Biên Niên Ký Sao Hỏa

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Tháng Tám năm 2033 Cuộc gặp mặt giữa đêm

❊ ❊ ❊

Trước khi đi tiếp về phía những ngọn đồi màu lam, Tomás Gomez dừng lại ở một trạm nhiên liệu lẻ loi bên đường để lấy thêm xăng.

“Ở đây có phần cô đơn, bố nhỉ?” Tomás hỏi.

Người đàn ông lớn tuổi lau bụi trên cửa kính của chiếc xe tải nhỏ. “Cũng không tồi.”

“Bố thấy Sao Hỏa thế nào?”

“Tốt thôi. Luôn có cái gì đó mới. Năm ngoái, khi đến đây, tôi đã quyết định rằng sẽ không trông mong gì, không đòi hỏi gì, cũng không ngạc nhiên vì cái gì. Chúng tôi phải quên Trái Đất và mọi thứ ở đó đi. Chúng tôi phải tập trung vào những gì mình có ở đây, và nó mới khác làm sao. Tôi thấy ngay cả với thời tiết ở đây cũng cực nhộn. Đó là kiểu thời tiết Sao Hỏa. Nóng như nung vào ban ngày, nhưng đến đêm thì lạnh buốt xương. Tôi thích thú với các loài hoa và kiểu mưa rất khác so với Trái Đất. Tôi lên Sao Hỏa để nghỉ hưu, mà đã nghỉ hưu, tôi muốn ở một nơi mà mọi thứ hoàn toàn khác biệt. Người già cần phải có những thứ khác biệt. Người trẻ không muốn nói chuyện với họ, những người già khác thì khiến họ chán ngấy. Nên tôi nghĩ điều tốt nhất dành cho tôi là một nơi khác biệt đến mức chỉ cần mở mắt ra là đã thấy như được giải trí rồi. Tôi có trạm xăng này. Nếu công việc bận rộn quá, tôi sẽ lại chuyển đến một cao tốc cũ nào đó không đông đúc lắm, để tôi có thể vừa kiếm đủ tiền mà vẫn có thời gian để cảm nhận những thứ khác biệt ở nơi đây.”

“Hay quá, bố” Tomás nói, bàn tay da nâu của anh đặt hờ trên tay lái. Anh đang cảm thấy thoải mái. Sau mười ngày làm việc liên tục ở một khu kiều dân mới, bây giờ anh được nghỉ hai ngày và đang trên đường đến dự một bữa tiệc.

“Tôi không còn thấy ngạc nhiên vì điều gì nữa, ông già nói. “Tôi chỉ ngắm nhìn. Tôi chỉ trải nghiệm. Nếu anh không thể chấp nhận Sao Hỏa như những gì nó vốn có, thì có lẽ anh nên quay về Trái Đất thì hơn. Mọi thứ trên này điên loạn lắm, đất, không khí, các con kênh, người bản địa (tôi chưa bao giờ thấy một cư dân Sao Hỏa nào, nhưng nghe nói họ vẫn ở quanh đây), đồng hồ. Ngay cả cái đồng hồ của tôi cũng kỳ cục. Thậm chí thời gian trên này cũng kỳ cục. Đôi khi tôi cảm thấy mình ở đây hoàn toàn một mình, không còn ai trên khắp hành tinh chết tiệt này. Tôi cá đấy. Đôi khi tôi cảm thấy mình như mới tám tuổi, cơ thể tôi thu nhỏ lại và mọi thứ xung quanh cao lớn hơn. Lạy Chúa, đây đúng là chỗ dành cho một lão già. Để tôi tỉnh táo và để tôi được vui vẻ. Cậu biết Sao Hỏa là gì không? Nó giống như món quà mà tôi được tặng nhân dịp Giáng sinh bảy mươi năm về trước – không biết cậu có bao giờ được tặng một món quà như vậy không – họ gọi chúng là những chiếc kính vạn hoa, những mảnh pha lê cùng vải vụn và hạt cườm cùng những thứ lặt vặt xinh xinh. Cậu giơ nó lên về phía nắng và nhìn vào nó, và nó khiến cậu ngỡ ngàng. Những nét hoa văn! Chà, Sao Hỏa là như thế đó. Hãy thưởng thức nó. Đừng bắt nó trở thành bất kỳ thứ gì khác với bản thân nó. Chúa ơi, cậu biết đường cao tốc ngay kia không, do người Sao Hỏa xây đấy, đã hơn mười sáu thế kỷ rồi mà nó vẫn còn tốt? Của cậu một đô la năm mươi xu, cảm ơn và tạm biệt.”

Tomás lái xe trên con đường cao tốc cổ xưa, thầm cười.

Đó là một con đường dài dằng dặc dẫn vào bóng tối và rặng đồi. Anh giữ chặt tay lái, chốc chốc lại lần sang hộp đồ ăn trưa và lấy ra một thanh kẹo. Anh đã lái liên tục suốt một giờ, không có chiếc xe nào khác trên đường, không có ánh đèn, chỉ có con đường lướt qua bên dưới, tiếng rì rầm, tiếng gầm gào của động cơ, và Sao Hỏa ngoài kia thật tĩnh lặng. Sao Hỏa luôn luôn tĩnh lặng, nhưng hôm nay còn tĩnh lặng hơn những hôm khác. Những sa mạc và biển cạn lướt qua, những ngọn núi in hình lên bầu trời sao.

Có mùi của Thời gian trong bầu không khí đêm nay. Anh mỉm cười và hình dung trong tâm trí. Một suy nghĩ nảy ra. Thời gian có mùi vị như thế nào nhỉ? Giống như bụi, đồng hồ và con người. Nếu ta băn khoăn âm thanh của Thời gian như thế nào, thì nó giống như nước chảy trong hang tối, tiếng khóc và tiếng đất rơi xuống nắp những chiếc hộp rỗng, và mưa. Và, nếu đi xa thêm một chút, Thời gian trông như thế nào? Thời gian trông giống như tuyết rơi lặng lẽ trong một căn phòng tối hay giống như một bộ phim câm trong rạp chiếu bóng cổ xưa, hàng trăm tỉ khuôn mặt rơi như những quả bóng bay ở New York, rơi nữa rơi mãi vào hư không. Thời gian có mùi vị, hình ảnh và âm thanh như thế đấy. Còn đêm nay – Tomás thò một tay ra ngoài xe để hót gió – đêm nay ta có thể gần như chạm vào Thời gian.

Anh lái chiếc xe tải đi giữa những ngọn đồi Thời gian. Anh thấy nhoi nhói ở cổ và nhổm lên nhìn về phía trước.

Anh tấp vào một đô thị chết của Sao Hỏa, tắt máy và để cho sự im lặng ôm lấy mình. Anh ngồi, không thở, chỉ nhìn ra những tòa nhà màu trắng dưới ánh trăng. Đã nhiều thế kỷ qua không có ai sống ở đây. Hoàn hảo, không một sơ sót, hoang tàn, đúng vậy, nhưng dù sao vẫn hoàn hảo.

Anh khởi động máy và tiếp tục lái thêm một dặm nữa hoặc hơn, rồi lại dừng lại, bước xuống, trong tay cầm hộp đồ ăn và đi đến chỗ một mũi đất nhỏ nơi anh có thể nhìn lại về thành phố đầy bụi kia. Anh mở bình giữ ấm ra và rót cho mình một tách cà phê. Một con chim đêm bay qua. Anh cảm thấy rất ổn, rất bình yên.

Có lẽ khoảng năm phút sau thì có một âm thanh. Trên đồi, nơi đường cao tốc cổ uốn cong, có một thứ gì đang chuyển động, một ánh sáng leo lét, và rồi một tiếng rì rầm.

Tomás từ từ quay người lại với tách cà phê trên tay.

Từ trên đồi hiện ra một thứ kỳ lạ.

Đó là một cỗ máy có hình dáng của một con côn trùng màu xanh ngọc, một con bọ ngựa đang chắp tay cầu nguyện, đang nhẹ nhàng lướt qua không khí lạnh buốt, lung linh mờ ảo với vô số viên kim cương màu xanh lục lấp lánh gắn trên mình và những viên hồng ngọc ánh lên trong đôi mắt đa diện. Sáu cái chân thả xuống mặt đường cao tốc với âm thanh của những hạt mưa thưa thớt đang nhỏ dần lại, và từ trên cỗ máy, một người Sao Hỏa với đôi mắt như vàng ròng nóng chảy nhìn xuống Tomás như thể anh ta đang nhìn vào lòng giếng sâu.

Tomás giơ tay lên và bật ra ý nghĩ Xin chào! nhưng không mở miệng nói, bởi vì đây một người Sao Hỏa. Khi còn ở trên Trái Đất, Tomás đã từng bơi trên những dòng sông xanh lam cùng những người xa lạ mới gặp lần đầu, và đã ăn cùng với những người xa lạ trong những ngôi nhà xa lạ, vũ khí của anh luôn là nụ cười. Anh không mang theo súng. Và anh cũng không thấy cần phải có súng lúc này, mặc dù trong lòng anh có dấy lên một chút sợ hãi.

Trong tay của người Sao Hỏa cũng không có gì. Họ đứng nhìn nhau một lúc trong bầu không khí lạnh.

Tomás là người bắt chuyện trước.

“Xin chào!” anh gọi.

“Xin chào!” người Sao Hỏa nói bằng ngôn ngữ của anh ta.

Họ không hiểu nhau.

“Anh nói xin chào à?” họ hỏi nhau.

“Anh nói gì vậy?” họ hỏi, mỗi người bằng một thứ tiếng khác nhau.

Họ nổi quạu.

“Anh là ai?” Tomás nói bằng tiếng Anh.

“Anh đang làm gì ở đây?” Tiếng Sao Hỏa; người lạ mặt nói.

“Anh định đi đâu?” họ cùng hỏi và cùng hoang mang.

“Tôi là Tomás Gomez.”

“Tôi là Muhe Ca.”

Chẳng ai hiểu ai, nhưng họ vừa nói vừa dùng tay vỗ vào ngực và rồi câu chuyện trở nên rõ ràng hơn.

Và rồi người Sao Hỏa bật cười. “Chờ chút!” Tomás cảm thấy một bàn tay chạm vào đầu mình, nhưng không có bàn tay nào chạm vào anh cả. “Thế!” người Sao Hỏa nói bằng tiếng Anh. “Như thế này tốt hơn!”

“Anh đã học xong ngôn ngữ của chúng tôi, nhanh quá!”

“Không có gì!”

Ngượng ngùng vì sự im lặng mới, họ cùng nhìn xuống tách cà phê đang bốc hơi trên tay anh.

“Còn gì nữa không?” người Sao Hỏa nói, nhìn anh và tách cà phê, có lẽ ám chỉ cả hai, chắc vậy.

“Tôi mời anh uống gì đó nhé?” Tomás hỏi.

“Vâng, xin cảm ơn.”

Người Sao Hỏa trượt xuống khỏi cỗ máy của anh ta.

Một tách cà phê thứ hai được rót ra, bốc hơi nghi ngút. Tomás đưa tách ra.

Tay họ chạm vào nhau và, như làn sương, xuyên qua nhau.

“Jesus Christ!” Tomás thốt lên và đánh rơi tách cà phê.

“Tên của các thánh thần!” người Sao Hỏa thốt lên bằng ngôn ngữ của mình.

“Anh có thấy điều gì vừa xảy ra không?” cả hai bọn họ cùng thì thầm.

Họ lạnh người và sợ hãi.

Người Sao Hỏa cúi xuống chạm vào tách cà phê nhưng không thể chạm vào nó.

“Lạy Chúa Jesus!” Tomás nói.

“Thật tình.” Người Sao Hỏa tiếp tục thử cầm tách cà phê, nhưng vẫn không thể. Anh ta đứng lên và suy nghĩ một lúc, rồi rút từ thắt lưng ra một con dao. “Này!” Tomás kêu lên. “Anh hiểu nhầm rồi, bắt lấy!” người Sao Hỏa nói, và tung nó sang. Tomás khum tay lại đỡ. Con dao xuyên qua da thịt anh. Nó rơi xuống đất. Tomás cúi xuống nhặt, nhưng anh không thể chạm vào nó. Anh co người lại, rùng mình.

Anh ngước lên nhìn người Sao Hỏa đang in bóng sừng sững lên nền trời.

“Những ngôi sao!” anh nói.

“Những ngôi sao!” người Sao Hỏa nói và đến lượt mình, nhìn Tomás.

Những vì sao màu trắng và sắc nét hiện lên phía sau cơ thể của người Sao Hỏa, và chúng được thêu vào da thịt anh ta giống như những hạt lấp lánh, phát sáng trong bụng một con sứa biển trong suốt. Ta có thể nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh như những đôi mắt màu tím trong bụng và ngực của người Sao Hỏa, và trên cổ tay của anh ta, giống như đồ trang sức vậy.

“Tôi có thể nhìn xuyên qua anh!” Tomás nói.

“Và tôi có thể nhìn xuyên qua anh!” người Sao Hỏa nói, lùi lại một bước.

Tomás sờ khắp người mình, và cảm thấy hơi ấm, và được trấn an. Mình là thật, anh nghĩ.

Người Sao Hỏa sờ lên mũi và lên môi anh ta. “Mình có da thịt,” anh ta nói, nửa thì thầm nửa thành tiếng. “Mình đang sống”

Tomás chăm chú nhìn người lạ mặt. “Nếu như tôi là thật, thì chắc chắn là anh đã chết.”

“Không, là anh!”

“Một hồn ma!”

“Một bóng ma!”

Họ chỉ tay vào người nhau, họ thấy những ngôi sao găm trên người đối diện giống như những con dao găm hay những trụ băng hay những con đom đóm. Rồi họ lại tự kiểm tra chân tay mình, mỗi người đều tự thấy mình còn nguyên vẹn, ấm áp, phấn khích, ngạc nhiên, ồ à, còn người kia thì, à phải, người ở đằng kia là không có thật, đó chỉ là một bóng ma ảo ảnh phản chiếu ánh sáng từ những thế giới xa xăm.

Mình say rồi, Tomás nghĩ. Ngày mai mình sẽ không kể với ai về chuyện này, không, không.

Họ đứng trên đường cao tốc cổ, không ai nhúc nhích.

“Anh từ đâu tới?” cuối cùng người Sao Hỏa hỏi.

“Trái Đất.”

“Đó là gì vậy?”

“Kia kìa.” Tomás hất đầu về phía bầu trời.

“Khi nào?”

“Chúng tôi hạ cánh xuống đây một năm trước, nhớ không?”

“Không.”

“Lúc đó cư dân Sao Hỏa đã chết, tất cả, chỉ còn lại một vài người. Người như anh là hiếm lắm đấy, anh không biết sao?”

“Điều đó không đúng.”

“Đúng mà, chết cả rồi. Tôi đã thấy những thi thể. Những thi thể màu đen, trong những căn phòng, trong những ngôi nhà, chết hết. Hàng ngàn thi thể.”

“Thật nực cười. Chúng tôi còn sống!”

“Anh ạ, các anh đã bị xâm lược, chỉ có anh là không biết thôi. Hẳn anh đã trốn thoát.”

“Tôi không trốn thoát; chẳng có gì mà phải trốn thoát cả. Ý anh là gì? Tôi đang trên đường đi dự một lễ hội ở bờ kênh, gần núi Eniall. Tôi vừa ở đó đêm qua. Anh không thấy thành phố ở kia sao?” Người Sao Hỏa chỉ.

Tomás nhìn sang và thấy đống tàn tích. “Trời, thành phố đó đã chết hàng ngàn năm nay rồi.”

Người Sao Hỏa cười. “Chết ư. Tôi đã ngủ ở đó đêm qua đấy.”

“Còn tôi ở đó tuần trước và tuần trước nữa, và tôi vừa lái qua đó, đó là một đống đổ nát. Anh có nhìn thấy những cây cột đổ kia không?”

“Đổ ư? Chà, tôi thấy chúng rõ lắm. Ánh trăng soi vào trông lại càng rõ. Và những cây cột đó vẫn dựng thẳng.”

“Có rất nhiều bụi trên đường phố.” Tomás nói.

“Đường phố rất sạch sẽ!”

“Những con kênh thì cạn nước!”

“Những con kênh đầy rượu oải hương!”

“Chết rồi.”

“Còn sống!” người Sao Hỏa phản đối, và còn cười nhiều hơn. “Ồ, anh hoàn toàn sai rồi. Có thấy những ánh đèn lễ hội kia không? Những con thuyền xinh đẹp và mảnh mai như những người phụ nữ, những người phụ nữ xinh đẹp và mảnh mai như những con thuyền, phụ nữ có nước da màu cát, phụ nữ đeo những bông hoa lửa trên tay. Tôi có thể thấy họ, nhỏ xíu, đang đi lại trên đường phố đằng kia. Đó là nơi tôi định tới, lễ hội; chúng tôi sẽ trôi xuôi theo dòng nước suốt cả đêm; chúng tôi sẽ hát, sẽ uống, sẽ làm tình. Anh không thấy à?”

“Anh à, thành phố đó đã chết khô. Cứ hỏi bất cứ ai trong bữa tiệc của chúng tôi sẽ rõ. Tôi, tôi đang trên đường đến Green City; đó là khu kiều dân mới mà chúng tôi vừa mới xây dựng gần cao tốc Illinois. Anh nhầm lẫn rồi. Chúng tôi đã mang lên đây hàng triệu mét khối gỗ từ Oregon và hàng chục tấn đinh vít bằng thép loại tốt và đã dựng được hai ngôi làng nhỏ xinh xắn nhất mà anh từng thấy. Đêm nay chúng tôi sẽ mang hơi ấm đến một trong hai ngôi làng đó. Một vài chiếc phi thuyền đang từ Trái Đất lên đây mang theo vợ và bạn gái chúng tôi. Sẽ có những điệu nhảy truyền thống của nông thôn và rượu whisky...”

Người Sao Hỏa bắt đầu lo lắng. “Anh nói nó ở đằng kia?”

“Những chiếc phi thuyền kia kìa.” Tomás dẫn anh ta đến rìa của ngọn đồi và chỉ xuống. “Thấy không?”

“Không”

“Chết tiệt, chúng ở đó! Những cỗ máy thuôn dài màu bạc.”

“Không.”

Giờ thì Tomás bật cười. “Anh bị mù rồi!”

“Tôi nhìn rất rõ. Anh mới là người không nhìn thấy.”

“Nhưng anh nhìn thấy thị trấn mới chứ, đúng không?”

“Tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài một đại dương, và nước triều đang xuống.

“Anh à, chỗ nước đó đã bốc hơi đến bốn mươi thế kỷ rồi.”

“A, nào nào, thế đủ rồi đấy!”

“Đúng mà, tôi khẳng định với anh như vậy.”

Người Sao Hỏa trở nên rất nghiêm túc. “Nói cho tôi nghe một lần nữa xem. Anh không nhìn thấy thành phố như tôi mô tả? Những chiếc cột trắng muốt, những con thuyền mảnh mai, những ánh đèn lễ hội... ồ, thế mà tôi lại thấy chúng rất rõ! Và nghe này! Tôi còn có thể nghe thấy tiếng hát. Chẳng hề xa xôi đâu.”

Tomás lắng nghe và lắc đầu. “Không”

“Còn tôi, trái lại,” người Sao Hỏa nói, “lại không nhìn thấy thứ mà anh mô tả. Chà.”

Một lần nữa, họ lạnh người. Da thịt họ như đóng băng.

“Liệu có thể...?”

“Gì cơ?”

“Anh nói ‘từ trên trời”?”

“Trái Đất.”

“Trái Đất, chỉ là một cái tên, chẳng là gì cả.” người Sao Hỏa nói. “Nhưng... lúc nãy, khi tôi đến chỗ cái đèo kia...” Anh ta sờ lên gáy. “Tôi thấy.”

“Lạnh?”

“Phải.”

“Còn bây giờ?”

“Lại thấy lạnh. Kỳ lạ thật. Có gì đó trong ánh sáng, những ngọn đồi, con đường” người Sao Hỏa nói. “Tôi cảm thấy kỳ lạ, con đường, ánh sáng, và trong một thoáng, tôi cảm thấy như thể tôi là người cuối cùng còn sống trên thế giới này...

“Tôi cũng vậy!” Tomás nói, và giống như được nói chuyện với một người bạn thân cũ, được tâm sự, câu chuyện nóng lên.

Người Sao Hỏa nhắm mắt lại rồi mở mắt ra. “Chỉ có một cách giải thích. Chắc chắn có liên quan đến Thời gian. Anh là một ảo ảnh của Quá khứ!”

“Không, chính anh mới từ Quá khứ,” người Trái Đất nói, trước đó anh đã có chút thời gian suy nghĩ về điều này.

“Sao anh nói chắc chắn vậy. Làm sao chứng minh được ai mới là người từ Quá khứ, ai từ Tương lai? Đây đang là năm nào?”

“Hai không ba ba.”

“Nó có nghĩa lý gì với tôi?”

Tomás suy nghĩ rồi nhún vai. “Chẳng có nghĩa gì.”

“Cũng giống như tôi nói với anh rằng đây là năm 4462853 S.E.C. Chẳng có ý nghĩa gì, thậm vô nghĩa! Đâu là cái đồng hồ để chỉ cho chúng ta thấy vị trí các ngôi sao?”

“Nhưng những tàn tích kia có thể chứng minh! Chúng chứng minh rằng tôi là Tương lai, tôi còn sống, anh thì đã chết!”

“Mọi thứ trong tôi đều phản đối điều này. Trái tim tôi đang đập, bụng tôi thấy đói, miệng tôi thấy khát. Không, không, không chết, không sống, cả hai chúng ta. Sống hơn bất kỳ thứ gì khác. Bị kẹt ở giữa có vẻ đúng hơn. Hai kẻ xa lạ đi ngang qua nhau trong đêm, thế thôi. Hai người xa lạ đi ngang qua nhau. Tàn tích à, anh nói thế phải không?”

“Phải. Anh sợ ư?”

“Ai muốn nhìn Tương lai, có ai lại muốn chứ? Người ta có thể đối diện với Quá khứ, nhưng là để suy nghĩ – những cây cột đổ ư, anh nói thế? Và biển thì cạn, và kênh thì khô, và những cô gái thì chết, và những bông hoa héo úa?” Người Sao Hỏa yên lặng, nhưng rồi anh ta nhìn về phía trước. “Nhưng chúng vẫn ở đó, tôi thấy chúng. Chẳng phải như thế là đủ với tôi sao? Chúng đang đợi tôi, cho dù anh nói thế nào.”

Và với Tomás, những chiếc phi thuyền ở đằng xa đang chờ anh, thị trấn và những người phụ nữ Trái Đất đang chờ anh. “Chúng ta không thể thống nhất với nhau,” anh nói.

“Hãy thống nhất rằng chúng ta không thể thống nhất,” người Sao Hỏa nói. “Có quan trọng gì đâu việc ai là Quá khứ ai là Tương lai, nếu cả hai chúng ta đều còn sống, bởi cái gì đến sẽ phải đến, ngày mai, hay sau mười ngàn năm nữa. Làm sao anh biết những ngôi đền kia không phải là ngôi đền của chính nền văn minh của anh một trăm thế kỷ nữa, và đã đổ nát? Anh không biết. Vì vậy đừng hỏi. Nhưng đêm thì ngắn lắm. Những ngọn lửa hội đã thắp sáng trên trời kia rồi, và những con chim nữa.”

Tomás chìa một tay ra. Người Sao Hỏa cũng làm tương tự, bắt chước anh.

Tay họ không chạm nhau; họ tan vào nhau.

“Liệu chúng ta có gặp lại nhau không?”

“Ai biết được? Có lẽ một đêm nào đó.”

“Tôi muốn cùng anh đến lễ hội đó.”

“Còn tôi ước gì mình có thể nhìn thấy thị trấn mới của anh, nhìn thấy phi thuyền mà anh nói, nhìn thấy những người này, nghe kể về những chuyện đã xảy ra. "”

“Tạm biệt,” Tomás nói.

“Tạm biệt.”

Người Sao Hỏa lái cỗ xe màu xanh lục của anh ta lặng lẽ khuất sau những ngọn đồi. Người Trái Đất quay xe và lái về hướng ngược lại.

“Chúa ơi, thật là một giấc mơ kỳ lạ,” Tomás thở dài, tay anh vẫn đặt trên tay lái, nghĩ về những chiếc phi thuyền, những người phụ nữ, rượu whisky, điệu nhảy Virginia, về bữa tiệc.

Thật là một ảo ảnh kỳ lạ, người Sao Hỏa nghĩ, và tiếp tục tiến về phía trước, nghĩ về lễ hội, những dòng kênh, những con thuyền, những người phụ nữ với đôi mắt vàng, và những bài hát.

Đêm tối. Hai mặt trăng đã lặn. Ánh sao lấp lánh chiếu trên con đường cao tốc trống trải giờ đây không còn một âm thanh, không còn một chiếc xe, không còn ai, không còn gì. Và cứ như vậy cho đến hết đêm tối lạnh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.