy cũng được.
Khi bà lão đi khỏi tôi liền chuồn ra cửa một cách yên lặng, không ai hay biết.
***
Mặt trời gần khuất hẳn sau núi. Chính vào thời khắc chuyển giao ấy của một ngày, tất cả mọi vật dường như bị cạo mất lớp màu bên ngoài để trơ ra lớp sơn lót màu xám. Chính vào lúc ấy mọi vật bị mờ đi ở phía xa.
Tôi bước tới chiếc xe của tôi trong tâm trạng bồn chồn không yên. Đã 3 tiếng đồng hồ ở La Casa mà tôi chỉ biết được mỗi một thông tin nhỏ xíu rằng Cha Augustus McCaffrey là một lão già đầu có sỏi, có biệt tài thuyết phục người khác. Ông ta đã dành thời gian để kiểm tra tôi và muốn tôi biết điều đó. Nhưng chỉ một kẻ bị chứng hoang tưởng mới thấy chuyện này đáng lo ngại. Ông ta được đà khoe khoang bản thân mình, thể hiện cho tôi thấy ông ta hiểu biết thế nào, đã được chuẩn bị sẵn sàng để đón tiếp tôi ra sao. Rồi khoe luôn cả đám bạn bè ở những địa vị cao sang mà ông ta có. Đó gọi là đòn cân não tâm lý. Trâu tìm trâu, ngựa đến với ngựa, vì vậy ông ta càng thể hiện là có nhiều mối quan hệ thì ông càng thu được nhiều sự kính nể. Đó là cách để moi tiền từ người khác.
Tôi tra chìa khoá vào ổ khoá trên cửa chiếc Seville, mắt vẫn hướng về khuôn viên của Trung tâm. Trông nó vắng vẻ và yên tĩnh, giống như một nông trang sau mùa thu hoạch. Có lẽ lúc này đã là giờ ăn tối nên bọn trẻ, những người làm công tác tư vấn, và cả Cha Gus đều đã ở trong nhà ăn hết, người nào làm công việc của người ấy.
Tôi cảm thấy mình thật là ngớ ngẩn khi mò đến đây.
Tôi sắp mở cửa xe để chui vào thì chợt thoáng thấy một sự chuyển động lộn xộn cạnh khu cây thấp giống như rừng cách chỗ tôi đứng khoảng 40 mét. Rất khó xác định chắc chắn nhưng tôi nghĩ là một cuộc vật lộn, tôi nghe thấy những tiếng kêu khóc phát ra từ cái miệng đang bị bàn tay ai đó bịt lại. .
Tôi bỏ chìa khóa xe lại túi áo và để cho cuốn sách của McCaffrey rơi xuống bãi sỏi. Không có một ai trong tầm nhìn của tôi ngoại trừ một người lính gác đang đứng trong bốt mặt ngoảnh sang hướng đối diện. Tôi cần phải tiến đến gần hơn mà không bị phát hiện. Cẩn thận, tôi trườn dần xuống quả đồi bãi đỗ xe, cố gắng núp vào bóng của những toà nhà bất cứ khi nào có cơ hội. Những cái bóng đen ở phía xa đang chuyển động, nhưng chậm chạp.
Tôi nép mình sát vào bờ tường sơn màu tím của khu nhà ngủ phía Nam, cố tiến sát đến càng gần càng tốt mà không bị trượt ra khỏi chỗ núp. Mặt đất ẩm ướt và xốp, không khí sặc sụa hôi thối bốc ra từ hố rác cạnh đó. Trên nền tím của bức tường có ai đó đã định viết chữ “Đ. mẹ” nhưng vì tôn là bề mặt khó viết nên thành ra một thứ chữ gà bới nguệch ngoạc.
Tiếng kêu nghe rõ hơn, to hơn, đúng là những tiếng kêu thất thanh đầy đau đớn, tiếng kêu của một con vật, con lợn bị chọc tiết.
Tôi nhận ra ba cái bóng, hai cái to và một cái nhỏ hơn nhiều. Cái bóng nhỏ dường như đang bị kích động mạnh.
Tôi nhoài gần hơn một chút nữa, mắt quan sát xung quanh xem có ai không. Ba cái bóng vượt qua trước mặt tôi, cách tôi khoảng chừng 10 mét, đi dọc theo rìa phía Nam của Trung tâm. Chúng đi bộ ngang qua sân bê tông của hồ bơi và đi dưới ánh sáng của cái đèn màu vàng chống sâu bọ được gắn vào mái hiên của nhà thay đồ tại bể bơi.
Chính lúc ấy tôi đã nhìn thấy rõ mặt chúng, như chụp được một bức ảnh tĩnh dưới ánh sáng màu vàng nhạt của cái đèn.
Cái bóng nhỏ là Rodney và nó dường như bị xách treo lủng lẳng, chân không chạm đất. Hai đôi bàn tay nắm chắc lấy nó là Halstead - vị huấn luyện viên thể dục - và Tim. Hai người này xốc nách thằng bé khiến chân nó cứ cách mặt đất đến hơn chục phân.
Họ là những người đàn ông to khoẻ nhưng thằng bé này cũng khiến họ vất vả. Nó oằn mình, đá đạp lung tung chẳng khác gì một con chồn hôi đã bị mắc bẫy, miệng nó mở to, rên không thành tiếng. Halstead lấy bàn tay lông lá của mình bịt vào miệng nó nhưng thằng bé vẫn giật ra được và thét lên lanh lảnh. Halstead lại lấy tay bịt mồm nó lần nữa và cứ như thế mấy cái bóng rút khỏi chỗ ánh đèn và biến mất khỏi tầm nhìn của tôi. Tiếng kêu ủng oẳng của thằng bé lịm dần trong bóng tối.
Rồi sự yên tĩnh trở lại. Một mình tôi đang đứng dựa lưng vào tường, người đẫm mồ hôi, quần áo ướt dính chặt lấy cơ thể. Tôi muốn thực hiện một hành động anh hùng để phá tung sự trì trệ đến cứng đơ ở khớp cổ chân tôi giống như vữa bê tông đang khô dần.
Nhưng tôi đã không thể cứu được ai. Tôi đang như hổ lạc khỏi rừng. Nếu tôi đuổi theo bọn chúng thì rồi mọi thứ sẽ nhanh chóng có được lời giải thích hợp lý và một đám lính gác sẽ đuổi tôi ra ngay. Họ sẽ ghi nhớ mặt tôi và các cánh cổng của La Casa sẽ không bao giờ mở cho tôi vào nữa.
Tôi không thể làm thế được, nhất là lúc này.
Vì vậy, tôi đứng yên, tựa lưng vào tường, như đã bị mọc rễ trong cái yên lặng của thành phố ma này, mệt mỏi và bất lực. Tôi nắm chặt hai bàn tay và lắng nghe tiếng thở gấp gáp khô khan của bản thân.
Tôi cố đẩy hình ảnh thằng bé đang chống cự hai kẻ nắm giữ nó ra khỏi đầu.
Khi thấy xung quanh yên ắng và an toàn, tôi mới lần mò trở lại xe.