Ôi, cuối cùng cũng đến lúc thích hợp..
Bấy giờ là chạng vạng, Janice và Leonora bình tĩnh đóng gói hành lý trong căn nhà mùa hè của họ, vừa làm vừa ngân nga hát, nhâm nhi ăn và ôm nhau mỗi khi cần. Nhưng họ không hề ngó ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đang ùa về thật sâu và những vì sao đã hiện ra sáng và lạnh.
“Nghe kìa!” Janice nói.
Một âm thanh như tàu thủy dưới sông, nhưng đó là âm thanh của một con tàu vũ trụ trên trời. Và ngoài âm thanh đó ra – đàn banjo đang chơi phải không nhỉ? Không, chỉ là những chú dế trong đêm mùa hè năm 2034 này. Hàng vạn âm thanh thổi qua thị trấn và bầu không khí. Janice lắng nghe, đầu cúi xuống. Lâu, lâu lắm rồi, năm 1849, chính con phố này đã cất lên những thanh âm của nghệ sĩ nói tiếng bụng, nhà thuyết giáo, thầy bói, những gã khờ khạo, những học giả uyên bác, những tay cờ bạc, tất thảy tụ lại ở chính thị trấn Independence, Missouri này. Chờ cho đất ướt khô cứng lại và những vạt cỏ lớn ven đầm lầy mọc dày đến mức có thể chịu được sức nặng của những chiếc xe kéo, xe bò, những số phận mờ nhạt, và giấc mơ của họ.
Ôi, cuối cùng cũng đến lúc thích hợp,
Chúng ta sẽ lên Sao Hỏa, thưa ngài,
Năm ngàn phụ nữ trên trời,
Quả là một vụ gieo hạt mùa xuân,
Thưa ngài!
“Đó là một bài hát cổ vùng Wyoming,” Leonora nói. “Chỉ cần thay đổi từ ngữ là cũng đúng với năm 2034.”
Janice nhấc một chiếc hộp đựng các viên thức ăn lên, nhẩm tính tổng những thứ sẽ được chở trên những chiếc xe bò trụ cao, nền cao kia. Trọng tải tính trên đầu người lớn đến không tin nổi! Giăm bông, thịt muối, đường, muối, bột, hoa quả khô, bánh quy mặn, giấm, nước, gừng, tiêu – một danh sách lớn như vùng đất này! Ấy vậy mà ở đây, hôm nay, những viên thức ăn để vừa trong một cái đồng hồ đeo tay cũng có thể cung cấp đủ lương thực cho ta đi không những từ Fort Laramie đến Hangtown, mà còn xuyên qua một chốn hoang vu toàn các ngôi sao.
Janice mở toang cửa kho chứa đồ và suýt thì hét lên.
Bóng tối và màn đêm và tất thảy khoảng không giữa các vì sao đang nhìn ra cô.
Rất nhiều năm trước đã xảy ra hai sự cố. Chị cô đã nhốt cô vào tủ kho mặc cho cô la hét. Và tại một bữa tiệc, khi đang chơi trốn tìm, cô đã chạy qua bếp để trốn vào một hành lang tối và dài. Nhưng đó không phải là hành lang. Nó là một giếng thang tối, một màn đen nuốt chửng lấy ta. Cô đã chạy ra vùng không khí trống rỗng. Cô đạp chân, la hét và rơi! Rơi vào màu đen của nửa đêm. Xuống một căn hầm. Cô rơi một lúc lâu, như một nhịp tim. Và cô bị bóp nghẹt trong căn buồng đó một lúc lâu, rất lâu mà không có ánh sáng mặt trời, không bạn bè, không một ai nghe tiếng cô la hét. Tách biệt khỏi mọi thứ, bị nhốt trong bóng tối. Rơi vào bóng tối. La hét!
Hai ký ức đó.
Giờ đây, trước cánh cửa tủ kho mở rộng, bóng tối như một tấm áo choàng nhung treo trước mặt đợi được cô vuốt ve bằng bàn tay run rẩy, bóng tối như một con báo thở khẽ ở đó, nhìn cô bằng hai con mắt tối sẫm, hai ký ức đó lại ào ạt ùa về. Không gian và một cú ngã. Không gian và việc bị nhốt ở một nơi cách xa mọi người, la hét. Cô và Leonora bình tĩnh làm việc, gói ghém đồ đạc, tránh không liếc nhìn ra ngoài cửa sổ nơi có dải Ngân Hà cùng sự trống rỗng mênh mông. Để rồi chiếc tủ kho rất đỗi quen thuộc kia, với bóng đêm riêng tư của nó, cuối cùng lại nhắc họ nhớ về số phận của mình.
Đây là cách mọi thứ sẽ diễn ra, ở ngoài đó, lướt về phía những ngôi sao trong đêm, một buồng kho đen ngòm gớm ghiếc khổng lồ, tha hồ la hét nhưng chẳng ai nghe thấy. Rơi mãi mãi giữa những đám mây sao băng và sao chổi bất kính. Xuống giếng thang máy. Xuống máng than ác mộng tuột vào hư không.
Cô hét. Nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Nó tự va đập vào chính mình trong ngực và trong đầu cô. Cô hét. Cô đóng sầm cánh cửa tủ! Cô dựa vào nó! Cô cảm thấy bóng tối thì thào và rên rỉ đằng sau cánh cửa và cô giữ nó thật chặt, nước mắt giàn giụa. Cô đứng đó một lúc lâu, cho đến khi cơn run rẩy biến mất, dõi theo Leonora làm việc. Và cơn kích động, bị lờ đi theo cách đó, rút lui dần và cuối cùng biến mất. Một chiếc đồng hồ đeo tay kêu tích tắc, âm thanh sạch sẽ của sự bình thường, trong căn phòng.
“Sáu mươi triệu dặm.” Cuối cùng cô bước đến ô cửa sổ như thể nó là một cái giếng sâu, “Mình không thể tin nổi rằng đêm nay đàn ông trên Sao Hỏa đang xây dựng các thị trấn để chờ chúng ta lên.”
“Chỉ cần tin một điều là ngày mai chúng ta sẽ lên tàu vũ trụ.”
Janice giương lên một chiếc váy cô dâu trắng như một con ma trong phòng.
“Kỳ lạ, kỳ lạ. Làm đám cưới – ở một thế giới khác.”
“Đi ngủ thôi.”
“Không! Điện thoại sẽ đến lúc nửa đêm. Mình không thể ngủ khi nghĩ đến việc làm sao để nói cho Will biết mình đã quyết định sẽ đi tàu vũ trụ lên Sao Hỏa chứ. Ôi, Leonora, nghĩ mà xem, giọng nói của mình sẽ truyền đi qua sáu mươi triệu dặm đường điện thoại ánh sáng để đến với anh ấy. Mình đã thay đổi quyết định quá nhanh... Mình sợ!”
“Đêm cuối cùng của chúng ta ở Trái Đất rồi đó.”
Giờ thì họ thực sự biết và chấp nhận điều đó, giờ thì cái biết ấy đã tìm được họ. Họ sẽ đi xa, và có thể sẽ chẳng bao giờ quay lại. Họ sẽ rời khỏi thị trấn Independence bang Missouri của lục địa Bắc Mỹ, bao quanh bởi một bên là Đại Tây Dương và một bên là Thái Bình Dương, mà không bên nào nhét vừa vào va li để họ mang theo. Họ đã chùn lại khi biết điều cuối cùng này. Giờ thì nó đang đối diện với họ. Và nó khiến họ tê liệt.
“Con cái của chúng ta, chúng sẽ không phải người Mỹ hay người Trái Đất. Chúng ta đều sẽ là người Sao Hỏa, từ nay đến hết đời.”
“Mình không muốn đi!” Janice đột nhiên thốt lên.
Cơn hoảng sợ dâng lên trong cô, với băng và lửa.
“Mình sợ! Không gian, bóng tối, tàu vũ trụ, sao băng! Mọi thứ sẽ biến mất! Sao mình ra ngoài đó làm gì cơ chứ!”
Leonora nắm lấy vai bạn rồi ôm thật chặt, vỗ về bạn mình. “Nó là một Tân Thế Giới. Giống như ngày xưa ấy. Đàn ông trước rồi phụ nữ đi theo.”
“Tại sao, tại sao mình phải đi, nói cho mình biết đi!”
“Bởi vì,” cuối cùng, ngồi trên giường của cô, Leonora lặng lẽ nói. “Will ở trên đó.”
Tên của anh nghe thật dễ chịu. Janice im lặng.
“Tụi đàn ông này làm cho mọi chuyện khó khăn quá,” Leonora nói. “Ngày trước nếu một phụ nữ chạy sau đàn ông hai trăm dặm thôi đã là chuyện gì đấy to tát. Sau đó họ biến khoảng cách thành một nghìn dặm. Và giờ họ đặt cả một vũ trụ ở giữa chúng ta. Nhưng điều đó không thể ngăn chúng ta lại đúng không?”
“Mình sợ mình sẽ cư xử như con ngốc trên tàu vũ trụ mất.”
“Mình sẽ ngốc cùng cậu.” Leonora đứng dậy. “Giờ thì chúng mình đi dạo quanh thị trấn nhé, hãy cùng nhìn mọi thứ một lần cuối cùng.”
Janice nhìn ra ngoài thị trấn. “Đêm mai, tất cả sẽ vẫn ở đây, nhưng chúng mình thì không. Mọi người sẽ thức dậy, ăn uống, làm việc, lại ngủ, lại thức, nhưng chúng mình sẽ không biết điều đó, và họ sẽ chẳng bao giờ nhớ tới chúng mình.”
Leonora và Janice đi qua đi lại vòng quanh nhau như thể họ không thể tìm thấy cửa ra vào.
“Đi thôi.”
Họ mở cửa, tắt đèn, bước ra ngoài và đóng cửa lại đằng sau lưng.
Trên bầu trời có rất nhiều thứ đang dồn dập bay tới. Những chuyển động hình hoa khổng lồ, những tiếng còi hú và những vòng xoáy khổng lồ, những trận bão tuyết vần vũ. Những chiếc trực thăng, những đốm trắng, lặng lẽ rơi. Từ phía tây và phía đông và phía bắc và phía nam, những người phụ nữ đang đến, đang đến, trái tim họ được bọc gọn gàng giữa những lớp khăn giấy trong va li của họ. Xuyên qua cả bầu trời đêm ta thấy nhiều trực thăng đổ bộ xuống như bão tuyết. Khách sạn kín chỗ, nhà riêng được lấy làm nơi lưu trú, những thành phố bằng vải bạt được căng lên trên các đồng cỏ như những bông hoa xấu xí, kỳ quặc, và thị trấn lẫn vùng đồng quê đêm nay nóng hơn cả mùa hè. Nóng vì gương mặt hồng hào của những người phụ nữ và gương mặt rám nắng của những người đàn ông mới, đang ngắm nhìn bầu trời. Bên kia đồi, các con tàu vũ trụ thử phóng lửa, và một âm thanh nghe như tiếng đàn organ cùng lúc bị nhấn toàn bộ bàn phím, rung lắc mọi khung cửa sổ pha lê và mọi mảnh xương ở ngóc ngách trong cơ thể. Ta cảm thấy nó ở hàm, ở ngón chân, ngón tay, một cơn run rẩy.
Leonora và Janice ngồi trong hiệu thuốc giữa những người phụ nữ xa lạ.
“Hai cô trông xinh xắn đấy, nhưng rõ là buồn,” người đàn ông ở chỗ máy bán nước ngọt có ga nói.
“Hai sô cô la rắc bột mạch nha.” Leonora mỉm cười cho cả hai người, như thể Janice là người câm.
Họ đăm chiêu nhìn cốc sô cô la như thể nó là một bức họa hiếm được trưng bày ở bảo tàng. Mạch nha sẽ hiếm có đấy, trong nhiều năm tới, trên Sao Hỏa.
Janice lục tìm trong ví và lấy ra một chiếc phong bì, cô lưỡng lự đặt nó trên quầy đá cẩm thạch.
“Cái này mình nhận từ Will. Nó đến qua đường thư tàu vũ trụ hai ngày trước. Chính cái này đã giúp mình dứt khoát, nó khiến mình quyết định sẽ đi. Mình đã không nói với cậu. Bây giờ mình muốn cậu xem nó. Đây, cậu đọc đi.”
Leonora lắc lắc phong bì lấy thư ra và đọc to:
“Janice thân yêu: Đây là nhà của chúng ta nếu em quyết định đến Sao Hỏa. Will.”
Leonora vỗ vỗ chiếc phong bì lần nữa và một bức ảnh màu rơi ra trên quầy, lấp lánh. Đó là bức hình chụp một ngôi nhà, một ngôi nhà tối màu, phủ rêu, cổ kính, màu nâu caramel, tiện nghi thoải mái với hàng rào dương xỉ xanh mát và hoa đỏ bao quanh, cùng một cây thường xuân rậm rạp lòa xòa trên hiên.
“Nhưng, Janice này!”
“Gì cơ?”
“Đây là ảnh nhà cậu, trên Trái Đất này, trên phố Elm này mà.”
“Không. Nhìn kỹ đi.”
Và họ cùng nhìn lần nữa, phía hai bên và đằng sau ngôi nhà tối màu tiện nghi ấy không phải là khung cảnh của Trái Đất. Đất ở đó màu tím kỳ lạ, cỏ thì hơi có chút ánh đỏ, còn bầu trời thì tỏa sáng như một viên kim cương xám, và ở một bên ngôi nhà có một cái cây cành uốn ngoằn ngoèo kỳ lạ, trông như một bà cụ với mái tóc trắng điểm xuyết những viên pha lê.
“Đó là ngôi nhà Will đã xây cho mình,” Janice nói, “trên Sao Hỏa. Nhìn nó mình thấy đỡ hơn. Cả ngày hôm qua, mỗi khi có cơ hội, khi chỉ có một mình, và khi mình cảm thấy ngại ngần và hoảng sợ nhất, mình lại lấy bức ảnh này ra ngắm.”
Họ đều nhìn chăm chú vào ngôi nhà sẫm màu, tiện nghi thoải mái cách đó sáu mươi triệu dặm, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, vừa cũ lại vừa mới, một ánh sáng vàng hắt ra từ ô cửa sổ phòng khách phía bên phải.
“Người đàn ông Will đó,” Leonora nói, gật gật đầu, “biết đích xác anh ta đang làm gì.”
Họ uống nốt đồ uống của mình. Bên ngoài, một biển hừng hực những người xa lạ lững thững đi qua và “tuyết” rơi đều trên bầu trời mùa hè.
Họ mua nhiều thứ ngớ ngẩn để mang theo, những túi kẹo chanh, những tạp chí hào nhoáng dành cho phụ nữ, những lọ nước hoa dễ vỡ (mặc kệ những người phụ trách tải trọng cất cánh về sau bắt đầu lo lắng tự hỏi xem cái gì mới được gọi là “đồ thiết yếu”); sau đó họ bước ra ngoài, đi vào thị trấn và, chẳng quan tâm đến giá cả, thuê hai chiếc áo khoác có thắt lưng – hai cỗ máy chống trọng lực nhỏ hình cánh bướm – rồi chạm tay vào các nút điều khiển cảm ứng và cảm thấy mình được thổi bay lên như những cánh hoa trắng trên bầu trời của thị trấn. “Bất cứ nơi đâu,” Leonora nói, “bất cứ nơi nào.”
Họ để gió cuốn mình đi bất cứ nơi nào nó muốn, họ để gió đưa mình xuyên qua đêm của những cây táo mùa hè và đêm của sự chuẩn bị đầy khí thế, phía trên thị trấn xinh đẹp, phía trên những ngôi nhà của tuổi thơ và của những ngày khác, phía trên trường học và đại lộ, trên những nhánh sông, đồng cỏ và trang trại quá đỗi thân quen đến độ mỗi hạt lúa mì như một đồng vàng. Họ bay như lá phải bay trước sự đe dọa của một cơn gió lửa, với những tiếng xì xào cảnh báo và tiếng chớp mùa hè lẹt xẹt trên những ngọn đồi trập trùng. Họ thấy những con đường quê bụi trắng sữa nơi không lâu trước đó đã bay qua trên những chiếc trực thăng tắm trong ánh trăng, giữa tiếng quạt quay ồn ào đang lượn dần xuống để chạm lên bờ suối đêm mát lạnh, với những chàng trai giờ đã đi xa.
Họ trôi đi trong một hơi thở dài mênh mông phía trên một thị trấn nay đã bị đẩy ra xa bởi một khoảng cách nhỏ giữa họ và mặt đất, một thị trấn đang thu nhỏ dần phía sau họ trong một dòng sông đen, và tiến vào một con sóng triều ánh sáng và màu sắc ở phía trước, giờ không thể chạm vào và là một giấc mơ, mắt họ nhòe đi vì hoài niệm, vì hoảng hốt khi ký ức đã bắt đầu từ trước khi thứ kia biến mất.
Lặng lẽ, vừa trôi đi vừa xoay tròn, họ bí mật ngắm nhìn hàng trăm gương mặt bạn bè thân thiết mà họ sắp bỏ lại đằng sau, những người, được đèn chiếu sáng, bị giữ lại và đóng khung trong những ô cửa sổ lướt qua theo ngọn gió, dường như thế; tất cả Thời gian thổi họ đi. Chẳng có cái cây nào mà họ không tìm xem lại những lời tỏ tình ngày xưa được khắc lên, chẳng có vỉa hè nào họ không lướt sát xuống như trên những cánh đồng tuyết nhân tạo. Lần đầu tiên họ biết thị trấn của họ đẹp, những ngọn đèn cô đơn và những bức tường gạch cổ đẹp, và cả hai đều thấy mình mở mắt to hơn trước vẻ đẹp của bữa tiệc họ đang chiêu đãi chính mình. Tất cả lơ lửng trôi trên một cây đèn kéo quân vào ban đêm, với tiếng nhạc chập chờn vẳng lên đâu đây, và những tiếng gọi, tiếng thì thầm từ những căn nhà như bị ám trong ánh sáng trắng của chiếc ti vi.
Hai phụ nữ trẻ lướt qua như những mũi kim, khâu cái cây này với cái cây kia bằng mùi hương nước hoa của họ. Mắt họ quá no nê, ấy vậy nhưng họ vẫn tiếp tục cất đi từng chi tiết, từng cái bóng, từng cây sồi cây du đơn độc, từng chiếc ô tô đi qua trên những con đường nhỏ ngoằn ngoèo phía dưới, cho đến khi không chỉ mắt mà đầu họ, tim họ cũng trở nên quá đầy.
Có cảm giác như mình đã chết, Janice nghĩ, và trong nghĩa địa vào một đêm xuân khi mọi thứ còn sống trừ mình ra, mọi người vẫn đi lại và sẵn sàng sống tiếp mà không có mình. Giống như cảm giác của mình hồi còn bé tí, vào mỗi mùa xuân khi đi qua nghĩa địa mình đã khóc cho họ bởi vì họ đã chết mà mình lại còn sống, điều đó dường như không công bằng, trong những đêm dịu dàng như thế. Mình cảm thấy tội lỗi khi vẫn còn sống. Còn bây giờ, ở đây, đêm nay, mình thấy như được đưa lên từ nghĩa địa, bay lơ lửng trên bầu trời thị trấn chỉ một lần nữa thôi để thấy thế nào là sống, thế nào là một thị trấn và một dân tộc, trước khi họ sập cái nắp đen lên mình.
Nhẹ nhàng, êm ái, như hai chiếc đèn lồng bằng giấy trắng lướt đi trên một cơn gió đêm, hai cô gái đi qua cuộc đời họ và quá khứ của họ, và phía trên những đồng cỏ nơi những thành phố vải bạt bừng sáng và những đường cao tốc nơi xe tải chở đồ cung ứng sẽ được tập hợp thành nhóm và chạy đến sáng. Họ lơ lửng hồi lâu bên trên tất cả.
Chiếc đồng hồ của tòa án điểm mười một giờ bốn lăm khi họ đến như những mạng nhện trôi nổi từ những ngôi sao, chạm chân lên vỉa hè sáng trăng phía trước ngôi nhà lâu năm của Janice. Thành phố đang chìm trong giấc ngủ, và ngôi nhà của Janice đang đợi họ bước vào tìm kiếm giấc ngủ của họ, vốn không có ở đó.
“Đây là chúng ta sao, ở đây?” Janice hỏi. “Janice Smith và Leonora Holmes, của năm 2034?”
“Phải.”
Janice liếm môi và đứng thẳng người. “Mình ước giờ là một năm khác cơ.”
“1492? 1612?” Leonora thở dài và gió trên rặng cây cũng thở dài cùng cô, cô quay đi. “Luôn luôn là ngày Columbus hoặc ngày Hòn Plymouth[1], và Chúa biết phụ nữ chúng ta có thể làm gì được đây.”
“Làm những bà cô già.”
“Hoặc, cứ làm những gì ta đang làm thôi.”
Họ mở cánh cửa của ngôi nhà buổi đêm ấm áp, những âm thanh của thị trấn nhỏ dần bên tai họ. Khi họ đóng cửa lại, điện thoại bắt đầu đổ chuông.
“Cuộc gọi!” Janice thốt lên, chạy lại.
Leonora bước vào phòng ngủ theo sau cô và đã thấy Janice nhấc ống nghe lên và đang nói, “A lô, a lô!” Và người trực tổng đài ở một thành phố xa xôi đang sắp chuẩn bị xong cho cỗ máy khổng lồ kết nối hai thế giới với nhau, và hai cô gái chờ đợi, một người ngồi, mặt tái xanh, người kia thì đứng nhưng cũng xanh xao như vậy, cúi xuống bạn mình.
Có một khoảng chờ đợi dài, đầy sao và thời gian, một khoảng thời gian chờ đợi chẳng khác gì ba năm qua đối với tất cả bọn họ. Và giờ thì khoảnh khắc ấy đã đến, đến lượt Janice gọi điện từ khoảng cách hàng triệu triệu dặm sao băng và sao chổi, xa khỏi mặt trời vàng có thể đun sôi hay thiêu đốt lời nói của cô hoặc làm cháy sém ý nghĩa của chúng, giọng cô như mũi kim bạc đâm xuyên qua mọi thứ, mỗi lời nói là một mũi khâu, xuyên qua màn đêm bao la, dội lại từ các vầng trăng của Sao Hỏa và hối hả lao tới. Rồi tiếng nói của cô tìm được đường đến chỗ một người đàn ông trong một căn phòng tại một thành phố ở đó, trên một thế giới khác cách năm phút đường radio. Và thông điệp của cô là:
“A lô, Will. Em Janice đây!”
Cô nuốt nước bọt.
“Họ nói em không có nhiều thời gian. Chỉ một phút.”
Cô nhắm mắt.
“Em muốn nói chậm nhưng họ yêu cầu phải nói nhanh và đi thẳng vào vấn đề. Nên là, em muốn nói... em đã quyết định rồi. Em sẽ lên đó. Em sẽ lên tàu vũ trụ vào ngày mai. Cuối cùng thì em sẽ lên đó với anh. Và em yêu anh. Em hy vọng anh có thể nghe thấy em nói. Em yêu anh. Đã lâu quá rồi...”
Tiếng cô chuyển động trên đường đi của nó đến với thế giới không được nhìn thấy kia. Giờ thì, khi thông điệp đã được gửi đi, từ ngữ đã được nói ra, cô lại muốn gọi chúng trở lại, để kiểm duyệt, để sắp xếp lại chúng thành một câu xinh đẹp hơn, một lời giải thích rõ ràng hơn về tâm hồn cô. Nhưng lời nói đã đang treo lơ lửng giữa hai hành tinh, và nếu, do một sự chiếu xạ nào đó của vũ trụ, chúng có thể đã được chiếu sáng, bắt lửa trong một kỳ quan thể hơi ở đó, tình yêu của cô hẳn đã thắp sáng hàng chục thế giới và làm giật mình nửa bán cầu buổi đêm của Trái Đất, đưa họ vào buổi bình minh khi còn quá sớm, cô nghĩ. Giờ thì những lời nói ấy không còn là của cô nữa, chúng thuộc về không gian, chúng không thuộc về ai cho đến khi chúng chạm đích, và chúng đang lao đi với vận tốc 186.000 dặm/giây hướng đến đích của mình.
Anh ấy sẽ nói gì với mình? Anh ấy sẽ đáp lại thế nào trong thời gian một phút của anh? cô tự hỏi. Cô bồn chồn xoay chiếc đồng hồ trên cổ tay, ống nghe của chiếc điện thoại ánh sáng kêu tạch tạch bên tai cô và không gian nói với cô bằng những điệu nhảy, điệu múa của điện tử và cực quang của âm thanh.
“Anh ấy trả lời chưa?” Leonora thì thầm.
“Suỵt!” Janice nói, cúi người, như thể buồn nôn.
Rồi tiếng nói của anh vọng đến từ không gian.
“Mình nghe thấy anh ấy!” Janice thốt lên.
“Anh ấy nói gì?”
Tiếng nói khởi hành từ Sao Hỏa và di chuyển qua những nơi không có mặt trời mọc hay mặt trời lặn, luôn là màn đêm với một mặt trời ở giữa một vùng tối đen. Và đâu đó giữa Sao Hỏa và Trái Đất, tất cả mọi thứ của thông điệp đã bị thất lạc, có lẽ trong một cơn bão trọng lực điện từ quét qua những con sóng triều của một sao băng, hoặc bị tác động bởi một cơn mưa sao băng bạc. Dù là trường hợp nào đi nữa, những từ ngữ bé nhỏ và không quan trọng của thông điệp đã bị cuốn đi mất. Và giọng anh khi đến được tới nơi chỉ còn lại một từ:
“... yêu...”
Sau đó, lại là màn đêm bao la và âm thanh của những vì sao đang xoay chuyển và những mặt trời đang thì thầm với chính mình cùng âm thanh của trái tim cô, như một thế giới khác trong không gian, lấp đầy ống nghe.
“Cậu có nghe thấy anh ấy không?” Leonora hỏi.
Janice chỉ có thể gật đầu.
“Anh ấy nói gì, anh ấy nói gì?” Leonora kêu lên.
Nhưng Janice không thể nói với ai, điều ấy đẹp đẽ đến mức không thể nói ra. Cô ngồi, lắng nghe ký ức tua đi tua lại một từ đó, một lần nữa và lại một lần nữa. Cô ngồi nghe, trong khi Leonora lấy ống nghe từ tay cô, gác nó lại lên máy, mà cô không hề biết.
Sau đó họ nằm trên giường, đèn tắt và cơn gió đêm thổi vào các phòng một mùi vị của chuyến đi dài xuyên qua bóng tối và những vì sao, tiếng họ nói chuyện về ngày mai, và những ngày sau của ngày mai, những ngày không phải là ngày mà là đêm sáng như ban ngày của một thời gian vô tận; tiếng họ nhỏ dần chìm vào giấc ngủ hoặc suy nghĩ thao thức, và Janice nằm một mình trên giường của cô.
Phải chăng cách đây hơn một thế kỷ, mọi chuyện cũng diễn ra như thế này, cô tự hỏi, khi những người phụ nữ, vào đêm hôm trước, nằm chuẩn bị ngủ, hoặc không, trong những thị trấn nhỏ miền Đông, và nghe thấy tiếng những chú ngựa trong đêm, tiếng cót két của những chiếc xe kéo Conestoga chuẩn bị lên đường, tiếng bò ọ dưới những tán cây, tiếng khóc của những đứa trẻ đã sớm cô đơn trước tuổi? Tất cả những âm thanh của kẻ đến người đi, vào rừng sâu hay đến những cánh đồng xa, những bác thợ rèn làm việc đến tận nửa đêm trong địa ngục đỏ của họ? Mùi của thịt muối và giăm bông sẵn sàng cho các chuyến đi, những chiếc xe bò kéo có cảm giác nặng nề như những con tàu lún xuống vì hàng hóa, nước đựng trong những két gỗ sẽ tròng trành và sánh ra ngoài khi đi qua các vùng thảo nguyên, gà qué kêu loạn lên trong những cái chuồng treo dưới gầm xe bò, lũ chó chạy trước tiến vào chốn hoang vu trước mặt, và, sợ hãi, chúng chạy ngược trở lại, trong mắt chúng là hình ảnh một vùng không gian trống rỗng? Vậy thì phải chăng bây giờ cũng giống hồi xa xưa đó? Trên gờ của vách đá dựng đứng, trên rìa vách núi của những ngôi sao. Trong thời của họ là mùi của những con trâu, trong thời này của chúng ta là mùi của tàu vũ trụ. Vậy thì có phải bây giờ cũng như hồi ấy?
Và cô quyết định, khi giấc ngủ đưa cô vào giấc mơ, đúng rồi, đúng là như thế, rất đúng, không thể khác được, đây là cách mọi thứ đã luôn diễn ra và sẽ mãi mãi tiếp tục diễn ra.
❀ ❀ ❀
[1] Ngày Columbus: quốc lễ ở nhiều quốc gia châu Mỹ, kỷ niệm ngày 12/10/1492 khi Christopher Columbus đặt chân lên hòn đảo Guanahani thuộc châu Mỹ ngày nay. Ngày Plymouth Rock: kỷ niệm sự kiện những người hành hương Anh trên tàu Mayflower đặt chân lên Tân Thế Giới vào 16/12/1612, tại địa điểm được cho là có hòn đá Plymouth, trên bờ biển cảng Plymouth, bang Massachusetts ngày nay.