Biên Niên Ký Sao Hỏa

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Tháng Mười năm 2057 Chuyến picnic dài triệu năm

❊ ❊ ❊

Không hiểu sao mẹ lại là người đưa ra ý tưởng rằng có lẽ cả nhà sẽ thích một chuyến câu cá. Nhưng những lời nói ấy không phải của mẹ; Timothy biết. Những lời nói ấy là của bố, còn mẹ chỉ nói hộ cho bố thôi.

Bố di chân trên một đống sỏi của Sao Hỏa và đồng ý. Vậy là ngay lập tức chúng náo loạn hò hét, và rất nhanh chóng đồ dựng trại được nhét vào các bao và hộp, Mẹ chui vội đầu vào áo sơ mi và bộ áo liền quần du hành, bố nhồi thuốc vào đầy tẩu bằng đôi tay run run, mắt ông nhìn lên bầu trời Sao Hỏa, ba cậu con trai vừa chất đồ lên chiếc thuyền máy vừa í éo, không đứa nào thực sự để ý đến bố và mẹ, trừ Timothy.

Bố ấn một cái nút. Và thuyền phát ra tiếng rừm rừm vang khắp bầu trời. Nước đẩy về phía sau còn mũi thuyền hiên ngang tiến về phía trước, cả nhà reo lên "Hu ra!”

Timothy ngồi cuối thuyền với bố, những ngón tay nhỏ xíu của cậu đặt trên bàn tay lông lá của bố, dõi theo những khúc quanh của dòng kênh, để lại đằng sau nơi đổ nát mà họ vừa đáp xuống từ phi thuyền nhỏ của gia đình, bay từ Trái Đất đến đây. Cậu nhớ lại cái đêm trước khi họ rời Trái Đất, bao nhiêu tất bật và hối hả, chiếc phi thuyền mà bố đã tìm được ở đâu đó, bằng cách nào đó, và cuộc trò chuyện về một kỳ nghỉ trên Sao Hỏa. Một quãng đường rất dài so với một kỳ nghỉ, nhưng Timothy không nói gì vì các em. Họ đã đến Sao Hỏa và giờ đây, việc đầu tiên là họ sẽ đi câu cá, hoặc chỉ là bố mẹ nói thế.

Trong mắt bố có điều gì đó rất lạ, khi con thuyền lướt đi ngược dòng kênh. Timothy không hiểu nổi ánh mắt ấy. Đôi mắt ánh lên sự mạnh mẽ và có lẽ phần nào nhẹ nhõm. Nó khiến cho những nếp nhăn hằn sâu của bố giống như đang cười chứ không phải đang lo lắng hay chuẩn bị khóc.

Vậy là chiếc phi thuyền đang nguội dần cứ xa mãi, và sau một khúc quanh, nó biến mất.

“Mình sẽ đi bao xa ạ?” Robert khoát tay xuống nước. Trông bàn tay cậu giống như một con cua nhỏ đang bơi dưới làn nước màu tím.

Bố thở ra. “Một triệu năm.”

“Trời đất,” Robert kêu lên.

“Kìa các con.” Mẹ đưa một cánh tay lên chỉ. “Có con một thành phố chết.”

Chúng háo hức nồng nhiệt nhìn, thành phố chết nằm đó như để dành cho riêng chúng, uể oải dưới cái nóng tĩnh lặng của mùa hè mà chỉ Sao Hỏa mới có, do một nhà khí tượng học người Sao Hỏa tạo ra.

Còn bố thì trông có vẻ vui vì đó là một thành phố chết.

Chỉ là những dải đá màu hồng vô nghĩa nằm ngủ trên một đụn cát, một vài cây cột đổ, một đền thờ lẻ loi, và lại một triền cát nữa. Không gì khác, trải dài hàng dặm. Một hoang mạc trắng bao quanh dòng kênh và một hoang mạc xanh ở trên nó.

Ngay lúc đó một con chim bay lên. Như một hòn đá ném xuống mặt hồ xanh, chạm mặt nước rồi chìm sâu xuống, biến mất.

Trông bố có vẻ sợ hãi khi trông thấy nó. “Bố tưởng đó là một phi thuyền.”

Timothy nhìn lên bầu trời xanh như đại dương sâu thẳm, cố nhìn Trái Đất và cuộc chiến tranh với những thành phố bị phá hủy và những con người vẫn luôn bắn giết lẫn nhau kể từ ngày cậu sinh ra. Nhưng cậu không nhìn thấy gì. Cuộc chiến tách biệt và ở xa tít tắp, như cuộc chiến giữa hai con ruồi trên đỉnh vòm của một thánh đường cao vút câm lặng. Và cũng vô nghĩa giống như vậy.

William Thomas lau trán và cảm nhận bàn tay cậu con trai đang đặt trên cánh tay mình, như một con nhện đen còn non, ông rùng mình. Ông cười vui vẻ với con trai. “Con thấy thế nào Timmy?”

“Tốt bố ạ.”

Timothy vẫn chưa thực sự hiểu điều gì đang vận hành bên trong cỗ máy là người đàn ông to lớn ngồi cạnh mình. Ông có chiếc mũi khoằm to, da rám nắng, bong tróc – và đôi mắt xanh như viên đá mã não mà cậu vẫn chơi sau giờ tan học vào mùa hè, khi còn ở Trái Đất, và hai cẳng chân dài vững chãi như hai cây cột trong chiếc quần ống túm kiểu rộng.

“Bố đang nhìn gì mà chăm chú vậy?”

“Bố đang tìm logic của Trái Đất, lý lẽ thông thường, chính phủ tốt đẹp, hòa bình, trách nhiệm.”

“Tất cả ở trên đó ạ?”

“Không. Bố không thấy. Nó không còn ở đó nữa. Có lẽ nó sẽ không bao giờ ở đó nữa. Có lẽ chúng ta đã tự lừa dối mình rằng nó đã từng tồn tại.”

“Sao ạ?”

“Xem con cá kìa,” bố vừa nói vừa chỉ.

Ba cậu con trai hét lên the thé trong khi chúng khiến con thuyền lắc lư khi rướn người ra xem. Chúng ồ và à. Một con cá màu bạc hình tròn bơi qua, uốn lượn rồi ngay lập tức khép lại như một bông hoa diên vĩ, kẹp chặt những phần tử thức ăn để tiêu hóa chúng.

Bố nhìn nó. Giọng bố trầm lặng.

“Cũng như chiến tranh. Chiến tranh bơi qua, nhìn thấy thức ăn và co bóp. Một lúc sau – Trái Đất biến mất.”

“William!” mẹ nói.

“Xin lỗi,” bố đáp.

Họ ngồi yên lặng và cảm nhận dòng nước kênh mát lạnh chảy xiết và trong suốt. Âm thanh duy nhất là tiếng máy nổ, tiếng khua nước, mặt trời làm cho không khí nở ra.

“Khi nào thì chúng ta thấy người Sao Hỏa ạ?” Michael kêu lên.

“Sớm thôi, có lẽ vậy,” bố đáp. “Có lẽ tối nay.”

“Ồ, nhưng người Sao Hỏa đã diệt vong rồi, mẹ nói.

“Không, không đâu. Bố sẽ cho các con xem một vài người Sao Hỏa, yên tâm,” bố đáp ngay.

Timothy cau mày khi nghe câu đó nhưng cậu không nói gì. Bây giờ mọi thứ đều kỳ quặc. Kỳ nghỉ, chuyến đi câu cá, rồi cái nhìn giữa mọi người trong nhà.

Các cậu bé đang mải mê khum tay trên mắt, nhòm về phía bờ kè đá cao hai mét để tìm người Sao Hỏa.

“Trông họ như thế nào ạ?” Michael nằng nặc muốn biết.

“Con sẽ biết khi nhìn thấy họ.” Bố khẽ bật cười, và Timothy thấy một mạch máu giật giật trên má ông.

Dáng mẹ mảnh mai và mềm mại, mái tóc vàng kim được tết lại và quấn quanh đầu như vương miện, đôi mắt có màu xanh sẫm của dòng kênh khi nó chảy qua những nơi có bóng mát, gần như màu tía và có ánh hổ phách. Ta có thể nhìn thấy suy nghĩ của mẹ bơi qua bơi lại trong mắt bà, như những con cá – một số thì tươi sáng, một số tối tăm, một số nhanh và khẩn trương, một số thì chậm rãi và thong thả, và đôi khi, như lúc mẹ nhìn lên nơi có Trái Đất, mắt mẹ chẳng có gì hết ngoài màu sắc và chỉ thế thôi. Mẹ ngồi ở mũi thuyền, một tay chống cằm, một tay đặt trên đùi đang mặc chiếc quần lửng màu xanh thẫm, và cổ áo sơ mi trắng của mẹ mở ra như một bông hoa để lộ một dải cổ mềm rám nắng.

Mẹ tiếp tục nhìn phía trước để xem ở đó có gì, và, khi không thể nhìn rõ, mẹ ngoái lại về phía chồng mình và qua những gì phản chiếu trong đôi mắt ông, mẹ nhìn thấy thứ đang ở phía trước; và vì ông đã bổ sung thêm vào đó một phần của chính ông, đó là sự quyết tâm chắc nịch, mặt mẹ dãn ra và chấp nhận nó và quay lại, chợt biết phải tìm kiếm điều gì.

Timothy cũng nhìn. Nhưng cậu chỉ thấy một vệt dài thẳng tắp của dòng kênh chuyển màu tím chảy qua một thung lũng rộng và nông, bao quanh là những ngọn đồi thấp, xói mòn, và kéo dài đến tận đường chân trời. Dòng kênh này cứ chảy mãi, chảy mãi, qua những thành phố mà nếu cầm lên lắc lắc thì sẽ kêu ong ong như tiếng những con bọ trong một cái sọ người khô. Một trăm hoặc hai trăm thành phố đang mơ màng trong những giấc mơ nóng nực của ngày hè và những giấc mơ mát mẻ của đêm hè...

Họ đã vượt qua hàng triệu dặm vì cuộc dã ngoại này – để câu cá. Nhưng trên phi thuyền lại có một khẩu súng. Đây chỉ là một kỳ nghỉ. Nhưng tại sao lại có đồ ăn đủ cho họ trong nhiều năm, giấu ở gần chỗ phi thuyền? Kỳ nghỉ. Ngay dưới lớp màn kỳ nghỉ này không phải là khuôn mặt cười dịu dàng, mà là thứ gì đó khắc nghiệt và tái nhợt, có lẽ còn đáng sợ nữa. Timothy không thể vén tấm màn đó lên, còn hai cậu bé kia thì còn bận rộn làm hai đứa trẻ lên mười và lên tám.

“Vẫn chưa có người Sao Hỏa. Bực thật.” Robert lấy tay chống cái cằm nhọn rồi gườm gườm nhìn dòng kênh.

Bố đã mang theo bộ đàm nguyên tử, đeo ở cổ tay. Nó hoạt động dựa trên một nguyên lý cổ xưa: ta để gần lên tai và sẽ có sóng phát ra tiếng hát, hoặc tiếng nói. Giờ bố đang giơ tay lên nghe. Mặt ông có vẻ giống như một trong những thành phố Sao Hỏa đã sụp đổ, méo mó, khô quắt, gần như chết.

Rồi ông đưa nó cho mẹ nghe. Mẹ há miệng.

“Cái gì.” Timothy vừa định hỏi, nhưng không kịp nói hết những gì cậu định nói.

Bởi ngay lúc đó có hai tiếng nổ long trời từ trên cao, kéo theo là sáu cơn chấn động nhẹ.

Ngay lập tức, bố ngẩng phắt đầu, tăng tốc thuyền. Con thuyền chồm lên, xóc nẩy, rồi phi về phía trước. Robert giật mình quên cả sợ hãi, còn Michael thì hét lên vừa sợ vừa thích thú, túm chặt chân mẹ và nhìn dòng nước chảy xiết băng qua phía dưới mình.

Bố định hướng lại con thuyền, giảm tốc và lái vào một nhánh nhỏ của dòng kênh, đến một cầu tàu bằng đá cũ nát và có mùi tanh. Con thuyền đụng vào cầu tàu mạnh đến mức tất cả bọn họ chúi về đằng trước, nhưng không ai bị thương cả, còn bố thì đã quay lại ngay để xem họ có để lại vệt sóng nào trên đường chạy trốn không. Sóng nước xô nhau, vỗ vào bờ đá rồi lại loang ra hòa vào nhau, lung linh những đốm nắng. Chúng đều biến mất.

Bố lắng nghe. Mọi người cũng lắng nghe.

Hơi thở của bố vang như những nắm đấm vào nền đá ướt lạnh của cầu tàu. Dưới bóng râm, đôi mắt to tròn của mẹ cứ dõi theo bố để đoán biết việc gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Bố thả lỏng và thở ra một hơi, tự cười mình.

“Chiếc phi thuyền, chứ còn gì nữa. Thế mà tôi cũng giật mình. Đó là chiếc phi thuyền.”

Michael hỏi, “Chuyện gì thế ạ, bố, đã có chuyện gì xảy ra?”

“Ồ, chúng ta vừa cho nổ chiếc phi thuyền, có thể thôi,” Timothy nói, cố gắng tỏ ra điềm nhiên. “Anh đã từng nghe phi thuyền nổ trước đây. Phi thuyền của mình vừa nổ đấy.”

“Tại sao mình lại cho nổ phi thuyền hả bố?” Michael hỏi. “Hả bố?”

“Đó là một phần của trò chơi, đồ ngốc ạ!” Timothy trả lời.

“Trò chơi!” Michael và Robert thích từ này.

“Bố đã cài đặt cho nó nổ để không ai biết chúng ta đã đáp xuống chỗ nào và đi đâu! Đề phòng họ đến tìm mình, hiểu không?”

“Ôi trời, một bí mật!”

“Bị chính phi thuyền của mình dọa cho sợ chết khiếp!” bố thừa nhận với mẹ. “Anh lo quá. Thật ngớ ngẩn khi cứ nghĩ còn có chiếc phi thuyền nào nữa. Có lẽ chỉ còn chiếc của Edwards, nếu cậu ấy cùng gia đình đến được đây.”

Ông lại đưa chiếc bộ đàm tí hon lên tai. Hai phút sau, ông buông thõng tay xuống như người ta buông một cái giẻ.

“Cuối cùng thì cũng kết thúc rồi,” bố nói với mẹ. “Tín hiệu nguyên tử đã tắt. Tất cả các trạm tín hiệu trên Trái Đất đã tắt. Mấy năm gần đây đã chỉ còn lại một vài trạm. Giờ thì sóng đã hoàn toàn tắt. Có lẽ nó sẽ tắt hẳn.”

“Trong bao lâu ạ?” Robert hỏi.

“Có lẽ... khi nào con có cháu gọi bằng cụ thì có thể chúng sẽ lại nghe thấy tín hiệu,” bố nói. Ông cứ ngồi đó, còn bọn trẻ thì như bị hút vào nỗi kinh sợ, sự rút lui, cam chịu và chấp nhận của ông.

Cuối cùng ông lại đưa con thuyền trở lại dòng kênh, và họ tiếp tục đi theo hướng mà ban đầu họ đã dự định.

Trời tối dần. Mặt trời đã xuống thấp và hàng loạt thành phố chết hiện lên phía trước họ.

Người bố trò chuyện với các con rất lặng lẽ, dịu dàng. Trước kia, nhiều khi ông bận rộn, xa cách với chúng, nhưng giờ thì ông đang vỗ đầu chúng, chỉ cần một lời thôi nhưng chúng vẫn cảm nhận được.

“Mike, con chọn một thành phố đi.”

“Gì cơ bố?”

“Chọn một thành phố đi con trai. Bất kỳ thành phố nào mà chúng ta đi qua.”

“Vâng,” Michael nói. “Chọn thế nào ạ?”

“Thành phố mà con thích nhất. Con nữa, Robert và Tim. Hãy chọn thành phố mà con thích nhất.”

“Con muốn một thành phố có người Sao Hỏa,” Michael nói.

“Được thôi,” người bố đáp. “Bố hứa.” Ông nói cho các con nghe nhưng mắt hướng nhìn mẹ chúng.

Họ đi qua sáu thành phố trong vòng hai mươi phút. Bố không nói gì nữa về các vụ nổ; ông có vẻ chú tâm vào việc vui vẻ với các con, làm cho các con vui, hơn bất kỳ việc gì khác.

Michael thích thành phố đầu tiên họ đi qua, nhưng bị phản đối bởi mọi người cho rằng không thể tin vào đánh giá hấp tấp ban đầu được. Thành phố thứ hai không ai thích. Đó là một thành phố của người Trái Đất, xây bằng gỗ và đã đang mục nát thành mùn cưa. Timothy thích thành phố thứ ba bởi vì nó rộng. Thành phố thứ tư và thứ năm quá nhỏ còn thành phố thứ sáu được tất cả mọi người hoan hô, ngay cả mẹ cũng hùa vào với những câu cảm thán Trời ơi, Lạy Chúa, Trông kìa!

Có năm mươi đến sáu mươi cấu trúc lớn vẫn đứng vững, đường phố thì nhiều bụi nhưng được lát đá và ta có thể thấy một hai đài phun nước vẫn đang bắn tóe lên trong các quảng trường. Đó là sự sống duy nhất – nước bắn lên dưới ánh nắng chiều muộn.

“Chính là thành phố này,” mọi người đều nói.

Lái thuyền vào một cầu tàu, bố nhảy xuống.

“Đến nơi rồi. Nơi này là của chúng ta. Đây sẽ là nơi chúng ta sống từ nay trở đi!”

“Từ nay trở đi?” Michael không tin nổi. Cậu đứng dậy nhìn rồi quay lại nơi từng có chiếc phi thuyền, nheo mắt. “Thế còn phi thuyền thì sao? Thế còn Minnesota?”

“Đây,” bố nói.

Ông ghé bộ đàm tí hon vào gần mái đầu tóc vàng của Michael. “Con nghe đi.”

Michael lắng nghe.

“Chẳng có gì,” cậu bé nói.

“Đúng rồi. Chẳng có gì. Không có gì nữa. Không còn Minneapolis nữa, không còn phi thuyền, không còn Trái Đất.”

Michael suy ngẫm về cái tiết lộ chết chóc đó và cậu bắt đầu thút thít khóc.

“Đợi đã,” bố nói ngay sau đó. “Bố sẽ đền lại cho con hơn thế rất nhiều, Mike!”

“Sao cơ ạ?” Michael ngừng khóc, tò mò, nhưng sẵn sàng tiếp tục khóc nếu như bố tiếp tục tiết lộ thêm những chuyện kinh khủng như thế nữa.

“Bố cho con cả thành phố này, Mike ạ. Nó là của con.”

“Của con?”

“Cho con và Robert và Timothy, cả ba con, các con toàn quyền sở hữu.”

Timothy nhảy từ thuyền lên “Này, hai đứa, tất cả là cho chúng ta đấy! Tất cả chỗ này!” Cậu hùa vào cuộc chơi với bố, cậu chơi rất hay và rất đẹp. Sau này, khi tất cả đã qua và mọi thứ đi vào ổn định, cậu mới ngồi một mình mà khóc trong mười phút. Còn bây giờ, nó vẫn là một trò chơi, vẫn là một chuyến picnic của gia đình, và cần phải làm cho các em cậu tập trung vào trò chơi.

Mike nhảy ra cùng Robert. Các cậu bé giúp đỡ mẹ.

“Cẩn thận với em gái các con nhé,” bố nói, và không ai hiểu ý bố, mãi cho đến sau này.

Họ khẩn trương đi vào thành phố lớn xây bằng đá hồng để ngắm mặt trời lặn, vừa đi vừa thì thầm, bởi vì những thành phố chết luôn có cách khiến cho bạn muốn thì thầm.

“Sau năm ngày nữa,” bố lặng lẽ nói. “Bố sẽ quay lại chỗ để phi thuyền và lấy thức ăn giấu dưới đống đổ nát ở đó mang về đây; và bố sẽ đi tìm chú Bert Edwards và vợ chú ấy và các cô con gái của chú ấy.”

“Con gái ư?” Timothy hỏi. “Bao nhiêu đứa ạ?”

“Bốn.”

“Mẹ hiểu chuyện đó sẽ gây rắc rối cho sau này.” Mẹ chậm rãi gật đầu.

“Bọn con gái.” Michael làm mặt nhăn nhó như hình vẽ cổ xưa trên đá của người Sao Hỏa. “Bọn con gái.”

“Họ cũng đi bằng phi thuyền ạ?”

“Phải. Nếu mọi việc suôn sẻ. Phi thuyền gia đình là để đi lên Mặt Trăng, không phải để đến Sao Hỏa. Chúng ta đã rất may mắn mới trót lọt.”

“Bố lấy đâu ra phi thuyền?” Timothy thì thầm, vì hai cậu em đang chạy lên phía trước.

“Bố đã cất giữ nó. Bố cất nó suốt hai mươi năm, Tim ạ. Bố phải giấu nó đi, hy vọng sẽ không bao giờ phải dùng đến nó. Lẽ ra phải giao nộp cho chính phủ để phục vụ chiến tranh, nhưng bố cứ nghĩ mãi về Sao Hỏa...”

“Và một chuyến picnic!”

“Ừ. Chỉ bố con mình biết thôi nhé. Khi bố thấy mọi thứ trên Trái Đất sắp đi đến hồi kết, sau khi bố đã chờ đợi đến phút cuối cùng, bố đã quyết định là chúng ta sẽ đi. Bert Edwards cũng giấu một phi thuyền, nhưng bố và chú ấy quyết định đi từng người một sẽ an toàn hơn, vì sợ có người tìm cách bắn hạ mình.”

“Tại sao bố lại cho nổ phi thuyền?”

“Để chúng ta không bao giờ có thể quay về. Và để nếu có kẻ xấu nào lên Sao Hỏa thì hắn cũng không biết là chúng ta ở đây.”

“Có phải vì thế mà bố cứ liên tục nhìn lên trời?”

“Phải, thật ngớ ngẩn. Họ sẽ không đuổi theo chúng ta, không bao giờ. Họ làm gì có phương tiện để đi. Chẳng qua là bố đã quá cẩn thận, thế thôi.”

Michael chạy lại. “Đây có thật là thành phố của chúng ta không bố?”

“Cả hành tinh chết tiệt này là của chúng ta, các con ạ. Cả hành tinh chết tiệt này.”

Họ đứng đó, những ông vua của ngọn đồi, bá chủ của đám đông, chúa công của vạn vật, quốc vương và tổng thống bất khả chối bỏ, cố hiểu thế nào là sở hữu một thế giới và một thế giới thật ra lớn đến mức nào.

Màn đêm buông xuống nhanh trong bầu không khí loãng, và người bố để họ lại nơi quảng trường, gần đài phun nước. Ông đi xuống thuyền rồi quay lại, mang theo một chồng báo trong đôi bàn tay to bè.

Ông thả báo thành một đống trên một khoảnh sân cũ và châm lửa đốt. Để sưởi ấm, họ khom lưng ngồi xuống quanh đống lửa và cười, Timothy nhìn thấy những con chữ nhỏ xíu nhảy múa như những con thú sợ hãi khi bị ngọn lửa chạm vào và nhấn chìm. Những tờ báo nhăn nhúm như da của một ông già, ngọn lửa bao vây hằng hà sa số những con chữ:

“TRÁI PHIẾU CHÍNH PHỦ; Biểu đồ kinh doanh, 2030; Định kiến tôn giáo: Một tiểu luận; Khoa học tiếp vận; Những vấn đề của Liên minh Thống nhất toàn nước Mỹ; Báo cáo Chứng khoán ngày 3 tháng Bảy năm 2029; Tập san thời sự Chiến tranh...

Bố đã khăng khăng mang những tờ báo này lên đây vì mục đích này. Ông ngồi đó và ném chúng vào lửa, từng tờ một, đầy thỏa mãn, và kể cho các con nghe đầu đuôi câu chuyện.

“Đã đến lúc bố kể cho các con nghe một vài điều. Bố nghĩ rằng che giấu các con quá nhiều không công bằng với các con. Bố không biết liệu các con có hiểu không, nhưng bố phải nói, cho dù các con chỉ hiểu được một phần nhỏ thôi.”

Ông thả một trang báo vào đống lửa.

“Bố đang đốt đi một lối sống, cũng như lối sống ấy đang bị đốt sạch trên Trái Đất ngay lúc này. Hãy tha thứ cho bố nếu bố nói giống một chính trị gia. Suy cho cùng, bố cũng từng là thượng nghị sĩ, chỉ vì bố trung thực nên bọn họ không ưa bố. Cuộc sống trên Trái Đất chưa bao giờ được yên ổn để làm bất cứ thứ gì tốt đẹp. Khoa học đi trước chúng ta quá xa với tốc độ quá nhanh, và con người lạc lối trong một con cuồng máy móc, giống như trẻ con ham mê những thứ đồ chơi và đồ dùng đẹp mắt, máy bay phản lực, phi thuyền; họ đã tập trung vào sai chỗ, thay vì tập trung vào cách vận hành máy móc thì họ lại chỉ tập trung vào máy móc. Các cuộc chiến ngày càng mở rộng và cuối cùng đã giết chết Trái Đất. Chính vì thế mà tín hiệu vô tuyến đã ngắt. Đó là thứ mà chúng ta đang chạy trốn.

“Chúng ta đã may mắn đấy. Không còn nhiều phi thuyền đâu. Đã đến lúc các con phải biết rằng chuyến đi này không phải là chuyến đi câu cá. Bố đã chần chừ chưa nói với các con. Trái Đất đã chết rồi. Sẽ không có du hành vũ trụ trong ít nhất một thế kỷ nữa, có lẽ là không bao giờ. Nhưng lối sống đã chứng tỏ là sai và đã tự bóp nghẹt nó bằng bàn tay của chính nó. Các con còn trẻ. Bố sẽ nói đi nói lại điều này hàng ngày cho đến khi nó ngấm vào các con.”

Ông ngừng lại để thả thêm báo vào lửa.

“Giờ thì chỉ còn lại chúng ta thôi. Chúng ta và một vài người nữa sẽ đáp xuống trong vòng một vài ngày tới. Đủ để chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Đủ để quay lưng lại với những gì còn lại trên Trái Đất và bắt đầu một dòng dõi mới...”

Ngọn lửa chồm lên như để nhấn mạnh lời ông nói. Và rồi tất cả các tờ báo cháy hết, chỉ còn lại một tờ. Mọi luật lệ và niềm tin của Trái Đất đã bị thiêu rụi thành đống tro tàn rồi sẽ sớm cuốn đi theo gió.

Timothy nhìn tờ giấy cuối cùng mà bố ném vào ngọn lửa. Đó là một tấm bản đồ thế giới, nó quăn lại rồi méo mó và bùng lên... và rồi bay đi như một con bướm đen nóng ấm. Timothy quay đi.

“Giờ bố sẽ chỉ cho các con thấy người Sao Hỏa bố nói. “Nào cả nhà, chúng ta đi. Nào, Alice.” Ông cầm tay vợ. ”

Michael khóc to, thế là bố bế cậu lên, và họ đi qua đống đổ nát về phía bờ kênh.

Dòng kênh. Nơi mà ngày mai hoặc ngày kia, những người vợ tương lai của chúng, mà bây giờ vẫn là những cô bé con đang cười khúc khích, sẽ xuất hiện trên một con thuyền cùng với cha mẹ chúng.

Màn đêm buông xuống quanh họ, những ngôi sao hiện lên. Nhưng Timothy không nhìn thấy Trái Đất. Nó đã tắt rồi. Đó là điều cần phải suy nghĩ.

Một con chim đêm kêu lên trong đống đổ nát mà họ đi qua. Bố nói, “Mẹ con và bố sẽ cố gắng dạy các con. Có thể sẽ thất bại. Nhưng bố hy vọng là không. Bố mẹ đã quan sát và học hỏi rất nhiều. Bố mẹ đã lên kế hoạch cho chuyến đi này trong nhiều năm, trước khi các con sinh ra. Thậm chí nếu không có chiến tranh thì mình cũng sẽ lên Sao Hỏa, bố nghĩ vậy, để sống và hình thành tiêu chuẩn sống của riêng mình. Phải mất một thế kỷ nữa thì Sao Hỏa mới thực sự bị đầu độc bởi nền văn minh Trái Đất. Còn bây giờ, tất nhiên...”

Họ đã đi đến bờ kênh. Nó dài, thẳng tắp, mát mẻ ẩm ướt và in bóng màn đêm.

“Con vẫn luôn muốn thấy một người Sao Hỏa,” Michael nói. “Họ đâu hả bố? Bố đã hứa rồi mà.”

“Họ kia kìa,” bố nói, và ông nhấc Michael lên vai rồi chỉ xuống.

Người Sao Hỏa ở đó. Timothy rùng mình.

Người Sao Hỏa ở đó – dưới kênh - in bóng trên mặt nước. Timothy và Michael và Robert và mẹ và bố.

Những người Sao Hỏa chăm chú nhìn lại họ một lúc lâu, thật lâu và lặng lẽ, trên mặt nước đang gợn sóng lăn tăn...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.