Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

18

Có hai điều ngạc nhiên cho tôi khi tôi về tới nhà.

Thứ nhất là Robin. Nàng mặc chiếc áo tắm màu vàng thùng thình của tôi nằm sõng soài trên chiếc ghế sô-pha đệm da đang uống trà nóng. Lửa đang cháy trong lò sưởi, chiếc máy stereo đang chơi bản nhạc Desperado của ban nhạc Eagles.

Nàng còn đeo quanh cổ tấm ảnh chú chó Lassie cắt từ tạp chí ra giống như một cái biển quảng cáo thu nhỏ do người quảng cáo đeo.

- Chào anh, anh yêu - Nàng nói.

Tôi vắt cái áo vét-tông lên thành ghế.

- Chào em. Em đeo ảnh con chó làm gì thế?

- Đó chỉ là cách để em nói với anh rằng em là một con chó cái và em xin lỗi anh về cách đối xử của em với anh.

- Em không có gì để mà phải xin lỗi cả - Vừa nói tôi vừa tháo cái ảnh chó Lassie ở cổ nàng ra.

Tôi ngồi xuống bên cạnh và nắm hai tay nàng.

- Sáng nay em thật đáng ghét với anh đúng không, anh Alex? Đã để anh đi như thế. Ngay giây phút cánh cửa đóng lại em đã bắt đầu nhớ anh. Anh biết không, khi mà đầu óc mình cứ lang thang đâu đó, luôn tự hỏi điều gì đang xảy ra với anh ấy, điều gì xảy ra nếu mình không bao giờ còn được gặp anh ấy nữa, thì mình muốn phát điên lên. Em không thể làm việc, không thể cứ quanh quẩn bên những cái máy trong tâm trạng như thế. Ngày hôm đó thật đáng nguyền rủa. Em đã gọi điện cho anh nhưng không gặp. Vì vậy em đã tới đây.

- Đức hạnh tự nó đã có phần thưởng rồi - Tôi thầm thì.

- Nó là gì vậy, hả anh?

- Không gì cả - Tôi biết nói lại điều sảy miệng của tôi bây giờ là thiếu khôn ngoan, trở thành một tác phẩm tồi của nhà văn. Đáng trách nữa, nếu tôi kể cho nàng nghe chuyện của tôi với Raquel.

Tôi nằm xuống cạnh nàng. Chúng tôi ôm nhau, nói những lời có cánh, âu yếm nhau. Từ eo trở xuống, người tôi căng cứng, đó là dư âm của vụ việc bên đường với Raquel.

- Có hai miếng thịt bò bít tết loại một trong tủ lạnh, sa-lát Caesar, chai rượu vang đỏ và bánh mì - Nàng vừa thì thầm vừa lấy ngón út cù vào mũi tôi.

- Em đúng là người hay ăn uống - Tôi cười.

- Cái đó có tác động tới thần kinh không, bác sỹ?

- Không, cái đó tuyệt lắm.

- Thế còn cái này? Và cái này?

Cái áo ngủ tung ra. Nàng quỳ gối lên trên người tôi, để cái áo trượt xuống vai. Từ đằng sau, ánh lửa lò sưởi bập bùng chiếu vào khiến nàng trông như một khúc tượng vàng lộng lẫy.

- Thôi nào anh yêu - Nàng nũng nịu - anh cởi quần áo ra đi.

Nói rồi nàng tự mình làm lấy việc đó.

***

- Em yêu anh lắm - Nàng nói sau khi đã hoàn thành chuyện của hai người - Ngay cả khi anh bị loạn thần kinh.

Tôi không chịu nhúc nhích và nằm dang chân tay trên nền nhà.

- Anh lạnh quá.

Nàng kéo chăn đắp cho tôi, đứng thẳng vươn vai và cười sung sướng.

- Làm sao sau chuyện ấy em còn nhảy nhót như thế được chứ? - Tôi rên rỉ.

- Phụ nữ mạnh hơn đàn ông - Nàng hoan hỉ thông báo và tiếp tục chạy nhảy quanh phòng, miệng ngân một điệu hát, lại vươn vai nữa khiến những thớ cơ ở bắp chân nàng nổi thành vồng như những cột bong bóng. Mắt nàng phản chiếu những ánh sáng màu vàng của đêm Halloween. Khi nàng chuyển động toàn thân tôi run lên.

- Cứ nhảy nhót một lúc nữa đi rồi em sẽ thấy ai khoẻ hơn ai.

- Lát nữa nhé, cậu bé lớn đầu - Nàng lấy chân khều, trêu chọc tôi và nhảy nhanh thoát khỏi cái vồ của tôi.

***

Đến lúc món xúc xích được làm xong thì món xúc xích cay nhà bà Gutierrez đã chỉ còn là một kỷ niệm mờ nhạt. Tôi ăn thật ngon lành. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trong cái góc ăn sáng của nhà tôi, nhìn qua cửa kính màu chì khi cả khu đồi đã lên đèn giống như những cái đèn hiệu của một nhóm thăm dò ở phía xa. Nàng đặt đầu lên vai tôi. Tay tôi lồng vào tay nàng, những ngón tay lần theo những đường cong trên khuôn mặt nàng. Chúng tôi thay nhau uống rượu bằng cái ly thuỷ tinh duy nhất.

- Anh yêu em - Tôi nói.

- Em cũng yêu anh - Nàng hôn lên cằm tôi.

Sau khi hai người đã uống thêm vài hớp nữa:

- Có phải hôm nay anh đi điều tra về mấy vụ giết người ấy phải không? 

- Ừ.

Nàng trấn tĩnh mình bằng một hớp rượu vang, rồi rót đầy ly.

- Đừng lo - Nàng nói - Em sẽ không quấy rầy anh nữa đâu. Em không thể giả vờ thích việc đó nhưng cũng sẽ không cố tình kiểm soát anh nữa.

Tôi ôm nàng để bày tỏ sự biết ơn.

- Ý em nói là em không muốn anh đối xử với em như thế, dù vậy em sẽ không can thiệp vào công việc của anh nữa.

Mặc dù nàng đã để tôi được tự do nhưng sự lo lắng vẫn lơ lửng trong giọng nói của nàng như một con ruồi mắc trong miếng hổ phách.

- Anh sẽ cẩn thận, em ạ.

- Em biết anh đang cẩn thận - Nàng nói nhanh - Anh là một người đàn ông thông minh. Anh có thể biết tự chăm sóc mình.

Nàng đưa cho tôi ly rượu.

- Anh Alex, nếu anh muốn tâm sự về chuyện ấy, em sẽ lắng nghe anh nói.

Tôi ngập ngừng.

- Nói cho em biết đi. Em muốn biết đang xảy ra chuyện gì vậy.

Tôi kể lại cho nàng nghe về những gì tôi cóp nhặt được trong hai ngày gần nhất, kết thúc câu chuyện ở cuộc chạm trán với Andy, bỏ qua 10 phút sóng gió với Raquel.

Nàng lắng nghe, băn khoăn và chăm chú, nuốt từng lời và nói với tôi:

- Em có thể hiểu được tại sao anh không thể bỏ vụ này rồi. Có quá nhiều điều đáng nghi ngờ mà không có sợi dây liên hệ nào.

Nàng nói đúng. Đó là cấu trúc hình thức ngược, cái tổng thể thì ít hơn nhiều so với từng phần của nó gộp lại. 

- Khi nào thì anh sẽ nói cho anh Milo?

- Anh sẽ không nói. Sáng nay anh đã nói chuyện với Milo và về cơ bản anh ta bảo anh hãy ngừng chuyện điều tra lại, tránh xa vụ này.

- Nhưng đó là công việc của anh ấy. Anh ấy sẽ biết phải làm gì.

- Em à, Milo sẽ phát điên lên mất khi anh nói với anh ta rằng anh đã tới thăm La Casa.

- Nhưng thằng bé khốn khổ ấy, đứa bé bị chậm phát triển trí nào ấy, chẳng lẽ anh ấy không làm được chút gì cho nó sao?

Tôi lắc đầu.

- Những gì anh chứng kiến vẫn chưa đủ. Người ta sẽ có cách để giải thích hợp lý về chuyện đó ngay. Milo cũng có những nghi vấn riêng của anh ta. Anh dám cá rằng những nghi ngờ ấy còn lớn hơn cả những gì anh ta nói với anh. Nhưng anh ta còn phải tuân theo quy định và các thủ tục.

- Còn anh thì không? - Nàng khẽ thốt lên.

- Em đừng lo.

- Chính anh mới không phải lo gì. Em sẽ không cố ngăn cản anh nữa đâu. Những gì em nói là thật lòng đấy.

Tôi uống thêm một hớp rượu nữa, cổ họng tôi thắt lại. Thứ nước mát lạnh ấy đã làm tôi cảm thấy thật dễ chịu.

Nàng đứng dậy và ra phía sau lưng tôi, choàng đôi cánh tay nàng qua vai tôi. Đó là một cử chỉ cổ vũ không khác gì với cử chỉ tôi đã làm với Raquel vài giờ trước đó. Nàng hạ thấp tay xuống nghịch đám lông mọc thành hàng chia đôi bụng tôi.

- Em sẽ ở bên anh nếu anh cần đến em, anh Alex ạ.

- Anh luôn cần có em. Nhưng không phải là để em cùng tham gia vào chuyện chết tiệt này. 

- Bất kể là gì, cứ khi nào anh cần đến em là em sẽ bên anh.

Tôi bật dậy khỏi ghế và kéo nàng về phía tôi, hôn lên cổ nàng, tai nàng và mắt nàng. Nàng hất đầu về phía sau, đặt môi của tôi vào mạch ấm tại gốc cổ họng nàng.

- Chúng ta lên giường đi anh - Nàng đề nghị.

***

Tôi bật đài và chuyển sang kênh KKGO. Sony Rollin đang thổi một phần bản sô-nát. Tôi bật đèn mờ và kéo chăn lại.

Sự bất ngờ thứ hai của buổi tối hôm đó nằm tại đây, một phong thư màu trắng không trang trí, to bằng phong thư bình thường, không có dấu và bị che lấp một phần bởi cái gối.

- Khi em đến, bức thư này đã ở đây rồi à?

Nàng đã cởi hết quần áo. Bây giờ nàng giữ khư khư áo ngủ của nàng trước ngực, tìm kiếm cái gì để che đậy như thể bức thư là một kẻ đột nhập đang thở , đang sống.

- Có thể. Em không đi vào buồng ngủ.

Tôi dùng móng tay để rạch thư ra. Bên trong chỉ có một tờ giấy trắng được gấp lại. Tờ giấy ấy không đề ngày tháng, địa chỉ hay bất kỳ một biểu trưng nào để phân biệt. Chỉ là một mẩu giấy hình chữ nhật đầy những dòng chữ viết tay xiên xiên về phía dưới. Kiểu chữ viết nguệch ngoạc và run run quen thuộc. Tôi ngồi xuống cạnh giường và đọc:

Thưa bác sỹ,

Hi vọng anh sẽ về ngủ tại cái giường này trong một tương lai không xa để có cơ hội đọc bức thư này. Tôi đã tự ý nạy cửa sau nhà anh để vào trong và gửi anh bức thư - tiện thể anh nên kiếm một cái khoá tốt hơn đi.

Chiều nay tôi đã được giải thoát khỏi vụ Handler - Gutierrex rồi. El Capitan cảm thấy vụ này nên để người khác làm sẽ tốt hơn. Tôi nghi ngờ về động cơ của ông ta nhưng không có gì làm bằng chứng vì vậy tôi không muốn bàn cãi việc đó với ông ta.

Chắc là trông tôi tiều tụy lắm sau vụ việc vì ông ta bỗng nhiên lại tỏ ra cảm thông với tôi và đề nghị tôi đi nghỉ ngơi giải trí một thời gian. Thực tế thì ông ấy nắm rõ về hồ sơ cá nhân của tôi, biết rằng tôi đã dồn lại khá nhiều thời gian nghỉ phép nên đã thúc giục tôi nghỉ một thời gian.

Lúc đầu tôi không vui vẻ về chuyện nghỉ ngơi này, nhưng rồi tôi đã thấy đây đúng là một ý kiến tuyệt hay. Tôi đã tìm ra một nơi, đầy ánh nắng cho mình. Một cái hồ nước xinh xắn tên là Ahuacatlan, ngay phía Bắc Guadalajara. Kiểm tra ban đầu bằng điện thoại đường dài được biết: Thị trấn nói trên cực kỳ thích hợp cho những ai muốn nghỉ ngơi giải trí. Có thể đi săn, đặc biệt là câu cá.

Tôi dự kiến sẽ đi trong vòng 2 đến 3 ngày. Rất khó liên hệ điện thoại và liên hệ điện thoại không được ưa thích đâu - người bản địa ở đây yêu sự riêng tư lắm. Khi nào về, tôi sẽ gọi điện cho anh. Cho tôi gửi lời hỏi thăm tới Stradivarius (Stadivariette?) và chúc vui vẻ.

Những lời chúc tốt đẹp nhất,

Milo.

Tôi đưa bức thư cho Robin đọc. Nàng đọc xong trả lại tôi.

- Anh ấy nói gì vậy - rằng anh ấy bị đá khỏi vụ này rồi à? 

- Đúng thế. Có lẽ do áp lực từ bên ngoài. Nhưng anh ta đang tới Mexico để điều tra về gốc gác của McCaffrey. Rõ ràng khi anh ta gọi điện thoại tới đó, anh ta đã biết được những điều khiến anh ta muốn tiếp tục theo đuổi vụ này rồi.

- Vậy là anh ấy đứng sau lưng chỉ huy của mình?

- Chắc là anh ta cảm thấy nên làm như vậy.

Milo là một người đàn ông dũng cảm nhưng không phải là một người thích tử vì đạo. Anh cũng muốn có lương hưu giống như kẻ muốn hất cẳng anh vậy.

- Anh đã nói đúng - về La Casa ấy.

Nàng chui xuống dưới chăn và kéo tới tận cằm. Nàng rùng mình, không phải vì lạnh.

- Ừ - Tôi biết đây là một lời động viên nho nhỏ của nàng mà lần đầu tiên tôi nhận được.

Bản nhạc phát ra từ chiếc đài nhìn len lén quanh các góc nhà rồi đột nhiên xoay tròn thành một điệu múa. Một người đánh trống đã tham gia vào ban nhạc Rollins, và đánh lên những tiếng tum, tum... Tôi lại nghĩ về những kẻ ăn thịt người, những cây nho có vỏ như những con rắn, những cái đầu điên loạn.

- Ôm em đi.

Tôi cũng lên giường nằm cạnh nàng, hôn lên đôi môi, ôm nàng và cố gắng trấn tĩnh nàng. Nhưng lúc ấy đầu óc tôi đã ở đâu đó rồi, bị lạc trên một mảnh lãnh nguyên toàn băng tuyết, hay đang bồng bềnh ngoài biển cả... 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.